Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 51

Trước Tiếp

Chương 51

"Không sao đâu, cậu ngồi xuống đi."

Khụ, Do Won khẽ hắng giọng rồi nói bằng tông giọng bình thản.

"Tôi đã bảo cậu bình tĩnh lại một chút mà."

Vẫn là giọng nói trầm ổn như mọi khi, nhưng lần này lại phảng phất một nụ cười khổ. Cảm giác nơi vừa chạm vào Yoo Young nóng bừng lên như bị bỏng khiến Do Won vô thức nới lỏng cà vạt.

"Tôi, tôi xin lỗi. Tại tôi vui quá nên mới..."

Nói đến đó, Yoo Young bỗng khựng lại.

"Nhưng mà Trưởng phòng ơi, thật sự là anh mua cái này ở đâu thế ạ? Bây giờ vẫn đang là thời gian đặt trước, lẽ ra làm gì đã có bản cứng bên ngoài đâu..."

Đôi mắt tràn đầy thắc mắc của Yoo Young hướng về phía Do Won, nhưng anh vẫn giữ gương mặt không chút biến đổi, lạnh lùng đáp:

"Người quen của tôi thân với tác giả đó."

"Thật, thật ạ?"

Giọng nói vừa mới kịp trấn tĩnh của Yoo Young lại một lần nữa cao vút lên vì phấn khích.

"Vậy, vậy lần tới anh xin chữ ký giúp tôi với nhé!"

"Tôi biết rồi. Mà chuyện đó để sau đi."

Do Won đứng dậy, cầm lấy chiếc khay đựng ly tách và đĩa bánh.

"Chúng ta đi thôi. Đến lúc đi khớp pheromone rồi."

"À, vâng. Nhưng mà..."

Với gương mặt vẫn còn đỏ bừng, Yoo Young vừa vân vê ngón tay vừa hỏi:

"Hôm nay chúng ta làm ở đâu đây ạ? Lần trước đã làm ở nhà Trưởng phòng rồi, hay là hôm nay qua nhà tôi nhé?"

Nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang ngước lên nhìn mình khi nói câu đó, Do Won duy trì ánh mắt trong chốc lát rồi đột ngột quay mặt đi.

Hôm nay không được. Chẳng hiểu sao anh lại có cảm giác như vậy.

"...Đến nhà riêng thì hơi khó khăn một chút."

"Vậy thì..."

"Đi theo tôi."

Do Won lái xe rẽ về hướng đảo Seonyudo thay vì hướng về nhà như thường lệ. Yoo Young chạy xe phía sau cũng bám theo rất sát. Vì giờ tan tầm đã qua từ lâu nên việc hai chiếc xe chạy nối đuôi nhau không gặp mấy trở ngại.

Đã lâu lắm rồi anh mới quay lại Seonyudo. Lần cuối cùng đến đây là khi nào, anh cũng chẳng còn nhớ rõ. Qua thời gian, cảnh vật đã thay đổi đôi chút, nhưng cảm giác bình yên khi nhìn dòng sông chảy lững lờ vẫn vẹn nguyên như ngày nào.

Sau khi đỗ xe vào bãi, Yoo Young bước xuống với vẻ mặt ngơ ngác.

"Sao lại đến đây..."

"Trợ lý Han. Cậu qua xe tôi một lát nhé."

Anh nói vọng qua cửa kính xe đang mở. Việc anh qua xe của Yoo Young cũng là một cách, nhưng không cần sang cũng biết không gian trong xe của cậu chắc chắn đang đẫm mùi pheromone. Do Won vốn là người rất giỏi kiềm chế pheromone của bản thân, nhưng lạ thay, anh cảm thấy hôm nay mình khó lòng mà giữ kẽ được.

Trong bãi đỗ xe vắng vẻ, hai chiếc xe đỗ cạnh nhau hướng về phía dòng sông. Yoo Young bước xuống xe rồi leo lên ghế phụ của xe Do Won, sau đó quay sang nhìn anh.

"Ở đây sao ạ...?"

"Cậu thấy phiền không?"

Trái ngược với nội dung lịch sự, giọng điệu của Do Won lại mang vẻ nôn nóng. Sau khi đảo mắt nhìn quanh một lượt, Yoo Young khẽ gật đầu.

