Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 52

Trước Tiếp

Chương 52

Bên trong bãi đỗ xe rộng lớn, một chiếc xe quen thuộc vừa vặn tiến vào. Yoo Young khẽ thốt lên một tiếng "ơ".

"Đó là xe của bố mẹ tôi. Họ cũng vừa mới tới nơi kìa."

"Phía bên tôi có vẻ cũng đã đến rồi."

Nhìn lại thì, phía sau chiếc xe Do Won và Yoo Young đang ngồi cũng có một chiếc sedan sang trọng đang đi vào. Sống lưng cậu bất giác căng thẳng, thẳng tắp.

Vừa quan sát phía sau qua gương chiếu hậu vừa xoay vô lăng đỗ xe, Do Won tự nhiên tìm lấy bàn tay Yoo Young mà nắm chặt.

"Đừng căng thẳng quá. Sẽ ổn thôi mà. Chẳng phải cậu cũng đã đến chào hỏi cả hai bên rồi sao."

"Tôi đâu có căng thẳng."

"Thế mà tay lại lạnh ngắt thế này."

Nhìn Do Won mỉm cười nhẹ nhàng, Yoo Young im lặng. Có vẻ như sau vài lần môi chạm môi và cùng nhau mưu tính đại sự, anh đã thấu hiểu tâm tư cậu được vài phần. Thế nên cậu quyết định thôi không gồng mình tỏ ra mạnh mẽ nữa. Yoo Young khẽ thở dài, rũ mắt xuống.

"...Thật lòng là tôi có hơi run."

"Cậu lo lắng điều gì nhất? Vì mẹ tôi sao?"

"Dù sao thì... vâng. Nói thẳng ra là... đúng thế ạ. Chắc hẳn bố mẹ tôi vẫn đang đinh ninh rằng khi tôi đến nhà anh, tôi đã nhận được rất nhiều sự yêu mến. Nhưng mà..."

Thành thật mà nói, đây là tình huống không thể không lo lắng. Thế nhưng, Do Won siết chặt bàn tay đang ngập ngừng của Yoo Young rồi kéo lại gần.

"Sẽ không giống như lần trước đâu. Chắc chắn sau ngày hôm đó, cha tôi đã chấn chỉnh lại bà ấy rồi. Tôi có cảm giác cha tôi cực kỳ hài lòng về trợ lý Han. Chính vì thế ông mới thu xếp buổi gặp mặt này. Sẽ khác rất nhiều so với lần gặp gỡ xã giao trước đó."

"À... Nếu được vậy thì tốt quá."

"Và nếu tình huống đó có xảy ra."

Cạch một tiếng, dây an toàn trên người Yoo Young bỗng nới lỏng ra. Trong khoảnh khắc Do Won giúp cậu tháo và thu dây an toàn lại, phần cổ và vành tai anh bỗng kề sát ngay trước mắt cậu. Từ bờ vai rộng và xương quai hàm cương nghị tỏa ra một mùi hương cực kỳ dễ chịu, khiến trái tim cậu bỗng chốc đập thình thịch.

"Tôi sẽ nắm tay trợ lý Han và kéo cậu ra ngoài ngay."

Do Won mỉm cười kín đáo khi buông lời không rõ là đùa hay thật. "Xuống xe thôi," lời mời mọc với tông giọng đạm mạc khiến Yoo Young khẽ gật đầu.

Từ trước đến nay, cậu luôn cảm thấy giọng điệu của anh rất đáng tin cậy và có sức nặng. Một sự tin tưởng khiến người nghe vô tình buông bỏ được mọi phòng bị trong lòng. Cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn hẳn, Yoo Young cùng Do Won gửi xe cho nhân viên rồi bước vào lối vào. Bố mẹ Yoo Young đã đứng chờ sẵn bên trong.

"Chào con, Trưởng phòng Choi! Cả Yoo Young nữa."

"Con chào bác ạ. Lại được dịp đến thăm hai bác thế này, con rất vinh hạnh."

"Ôi dào, bác vui lắm chứ! Vào trong thôi. Còn Chủ tịch thì...?"

"À, ông ấy cũng vừa tới rồi ạ."

Do Won nhếch môi cười, hướng mắt về phía bãi đỗ xe. Ánh mắt cả nhóm đồng loạt nhìn ra ngoài cửa. Cha của Do Won là người lên tiếng trước với tràng cười sảng khoái.

"Chào ông Han. Chúng ta lại gặp nhau rồi! Thế nào, đường xá đi lại có thuận tiện không?"

"Trời ơi, ông Choi! Mời vào, mời vào. Dạo này ông vẫn khỏe chứ?"

Đúng như lời kể về buổi gặp mặt trước đó, hai ông bố chào hỏi nhau vô cùng thân thiết. Sau khi bắt tay trong bầu không khí nồng ấm, cha của Do Won giới thiệu người phụ nữ đứng sau mình với gia đình Yoo Young.

"Đây là nhà tôi."

