Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 81
Với gương mặt vẫn còn vương nét ngượng ngùng, Yoo Young mỉm cười và nói ra những lời đó một cách thật tự nhiên. Do Won bất chợt nhớ lại lúc mình từng nhắc nhở rằng cậu có vẻ quá thiếu cảnh giác.
Đã chủ động đề nghị sống chung một nhà mà còn trách cứ sự thiếu cảnh giác của người ta thì đúng là vô lương tâm. Dù vậy, ngay khoảnh khắc nghe câu nói đó của Yoo Young, cơ thể anh cứng đờ lại, cảm giác như mọi luồng khí đều dồn xuống đan điền.
"…Tôi không sao đâu."
"Đừng thế mà, mau lên đi anh. Để một mình em được phục vụ thế này em thấy ngại lắm."
Nếu là bình thường, anh sẽ từ chối ngay lập tức mà không cần suy nghĩ. Ai đời lại để người khác sấy tóc cho mình cơ chứ? Kể từ sau khi mẹ qua đời, anh không còn ký ức nào về việc đó nữa. Thêm vào đó, tóc anh ngắn hơn Yoo Young rất nhiều nên ngoại trừ những lúc cần tạo kiểu, anh thường chẳng mấy khi sấy tóc.
Thế nhưng, đôi mắt anh cứ dán chặt vào những đầu ngón tay trắng trẻo của Yoo Young. Cứ nhìn mãi không thôi. Một sự tò mò không mấy đứng đắn chợt nảy nở, rằng nếu bàn tay ấy chạm vào tóc mình thì sẽ có cảm giác ra sao.
"…Được rồi. Vậy cậu đợi một chút."
Trong lúc tắm, anh không khỏi cười khổ. Hành động vội vàng đi tắm rửa chỉ vì một lời đề nghị sấy tóc như một đứa trẻ của chính mình thật sự quá nực cười. Rốt cuộc anh đang làm cái quái gì thế này.
Đã tự nhủ phải cẩn trọng rồi kia mà. Vậy mà tại sao cứ đứng trước mặt Han Yoo Young là mọi ranh giới anh vạch ra đều mờ mịt hết cả. Người cần bị khiển trách về sự thiếu cảnh giác có lẽ không phải Han Yoo Young, mà là chính anh.
Suýt chút nữa anh đã vô tình chỉ khoác mỗi áo choàng tắm bên ngoài đồ lót đi ra ngoài như những ngày trước. Do Won mặc đồ mặc nhà chỉnh tề, cố gắng kìm nén hơi thở nóng hổi trong lòng rồi mới bước ra phòng khách. Mái tóc anh vẫn còn vương những giọt nước, cổ quàng đại một chiếc khăn bông.
Yoo Young, người đang ngồi lật giở xấp ảnh, thấy anh ra liền đặt cuốn sách xuống bên cạnh. Cậu vỗ vỗ vào khoảng trống phía trước mặt mình. Do Won ngoan ngoãn ngồi xuống vị trí Yoo Young chỉ, tạo thành tư thế cậu ngồi phía sau anh. Yoo Young tinh nghịch cười hỏi:
"Chào mừng quý khách. Mời ngài ngồi. Ngài muốn làm kiểu tóc nào ạ?"
"Chẳng phải cậu bảo sấy tóc cho tôi sao."
"Ơ kìa Trưởng phòng, anh chẳng biết đùa gì cả."
Yoo Young bĩu môi rồi bật máy sấy. Tiếng vù vù vang lên cùng luồng hơi ấm phả xuống đầu anh.
Cảm giác những ngón tay thon dài m*n tr*n nhẹ nhàng trên da đầu khiến bụng dưới anh tê dại. So với luồng gió nóng hổi đang ù ù trên đầu, những ngón tay thỉnh thoảng chạm khẽ vào tóc anh còn có vẻ nóng hơn. Cảm nhận được sự rạo rực đang kết tụ dưới rốn, Do Won nghiến chặt răng, nuốt ngược hơi thở dài vào trong.
