Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 50

Trước Tiếp

Chương 50

Sau khi hoàn tất công việc và cùng cả nhóm ùa ra khỏi công ty, Do Won đưa tay lên kiểm tra đồng hồ. Kim giờ đã chỉ sang số 8.

Hôm nay cả nhóm đều phải tăng ca muộn, họ vừa mới kết thúc bữa ăn tối giản đơn tại một nhà hàng ngay trước cổng công ty. Sau khi chào tạm biệt và tiễn hết các nhân viên, Do Won và Yoo Young mới có thể bước vào quán cà phê đối diện. Yoo Young nhanh chân chiếm lấy vị trí trước quầy thu ngân rồi quay sang hỏi Do Won:

"Trưởng phòng muốn dùng gì ạ?"

"Tôi mời. Cậu thích gì?"

"À, tôi cũng muốn ăn cả bánh ngọt nữa.... Nên cứ để tôi trả tiền cho ạ."

"Không sao, cậu cứ chọn món đi."

Yoo Young "ừm" một tiếng rồi đưa mắt đảo quanh bảng thực đơn. Đôi mắt bận rộn kiểm tra các món đồ uống trông đặc biệt long lanh. Sau một hồi phân vân ngắn ngủi, Yoo Young dõng dạc nói:

"Cho tôi một sinh tố sữa chua truyền thống. Và xin lỗi, cho tôi thêm một phần bánh ngọt vị quýt nữa."

Chẳng phải đây chính là người vừa mới ăn tối đến mức hai má phúng phính đầy ắp đó sao? Cậu không thấy no à? Vừa ăn cơm xong mà vẫn có thể tống thêm những thứ đó vào bụng được. Tuy thấy kỳ lạ nhưng Do Won không hề lộ vẻ gì mà chỉ khẽ gật đầu.

Vừa ngồi xuống bàn không lâu thì chuông báo rung lên. Ngay khi anh định đứng dậy, Yoo Young đã bật dậy nhanh thoăn thoắt tiến về phía quầy nhận đồ. Ngay sau đó, cậu bưng một chiếc khay đựng một ly Americano nóng, một sinh tố sữa chua và một miếng bánh ngọt tiến về phía này. Dáng người nhỏ nhắn lại nhanh nhẹn, những lúc thế này trông cậu chẳng khác nào một chú sóc.

"Tôi xin phép ạ, Trưởng phòng."

Lại gật đầu một lần nữa, Do Won vừa nhâm nhi cà phê vừa dùng ánh mắt quan sát Yoo Young. Cậu bắt đầu hút rồn rột ly đồ uống với khí thế mãnh liệt y hệt lúc ăn cơm ban nãy, rồi đôi mắt bỗng mở to tròn. Theo những gì anh quan sát được qua nhiều lần dùng bữa cùng nhau, dường như cậu sẽ lộ ra biểu cảm đó khi món ăn hay thức uống đó thực sự hợp khẩu vị.

Thưởng thức ngon lành được một lúc, bỗng nhiên cậu nhíu mày kêu "ư ư" rồi dùng ngón tay ấn vào thái dương như thể bị buốt đầu. Chắc hẳn là do uống đồ lạnh quá nhanh rồi. Chứng kiến cảnh tượng đó, một nụ cười ngắn ngủi bất giác bật ra khỏi môi anh.

"Sao anh lại cười? Tôi để ý thấy cứ mỗi lần tôi ăn gì là anh lại cười nhé."

Trước lời đáp trả đầy bướng bỉnh cùng ánh mắt lườm nguýt của Yoo Young, anh lại một lần nữa không nhịn được mà bật cười khẽ.

"Không phải ý xấu đâu."

"Dù vậy đi nữa. Anh không biết cười người khác khi họ đang ăn là thất lễ lắm sao? Làm người ăn thấy ngượng nghịu chết đi được..."

Nhìn cái miệng dẩu ra lầm bầm kia là biết cậu đang ấm ức lắm. Do Won cố tình không đáp lại mà chỉ lặng lẽ nhìn cậu. Yoo Young vốn đang luyên thuyên khi được thả lỏng bỗng nhận ra điều gì đó hơi muộn màng, cậu vội vàng ngậm miệng lại. Sau vài lần mấp máy môi, cậu lí nhí lời xin lỗi.

