Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 53
Đúng lúc đó, Do Won đang trầm ngâm bỗng lên tiếng.
"Trợ lý Han."
"Vâng, Trưởng phòng."
"Tôi vừa chợt nghĩ ra, có lẽ... là do cậu phải ở cùng lúc với quá nhiều Alpha trong một không gian kín chăng."
"À."
Yoo Young mở to mắt. Nghĩ lại thì, tính cả cha mẹ anh, cha của Yoo Young và cả Do Won, tại bàn tiệc này có đến tận bốn Alpha. Dẫu tất cả đều kiểm soát pheromone cực kỳ tinh tế và chuẩn mực, nhưng việc phải chịu đựng cùng lúc ngần ấy áp lực trong phòng kín có vẻ là quá sức đối với Yoo Young. Mẹ của Yoo Young tuy là Omega nhưng bà đã được đánh dấu nên không bị ảnh hưởng gì.
Việc một mình cậu thấy không khỏe cũng là điều dễ hiểu. Yoo Young thở dài, đưa tay day trán. Cái thứ gọi là thuộc tính này thật đúng là kỳ đà cản mũi, đi đâu cũng thấy vướng víu.
"Hà.... Cái thuộc tính này thật là phiền phức quá đi mất. Ngay cả trong những dịp thế này mà cũng..."
"Cậu không làm gì sai cả nên không cần bận tâm."
Vẫn để mặc cho Do Won nắm lấy tay mình, Yoo Young đờ đẫn ngước nhìn anh. Nói cũng lạ, dường như chỉ cần anh chạm vào và x** n*n đôi tay là cơ thể cậu đã thấy dịu đi phần nào.
"Hay là.... Trưởng phòng. Chúng ta có thể ra ngoài khớp pheromone nhanh một chút rồi vào được không ạ?"
"Khớp pheromone."
Do Won lặp lại từ đó như đang cân nhắc, rồi anh phóng một ánh mắt sắc sảo về phía cậu.
"Được thôi."
Sau khi nhìn nhau giây lát, hai người liền tiến về phía nhà vệ sinh. Dẫu biết việc vội vã cùng nhau bước vào một nơi như thế này trông chẳng khác nào một cặp tình nhân đang thời kỳ nồng cháy, thật là nực cười, nhưng trong tình cảnh này thật khó để tìm ra một nơi kín đáo nào khác cho hai người.
Ngay khi cánh cửa vừa khóa chốt, Yoo Young đã lao vào lòng Do Won như thể muốn tìm nơi trú ẩn. Được ở riêng với anh trong không gian hẹp khiến cậu vô thức trút ra một tiếng thở dài đầy nhẹ nhõm.
Thế nhưng, chính cậu cũng thấy lạ lẫm khi bản thân lại cảm thấy bình yên đến nhường này trước pheromone của Do Won. Anh đâu phải là Alpha của cậu. Cảm giác này khiến cậu tự hỏi liệu khi ở bên người đã đánh dấu mình thì cũng sẽ như thế này chăng. Một cảm xúc lạ lẫm, vừa thư thái lại vừa như đang đi trên dây giữa những giác quan sắc lẹm.
Mùi hương vừa dịu dàng vừa mê hoặc bao bọc lấy cơ thể Yoo Young như một tấm chăn ấm. Cậu không vội vàng hôn ngay mà cứ thế nép mình vào thân hình nóng bỏng kia, rúc đầu vào lồng ngực anh. Chứng kiến Yoo Young như chú chim non đang cuống quýt tìm hơi ấm nơi mẹ, Do Won thở hắt ra một hơi nóng hổi rồi đưa tay vuốt mặt.
"Trợ lý Han. Ngẩng mặt lên nào."
"Hà, Trưởng phòng..."