Cứ thế này thì không ổn rồi.
Phải chuyển đổi bầu không khí trước khi cơ thể nóng thêm nữa. Do Won buông một câu đùa:
"Cậu muốn tôi làm gì đây? Muốn tôi diễn kịch cùng cậu à?"
"Nếu được thế thì tốt quá ạ."
Nghe giọng nói chứa đầy ý cười của Yoo Young, khuôn miệng đang căng cứng vì căng thẳng của anh khẽ giãn ra. Cùng với một tiếng cười khì, luồng pheromone vốn đang căng như dây đàn cũng dịu đi đôi chút.
"Nói lại xem. Cậu muốn tôi làm thế nào?"
"Ừm. Hãy làm cho mình trông đẹp trai nhất thế giới đi ạ."
Anh cố tình trả lời bằng giọng đại ngạo. Đó là vì anh tò mò muốn biết cậu sẽ phản ứng ra sao trước lời nói đùa này. Chắc hẳn cậu sẽ lại líu lo om sòm nói gì đó cho xem. Hay là cậu sẽ bảo chuyện đó hơi khó nhỉ.
Thế nhưng, giọng nói nhỏ nhẹ lọt vào tai anh lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
"…Cái gì?"
"Anh nghe rõ rồi còn gì."
"Vì không nghe rõ nên tôi mới hỏi lại đấy. Nói lại xem nào."
Vì cậu cứ tảng lờ như chưa từng nói gì mà chỉ mải mê sấy tóc, Do Won chộp lấy cổ tay thon dài đang đung đưa bên cạnh mình. Anh cũng tử tế tắt luôn chiếc máy đang kêu vù vù ồn ào kia đi.
Vẫn ngồi nguyên vị trí, anh chậm rãi xoay người lại ngước nhìn Yoo Young. Với gương mặt đỏ bừng, Yoo Young đứng đó, mắt nhìn xuống sàn. Anh nắm lấy hai cổ tay cậu, nhẹ nhàng thúc giục hỏi lại lần nữa:
"Nói lại lần nữa tôi nghe xem."
"…Khụ. Đó là lời nói hớ, nếu anh quên đi cho thì em sẽ rất cảm ơn ạ."
Lại thế rồi. Cứ để ý mà xem, hễ gặp chuyện khó xử là cậu lại trả lời như một con robot vậy. Mỗi lần như thế, nếu anh cứ dùng ánh mắt soi mói ném về phía cậu thì con robot đó sẽ càng hỏng hóc nặng nề hơn.
Lần này cũng không ngoại lệ. Anh kiên trì đuổi theo ánh mắt đang lảng tránh của cậu để bắt cậu phải nhìn thẳng, khiến cả vành tai lẫn vùng gáy cậu đỏ lựng lên. Làn da cậu trắng đến mức mỗi khi hưng phấn hay dao động, những vệt đỏ ấy lại hiện lên cực kỳ rõ rệt. Giống như một trái chín mọng nước vậy.
Anh cúi thấp người xuống dưới cái đầu đang cúi gằm của cậu rồi nhìn ngược lên. Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, khóe môi đang mím chặt của Yoo Young rạng rỡ kéo lên. Vẫn nắm chặt hai tay cậu, anh cố tình dùng ngón tay cái chậm rãi m*n tr*n vùng da mềm mại bên trong cổ tay. Yoo Young bật cười, vặn vẹo người.
"Nhột, nhột quá ạ. Buông em ra đi Trưởng phòng."
"Nếu cậu nói rõ lại nội dung ban nãy."
"A… nhột, nhột quá đi mất."
Dường như không thể chịu đựng thêm được nữa, Yoo Young cười nắc nẻ rồi thốt ra lời đầu hàng:
"Thì vốn dĩ! A ha ha, vốn dĩ anh đã đẹp trai sẵn rồi, làm sao mà có thể làm cho đẹp trai hơn được nữa chứ…"
Yoo Young, người không thể nói tròn câu vì những tràng cười xen ngang, bỗng nhiên im bặt. Ngay lập tức, gương mặt trắng trẻo nhuộm một màu đỏ gắt.
