Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 49

Trước Tiếp

Chương 49

"A ư ư ư..."

"Ơ? Trợ lý Han, anh có chuyện gì sao?"

Vừa mới đi làm mà gương mặt Yoo Young đã đưa đám như đưa ma, cuối cùng cậu gục mặt xuống bàn thở dài thườn thượt. Đó là lúc các thành viên trong nhóm đang lần lượt bước vào văn phòng và chào hỏi nhau. Thấy Yoo Young nằm bẹp dí trên bàn như một con mực nhão nhoét, Yoon Seok tròn mắt chạy lại gần.

Vẫn như mọi khi, bằng đôi tay xoa bóp nhẹ nhàng lên vai cậu, Yoon Seok lo lắng hỏi. Yoo Young ngẩng đầu lên với vẻ mặt u sầu:

"À, cũng không có gì đâu.... Hả.... Thật ra là có chuyện lớn đấy."

"Chuyện gì thế ạ?"

"Thì là... tập ảnh của nhiếp ảnh gia mà tôi yêu thích ấy mà. Mỗi lần anh ấy chỉ in một số lượng rất ít nhưng lại cực kỳ nổi tiếng. Thế nên tôi đã canh sẵn để đặt trước, vậy mà..."

Bi kịch bắt đầu như thế này. Đúng như lời Yoo Young nói, Won luôn chỉ xuất bản tập ảnh với số lượng cực kỳ hạn chế. Trên các diễn đàn nhiếp ảnh, không ít người phàn nàn rằng tại sao nổi tiếng như vậy mà lại in ít thế, nhưng vì Won là một nghệ sĩ cực kỳ kín tiếng về đời tư, thậm chí chưa từng nhận lời phỏng vấn chính thức nào, nên chẳng ai biết lý do thực sự đằng sau việc đó.

Với Yoo Young, cậu không có ý định phàn nàn việc tác giả in ít hay nhiều, vì đó là quyền của người làm ra nó. Thế nhưng, vì khao khát sở hữu là quá lớn, nên bấy lâu nay cậu luôn lâm trận với tâm thế của một chiến binh mỗi khi săn tìm tập ảnh của Won.

Theo phương thức đặt hàng trước chỉ nhận trong một khoảng thời gian giới hạn trên một nền tảng duy nhất, Yoo Young thường canh sẵn theo tin nhắn thông báo về số lượng giới hạn mà nhà xuất bản gửi tới.

Dù không đến mức phải tranh giành từng 0,1 giây như mua vé xem ca nhạc, nhưng vì đơn hàng thường kết thúc chỉ sau 30 giây đến 1 phút, nên đêm qua Yoo Young đã ngồi trước máy tính với gương mặt vô cùng căng thẳng.

Việc đặt mua tập ảnh đã đành, nhưng điều quan trọng nhất là quà tặng đặc biệt kèm theo – những tấm bưu thiếp chỉ dành cho 10 người đặt hàng sớm nhất. Yoo Young đã hạ quyết tâm dù trời có sập, đất có nứt cũng phải giành bằng được chúng.

Cổng đặt hàng mở lúc 10 giờ tối. Từ 9 giờ, cậu đã tắm rửa sạch sẽ, ngồi trước máy tính lướt web vẩn vơ để giết thời gian. Đồng hồ máy chủ cũng đã được bật lên. Nhìn kim giây chạy điên cuồng, tay chân cậu bắt đầu lạnh toát và run rẩy.

Thế nhưng, đúng lúc 9 giờ 58 phút, Do Won lại gọi đến. Yoo Young bồn chồn không yên nhưng cuối cùng vẫn phải bắt máy. Đây là lần đầu tiên anh gọi cho cậu vào giờ này, chắc chắn phải là việc gì cực kỳ khẩn cấp.

"A, alo?"

Trợ lý Han. Xin lỗi vì gọi cho cậu vào giờ này.

"Không... không sao đâu ạ. Nhưng hiện tại tôi đang hơi..."

Định nói là mình đang có việc gấp, Yoo Young lo lắng cắn môi nhìn chằm chằm vào màn hình laptop. Không sao, cậu đã mở sẵn hết các cửa sổ chờ rồi, dù anh có nói gì thì cậu cũng chỉ cần click chuột vài cái là xong thôi.

Thế nhưng, lời nói của Do Won vang lên từ đầu dây bên kia khiến Yoo Young sững sờ đến mức quên bẵng cả tập ảnh trong giây lát.