Ngay sau đó, bóng của hai người quyện vào nhau. Môi họ khẽ chạm nhau trong giây lát. Yoo Young, người ban đầu vốn chỉ biết sững sờ để yên cho anh hôn, giờ đây đã dần quen với việc này và ngoan ngoãn hé môi. Chính sự thay đổi đó lại trở thành một chất xúc tác mạnh mẽ đối với anh trong ngày hôm nay. Bàn tay anh vô thức luồn vào mạn sườn của Yoo Young. Đôi tay vốn chỉ nâng lấy gáy và lưng một cách an toàn giờ đây bắt đầu m*n tr*n sườn của cậu.

"Trưởng... Trưởng phòng. Nhột, nhột quá."

Yoo Young hơi lùi lại, thì thầm bằng đôi mắt mơ màng. Giọng nói nũng nịu cùng sợi chỉ bạc trong suốt kéo dài giữa đôi môi càng làm gân xanh trên trán Do Won nổi lên rõ rệt. Anh lại một lần nữa vồ lấy cậu như muốn ăn tươi nuốt sống. Những làn pheromone đang trộn lẫn, nhảy múa điên cuồng giờ đây đã bị đẩy ra sau đầu.

Chắc chắn cảm giác hôm nay rất khác thường lệ. Pheromone của Yoo Young vẫn vậy, và anh cũng vẫn thế. Đây cũng chẳng phải kỳ ph*t t*nh. Ngay khi anh đang tự hỏi rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, thì hình ảnh của Yoo Young lúc nãy lại hiện lên mồn một trong tâm trí.

Dáng vẻ cậu ôm khư khư tập ảnh, vui sướng như một đứa trẻ. Gương mặt đỏ bừng vì phấn khích và giọng nói run rẩy yếu ớt. Cả cái cách cậu không ngần ngại kéo anh vào lòng và ôm chặt, miệng không ngừng nói lời cảm ơn.

A, chết tiệt thật.

Do Won nghiến răng chửi thề một câu trong lòng, điều mà anh hiếm khi làm, rồi cau mày lại. Anh kéo sát cơ thể Yoo Young vào người mình hơn nữa. Cảm giác căng tức nơi đáy quần khiến anh chỉ biết cười khổ trong lòng. Phải mất vài phút sau, anh mới khó khăn lắm mới tách ra khỏi cậu được.

❖ ❖ ❖

Giữa nhịp sống hối hả, ngày thứ Bảy cuối cùng cũng đã đến. Là một người đi làm, hằng ngày cậu luôn khát khao mong đợi đến ngày thứ Bảy, nhưng chẳng hiểu sao dạo gần đây, mỗi thứ Bảy đều mang lại cảm giác như có một bài kiểm tra khó nhằn đang chờ đợi. Cậu thậm chí bắt đầu thấy sợ những ngày thứ Bảy cứ liên tục phát sinh chuyện hệ trọng như thế này.

"Chúng ta xuất phát nhé?"

"Đi thôi."

Hôm nay hai người vẫn quyết định di chuyển bằng xe của Do Won. Ngồi ở ghế phụ, Yoo Young thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh – người vẫn ăn vận lịch lãm và quý phái như lần trước – rồi lại liếc nhìn chính mình qua gương chiếu hậu. Nhờ có Thư ký Park đến tút tát cho từ sáng sớm nên trông cậu hôm nay cũng vô cùng rạng rỡ.

'Gì đây trời, cứ như thế này thì chẳng khác nào đi... dạm ngõ cả.'

Ăn diện đẹp đẽ rồi cùng nhau đi gặp cha mẹ hai bên. Dù đã cố gắng trấn tĩnh nhưng cảm giác bồn chồn cứ dâng lên trong lòng cậu. Rõ ràng hai người chỉ đang tham gia một buổi hẹn áp đặt vì có những ông bố với khả năng hành động như xe ủi mà thôi.

Đúng lúc đó, Do Won bỗng lên tiếng:

"Trợ lý Han."

"Vâng, Trưởng phòng."

