Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 55

Trước Tiếp

Chương 55

"Này. Yoo Young à. Yoo Young ơi! Mở mắt ra nhìn mẹ xem nào!"

"Con thấy tỉnh táo chút nào chưa?"

Tiếng gọi thất thanh vang vọng, ù ù trong đại não. Yoo Young khẽ nhíu mày, khó khăn lắm mới nâng được mi mắt nặng trĩu lên. Trong khoảnh khắc, cậu ngơ ngác không hiểu tại sao mình lại ở đây. Thời gian và không gian đảo lộn, chồng chéo lên nhau.

Nhớ không lầm thì... lúc nãy nghe lời mẹ bảo ở lại ngủ qua đêm, cậu đã vào phòng rồi thiếp đi. Vậy mà sự náo loạn này là sao? Nhìn ra ngoài trời vẫn còn tối mịt, chắc hẳn vẫn đang là nửa đêm, nhưng sao đèn ngủ trong phòng lại bật sáng trưng thế kia?

Yoo Young định vô thức nhấc tay lên thì giật nảy mình. Một mũi kim truyền dịch đang c*m v** tay cậu. Nhìn kỹ lại, ngay cả bác sĩ Kim – người vốn là bác sĩ riêng của gia đình từ rất lâu – cũng đã có mặt. Cậu đưa ánh mắt ngỡ ngàng nhìn luân phiên giữa vị bác sĩ và mẹ mình, rồi ông bác sĩ mới nặng nề lên tiếng:

"Yoo Young à. Con cảm thấy trong người thế nào rồi?"

"À... bác sĩ ạ."

Giọng cậu khản đặc, nghẹn lại nơi cổ họng. Yoo Young khó khăn hắng giọng một cái rồi mới nói tiếp được:

"Lạ thật, con thấy người ngợm với đầu óc cứ nặng trịch ra. Cả người cũng thấy hâm hấp nóng nữa.... Con bị làm sao thế này hả bác?"

"Chuyện là..."

Vị bác sĩ ngập ngừng mãi không thốt nên lời, khiến mẹ cậu sốt ruột mà kêu lên:

"Yoo Young à. Con bị sốc pheromone đấy!"

"...Dạ? Sốc pheromone ạ?"

"Phải! Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì cơ chứ."

Cha cậu vừa dỗ dành vừa đỡ người mẹ đang lộ rõ vẻ xót xa ngồi xuống giường, rồi ông mới trầm giọng nói:

"Bác sĩ bảo có lẽ là do con tiếp xúc thường xuyên với pheromone của Alpha trội, nhưng lại chưa bao giờ thực sự được giải tỏa mà cứ tích tụ âm ỉ bên ngoài nên mới dẫn đến nông nỗi này."

Nghe đến đó, tim Yoo Young bỗng hẫng đi một nhịp.

Chẳng lẽ nào. Việc mình đóng giả người yêu với Do Won bấy lâu nay lại bị bại lộ theo cách này sao? Là do hai người chỉ thực hiện các hành động thân mật một cách máy móc như nghĩa vụ nên mới có vấn đề? Hay là do việc đánh dấu tạm thời kia? Nhưng anh ấy bảo độ tương hợp rất tốt kia mà, và rõ ràng lúc đó mình còn thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn hẳn cơ mà...

Thế nhưng, lời tiếp theo của mẹ lại nằm ngoài mọi dự tính của Yoo Young.

"Hai đứa thật là, đều là người trưởng thành đến tuổi dựng vợ gả chồng rồi mà sao làm gì cũng phải giữ kẽ đến mức ấy! Alpha với Omega đã gặp nhau, lúc không khí đang mặn nồng thì cứ việc đẩy ngã nhau ra mà làm tới đi chứ!"

"Kìa bà nó. Khụ, bình tĩnh lại một chút đi."

