Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 56

Trước Tiếp

Chương 56

Trời vừa sụp tối. Một tay cầm chiếc cốc sứ đựng trà nóng, Yoo Young đờ đẫn ngồi trên ghế sofa ngắm nhìn ráng chiều tà rực rỡ ngoài cửa sổ. Cả ngày hết xem tivi lại nghe nhạc đến mức phát chán, cậu đã tắt hết tất cả. Nhờ vậy, cậu đang được thưởng thức cảnh hoàng hôn cháy bỏng trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Chẳng biết bản thân đang ở trong tình cảnh gì nữa. Cậu đã trải qua một kỳ nghỉ cuối tuần vô cùng náo loạn kể từ thứ Bảy. Ai đời lại đổ bệnh ngay khi vừa ngủ lại nhà bố mẹ vào tối qua, ngoài câu nói đúng là thời điểm tồi tệ thì chẳng còn gì để bào chữa. Nhưng nghĩ lại, đau ốm khi có gia đình bên cạnh thì có lẽ cũng bớt nguy hiểm hơn.

'Con định vác cái thân xác ấy đi đâu hả!'

'Con ngủ một giấc xong, truyền dịch xong là thấy khỏe hơn nhiều rồi. Thật đấy, để con về nhà nghỉ ngơi cho thoải mái ạ.'

Bỏ lại sau lưng người mẹ đang cuống cuồng và người cha im lặng, cuối cùng Yoo Young cũng đã về đến nhà. Mẹ cậu đã định đi theo vì không nỡ để đứa con đang bệnh ở một mình, nhưng cậu khăng khăng từ chối. Cậu không muốn khiến bố mẹ phải lo lắng thêm nữa.

Vả lại đúng như lời cậu nói, sau khi ăn ngủ suốt cả buổi sáng ở nhà bố mẹ, cơ thể cậu thực sự đã khá lên nhiều. Tình hình này thì ngày mai đi làm chắc cũng không vấn đề gì. Nghĩ vậy, Yoo Young khẽ xoa bụng. Nhắc mới nhớ, hình như cậu cũng bắt đầu thấy đói rồi.

'Tối nay... ăn gì đây nhỉ. Hà... Chẳng muốn động tay động chân gì cả, hay là gọi đồ ăn về?'

Cũng chẳng có món gì đặc biệt nảy ra trong đầu. Tự dưng cậu thấy thèm chút cháo nóng hoặc súp... nhưng không biết có chỗ nào giao hàng không. Đang định bật điện thoại mở ứng dụng đặt đồ ăn thì đúng lúc đó.

Tiếng chuông cửa vang lên khiến Yoo Young giật mình bật dậy.

'Ai thế nhỉ?'

Tầm giờ này chẳng có ai ghé qua cả, hay là mẹ? Cậu nghiêng đầu thắc mắc, bước đến trước màn hình điện thoại nội bộ rồi trợn tròn mắt.

"Ơ? Trưởng phòng?"

Mở cửa đi.

Trong giây lát cậu cứ ngỡ mình nhìn lầm nên đã dụi mắt thật mạnh, nhưng câu trả lời ngắn gọn và cộc lốc truyền qua loa máy chắc chắn là của Do Won. Yoo Young vội vàng chạy ra mở cửa.

"Trưởng phòng? ...Có chuyện gì mà anh lại...?"

"Tôi tiện đường ghé qua đưa cái này cho cậu. Cậu đã ăn tối chưa?"

Trên chiếc túi Do Won đang cầm có in logo thương hiệu cháo mà Yoo Young vừa mới ao ước được ăn. Mùi thơm ngào ngạt bốc ra khiến cậu lập tức thấy thèm ăn. Yoo Young ngơ ngác nhận lấy chiếc túi, còn Do Won sau khi đưa cháo xong thì quay lưng đi ngay, không hề có ý định nán lại.

"Ăn xong thì nhớ uống thuốc đầy đủ. Nghỉ ngơi cho tốt nhé."