Gọi anh bằng giọng nói đẫm hơi sương, Yoo Young ngoan ngoãn hé môi. Nhìn xuống Yoo Young đang tỏ ra thuần phục với đôi mắt ươn ướt, Do Won khẽ cau mày đầy mãnh liệt. Ngay sau đó, đôi môi họ quấn quýt lấy nhau, những âm thanh ám muội vang vọng khắp không gian nhà vệ sinh.
"Ưm.... Hức."
Làn pheromone bao quanh cậu đúng như dự đoán, vừa ngọt ngào lại vừa an yên. Cảm giác được Do Won ôm ấp giống như sự vỗ về khi ta trở về nhà sau một ngày dài lăn lộn mệt mỏi bên ngoài.
Khốn khiếp, sao lại tuyệt vời đến thế này chứ. Cứ lún sâu thế này thì vô phương cứu chữa mất thôi... Dù nghĩ vậy nhưng đôi tay cậu vẫn vô thức ôm siết lấy cổ anh trong trạng thái mê muội.
'...Ơ?'
Thế nhưng, cảm giác dần dần thay đổi. Yoo Young đang bám víu lấy vai Do Won bỗng mở trừng mắt.
Pheromone của anh vốn dĩ luôn giống như tấm chăn bông ấm áp, lại như viên kẹo ngọt tan chậm trong nước, mang lại sự bình yên vô ngần. Nhưng hôm nay lại khác. Một cảm giác như ngọn lửa bùng lên bao trùm lấy cậu, vừa choáng ngợp vừa đáng kinh ngạc. Luồng khí mạnh mẽ đến mức hung hãn khiến cậu thốt lên một tiếng "hộc" vì khó thở.
"Cái, cái này, lạ...!"
Trước cảm giác khiến cơ thể tan chảy đến choáng váng, Yoo Young vùng vẫy định đẩy anh ra, nhưng Do Won đã ôm chặt lấy cậu bằng một sự cưỡng ép mà anh chưa từng thể hiện trước đây. Anh vừa vỗ về lưng cậu vừa đặt một nụ hôn lên trán.
"Ngoan nào. Sẽ bị thương đấy."
"Trưởng phòng...!"
Cảm giác như có luồng điện chạy dọc bụng dưới. kh*** c*m tê dại bao trùm toàn thân dần biến thành sự thỏa mãn chiếm trọn lấy cơ thể Yoo Young. Những xiềng xích gò bó bấy lâu nay bỗng chốc đứt tung trong tích tắc.
Đôi chân cậu bỗng chốc nhũn ra. Thế nhưng cơ thể cậu đã được vòng tay vững chãi của Do Won giữ chặt, không hề bị xiêu vẹo. Yoo Young ngước nhìn anh bằng ánh mắt bàng hoàng, hỏi khẽ:
"Trưởng, Trưởng phòng. Đây là... cái gì vậy ạ?"
"Tôi vừa đánh dấu tạm thời (marking) đấy. Vì tôi thấy trợ lý Han có vẻ đang vất vả quá."
Đánh dấu. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu bị một Alpha làm vậy. Từ trước đến nay, với tư cách là một Omega, Yoo Young luôn căm ghét hành vi này – cái việc mang theo dấu vết của Alpha trên người như một sự khoe khoang. Nếu đánh dấu trọn đời thì thôi không nói, nhưng cái gọi là 'marking' này là cái gì chứ. Ngay từ cái tên mang hàm ý Alpha đang kiêu hãnh khẳng định lãnh thổ đã khiến cậu không vừa lòng.
Thế nhưng ngay lúc này, khi bị Do Won tùy ý đánh dấu lên người, cảm giác lại không hề tệ như cậu tưởng. Chỉ hơi sững sờ một chút, còn cảm giác tức ngực như bị khó tiêu hay mồ hôi lạnh lúc nãy đã biến mất một cách kỳ diệu. Quan trọng hơn cả, vì đây là hành động Do Won dành cho cậu nên cảm giác khó chịu thường thấy cũng không hề xuất hiện.
"Thấy thế nào rồi. Cơ thể ấy."
"...Đã khá hơn nhiều rồi ạ. Cảm ơn anh, Trưởng phòng."