Về tài liệu thuyết trình lúc chín giờ sáng mai. Chỉ riêng phần của trợ lý Han là tệp tin bị lỗi. Lúc nãy cậu đã tổng hợp kỹ chưa đấy?

"Hả, thật sao ạ? Tôi xin lỗi. Tôi sẽ kiểm tra lại và gửi ngay cho anh bây giờ."

May mà cậu luôn sao lưu tệp tin và mang theo bên mình, nếu không chắc giờ này đã phải hớt hải chạy đến công ty rồi. Trong lúc Yoo Young luống cuống cắm USB vào máy tính thì đồng hồ cũng vừa vặn nhảy sang số 10:00.

Đã đành thế này thì phải hoàn thành việc đặt mua tập ảnh trong vòng 1 phút rồi mới kiểm tra tệp tin được. Kẹp điện thoại giữa tai và vai, Yoo Young lúng túng quay lại cửa sổ trình duyệt. Ngay khi cậu nhanh chóng nhập thông tin cá nhân vào mẫu đặt hàng và nhấn nút thanh toán, một thông báo lỗi thanh toán đột ngột hiện ra.

'Cái đồ chết tiệt này...!'

Vừa chửi thầm trong lòng vừa thử lại vài lần nhưng lần nào cũng hiện lên mã lỗi quái quỷ nào đó. Yoo Young suýt thì hét lên, cậu buông chuột xuống như muốn quẳng đi. Tình thế này chỉ còn cách đặt bằng điện thoại di động mà thôi.

Tuy nhiên, dù dường như đã truyền đạt xong nội dung cần nói, Do Won vẫn không có ý định cúp máy. Trong cơn cấp bách, Yoo Young chuyển sang chế độ loa ngoài, nhưng thành thật mà nói, vừa nghe điện thoại của anh vừa tập trung làm việc khác là điều bất khả thi.

Trợ lý Han. Và còn chuyện này nữa.

"Dạ, Trưởng phòng. Còn vấn đề gì khác cần kiểm tra không ạ? Hiện tại tôi đang có chút việc gấp!"

Chẳng hiểu sao hôm nay giọng anh lại chậm rãi đến lạ thường. Tại sao lại phải là lúc này cơ chứ? Yoo Young sốt ruột hỏi với tốc độ như đang đọc rap.

Thế nhưng, câu nói tiếp theo của anh đã khiến mọi hành động của cậu khựng lại trong tích tắc.

Về chuyện của hai ông bố.

"Các bố... sao ạ?"

Hai ông bố đã tự liên lạc với nhau và gặp riêng một lần rồi đấy.

Nghe giọng nói lộ rõ vẻ đau đầu của Do Won, Yoo Young một lần nữa kinh ngạc đến tột độ.

"Ý anh là... bố tôi và bố anh đã gặp riêng nhau sao?!"

Nghe bảo họ đã cùng nhau đi ăn và ra sân golf rồi.

Trời đất quỷ thần ơi. Ai gặp ai để làm cái gì cơ? Yoo Young quên bẵng cả tình cảnh hiện tại mà đưa hai tay ôm mặt. Mới chỉ hơn mười ngày kể từ lần cuối cậu đến nhà anh ra mắt. Cậu cứ ngỡ đó là một ngày cuối tuần trôi qua trong bình yên, nào ngờ các ông bố lại âm thầm bày ra chuyện này.

"Vậy... vậy giờ chúng ta phải làm sao đây ạ? Có chuyện gì nữa không..."

Họ đã quyết định thứ Bảy tuần này cả hai gia đình sẽ cùng đi ăn rồi.

Một tiếng thở dài khẽ vang lên từ đầu dây bên kia. Một khi đã đến nhà nhau ra mắt chính thức, Do Won cũng không thể phản kháng một cách quyết liệt được nữa. Nghe tin sét đánh ngang tai chẳng khác nào một lời thông báo định sẵn, Yoo Young đờ đẫn há hốc mồm.

Có lẽ cậu đã quá coi thường những ông bố có con trai đang tuổi lập gia đình rồi. Dù là những người đứng đầu lãnh đạo cả một tổ chức, nhưng không ngờ khả năng hành động của họ lại giống như xe ủi thế này....

Trước một Yoo Young đang không thốt nên lời, Do Won nói bằng giọng nặng nề:

Tạm thời tôi đã bảo họ cho chúng ta chút thời gian suy nghĩ. Vì đã đến nhà nhau rồi nên không thể cứ thế mà từ chối thẳng thừng được. Tôi nói là cần phải bàn bạc với trợ lý Han trước đã.

"...Vâng.... Tôi hiểu rồi ạ."