"...À, tôi xin lỗi."

Trợ lý Han Yoo Young với tư cách là một nhân viên thì vốn khá lịch thiệp. Thế nhưng chỉ cần bước ra khỏi công ty và tiến vào cuộc sống thường nhật của cậu một bước thôi, hình ảnh cậu thể hiện ra lại có chút khác biệt. Gần đây Do Won đã lờ mờ nhận ra điều đó.

Mà thực ra, ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên, hình ảnh của cậu đã khác xa với khi ở công ty rồi. Chính vì thế mà ban đầu anh đã cực kỳ ghét Han Yoo Young.

Và, bây giờ thì.

"Cũng không có ý gì đặc biệt đâu."

"...Dạ?"

"Chuyện tôi cười khi thấy trợ lý Han ăn ấy. Chỉ là tôi thấy dáng vẻ đó trông giống mấy loài động vật nhỏ như chuột Hamster nên mới cười thôi."

Cái này là đang chửi hay đang khen mình đây? Dù không nói ra thành lời nhưng suy nghĩ đó hiện rõ mồn một trên mặt Yoo Young. Nhìn gương mặt đầy vẻ bối rối nhưng vẫn cố nhíu mày hung hăng của cậu, Do Won nghĩ rằng chắc chẳng có ai mà suy nghĩ lại lộ liễu đến thế này. Đối với Do Won, một đối phương như vậy trái lại khiến anh cảm thấy thoải mái và không chút áp lực. Bởi anh vốn lớn lên giữa những kẻ luôn che giấu tâm tư thực sự sau một gương mặt lạnh lùng như bức tường sắt.

"Thay vào đó, hãy bàn về cuộc hẹn thứ Bảy tuần này đi. Trợ lý Han đã suy nghĩ gì chưa?"

"À.... Vâng."

Dùng khăn giấy lau khô những giọt nước đọng trên tay từ ly đồ uống, Yoo Young cuối cùng cũng dừng việc hút sinh tố. Cậu nhìn anh với gương mặt vô cùng nghiêm túc khiến Do Won lại suýt chút nữa bật cười, anh đành hơi cụp mắt xuống nhìn lệch sang hướng khác.

"...Sao... anh lại thế nữa rồi."

"Dính kem trên miệng kìa. Lau đi."

Đón lấy tờ khăn giấy anh đưa, Yoo Young cuống cuồng lau miệng. Thế nhưng vết kem khá lớn nên không thể lau sạch hết mà vẫn còn loang lổ một chút xung quanh môi.

Lặng lẽ quan sát Yoo Young, Do Won chậm rãi đưa tay ra. Những đốt ngón tay chạm vào cằm rồi từ từ miết nhẹ quanh môi cậu.

Gương mặt Yoo Young bắt đầu nhuộm đỏ dần. Dù vậy, thấy cậu vẫn ngoan ngoãn đưa mặt ra, có vẻ như sau vài lần môi chạm môi và đụng chạm cơ thể, cậu đã phần nào quen thuộc với sự tiếp xúc của anh. Thứ đong đầy trong ánh mắt cậu rõ ràng không phải là sự bài trừ, mà chỉ là sự ngạc nhiên trước cái chạm bất ngờ.

Đến cả chính anh cũng thấy ngạc nhiên khi bản thân không hề cảm thấy một chút khó chịu nào khi chạm vào mặt cậu. Và vốn dĩ 'khó chịu' chính là từ ngữ tự động nảy ra mỗi khi Do Won nghĩ về Omega.

'Khó chịu...'

Nghĩ lại thì, khi chạm vào cơ thể Yoo Young, đó là một cảm giác mà anh chưa từng được trải nghiệm trước đây.

"Chuyện, chuyện đó quan trọng hơn đi Trưởng phòng. Cái... việc cả hai gia đình cùng đi ăn vào thứ Bảy ấy ạ."

Yoo Young với gương mặt đỏ bừng vội vàng chuyển chủ đề.

