Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 54
Sau khi buổi tiệc kết thúc, Do Won tiễn cha mẹ hai bên rồi đưa Yoo Young về nhà, sau đó anh chỉ thị cho tài xế lái xe hướng thẳng về công ty. Để giải tỏa tâm trạng bề bộn, công việc luôn là sự lựa chọn số một. Chút rượu anh nhấp môi vài chén trong bữa ăn giờ đây cũng đã được cơ thể đào thải sạch sẽ.
Bước vào văn phòng đơn độc giữa màn đêm, Do Won tiến thẳng về phòng Trưởng phòng. Trong lúc đang mải miết vùi đầu vào đống công việc, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên. Anh vô thức ngẩng đầu, tầm mắt chạm phải khung cảnh ngoài cửa sổ đã dần sụp tối.
Người gọi đến là cha anh. Do Won bắt máy, áp điện thoại lên tai.
"Vâng, thưa cha."
Con đang ở đâu đấy?
"Con đang ở công ty ạ."
Sau câu trả lời ngắn gọn, Do Won im lặng chờ đợi lời tiếp theo. Vừa mới gặp mặt đông đủ xong mà cha lại gọi riêng thế này, anh đoán chắc hẳn là chuyện về trợ lý Han Yoo Young nên sống lưng vô thức căng thẳng.
Thế nhưng, cái tên thốt ra từ miệng cha lại nằm ngoài dự tính, khiến Do Won nhíu mày.
Con không nhận điện thoại của Seon Hyeong à?
"Con bận quá. Lúc nãy cũng lu bu nhiều việc..."
Đang trả lời dở dang, Do Won bỗng đổi giọng gắt gỏng hỏi lại:
"Chẳng lẽ vì con không nghe máy mà Seon Hyeong gọi điện phiền đến cả cha sao? Cậu ta làm vậy à?"
Trước giọng điệu nồng nặc mùi giận dữ của Do Won, cha anh khẽ thở dài.
Không phải thế, có vẻ Seon Hyeong đã đánh hơi được chuyện ngày hôm nay rồi.
"Làm sao có thể chứ? Cậu ta là kẻ bám đuôi à?"
Seon Hyeong gọi điện hỏi thăm mẹ con trước, chắc là bà ấy đã kể lại chuyện hôm nay rồi.
Do Won thầm chửi thề trong lòng. Ý đồ của mẹ khi đem chuyện hôm nay kể cho Seon Hyeong nghe rõ ràng như ban ngày. Chắc chắn bà đã không vừa mắt một Yoo Young đầy cá tính.
Mẹ anh vốn không mặn mà gì với việc anh kết hôn, bất kể đối tượng là ai, nhưng bà tính toán rằng nếu buộc phải chọn một người để tiến tới hôn nhân, thì một Seon Hyeong môn đăng hộ đối, có lợi cho gia tộc vẫn tốt hơn là Yoo Young.
Cha của Seon Hyeong là Giám đốc của KS Display, một công ty con cùng tập đoàn KS, và hai gia đình đã có mối thâm tình từ rất lâu. Hơn nữa, gia đình bên ngoại của mẹ kế anh lại là một công ty sản xuất khổng lồ có quan hệ hợp tác mật thiết với KS Display. Đó là lý do vì sao dù chẳng mấy vui vẻ khi thấy anh dần ổn định sự nghiệp, bà vẫn không nỡ dứt khoát xua đuổi Seon Hyeong.
Thêm vào đó, Seon Hyeong lại rất khéo léo lấy lòng mẹ anh. Cứ như thể đã trở thành con dâu trong nhà, cậu ta thường xuyên gọi điện hỏi thăm bà vào những dịp lễ lạt hay ngay cả khi chẳng có việc gì. Thậm chí cậu ta còn thỉnh thoảng biếu bà những món quà giá trị đến mức kinh ngạc. Thế nên, việc mẹ anh đâm chọc Seon Hyeong để phá vỡ mối quan hệ với Yoo Young hòng nối lại duyên xưa với cậu ta cũng là điều dễ hiểu.
Do Won nói rành mạch vào điện thoại:
"Con xin nhắc lại một lần nữa, con đang nghiêm túc tìm hiểu người mà cha đã trực tiếp gặp mặt hôm nay. Thế nên con sẽ không kết hôn với Seon Hyeong đâu. Con mong cha cũng nói rõ ràng với gia đình bên đó giúp con."
Con cũng biết đấy, chuyện hứa hẹn giữa hai nhà đã kéo dài rất nhiều năm rồi.
Trước lời nói trầm mặc của cha, Do Won nhất thời im lặng.