Vẫn tập trung nhìn về phía trước, Do Won nói bằng tông giọng thản nhiên:

"Hôm nay cậu trông cũng rất tuyệt. Tóc cũng rất đẹp nữa."

Trong tích tắc, gương mặt cậu đỏ bừng lên như lửa đốt. Cậu chẳng hiểu sao anh có thể thốt ra những lời làm xao động lòng người một cách tự nhiên đến thế. Yoo Young lấy mu bàn tay khẽ che mặt, lí nhí đáp:

"Không đâu, Trưởng phòng.... Anh thật là... khen người khác mà chẳng thấy ngại gì cả."

"Vậy tôi phải làm thế nào mới đúng đây?"

"Hà.... Không có gì đâu ạ. Trưởng phòng ơi, hồi còn đi học chắc anh nổi tiếng lắm nhỉ?"

Chắc chắn kiểu người như anh chính là kiểu khiến người khác phải thầm thương trộm nhớ mà bản thân lại chẳng hề hay biết. Đúng như dự đoán, Do Won vừa xoay vô lăng một cách nhẹ nhàng vừa chậm rãi gật đầu.

"Cũng không hẳn là không có."

"Chắc không chỉ dừng lại ở mức đó đâu. Chẳng phải là người ta xếp hàng dài để tỏ tình với anh sao?"

"Tôi không biết có đến mức xếp hàng không, nhưng đúng là nhận được không ít lời tỏ tình."

Nghe giọng nói trầm ổn không chút biến đổi của Do Won, Yoo Young thử hình dung về thời đi học của anh. Một hình ảnh hiện ra vô cùng rõ nét.

"Trưởng phòng hồi đi học chắc chắn thuộc tuýp người này đúng không? Hội trưởng học sinh, đứng đầu toàn trường. Bóng đá, bóng rổ môn nào cũng giỏi, rồi vào mấy ngày lễ thì sô-cô-la chất thành đống trên bàn."

"Chính xác đấy. Cậu điều tra lý lịch của tôi đấy à?"

"Dạ không. Nhưng chắc là ai nhìn vào cũng đoán ra thôi...?"

Có lẽ nếu hỏi các thành viên trong nhóm thì ai cũng sẽ đoán đúng cả thôi. Nói tóm lại anh chính là hình mẫu 'con nhà người ta' trong truyền thuyết. Trước câu trả lời thuyết phục không chút nghi ngờ này, đến cả cảm giác ghen tị cậu cũng chẳng còn thấy nữa.

"Vậy trợ lý Han hồi đó là học sinh như thế nào?"

"...Dạ?"

Trước câu hỏi ngược lại bất ngờ đó, Yoo Young mở to mắt. Theo cậu nhớ thì đây là lần đầu tiên anh đặt một câu hỏi mang tính cá nhân với cậu. Nhìn gương mặt đang nhướng mày chờ đợi câu trả lời của anh, Yoo Young ấp úng mở lời:

"Ừm.... Thì, cũng gần gần như vậy ạ. Học hành cũng thuộc diện khá giỏi. Bạn bè cũng tương đối nhiều. Còn thể thao thì... thật lòng mà nói tôi không giỏi môn đó cho lắm."

Lặng lẽ nghe câu chuyện của Yoo Young, Do Won hơi nghiêng đầu.

"Còn gì nữa không."

"...Dạ? Còn gì... nữa cơ ạ?"

Cậu không biết anh còn muốn biết điều gì nữa. Anh muốn biết điểm số cụ thể sao? Hay là số lượng bạn bè? Yoo Young nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu.

Thế nhưng, những lời thoát ra từ miệng Do Won lại nằm ngoài dự đoán của cậu.

"Thời đi học trợ lý Han thích cái gì. Thường làm gì để nghỉ ngơi..."

Do Won dừng lại một chút để thực hiện cú quay đầu xe. Ánh mắt anh khi xoay vô lăng lướt qua gương chiếu hậu một cách chuẩn xác. Sau khi quay xe xong, anh ném cho Yoo Young một cái nhìn bình thản.

"Sở thích của cậu là gì. Tự dưng tôi thấy tò mò về những chuyện đó."

"...À."