"Tôi có nghĩ thế nào cũng không thấy đường lui. Có lấy cớ lịch trình đi chăng nữa thì họ cũng sẽ dời ngày thôi nên chẳng có ý nghĩa gì cả. Đằng nào thì cũng đã đến nhà nhau ra mắt rồi, giờ mà bảo tuyệt đối không đi thì chỉ tổ khiến họ nghi ngờ thêm thôi."

"Tôi cũng nghĩ vậy."

Do Won gật đầu tán thành.

"Chúng ta đã nói là mới quen nhau chưa lâu, và cũng đã cho họ thấy hình ảnh hai đứa đang thuận hòa.... Chắc là dù có đến bữa tiệc đó thì cũng không bị ép uổng gì quá đáng đâu nhỉ?"

"Tôi cũng hy vọng là vậy, nhưng thông thường những buổi gặp mặt kiểu này không đơn giản chỉ là ăn uống đâu."

Yoo Young cũng thở dài một tiếng rồi gật đầu.

"Dù sao nếu không thể tránh được thì cứ tham gia đi. Và vì đây là buổi gặp mặt đầy đủ phụ huynh hai bên nên chúng ta cần phải diễn kịch tinh vi hơn nữa. Việc khớp pheromone cũng phải thực hiện đều đặn cho đến lúc đó."

Đôi mắt vốn đang đờ đẫn bỗng đỏ dần lên ở khóe mắt. Anh đã nghĩ về điều này từ lần trước, cơ thể của Yoo Young trái ngược với những suy nghĩ táo bạo và tính cách bướng bỉnh, lại thuộc tuýp người rất thành thực và nhạy cảm. Do Won vô thức nhớ lại đôi mắt ươn ướt đỏ hoe cùng tiếng th* d*c đầy tình tứ mỗi khi hôn cậu, anh bất giác hít một hơi sâu.

"Việc khớp... pheromone thì."

"Là hôn đấy."

Nhìn cái tai đỏ bừng như sắp nổ tung của cậu vừa buồn cười vừa có chút đáng yêu. Thế nên Do Won nén cười, cố ý buông lời bằng tông giọng khô khốc. Trước từ ngữ quá đỗi lộ liễu, cậu giật nảy mình trong thoáng chốc rồi lại trở về với vẻ mặt làm bộ làm tịch.

"Tô, tôi biết rồi. Thì phải làm thôi. Nếu cần thiết."

Dáng vẻ cố tỏ ra không có chuyện gì của cậu trông còn buồn cười hơn, nhưng anh quyết định dừng việc trêu chọc tại đó. Sau khi trao đổi sơ qua về những nội dung dự kiến sẽ diễn ra trong bữa ăn thứ Bảy, 30 phút đã trôi qua vèo một cái.

"Cũng muộn rồi, chúng ta về thôi. Những chuyện còn lại để tính sau."

"Vâng."

Yoo Young định thu dọn đồ đạc thì bị anh đưa tay ngăn lại. Đôi mắt chứa đựng sự tò mò thuần khiết hướng về phía anh.

"Tôi có thứ này cho cậu."

"...Cho tôi ạ?"

Đôi mắt vốn đã to của cậu giờ lại càng mở lớn hơn. Cảm thấy cổ họng hơi ngứa ngáy, Do Won khẽ hắng giọng một tiếng. Suy nghĩ về việc mình đã tự mắng bản thân bao đồng vào đêm qua lại hiện về trong đầu, nhưng một khi đã nói ra rồi thì không thể rút lời bảo là 'đùa thôi' được.

Trái ngược với tâm trí đang rối bời, Do Won thản nhiên đưa tay lấy một vật từ trong túi xách trao cho Yoo Young. Đón lấy món đồ một cách vô định, Yoo Young bỗng giật bắn mình phát ra một tiếng kêu gần như là tiếng thét. Sau đó, cậu dùng hai tay bịt chặt miệng mình lại.

"Tr, trời đất ơi...! C, cái này, cái này là cái gì thế?!"

Nhìn phản ứng đó, người ngoài chắc hẳn sẽ tưởng anh vừa lấy từ trong túi ra một con rắn mất. Trong lúc Do Won thản nhiên quan sát phản ứng của cậu, gương mặt Yoo Young hết trắng bệch lại chuyển sang đỏ gay, vô cùng náo nhiệt.