Từ khi con lên bảy? Hay còn nhỏ hơn thế nữa? Gia đình ta đã gắn bó với nhà Seon Hyeong từ thuở đó. Khi các con lớn lên, chuyện hôn sự dần được đưa ra bàn bạc, nhưng ta chưa bao giờ nhắm đến gia thế của con bé cả. Bởi lẽ vị thế nhà ta chưa bao giờ kém cạnh họ. Ta chỉ đơn thuần mong con tìm được một người bạn đời tốt mà thôi. Chỉ vậy thôi.
"........"
Nếu con không thể hiện điều gì đó chắc chắn hơn, tình hình sẽ rất khó xoay chuyển. Với ta, kết thông gia với tập đoàn SC cũng không tồi, nhưng mối quan hệ mật thiết bấy lâu với nhà Seon Hyeong chắc chắn sẽ đổ vỡ.
Cha anh dừng lại một chút, rồi bổ sung bằng tông giọng nặng nề:
Ta sẵn lòng chấp nhận đánh đổi tất cả những điều đó. Bởi vì đối với ta, hôn nhân của con là quan trọng nhất.
"......."
Tuy nhiên, ta cũng cần một danh phận, một lý do chính đáng để đưa ra quyết định như vậy.
Dứt lời, cha anh chào ngắn gọn rồi dứt khoát cúp máy. Hiểu rõ thâm ý ẩn sau lời nói của cha, Do Won đặt điện thoại xuống rồi đưa hai tay ôm lấy mặt. Một tiếng thở dài bất lực thoát ra qua kẽ tay.
❖ ❖ ❖
Yoo Young vừa vỗ vỗ cái bụng tròn căng vừa cắn một miếng kiwi mà mẹ đã gọt sẵn theo lời mời mọc của bà. Cứ hễ về nhà là cậu lại ăn uống quá độ. Vốn dĩ nếu không phải dịp lễ tết cậu ít khi ghé về nhà, vậy mà dạo này tần suất về nhà lại dày đặc đến lạ.
Hôm nay cậu về là do mẹ dùng giọng nghiêm trọng ra lệnh 'có thứ này cần đưa, con phải về ngay lập tức'. Vì là ngày Chủ nhật rảnh rỗi sau khi đã trút bỏ mọi căng thẳng từ sự kiện hôm qua, Yoo Young vội vàng chạy về nhà. Thế nhưng hỡi ôi, mẹ cậu chỉ thản nhiên chỉ tay vào cái nồi to đùng đang sôi sùng sục trên bếp.
"Mẹ muốn nhìn mặt thằng con trai mà chẳng còn cách nào khác. Ăn nhiều vào rồi lúc về nhớ mang theo một ít nhé. Con thích món gà hầm nhất còn gì?"
Chẳng phải mới hôm qua cả nhà vừa gặp nhau đó sao? Dù thấy thật nực cười nhưng cậu cũng thấu hiểu tâm tình của mẹ. Đúng là dạo này cậu có hơi vô tâm thật, chẳng mấy khi ghé thăm nếu không có việc gì đặc biệt.
Cuối cùng, Yoo Young không kháng cự mà đi rửa tay rồi ngồi vào bàn, hai mẹ con vừa mới kết thúc bữa tối xong. Bố cậu bảo hôm nay sẽ về muộn. Trong lúc đang ăn tráng miệng giữa bầu không khí thoải mái, mẹ bỗng hỏi:
"Yoo Young à. Thế bao giờ con định kết hôn với con rể Choi đây?"
"Á, mẹ! Cái cách gọi gì thế kia ạ! À, còn lâu lắm mẹ ơi!"
Trước cách gọi nhảy vọt quá xa so với thực tế, Yoo Young kinh hãi kêu lên. Thế nhưng mẹ cậu dường như đã coi việc Do Won trở thành con rể là chuyện đương nhiên.
"Sao chứ, đằng nào cũng cưới thì làm sớm chẳng tốt hơn à."
"Dù vậy thì... ờ... chuyện gì cũng phải có tôn ti trật tự, có trình tự của nó chứ ạ?"
"Thì cũng đúng, nhưng có gì mà phải đắn đo lâu thế? Người lớn bên đó cũng tốt cả. Ông thông gia tuy ít nói nhưng trông cũng đàng hoàng, điềm đạm."
Gương mặt mẹ đang hào hứng ăn trái cây bỗng trở nên nghiêm trọng đôi chút.
"Nhưng chẳng hiểu sao mẹ cứ cảm thấy bà thông gia hơi lạnh lùng một tí. Yoo Young à, lần trước đến chào hỏi, bà ấy đối xử với con tốt chứ?"
Dù thực tế khác xa với từ 'tốt', nhưng cậu không muốn nói ra sự thật làm mẹ buồn. Yoo Young cố gắng nặn ra nụ cười rồi gật đầu.