"Rất vui được gặp bà. Tôi là mẹ của cháu Yoo Young."

"Vâng, chào bà. Tôi cũng được nghe Do Won nhắc về cháu nhiều rồi."

Mẹ của Do Won vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như lần trước, nhưng bà vẫn lịch sự chào hỏi theo đúng lễ nghi. Sau màn giới thiệu ngắn ngủi, cả nhóm theo chân nhân viên hướng về phía phòng đã đặt trước.

Khu nhà khách nằm biệt lập, đúng chất một nhà hàng có không gian riêng tư và rộng rãi, những cánh cửa nằm rải rác dọc theo hành lang dài. Ngay khi vừa bước vào phòng, mắt Yoo Young mở to kinh ngạc. Dù từ nhỏ cậu đã thường xuyên lui tới những nơi thế này và vốn đã quen thuộc, nhưng nhà hàng mà Do Won đặt trông đặc biệt sang trọng và tinh tế hơn hẳn.

Ngồi vào chiếc bàn thấp được bày biện gọn gàng giữa căn phòng rộng lớn, qua lớp kính cường lực, cậu có thể nhìn thấy khu vườn được trang trí tinh xảo bên ngoài. Những món đồ gốm sứ và nội thất của các nghệ nhân nổi tiếng được bài trí khắp không gian, tạo nên một bầu không khí khiến thực khách có cảm giác như đang dùng bữa tại một phủ đệ cổ kính của tầng lớp lưỡng ban ngày xưa.

Khi tất cả đã yên vị, đúng lúc đó, vị bếp trưởng bước vào phòng. Đó là một đầu bếp nổi tiếng, người từng tổng phụ trách các cảnh quay ẩm thực trong các bộ phim cổ trang gần đây.

"Chào Chủ tịch Choi. Đã lâu không gặp ngài."

"À, bếp trưởng Kang. Hôm nay đặc biệt nhờ cậy anh nhé? Đây là một buổi gặp mặt rất quan trọng."

Sau khi cha Do Won chào hỏi với gương mặt rạng rỡ, vị bếp trưởng cúi đầu chào rồi lui ra ngoài. Nhân viên kiểm tra lại thực đơn đã đặt rồi cũng rời đi, trong phòng lúc này chỉ còn lại gia đình của Yoo Young và Do Won.

Người lên tiếng trước là cha của Yoo Young.

"Ha ha, được gặp mặt đông đủ thế này quả là một cảm xúc rất đặc biệt. Khác hẳn với cảm giác khi gặp ông Choi lần trước."

"Đúng vậy. Có các con cùng tham dự, tôi cũng cảm thấy ấm lòng hơn hẳn."

Trong khi hai ông bố đang trò chuyện rôm rả, mẹ của Yoo Young bận rộn quan sát bầu không khí với đôi mắt lấp lánh. Và sự chú ý của bà nhanh chóng hướng về phía mẹ của Do Won đang ngồi im lặng với gương mặt không cảm xúc.

"Nghe bảo các ông nhà mình đã gặp nhau từ trước rồi. Hô hô, nhà tôi vốn cũng rất mê golf, nghe đâu hai ông đã đánh cả ngày trời đúng không bà?"

"Tôi cũng nghe nói vậy."

Trái ngược với vẻ mặt đỏ bừng vì hào hứng của mẹ Yoo Young, mẹ Do Won đáp lời với phong thái quý phái nhưng nội dung thì vô cùng ngắn gọn. Nhìn bà chỉ im lặng nhấp trà khai vị, mẹ Yoo Young thoáng chút hụt hẫng vì không tìm được cớ để tiếp tục câu chuyện.

Chứng kiến cảnh đó, Yoo Young cảm thấy có chút chạnh lòng. Ngay khi cậu định lên tiếng trò chuyện cùng mẹ, Do Won đã mở lời trước.

"Hai bác đi đường có mệt không ạ? Sáng nay hai bác đã dùng bữa chưa?"

Nghe Do Won tự nhiên gọi "mẹ" và hỏi thăm một cách dịu dàng, cả hai bà mẹ đều lộ vẻ ngạc nhiên. Tất nhiên, mẹ Yoo Young ngạc nhiên vì vui sướng, còn mẹ anh thì biểu cảm gần như là kinh hãi.

"Ôi chao, cậu Choi... à không, Trưởng phòng Choi. Cảm ơn con nhé. Hai bác ăn sáng rồi mới đi. Đường xá cũng không tắc lắm đâu."

"Hôm nay là thứ Bảy nên con cứ lo đường sẽ bị đông."

"Sao mà... chu đáo quá cơ. Hô hô. Bà thật tốt số khi có một cậu con trai vừa vững chãi lại vừa dịu dàng thế này."

"...À, vâng. Do Won nhà tôi quả thực cũng có chút... tinh tế."