Cha cậu không chịu nổi nữa bèn hắng giọng nắm lấy tay mẹ, khiến cơn hưng phấn của bà dịu đi đôi chút. Vị bác sĩ đứng bên cạnh cũng nhanh chóng nói bồi thêm:

"Yoo Young à. Bác biết con không thích nghe những lời này. Nhưng hiện giờ chính cơ thể con đang lên tiếng đấy. Mẹ con lo lắng như vậy cũng không phải không có lý đâu."

"……."

"Trong lúc con ngủ, bác đã lấy một ít máu để đưa vào máy đo. Có vẻ như người con đang qua lại có thuộc tính cực kỳ mạnh."

Trước lời bác sĩ, Yoo Young khó khăn gật đầu. Đầu óc vẫn còn ong ong khiến cậu khó lòng tiếp thu hết mọi lời nói cùng lúc.

"...Vâng ạ."

"Tất nhiên bản thân thuộc tính của Yoo Young cũng rất mạnh, nhưng chính điều đó lại càng gây áp lực lên cơ thể con. Khi hai làn pheromone mạnh mẽ không thể hòa quyện hoàn toàn mà cứ thỉnh thoảng lại tiếp xúc một chút, nó sẽ càng khơi dậy cơn khát bấy lâu nay tích tụ trong cơ thể con. Có lẽ vị Alpha kia hiện giờ cũng đang rơi vào tình cảnh tương tự đấy."

"...Thì ra là vậy."

"Hơn nữa... con biết mà đúng không? Càng đến tuổi kết hôn, những người có thuộc tính, đặc biệt là Omega... sẽ càng cần đến việc đánh dấu trọn đời."

Yoo Young chậm rãi gật đầu trước tông giọng nặng nề của bác sĩ. Đúng lúc đó, mẹ cậu lại sốt sắng lên tiếng:

"Này, Yoo Young à. Hay là con với cậu Choi... mau chóng quan hệ sớm đi thì sao?"

"Mẹ...!"

Yoo Young định lớn tiếng phản bác nhưng cơn chóng mặt ập đến khiến cậu phải nhắm nghiền mắt lại. Hiện giờ cậu chẳng còn chút sức lực nào để đối đáp. Mẹ cậu gần như muốn giậm chân tại chỗ mà kêu lên:

"Chẳng phải sao! Cả hai đều lớn cả rồi, lại đang tìm hiểu nhau với mục đích kết hôn, cha mẹ hai bên cũng đã gặp mặt rồi. Còn vấn đề gì nữa cơ chứ?"

"Hà.... Dù vậy thì chuyện đó đâu thể vội vàng như thế được..."

"Mẹ phải lo cho con đến mức nào mới nói ra những lời này hả con. Có phải không có ai đâu, sờ sờ ra đấy một Alpha đang hẹn hò mà lại để bị sốc pheromone, thật chẳng ra làm sao cả!"

Có lẽ vì thực sự đau lòng, người mẹ đang ngồi trên giường dùng mu bàn tay quẹt đi những giọt nước mắt trực trào. Cha cậu chỉ biết trầm ngâm thở dài, vỗ về bờ vai bà.

"Con đừng để ngoài tai những lời mẹ nói. Bà ấy vì lo cho con thôi."

"...Vâng ạ."

"Vậy thì nghỉ ngơi đi. Bà nó, chúng ta ra ngoài thôi. Để thằng bé còn có thời gian nghỉ ngơi."

Theo lời đề nghị của cha, bác sĩ cùng cha mẹ đều rời khỏi phòng. Nhìn theo bóng lưng họ xa dần qua cánh cửa khép hờ, Yoo Young mệt mỏi thở hắt ra một hơi.

Rốt cuộc chuyện này là sao chứ. Sốc pheromone à.... Mà thôi, mai đi làm tính sao đây.