"À, tất nhiên rồi ạ. Mẹ thấy đứa con này đi đâu mà bị ghét bao giờ chưa?"
"Cũng phải, con trai mẹ đáng yêu thế này cơ mà."
Yoo Young mỉm cười khổ sở rồi khéo léo thoát khỏi vòng tay ôm chặt của mẹ. Đến tận bây giờ, thỉnh thoảng bà vẫn coi cậu như đứa trẻ lên bảy.
Liếc nhìn đồng hồ treo tường, Yoo Young chậm rãi đứng dậy.
"Thôi muộn rồi con về đây. Còn phải chuẩn bị mai đi làm nữa..."
"Nói gì thế hả! Hôm nay không đi đâu hết. Ở lại đây ngủ đi."
"Á, mẹ. Mai con còn phải đi làm mà."
"Công ty con cách đây còn gần hơn cách nhà con nữa, nói năng kiểu gì đấy? Mai đi làm cùng bố là được chứ gì."
"Cái đó thì tuyệt đối không nhé. Con không muốn đi rêu rao mình là con trai Chủ tịch đâu."
Sau một hồi tranh cãi qua lại, Yoo Young đành đầu hàng trước sự kiên trì của mẹ. Cuối cùng, cậu đành đi tắm rồi thay bộ đồ thoải mái. Ngồi ở phòng khách xem tivi cùng mẹ sau bao lâu nay, cậu thấy cảm giác này cũng không tệ.
Sau một lúc vừa xem tivi vừa tán gẫu đủ chuyện, Yoo Young ngáp dài rồi đứng dậy.
"Con mệt quá rồi. Con đi ngủ đây."
"Ừ, mẹ cũng đi ngủ thôi."
"Chúc mẹ ngủ ngon ạ."
"Con cũng nghỉ ngơi đi nhé."
Bước lên tầng hai, Yoo Young bóp nhẹ đôi vai đang mỏi nhừ. Chẳng hiểu sao người cứ âm ấm và có cảm giác uể oải lạ thường.
Thế nhưng sáng nay máy đo pheromone rõ ràng cho kết quả bình thường mà. Tính ra thì vài tuần nữa mới tới kỳ ph*t t*nh (Heat Cycle). Chẳng lẽ vì thế mà cơ thể bắt đầu rục rịch rồi sao? Vừa suy nghĩ mông lung, Yoo Young vừa bước vào căn phòng cũ của mình.
Không biết là mẹ mới dọn hay ngày nào cũng dọn mà căn phòng lâu ngày không về vẫn sạch bong không một hạt bụi. Ngả lưng xuống chiếc giường thân thuộc phảng phất mùi hương hoài niệm, Yoo Young chìm vào những suy nghĩ vẩn vơ.
'…Phù.'
Điểm dừng của mọi luồng suy nghĩ luôn là gương mặt của Do Won. Dạo này thật kỳ lạ, dù chẳng có việc gì đặc biệt cậu cũng nhớ đến anh với tần suất dày đặc.
Nhớ lại dáng vẻ của Do Won lúc gặp cha mẹ hôm qua, Yoo Young vùi mặt vào gối để che đi gương mặt bắt đầu nóng bừng. Nghĩ lại thì, làn pheromone anh để lại khi đánh dấu tạm thời vẫn còn vương vấn nhẹ nhàng quanh cơ thể cậu. Đúng như lời anh nói rằng nó sẽ nhạt dần và biến mất khi đi làm, nồng độ pheromone của anh hôm nay đã giảm đi rõ rệt so với hôm qua.
Gương mặt của Do Won, pheromone của Do Won. Giọng nói đầy tinh quái khi anh giúp cậu thoát khỏi tình huống khó xử. Vậy mà khi ở văn phòng, anh lại đoan chính vô ngần, uy nghiêm và quyền lực đến mức không một kẽ hở. Liệu người khác có biết về sự đối lập ấy không? Hay đó là dáng vẻ mà chỉ mình mình được biết?
Những điều về anh cứ thế hiện ra rồi lấp đầy tâm trí cậu. Phải ngủ sớm để mai còn đi làm, không được để những suy nghĩ vẩn vơ này làm phiền nữa...
'Những lúc thế này chỉ cần bật đèn ngủ rồi xem tập ảnh là dễ ngủ nhất.' Dòng suy nghĩ miên man của Yoo Young cuối cùng cũng dẫn đến tập ảnh cậu đang để ở nhà. Thế nhưng ngay cả tập ảnh – nơi trú ẩn tâm hồn của cậu – cũng dính dáng đến Do Won. Bởi lẽ cậu không thể không nhớ đến tập ảnh quý giá mà anh vừa tặng.
'Tặng cả tập ảnh cơ đấy... Rốt cuộc anh ấy kiếm ở đâu ra nhỉ.'