Yoo Young ngẩn ngơ nhìn gương mặt anh rồi lặng thinh vì bàng hoàng. Trong phút chốc cậu không biết phải nói gì. Cậu không ngờ Do Won lại tò mò về quá khứ của mình. Hơn nữa, đó không phải là những chỉ số khách quan hay số liệu cụ thể để phô trương, mà lại là những điều hoàn toàn khác. Những điều mà từ trước đến nay chưa có một Alpha nào từng thắc mắc.

'Điều tôi lo lắng là về trái tim của trợ lý Han.'

Giọng nói của anh khi nói câu đó lần trước lại trỗi dậy ấm áp như một đốm lửa trong lòng cậu.

Phải rồi, trái tim. Lần trước Do Won lo lắng trái tim cậu sẽ bị tổn thương, và lần này anh lại đang tò mò hỏi về trái tim ấy. Sự thật đó khiến lồng ngực Yoo Young rung động mạnh mẽ.

"Ờ..."

Cậu cố gắng rặn ra từng chữ từ cổ họng đang nghẹn lại. Chẳng hiểu sao cậu cảm thấy Do Won sẽ không cười nhạo khi nghe câu chuyện của mình.

"...Tôi, tôi thích những thứ có hương thơm."

Do Won khẽ gật đầu như khích lệ cậu nói tiếp.

"Nên tôi thích làm nến thơm này.... Cả bath bomb hay dầu dưỡng thể, mấy thứ đó tôi đều rất thích. Từ hồi đi học đã thế rồi.... Đến tận bây giờ, hễ bị stress là việc đầu tiên tôi làm chính là đi tắm."

"Ra là vậy."

"Nhưng mà tôi chưa từng kể chuyện này với ai khác đâu. Vì tôi sợ người ta sẽ nhìn tôi với ánh mắt kiểu 'đúng là Omega có khác'."

Như thể đã thấu hiểu, Do Won không yêu cầu giải thích thêm. Chuyện này cũng tương đồng với những lời mỉa mai của mẹ Do Won lần trước, đó là ánh nhìn mà một 'Omega nam' luôn muốn tránh né bằng mọi giá.

'Những thứ có hương thơm.' Do Won lặp lại bằng tông giọng trầm thấp và rành mạch, khiến Yoo Young như bị mê hoặc mà tiếp lời:

"Và... như anh đã biết rồi đấy, là ảnh nữa ạ."

Vừa nhắc đến chuyện ảnh, biểu cảm của Do Won bỗng chốc cứng đờ. Yoo Young đã cảm nhận được từ lần trước, hình như anh có phản ứng cực kỳ nhạy cảm mỗi khi nhắc đến chuyện ảnh ọt. Cậu khẽ liếc nhìn sắc mặt anh, thấy gương mặt anh chỉ hơi đanh lại chứ không tỏ vẻ khó chịu ra mặt nên cậu mới dè dặt nói tiếp:

"Tôi thích ngắm các tập ảnh... và cũng thích chụp ảnh nữa. Đơn giản là trước khi đi ngủ, tôi thường nằm xem tập ảnh của nhiếp ảnh gia mình yêu thích nhất. Như vậy thì bao nhiêu mệt mỏi trong ngày đều tan biến hết. Từ hồi đi học tôi đã thích ảnh rồi, nhưng từ khi đi làm thì tôi mới bắt đầu xem một cách nghiêm túc hơn."

"……."

Do Won vẫn im lặng. Sau một hồi tập trung lái xe không nói lời nào, anh chậm rãi mở môi sau một khoảng lặng ngắn ngủi.

"Thì ra là vậy."

Yoo Young lặng lẽ quan sát gương mặt Do Won. So với những lời giải thích dài dòng của cậu thì câu trả lời của anh ngắn gọn đến mức có vẻ như thiếu thiện chí, nhưng khác với lần trước, lần này cậu không hề thấy khó chịu. Có lẽ là bởi trong giọng nói vừa rồi của anh ẩn chứa một sức nặng mà cậu không thể nào thấu hiểu hết được.

Đúng lúc đó, chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ khi tiến vào một khu dân cư yên tĩnh. Có vẻ như họ đã gần đến nhà hàng mà Do Won đã đặt trước.

Trước Tiếp