Nhìn tình trạng cơ thể này, chắc hẳn sáng mai cậu phải xin nghỉ ốm thôi. Đến lúc này mà vẫn còn lo lắng chuyện công việc, đúng là kiếp làm công ăn lương không tránh khỏi mà. Nghĩ vậy, Yoo Young đờ đẫn nhìn túi dịch đang nhỏ từng giọt rồi từ từ nhắm mắt lại.

❖ ❖ ❖

Tắm rửa xong xuôi, Do Won bước ra khỏi phòng tắm. Vừa lau người vừa mặc sơ mi, ánh mắt anh tình cờ lướt qua chiếc máy khuếch tán tinh dầu có vẽ hình hoa vani. Đó là món quà anh nhận được từ một đồng nghiệp trước đây.

Chanh, vani.

Vô thức ghép nối những từ ngữ chẳng liên quan gì đến nhau, Do Won thốt ra một tiếng cười tự giễu. Bởi lẽ một người phù hợp với những từ ngữ đó đang nở rộ sinh động như một đóa hoa trong tâm trí anh.

Gương mặt trông như một chú chó con trắng muốt. Khi không biểu cảm thì trông hơi kiêu kỳ, nhưng khi cười rộ lên thì lại tràn đầy vẻ nũng nịu. Cứ mỗi khi cậu cười như thế, anh lại có cảm giác như những giọt sương đọng trên lá cỏ đang lăn tăn rơi xuống.

Suy nghĩ nối tiếp suy nghĩ, không chỉ dừng lại ở nụ cười thuần khiết kia. Hình ảnh Yoo Young bám víu lấy anh khi bị đánh dấu tạm thời bỗng hiện lên mồn một trước mắt.

'Trưởng phòng...!'

Dáng vẻ cậu thở hổn hển, vòng tay qua cổ anh mà treo mình lên đó. Dáng vẻ cậu rúc vào lòng anh như một chú cún, khao khát mùi hương và pheromone của anh một cách mãnh liệt. Và cả dáng vẻ cậu ngoan ngoãn hé môi để đón nhận đôi môi và chiếc lưỡi của anh.

"...Ha ha."

Thật nực cười. Ngay từ sáng sớm anh đã phải đi xác nhận tình trạng sức khỏe vốn chẳng cần phải xác nhận làm gì. Cảm nhận được sự căng tức nặng nề nơi bụng dưới, Do Won chậm rãi đưa một tay vuốt mặt. Thật chẳng ra thể thống gì.

Vốn dĩ từng cho rằng cậu thật chướng mắt, vậy mà từ bao giờ những cảm xúc cứ tự nhiên nảy sinh mỗi khi nhớ đến Han Yoo Young lại nhiều thêm thế này? Dù sao đi nữa, với tư cách là Trưởng phòng, đây chắc chắn là một thứ tà tâm không nên có đối với cấp dưới.

Vừa cài ghim cà vạt và khoác áo vest, anh vừa tự nhủ. Mọi chuyện giờ đã kết thúc tốt đẹp rồi, từ giờ sẽ không còn lý do gì để chứng kiến những dáng vẻ riêng tư đó nữa.

Những cảm xúc nảy mầm không cần thiết trong đầu chỉ cần cắt tỉa và loại bỏ là xong. Giờ đây Han Yoo Young không còn là 'người đang hẹn hò' mà anh giới thiệu với cha mẹ nữa, mà chỉ đơn thuần là một thành viên trong nhóm mà anh phải dẫn dắt.

Vừa định xỏ giày thì điện thoại rung lên. Người gọi là trợ lý Han Yoo Young.

[Trưởng phòng. Tôi xin lỗi nhưng có lẽ hôm nay tôi phải xin nghỉ ốm ạ.]

Anh lập tức gọi lại, tiếng chuông mới reo hai hồi đã có người bắt máy. Do Won hỏi thẳng vào vấn đề:

"Có chuyện gì vậy."

À.... Không có chuyện gì lớn đâu ạ.

"Không có chuyện gì lớn mà sao lại xin nghỉ? Sao giọng nói lại yếu ớt như sắp chết thế kia. Nói thật đi."