"Khoan đã, Trưởng phòng, anh đợi chút."

Đúng là tính tình nóng nảy mà. Yoo Young vội vàng nắm lấy cánh tay anh.

"Sao anh lại đi luôn mà không đợi người ta cảm ơn lấy một tiếng thế ạ."

"Vậy thì giờ nói đi."

Nhìn Do Won nhướng mày vẻ ngạo mạn, Yoo Young vô thức bày ra bộ mặt kinh ngạc. Đúng rồi. Cái anh chàng này vốn dĩ đã hơi khó ưa như vậy rồi mà... Dạo gần đây xảy ra nhiều chuyện quá nên cậu nhất thời quên mất. Tuy nhiên, trước tiên Yoo Young vẫn cúi đầu thật thấp.

"...Cảm ơn anh. Cái này là anh mua cho tôi... đúng không ạ?"

"Không mua cho cậu thì mua cho ai."

Đúng là đến phút cuối vẫn cứ... Thà anh cứ bảo là đi ngang qua nhặt được cho rồi. Thấy hôm nay anh có vẻ cộc lốc hơn mọi khi, chắc là anh cũng thấy hơi ngượng ngùng. Thật là, cũng đâu còn là trẻ con nữa.

Dù thầm càm ràm trong lòng nhưng Yoo Young vẫn mỉm cười một lần nữa. Dù sao thì ơn nghĩa vẫn là ơn nghĩa. Anh đã cất công quan tâm đến mức này.

'Nhắc mới nhớ, giờ này mình vẫn chưa thấy anh ấy tan làm về... Chẳng lẽ vì mình mà.'

Không, chắc chắn là không đâu. Nghĩ vậy thì hơi quá rồi. Đang định thả hồn vào những suy tưởng xa xôi thì Yoo Young vội vàng gạt đi, đúng lúc đó Do Won lại buông một câu.

"Nhớ uống thuốc. Nếu mệt quá thì cứ nghỉ đến tận mai cũng được."

"À, không đâu ạ. Ngủ một giấc xong tôi thấy khỏe hẳn rồi. Ngày mai tôi chắc chắn có thể đi làm được."

"Vậy sao. Thế thì nghỉ ngơi đi."

Nhìn theo bóng lưng Do Won đang gật đầu quay bước, Yoo Young lại một lần nữa cúi chào. Lúc nãy vì anh định đi luôn mà không nhận lời cảm ơn nên cậu mới giữ lại, còn giờ thì chuyện cần nói đã nói hết, lời chào cũng đã trao đi mấy lần rồi. Thật sự không còn cái cớ nào để giữ anh lại nữa.

Thế nhưng chẳng hiểu sao lòng cậu cứ thấy bồn chồn. Một cảm giác nôn nóng như thể mình đang bỏ lỡ điều gì đó. Ngay trước khi cánh cửa khép lại hoàn toàn, Yoo Young lại dùng tay đẩy cửa ra. Cậu hỏi Do Won khi anh quay lại nhìn mình:

"À, Trưởng phòng. ...Anh có muốn vào trong uống chén trà không ạ?"

Đó hoàn toàn là một lời mời bột phát. Lần trước vì thấy ngại khi để sếp vào nhà mình nên cậu mới sang nhà anh. Hống hồ là bây giờ cậu còn chưa tắm rửa, chỉ mới rửa mặt sơ qua và đang mặc bộ đồ mặc nhà luộm thuộm, trông chắc hẳn rất tồi tệ. Đầu tóc chắc cũng rối bù vì ngủ suốt cả ngày.

Đúng như dự đoán, Do Won chậm rãi lắc đầu.

"Thôi được rồi. Cậu đang ốm, vào lại phiền phức thêm."

"À, không đâu ạ! Anh vào đi mà Trưởng phòng. Tại tôi thấy áy náy quá. Nhé? Anh vào nhanh đi."