Vì quá sốc mà cậu suýt chút nữa đã quăng tập ảnh xuống bàn, nhưng rồi lại vội vàng cầm lên ôm chặt vào lòng như báu vật, rồi lại ngẩn ngơ nhìn chằm chằm, rồi lại nhìn Do Won với vẻ mặt kinh ngạc tột độ. Cứ thế lặp đi lặp lại.

Nhìn Yoo Young như vậy, Do Won buông lời bằng tông giọng cộc lốc:

"Rối rắm quá. Cậu bình tĩnh lại chút đi."

"Không! Trưởng phòng! Tôi bây giờ! Làm sao mà bình tĩnh cho nổi đây!"

"Chỉ là một tập ảnh thôi mà. Nó không chạy đi đâu mất đâu nên bình tĩnh lại đi."

"Sao lại bảo là 'chỉ là một tập ảnh' cơ chứ. Đối với tôi nó quý giá lắm.... Anh có biết tôi đã lo lắng đến thắt lòng thế nào vì sợ không mua được nó không?"

Cậu thậm chí còn không dám xé lớp màng nilon bọc bên ngoài tập ảnh, chỉ đặt nó lên bàn và âu yếm v**t v*. Những ngón tay cậu đang run rẩy nhẹ nhàng.

Thật là, Do Won bật cười khổ.

"Nó thích đến mức đó sao?"

"Vâng. Thích lắm. Thật sự hoàn toàn cực kỳ thích luôn ạ."

"...Cái này tôi cũng vô tình tìm mua được cùng lúc."

Do Won đưa thêm phong bì thứ hai cho Yoo Young – người vẫn đang mải mê ngắm nghía và v**t v* tập ảnh. Mở phong bì với đôi tay run cầm cập, Yoo Young một lần nữa bịt chặt miệng. Đôi mắt cậu mở to đến mức không thể to hơn được nữa, cậu quên bẵng mình đang ở nơi công cộng mà hét lớn:

"Trưởng phòng, cái này rốt cuộc anh lấy ở đâu ra thế...! Đây là bưu thiếp quà tặng đặc biệt mà! Ch, ch, chuyện này làm sao mà có được?!"

"Nếu trợ lý Han thích thì tốt quá."

Bàn tay cầm những tấm bưu thiếp của Yoo Young giờ đây run rẩy như người mắc bệnh run tay. Sau khi nhìn qua lại ba tấm bưu thiếp với vẻ mặt không thể tin nổi, Yoo Young bất ngờ bật dậy khỏi chỗ ngồi.

"……?"

Yoo Young sải bước tiến về phía Do Won rồi bất thình lình ôm chầm lấy anh. Đang ngồi mà bị cậu ôm chặt, Do Won mở to mắt ngạc nhiên. Mùi hương pha trộn giữa chanh và vani giờ đây đã trở nên quen thuộc lại một lần nữa trêu đùa nơi đầu mũi anh, đầy ngọt ngào.

"Trợ lý Han. Cậu làm cái gì..."

"Trưởng phòng."

Thật bất ngờ, giọng nói của Yoo Young có chút run run.

"Cảm ơn anh. Vì đã mua giúp tôi những thứ này. Chắc hẳn là khó mua lắm.... Dù không biết anh làm cách nào, nhưng thật lòng, thật lòng cảm ơn anh rất nhiều."

Cảm nhận được sự chân thành thuần khiết từ người đang không ngừng lặp đi lặp lại lời cảm ơn. Hơi nóng hầm hập từ sự phấn khích từ từ truyền qua thân nhiệt. Cả nhịp tim đang đập như muốn nổ tung từ lồng ngực đang ôm chặt lấy đầu anh cũng vậy.

Ngay khoảnh khắc đó, một nhịp đập lạ kỳ vang vọng trong cơ thể anh. Ngay khi anh đang mở to mắt ngạc nhiên trước cảm giác khác lạ ấy, Yoo Young đã ngượng nghịu buông anh ra.

"À.... Tôi xin lỗi. Tôi... trong phút chốc phấn khích quá.... Tôi xin lỗi."

Trước Tiếp