Nói xong anh mới thấy hơi hối hận vì giọng mình quá gay gắt. Đáng lẽ không nên dồn ép một người đang ốm như thế. Do Won hít một hơi rồi hỏi lại:

"...Bây giờ cậu đang ở đâu."

…Tôi đang ở nhà bố mẹ ạ. Tôi....

Yoo Young ngập ngừng một lát rồi lí nhí trả lời:

Thật ra là.... Bác sĩ bảo tôi bị sốc pheromone ạ.

"Cái gì?"

Đôi mắt Do Won vô thức trở nên sắc lẹm, anh cầm chặt chiếc điện thoại đang áp bên tai.

"Chuyện đó là sao?"

Thì là....

Nghe Yoo Young giải thích, Do Won không khỏi cảm thấy một sự ảm đạm bao trùm. Có vẻ như cơ thể của Yoo Young – vốn gần như chưa từng có kinh nghiệm với Alpha – đã gặp vấn đề khi cùng lúc phải tiếp nhận pheromone của một Alpha trội.

Nếu họ thực hiện quan hệ thể xác và hòa quyện pheromone một cách hoàn hảo thì mọi sự khó chịu bấy lâu nay đáng lẽ đã được giải tỏa triệt để, nhưng đằng này họ lại chỉ khớp nhau một cách nửa vời, dẫn đến việc cơn khát càng trở nên trầm trọng hơn.

Anh vốn biết rằng khi đến tuổi kết hôn, Omega sẽ trở nên nhạy cảm hơn với pheromone. Những cơn sốc có thể đến bất cứ lúc nào, thậm chí nếu nặng hơn có thể khiến kỳ ph*t t*nh bị rối loạn. Đó cũng chính là lý do các Omega thường vội vã đánh dấu trọn đời và kết hôn. Các Alpha cũng trở nên bất ổn hơn khi đến tuổi nhưng không đến mức nghiêm trọng như Omega.

...Dù sao thì là vậy đấy ạ. Bây giờ tôi đang được truyền thuốc ức chế nên... không sao đâu ạ. Ha ha....

Bảo là không sao mà giọng nói chẳng có chút sức lực nào. Do Won cắn chặt môi để nén một tiếng thở dài, mắt nhìn xuống chân. Anh vô thức siết chặt nắm đấm.

Vậy thưa Trưởng phòng.... Phiền anh xử lý giúp tôi đơn nghỉ ốm ngày hôm nay, tôi xin cảm ơn ạ.

"...Được rồi."

Vậy tôi thấy mệt quá.... Tôi ngủ tiếp một lát đây ạ.

"Nghỉ ngơi cho tốt đi. Hẹn gặp lại sau."

Cúp máy, cánh tay Do Won buông thõng. Giọng nói yếu ớt cố ra vẻ bình thản của Yoo Young nghe thật lạ lẫm, và cũng thật khiến người ta xót xa.

Thở hắt ra một hơi dài dằng dặc trong lòng, Do Won mang gương mặt không cảm xúc cầm lấy chiếc cặp táp. Cuộc gọi từ cha ngày hôm qua và giọng nói thều thào vừa rồi của Yoo Young cứ liên tục đưa ra một kết luận duy nhất trong đầu, không ngừng thúc giục anh.

'...Điên rồ thật.'

Anh tự nhiên bật ra một tiếng cười khổ. Chắc chắn giải pháp mà Do Won đang nghĩ tới lúc này là điều mà nếu là anh của vài tuần trước thì thậm chí sẽ không bao giờ xuất hiện trong đầu.

Thế nhưng ngay lúc này, cái phương pháp hoang đường ấy lại có vẻ là tối ưu nhất. Cứ thế nung nấu cái giải pháp nực cười đang dần trở thành niềm xác tín ấy, Do Won bước ra khỏi nhà.

Trước Tiếp