"Tôi đã cố ý điều chỉnh để dấu vết nhạt dần trong cuối tuần này thôi, nên thứ Hai đi làm cậu không cần lo lắng đâu. Giờ chúng ta vào thôi."
"Vâng."
Đầu óc vốn còn choáng váng lúc nãy giờ đã trở nên minh mẫn rõ rệt. Với sắc mặt tươi tỉnh hơn hẳn, Yoo Young nắm tay Do Won cùng quay trở lại phòng tiệc. Nghĩ lại thì... anh đang nắm tay cậu một cách vô cùng tự nhiên.
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, Yoo Young khẽ cắn môi nhưng rồi sớm lấy lại quyết tâm. Đối phương có tận bốn người. Cậu không có hơi sức đâu mà xao động trước từng chuyện nhỏ nhặt thế này trước mặt bốn người thuộc tính cấp cao. Cậu cần phải gia tăng sự tiếp xúc để tỏ ra thân mật nhất có thể, và dung hòa pheromone nhiều nhất trong khả năng của mình.
"Về rồi đấy à. Hai đứa đi cùng.... Ơ?"
Ngay khi Yoo Young vừa bước vào trước, cha mẹ hai bên đón chào cậu bỗng đồng loạt mở to mắt. Nhìn Yoo Young đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì, gương mặt mẹ cậu bỗng hơi ửng hồng.
'Tại sao...'
Chậm mất một nhịp, gương mặt Yoo Young bỗng đỏ bừng lên như lửa đốt. Giờ đây trên khắp cơ thể cậu đang nồng nặc pheromone của Do Won. Cậu hoàn toàn hiểu được sự ái ngại của các bậc phụ huynh. Thậm chí hai đứa còn đi cùng nhau vào, chẳng khác nào đang quảng cáo rằng: 'Chúng con vừa mới tranh thủ ra ngoài quấn lấy nhau xong đây.'
Thế nhưng, giữa những bậc phụ huynh đang vừa bối rối vừa ngỡ ngàng, chỉ riêng mẹ của Do Won là dường như nhìn ra sự liên quan giữa tình cảnh này với trạng thái bất ổn của Yoo Young lúc nãy. Ngay khi Do Won bước vào theo sau, bà liền hỏi bằng giọng mỉa mai lộ liễu:
"Ô hay. Ta cứ ngỡ hai đứa cùng ra ngoài làm gì... hóa ra là đi đánh dấu tạm thời đấy à? Sao đột ngột thế?"
Có lẽ câu trả lời mà bà mong đợi là Yoo Young phải thừa nhận rằng 'là do thể trạng của con'. Bà muốn phơi bày sự yếu đuối của một Omega không thể trụ vững ngay cả trong một buổi tiệc quan trọng thế này. Không thể nào không nhận ra điều đó, Yoo Young chỉ biết cắn chặt môi, không biết phải đáp lại ra sao.
Thế nhưng, Do Won lại nở nụ cười tinh quái và đưa ra một câu trả lời hoàn toàn khác.
"À, con xin lỗi vì đã làm gián đoạn buổi tiệc. Tại dạo này bọn con đang độ mặn nồng.... Con thấy khó kiềm chế quá nên mới lỡ..."
"Ha ha ha! Đúng là tuổi trẻ tài cao, sung mãn quá cơ."
Đến lúc này, bầu không khí mới dịu lại. Cha của Yoo Young bật cười sảng khoái, gương mặt lộ rõ vẻ cưng chiều dành cho hai đứa trẻ. Cha của Do Won tuy cười khổ nhưng cũng lên tiếng trách mắng anh:
"Thằng bé này thật là, có một lát mà cũng không nhịn nổi."
"Không sao đâu mà! Đang tuổi xuân phơi phới cả. Thấy hai đứa thuận hòa như thế, tôi mừng còn chẳng hết ấy chứ."