"Không, ý em là, Trưởng phòng, chuyện đó là…"
Cậu ngượng chín mặt, cố xoay cổ tay để thoát ra. Anh nhẹ nhàng giữ lấy cơ thể đang định bỏ chạy của cậu rồi ấn ngồi xuống. Anh đứng chắn ngay trước mặt cậu, tự nhiên cắt đứt mọi lối thoát.
Anh nhẹ nhàng nâng gương mặt đang quay đi vì xấu hổ của Yoo Young lên, bắt cậu nhìn thẳng vào mắt mình.
"Trợ lý Han."
"……."
"Tôi đẹp trai lắm sao?"
Gương mặt đang ngồi ngoan ngoãn trên sofa ngước nhìn anh, sau câu hỏi chứa đầy ý cười của Do Won, đã đỏ đến mức không thể đỏ hơn được nữa.
"Dạ, không lẽ Trưởng phòng không soi gương sao! Thì về mặt khách quan là như thế mà. Với cả, anh cứ ra đường mà chặn bất kỳ ai lại hỏi thử xem. Ai mà chẳng trả lời như vậy…"
"Tôi không quan tâm đến ý kiến của mọi người trên thế giới. Tôi quan tâm đến suy nghĩ của Trợ lý Han cơ."
"Thì… thì…"
Yoo Young cúi mặt lẩm bẩm:
"…Thì đẹp trai mà. Trong số những người em biết… kể cả người nổi tiếng… anh là người đẹp trai nhất đấy."
Lời nói thật lòng của Han Yoo Young bằng giọng điệu thẹn thùng đã trở thành phát súng khai hỏa đầy mạnh mẽ. Cùng với một tiếng nổ lớn vang lên trong lòng, d*c v*ng vốn đang đấu tranh dữ dội với lý trí cuối cùng đã giành chiến thắng. Anh chậm rãi cúi người, giữ chặt gương mặt Yoo Young rồi đặt lên đó một nụ hôn.
"Trưởng… phòng."
Hơi thở nóng hổi vương trên làn môi bị ép chặt. Anh nhìn thấy đôi lông mi trước mắt đang run rẩy vì kinh ngạc.
Thế nhưng lần này Yoo Young không hỏi tại sao nữa. Cậu chỉ nhìn anh bằng đôi mắt hơi ửng đỏ, rồi ngoan ngoãn hé môi. Thái độ tiếp nhận không chút kháng cự của Yoo Young khiến sự căng tức ở bụng dưới của anh càng thêm trầm trọng.
Do Won nghiêng người, nụ hôn như muốn nuốt chửng lấy đối phương. Hơi thở nóng hổi quấn quýt giữa làn môi giao nhau không kẽ hở. Cơ thể Yoo Young lùi dần về phía sau để giãn khoảng cách. Một cách tự nhiên, Yoo Young ngả người dựa vào sofa, còn Do Won thì dang rộng hai chân, giam cậu vào giữa.
Làn môi chạm nhau thỉnh thoảng lại rời ra để lấy dưỡng khí. Mỗi lần nhìn gương mặt đỏ bừng đang hổn hển th* d*c ngước nhìn mình, Do Won lại nghi ngờ dược tính của viên thuốc ức chế anh đã uống lúc nãy. Nó chẳng có một chút tác dụng nào cả. Luồng pheromone hung hãn và d*c v*ng đang âm ỉ sục sôi dường như không có dấu hiệu gì là sẽ bị chế ngự.
"Trưởng, Trưởng phòng…."
Giọng nói thon nhỏ thỉnh thoảng lại gọi tên anh. Điều đó càng làm anh thêm mất trí. Hà, anh hít một hơi nóng hổi, càng mở rộng đôi môi đỏ mọng căng mọng kia hơn. Đầu lưỡi thâm nhập vào bên trong, quấn lấy nhau trơn trượt cùng những âm thanh ướt át.