Vừa kéo tay mời mọc Do Won, cậu vừa nghĩ thầm chắc anh sẽ từ chối đến cùng để về nhà thôi. Thế nhưng trái với dự đoán, Do Won lại ngoan ngoãn đi theo lực kéo của Yoo Young. Bước hẳn vào trong hiên nhà, Do Won khẽ thở dài rồi đăm đăm nhìn xuống Yoo Young.

"...Vậy tôi xin phép làm phiền một chút."

"Vâng. Anh cứ tự nhiên vào nhà đi ạ. ...Tại tôi chưa dọn dẹp nên... hơi ngại một chút."

"Không sao đâu. Đừng bận tâm."

Dẫn Do Won vào ngồi xuống ghế sofa xong, Yoo Young bước vào bếp.

"Trưởng phòng. Anh uống trà nhé?"

"Món gì cũng được."

Nên cho anh uống gì đây nhỉ. Chẳng hiểu sao cậu cứ cảm thấy dù mình pha gì thì anh cũng sẽ tỏ ra khắt khe cho xem. Sau một hồi lưỡng lự, Yoo Young lấy ra hai chiếc cốc sứ và cho túi lọc trà bạc hà vào. Mang khay trà đã pha với nhiệt độ vừa phải ra, Yoo Young ngồi phịch xuống cạnh Do Won.

Một khoảng không im lặng bao trùm.

'A, chết tiệt... Tự dưng mời anh ấy vào làm gì không biết. Sao đột nhiên lại thấy ngượng ngùng thế này.'

Trong khi Do Won im lặng cầm tách trà nhấp một ngụm, Yoo Young vì căng thẳng nên cứ ngọ nguậy mấy đầu ngón tay. Có lẽ vì trong một thời gian ngắn ngủi vừa qua cậu và Do Won đã làm đủ mọi chuyện với nhau, nên khi ở cùng anh trong không gian riêng tư nhất của mình thế này, cậu thấy ý thức về sự hiện diện của anh đến mức phát điên.

Thà là nói gì đó còn hơn là cứ bồn chồn một mình thế này. Yoo Young gượng cười mở lời:

"...Cuối tuần của anh thế nào ạ? Chắc là bận rộn lắm phải không."

"Cũng ổn. Còn trợ lý Han chắc là đã có một khoảng thời gian vất vả vì đau ốm nhỉ."

"Giờ tôi thấy khỏe rồi ạ."

Trao đổi vài câu hỏi thăm xã giao khiến sự căng thẳng vơi đi đôi chút. Yoo Young đưa lưỡi l**m môi một cái, rồi gửi lời chào mà hôm kia chưa kịp nói.

"Cái đó... Giờ chúng ta, những chuyện như thế chắc là kết thúc rồi nhỉ?"

"Chuyện gì cơ."

"Thì là... chuyện đó ạ. Như kiểu đóng vai người yêu... hay là đi gặp bố mẹ hai bên. Giờ đâu cần thiết phải làm vậy nữa đâu. Với bố mẹ thì cứ tạm thời nói dối là vẫn đang hẹn hò tốt đẹp, rồi một thời gian sau bảo chia tay là được đúng không ạ?"

Ngay từ đầu họ đã bày ra cái trò động trời này cũng chỉ vì mục đích đó, nên đây là điều hiển nhiên chẳng cần phải xác nhận lại. Từ giờ trở đi, việc đối phó với bố mẹ là chuyện riêng của mỗi người. Mọi thứ chắc hẳn sẽ chấm dứt tại đây. Cả việc cùng nhau nói dối, và cả việc thực sự... hôn nhau.

Thế nhưng Do Won không trả lời. Anh chỉ lặng lẽ nhìn Yoo Young bằng ánh mắt thâm trầm. Trước cái nhìn sâu hoắm và khó đoán của anh, nụ cười nhàn nhạt trên gương mặt Yoo Young dần tắt lịm. Ngay sau đó, trên gương mặt cậu chỉ còn lại sự thắc mắc.