Ngoại trừ mẹ của anh vẫn đang lườm Do Won bằng ánh mắt không hài lòng, tất cả những người lớn còn lại đều bật cười. Yoo Young thầm thở phào trong lòng. Dẫu cho Do Won bỗng chốc trở thành hình ảnh một gã thanh niên chưa biết kiềm chế d*c v*ng, nhưng nhờ sự tinh tế của anh mà điểm yếu của cậu với tư cách là một Omega đã không bị mang ra làm tâm điểm. Cậu không khỏi cảm thấy biết ơn anh.
'...Nhưng mà cái tay này bao giờ mới định buông ra đây.'
Cảm thấy bàn tay vẫn đang nắm chặt của anh có chút áp lực, cậu đã định rút tay ra, nhưng rồi lại nghĩ dáng vẻ này trông sẽ có sức thuyết phục hơn trước mặt cha mẹ nên Yoo Young đành để yên. Quả thực, việc duy trì tiếp xúc cũng giúp ích cho thể trạng của cậu hơn.
Bữa tiệc với vài chén rượu truyền thống qua lại đã diễn ra suôn sẻ và kết thúc trong bầu không khí nồng ấm. Vì đây là lần đầu gặp mặt và hai người cũng mới quen nhau chưa lâu, nên không ai đề cập quá sâu đến chuyện tương lai.
Sau khi kết thúc bữa ăn, mọi người cùng đứng trước nhà hàng chờ tài xế đến đón và bắt tay chào tạm biệt một lần nữa.
"Vậy nhé ông Han, sớm muộn gì chúng ta lại làm một trận golf nữa nhé."
"Tôi sẵn lòng thôi. Vậy lần tới hẹn gặp ông trên sân."
"Tôi thấy trợ lý Han đây cũng thuộc diện khá đấy, hôm nào bốn người chúng ta cùng đi một chuyến thì sao nhỉ?"
"Trời ơi, chỉ nghĩ thôi mà tôi đã thấy vui rồi. Để tôi thu xếp ngày giờ nhé."
Sau khi tiễn cha mẹ hai bên lên xe, Yoo Young bước vào xe cùng với Do Won. Khi chỉ còn lại hai người (ngoại trừ tài xế), Do Won lập tức kiểm tra tình trạng của cậu trước tiên.
"Trợ lý Han. Cậu thấy trong người thế nào rồi."
"À, tôi ổn ạ. Nhờ có anh giúp đỡ lúc nãy."
"Vậy thì tốt rồi. Tôi nghe nói nếu thuộc tính không tương hợp thì việc đánh dấu tạm thời có thể gây phản tác dụng."
Ngay khi cậu định hỏi lại một cách thản nhiên "Vậy sao ạ?", thì lời bồi thêm của Do Won khiến Yoo Young vô thức im bặt.
"Tất nhiên, vì biết rõ tôi và trợ lý Han cực kỳ tương hợp nên tôi mới thử làm vậy."
...Thiệt tình chứ.
Có lẽ anh chỉ buông lời mà không suy nghĩ gì nhiều, nhưng anh có biết rằng đôi khi những lời đó lại khiến trái tim cậu xao động đến nhường nào không.
Kể từ khi gặp Do Won, mặt hồ tâm trí cậu dường như đã trở thành một mặt nước đầy ắp. Anh cứ dùng những ngón tay thon dài đẹp đẽ kia gõ nhè nhẹ vào mặt nước ấy, mặc kệ những gợn sóng lăn tăn đang trỗi dậy. Thấy anh có chút đáng ghét, Yoo Young không đáp lại mà quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bây giờ thì mọi chuyện thực sự kết thúc rồi.
Những xao động này cũng thực sự, đến đây là hết. Nghĩ vậy, lòng cậu bỗng thấy thanh thản và bình tâm lại phần nào. Cả mùi hương của Do Won đang vương vấn nhẹ nhàng trên cơ thể cậu, ngày mai thôi cũng sẽ tan biến sạch sẽ.