Đôi mắt nhắm hờ của Yoo Young trông thật mông lung. Ai nhìn vào cũng thấy cậu đang cực kỳ nồng nhiệt trước sự đụng chạm của anh. Nhìn gương mặt đó, Do Won không khỏi giật mình kinh ngạc trước sự thôi thúc mãnh liệt đang chiếm lấy mình.
Anh muốn giày xéo Yoo Young đến mức thảm hại, muốn bóc trần và khiến cậu phải bật khóc. Nhưng đồng thời, anh cũng muốn ôm cậu thật dịu dàng cho đến khi nước mắt ngừng rơi. Đó là một sự thôi thúc đầy mâu thuẫn.
Đúng lúc đó, Yoo Young gọi anh bằng vẻ mặt sợ hãi.
"Trưởng, Trưởng phòng, Trưởng phòng…."
Đó là giọng nói mang sắc thái hơi khác với lúc nãy khi cậu đang đắm chìm trong hơi nóng để đón nhận anh. Lý trí vốn đã bay biến gần hết bỗng chốc quay trở lại.
"……."
Nhìn phần th*n d*** của mình đang chạm vào chiếc bụng nhỏ phẳng lì kia, Do Won lập tức hiểu ra tại sao Yoo Young lại mang vẻ mặt sợ hãi và hoang mang đến thế. Phần nhạy cảm đang sưng tấy cứng ngắc đang đè chặt lên bụng Yoo Young.
'Chết tiệt….'
Đến lúc này anh mới vội vàng rút bàn tay đang luồn vào trong áo m*n tr*n hông cậu ra. Do Won lùi người lại, thô bạo vuốt mặt. Anh tự chửi rủa mình là Đ* c*m th* trong lòng, rồi kéo vạt áo mà mình đã vén lên của Yoo Young xuống che lại cho cậu. Anh hoàn toàn tách cơ thể đang đè nặng lên cậu ra.
"……."
"……."
Sự im lặng bao trùm. Chắc chắn đây là khoảnh khắc dài nhất mà anh từng trải qua cùng Han Yoo Young. Yoo Young, người đang bồn chồn không yên với gương mặt đỏ như gấc, cuối cùng cũng mở lời.
"…Em, em… xin phép vào phòng trước ạ."
Yoo Young bật dậy, cuống cuồng thu dọn đống sách ảnh vương vãi trên sofa. Cùng với một tiếng thở dài, Do Won giúp cậu thu xếp đống sách lại. Trao lại xấp ảnh đã được xếp gọn gàng cho Yoo Young, anh khẽ nói:
"…Ngủ ngon."
Đó là giọng nói của chính anh nhưng chẳng hiểu sao anh lại thấy nó thật xa lạ. Yoo Young nhận lấy xấp ảnh với gương mặt vẫn còn bừng sáng, cúi đầu chào rồi nhanh chóng chạy về phòng mình. Ngay sau đó là tiếng rầm, cánh cửa đóng sầm lại.
'Mày điên thật rồi, Choi Do Won.'
Tự giễu bản thân rằng mình làm tốt lắm, Do Won chậm rãi xoay người mở cửa phòng làm việc.
Chẳng phải Han Yoo Young vốn là người ghét Alpha sao. Thậm chí có khả năng cảm xúc đó không chỉ dừng lại ở mức ghét, mà là sợ hãi hoặc ghê tởm. Vậy mà tại sao anh lại cứ mất kiểm soát mỗi khi nhìn thấy Han Yoo Young như thế này?
Tiếng còi báo động vang lên dữ dội trong đầu khiến anh thấy vô cùng ồn ào. Nuốt ngược tiếng thở dài không biết là lần thứ bao nhiêu, Do Won cầm lấy đống công việc ra xử lý bằng đôi tay thô bạo.
Thế nhưng, dù cố gắng tập trung đến đâu thì những con chữ cũng chẳng thể lọt vào mắt anh. Bất giác hướng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cảnh đêm đang thêu dệt nên những dải màu đen huyền bí, Do Won một lần nữa dùng tay ấn chặt hai mắt mình.