Tại sao, tại sao anh lại nhìn mình bằng vẻ mặt đó nhỉ.

"Trợ lý Han."

"Vâng?"

"Đúng lúc đấy.... Tôi cũng có một đề xuất liên quan đến vấn đề đó."

Cậu thắc mắc không biết anh định nói gì mà lại ngập ngừng đến vậy. Thấy Yoo Young chỉ chớp chớp mắt im lặng nhìn mình, Do Won khẽ thở dài lắc đầu.

"...Nghĩ lại thì có vẻ đây không phải lúc để nói chuyện này với một người đang ốm. Để mai vậy."

"Trưởng phòng, tôi không sao mà. Anh cứ thoải mái nói đi."

"Không đâu. Tôi sẽ sắp xếp lại cụ thể hơn rồi mai nói cho cậu biết. Với ý nghĩa đó, chiều mai sau khi tan làm cậu dành cho tôi chút thời gian được không?"

Yoo Young gật đầu với vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Thật tình là cậu cũng tò mò không biết anh định nói gì, nhưng thôi, anh đã bảo để mai thì cứ để mai vậy.

Dường như chỉ đến để nói đúng câu đó, Do Won dứt khoát đứng dậy. Cậu đã cố giữ anh lại bảo uống nốt chén trà rồi hãy đi, nhưng anh chỉ đáp rằng làm phiền người ốm là không tốt. Không còn lý do gì để giữ thêm, cuối cùng Yoo Young đành gật đầu.

Đang định đứng dậy tiễn anh thì bước chân của Do Won hướng về phía cửa bỗng dừng lại. Ánh mắt anh dừng lại trên tập ảnh của Won đang được xếp gọn gàng trên ghế sofa. Rồi ánh mắt đó từ từ chuyển sang những khung hình nhỏ được trang trí trên ghế. Đó đều là những tấm bưu thiếp đặc biệt của Won mà cậu đã lồng vào khung.

"...Có vẻ cậu thực sự rất thích nhiếp ảnh gia này."

Vì giọng nói quá đỗi cộc lốc nên lúc đầu cậu còn chẳng biết anh đang nói về tập ảnh. Sau khi hiểu ra tình hình muộn một nhịp, Yoo Young gật đầu lia lịa.

"Vâng, tôi cực kỳ thích luôn ạ. Lúc nãy tôi vừa mang hết ra xem chưa kịp dọn dẹp nên... hơi ngại một chút. Ha ha."

Cười gượng gạo, Yoo Young vội vàng chạy đến sofa thu gom những tập ảnh đang rải rác lại rồi xếp chồng lên nhau. Trong lúc đó, cậu vẫn cảm nhận được ánh mắt của Do Won đang dán chặt vào mình.

"...Bìa sách mòn hết cả rồi này."

"Vâng. Tôi mua mới đấy, nhưng tại xem nhiều quá nên... ha ha."

"Mấy tấm bưu thiếp đặc biệt này cậu kiếm ở đâu ra vậy?"

"Thì cứ tìm mọi cách mà kiếm thôi ạ. Thường thì họ tặng theo thứ tự ưu tiên nên tôi phải bật đồng hồ máy chủ lên chờ sẵn, nếu không được thì đi mua lại của người khác."

Nói xong cậu thấy hơi ngại vì trông mình giống một người hâm mộ cuồng nhiệt quá, nhưng nghĩ lại anh đã cất công tìm tập ảnh cho mình rồi nên chắc nói ra cũng không sao. Nhìn Yoo Young đang cười ngượng ngùng, Do Won bỗng buông một câu.

"Ảnh của người này, tại sao cậu lại thích đến thế?"

Đây là câu hỏi thứ hai. Đã có lần ở văn phòng Do Won cũng hỏi một câu tương tự. Lúc đó Yoo Young đã hào hứng tuôn ra một tràng dài, nhưng thấy anh chẳng có phản ứng gì nên cậu đã nói qua loa cho xong chuyện.

Trước Tiếp