Gương mặt mẹ anh càng trở nên lạnh lẽo hơn, nhưng tình huống mà mẹ Yoo Young suýt bị bẽ mặt đã được giải quyết êm đẹp như vậy. Câu chuyện của hai ông bố đã chuyển sang chuyện làm ăn, và chén rượu cũng bắt đầu được trao qua đổi lại một cách tự nhiên.

"Chúng tôi xin phép dọn món khai vị ạ."

Tiếng gõ cửa vang lên cùng lúc nhân viên bước vào phòng. Ngay lập tức, những chiếc bát giống như chén rượu lớn được bày lên bàn. Bên trong là các món rau củ quả sấy khô được bày biện xinh xắn, bên cạnh là loại đồ uống chua ngọt làm từ mứt trái cây để k*ch th*ch vị giác.

Cha của Do Won nhã nhặn mời khách dùng bữa.

"Mời mọi người dùng thử xem sao. Tôi thường ghé qua đây tiếp khách nên đã trở thành khách quen, hy vọng sẽ hợp khẩu vị của ông bà."

"Trời ơi, bát đĩa đẹp quá, cách trình bày cũng quá tinh tế khiến đôi mắt được thưởng thức trước rồi. Vị cũng rất thanh đạm nữa."

Mẹ Yoo Young đáp lời một cách tự nhiên khiến gương mặt cha anh càng thêm giãn ra thư thái. Sau đó, các món chính lần lượt được dọn lên, những món ăn rực rỡ sắc màu được bày biện trang nhã khiến bầu không khí càng thêm phần nồng ấm.

Về bề ngoài, bữa ăn đang diễn ra vô cùng suôn sẻ. Tuy nhiên, từ nãy đến giờ, một cảm giác khó chịu mơ hồ len lỏi khiến Yoo Young vô thức không ngừng mân mê bàn tay. Tay cậu lạnh ngắt và nhớp nháp mồ hôi, cảm giác chẳng dễ chịu chút nào.

Sao thế này nhỉ. Hay là bị khó tiêu? Nhưng bụng cũng đâu có đau, hay là do mình quá căng thẳng?

"Con... xin lỗi, con xin phép ra ngoài một lát ạ."

"Đi đi con."

Yoo Young nhanh chóng rời khỏi phòng, đi dọc hành lang dài hướng về phía nhà vệ sinh. Có vẻ không phải do đường tiêu hóa, vậy thì là chuyện gì cơ chứ. Đứng trước gương với vẻ mặt thắc mắc, cậu chỉnh đốn lại trang phục rồi quan sát gương mặt mình. Thấy sắc mặt trắng bệch, Yoo Young bóp chặt hai bàn tay.

"Chắc là sắp bị khó tiêu rồi. Ôi trời.... Đã kịp ăn gì đâu cơ chứ."

"Cậu thấy không khỏe ở đâu sao?"

Đúng lúc đó, Do Won bất thình lình bước vào lối vào nhà vệ sinh. Có vẻ anh đã đi theo ngay sau đó. Yoo Young hoàn toàn không ngờ tới nên giật bắn mình, vô thức giấu đôi tay ra sau.

"Ơ, Trưởng phòng? Sao anh lại ra đây?"

"Đưa tay tôi xem nào. Lúc nãy ở trong phòng tôi đã thấy cậu cứ bóp tay mãi rồi."

Do Won gần như giành lấy bàn tay mà Yoo Young đang lén lút giấu ra sau. Chạm vào bàn tay nhớp nháp mồ hôi lạnh, anh lập tức nhíu mày.

"Tay lạnh toát thế này. Cậu ổn không? Có cần phải đi bệnh viện không?"

"À... Chắc chắn không đến mức đó đâu ạ! Chỉ là con có hơi căng thẳng một chút thôi."

"Căng thẳng gì mà đến mức này chứ. Chẳng giống trợ lý Han chút nào."

Do Won nở một nụ cười khổ nhưng vẫn nhẹ nhàng xoa bóp bàn tay cho Yoo Young. Lực tay vừa đủ khiến cậu cảm thấy vô cùng dễ chịu. Yoo Young đứng sững tại chỗ, cứ thế để mặc cho anh xoa bóp tay mình.

Anh cúi đầu, tỉ mỉ quan sát tình trạng của cậu và xoa bóp đôi tay. Gương mặt vốn dĩ luôn tỏ ra lạnh lùng nay lại khẽ nhíu lại vì lo lắng cho cậu.

Nhìn dáng vẻ đó của Do Won, Yoo Young cảm thấy vừa có chút quen thuộc sau vài lần hôn nhau, lại vừa thấy một cảm xúc mới lạ nhen nhóm. Có lẽ, so với việc hôn thì những đụng chạm thế này lại khiến cậu thấy bồn chồn và lạ lẫm hơn.

Nếu những nụ hôn trước đây chỉ đơn thuần là để dung hòa pheromone, vậy thì bây giờ, việc anh dùng vẻ mặt này để xoa bóp tay cho cậu là vì điều gì?

Trước Tiếp