Cứ mỗi khi nhớ đến tập ảnh mới, cậu lại tự nhiên mỉm cười như kẻ ngốc. Cũng phải thôi, đó là tác phẩm mới sau hai năm vắng bóng của nhiếp ảnh gia cậu yêu thích nhất mà. Hơn nữa cậu còn sở hữu cả quà tặng đặc biệt chỉ có đúng mười bản trên toàn thế giới, cảm giác như đang nắm giữ cả thiên hạ trong tay vậy. Yoo Young xoay người nằm nghiêng, chớp chớp mắt.
'Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy điên rồ thật...'
Người được xem tác phẩm mới của Won sớm hơn bất kỳ ai. Lại còn sở hữu bưu thiếp đặc biệt hiếm hoi. Người đó lại chính là mình. Một sự may mắn không thể tin nổi và chưa bao giờ dám mơ tới. Thật sự có chết cũng mãn nguyện.
Ngày hôm đó, Yoo Young đã run rẩy đưa tay bóc lớp vỏ rồi mở bìa sách ra xem ngay khi về nhà. Nếu có được hai bản, chắc chắn cậu sẽ cất kỹ một bản và chỉ mở bản còn lại, nhưng tiếc là hiện tại không có điều kiện đó. Đó là tập ảnh mà cậu đã phải tắm rửa sạch sẽ, chỉnh đốn trang phục rồi mới dám mở ra xem.
"Oa..."
Lật từng trang, từng trang một, Yoo Young chỉ biết lặp đi lặp lại những tiếng thán phục như kẻ đánh mất ngôn từ.
Trong suốt hai năm vắng bóng kể từ tác phẩm cuối cùng, nhãn quan của nhiếp ảnh gia ấy đối với ảnh chụp đã trở nên sâu sắc hơn hẳn. Đó không đơn thuần là vấn đề kỹ năng, thẩm mỹ hay đề tài. Thiên nhiên qua ống kính của ông như sống dậy trong từng kẽ lá, từng giọt nước, và những tĩnh vật dù chỉ là ảnh đen trắng nhưng vẫn hiện lên sống động với kết cấu và màu sắc riêng biệt.
Sự hùng vĩ. Vẻ đẹp. Một nỗi xúc động trào dâng không thể gói gọn trong những từ ngữ đơn giản ấy cứ thế gõ cửa trái tim cậu. Vô thức dùng mu bàn tay lau đi giọt nước mắt trực trào, Yoo Young xem hết tập ảnh rồi lại quay về trang đầu tiên mở ra xem lại từ đầu. Cậu đã trải qua một đêm không thể nào quên khi cứ lặp đi lặp lại việc đó không biết bao nhiêu lần.
Thế nhưng tại sao Do Won lại làm cho cậu đến mức đó?
Dù có nghĩ bao nhiêu ngày đi chăng nữa, Yoo Young vẫn luôn phải đối mặt với câu hỏi gốc rễ ấy. Tất nhiên dạo này hai người vì nhu cầu của nhau mà trở nên thân thiết, và sự thực là mối quan hệ đã cải thiện rất nhiều so với vài tuần trước khi cứ hễ chạm mặt là gầm gừ, nhưng bảo là thân đến mức tặng một tập ảnh đắt đỏ và quý hiếm như vậy thì vẫn là một dấu hỏi lớn.
Mà thôi, chắc là dạo này dính lấy nhau suốt, lại cùng nhau mưu tính đại sự nên nảy sinh chút tình nghĩa đồng chí cũng nên. Chắc anh ấy và người quen của tác giả phải thân thiết lắm. Việc có được nó trước cả khi phát hành chính thức vốn chẳng phải chuyện dễ dàng gì.
'Nghĩ lại thì... anh ấy tin tưởng mình đến mức nào cơ chứ.'
Dù chắc chắn chuyện đó không xảy ra, nhưng nếu cậu muốn rò rỉ nội dung tác phẩm mới lên mạng thì cũng có thể làm được mà đúng không? Có rất nhiều rủi ro nhưng anh vẫn dứt khoát trao cho cậu món đồ quý giá này, cậu thật sự tò mò không biết anh đang nghĩ gì. Anh vốn không phải là người hành động thiếu suy nghĩ.
'...Chịu thôi, không nghĩ ra nổi.'
Suy nghĩ nát óc vẫn không có câu trả lời. Sau một hồi lăn lộn trên giường, lúc thì nghĩ về Do Won, lúc lại nghĩ về tập ảnh, Yoo Young quấn chặt chăn rồi chìm vào giấc ngủ sâu. Cậu không hề hay biết rằng, cơn sốt nhẹ đang âm ỉ trong cơ thể mình đang dần dần tăng cao hơn.