Trợ lý Han thấy sao cứ thoải mái nói cho tôi biết. Nghe bảo cậu đang có việc gấp nên hôm nay đến đây thôi, mai chúng ta nói chuyện tiếp.

"Vâng, tôi biết rồi. Chúc anh ngủ ngon."

Với tâm trạng bàng hoàng và ngỡ ngàng, Yoo Young tạm thời cúp máy. Đầu óc cậu rối như tơ vò. Cậu chỉ biết cười khổ vì sự bá đạo của các ông bố, chẳng thèm nói với con cái một lời mà đã tự tiện gặp gỡ, ăn uống rồi đi đánh golf với nhau.

Ngồi thẫn thờ trên giường khoảng 1 phút, ánh mắt Yoo Young vô thức dừng lại trên màn hình máy tính vẫn đang bật. Nhìn thấy mã lỗi vẫn còn nằm chình ình trên cửa sổ, gương mặt Yoo Young dần trở nên cắt không còn giọt máu.

"A, đúng rồi. Tập, tập ảnh của mình!"

Yoo Young rú lên một tiếng rồi cuống cuồng bật điện thoại vào cửa sổ thanh toán. Thế nhưng, thứ đón chờ cậu chỉ là dòng chữ tuyệt vọng bắt đầu bằng: [Sản phẩm này đã hết hàng...]

"Cái này... cái này là giả dối..."

Cứ như thể cả thế giới đang hợp sức để chơi xăm cậu vậy. Nếu không thì sao có thể như thế này được? Tại sao! Tại sao anh lại gọi đến đúng lúc này cơ chứ! Lại còn không phải là tin tức tầm thường mà là một quả bom hạng nặng như vậy?

Yoo Young gục xuống giường, lăn qua lăn lại từ đầu này sang đầu kia. Cậu úp mặt vào gối mà gào thét không thành tiếng. Thế nhưng dù có vùng vẫy thế nào đi chăng nữa, sự thật là các ông bố đã gặp nhau và tập ảnh đã vuột mất khỏi tầm tay là điều không thể thay đổi.

Nghe xong câu chuyện của Yoo Young, Yoon Seok lộ vẻ mặt thương cảm, chỉ tay vào bức ảnh đặt trên bàn:

"Á... ra là vậy. Là nhiếp ảnh gia đã chụp bức ảnh này đúng không ạ?"

"Vâng.... Thế nên từ hôm nay tôi phải bắt đầu tìm người nào muốn nhượng lại đơn hàng thôi."

Dĩ nhiên, vì không thể kể cho Yoon Seok nghe chuyện với Do Won, nên cậu chỉ nói dối rằng có một cuộc điện thoại gấp gọi đến nên mới xảy ra cớ sự này. Yoon Seok nhẹ nhàng vỗ vai Yoo Young khi thấy gương mặt hốc hác đưa đám của cậu, rồi ân cần nói:

"Tôi tuy là kẻ ngoại đạo trong chuyện này.... Nhưng tôi cũng sẽ giúp anh tìm người nhượng lại nhé! Có phải tham gia vào mấy cái diễn đàn nhiếp ảnh gì đó không?"

"Dạ? Không đâu ạ. Không cần phải làm đến mức đó..."

"Chào. Buổi sáng."

Yoo Young đang tròn mắt định xua tay từ chối ý tốt của Yoon Seok thì một giọng nói khô khốc từ phía sau vang lên thay cho lời chào. Yoo Young và Yoon Seok cùng quay lại đồng thanh chào hỏi.

"A, chào Trưởng phòng ạ!"

"Sắc mặt trợ lý Han có vẻ không tốt, cậu thấy không khỏe ở đâu sao?"

Trước câu hỏi của Do Won, ngay khi Yoo Young định trả lời là không có chuyện gì, thì Yoon Seok đã nhanh nhảu đáp thay với vẻ mặt rạng rỡ:

"À, tại trợ lý Han không đặt trước được tập ảnh của nhiếp ảnh gia yêu thích ạ. Tôi đang định giúp anh ấy đây ạ."

"À, không có gì đâu. Không sao ạ."

Vì cảm thấy hơi ngượng khi để anh thấy mình mang bộ mặt đưa đám vì chuyện riêng ngay từ sáng sớm, Yoo Young vội vàng cắt ngang lời Yoon Seok đang thao thao bất tuyệt kể lể. Do Won lắng nghe lời Yoon Seok với gương mặt không cảm xúc, anh nhìn Yoo Young bằng một ánh mắt khó hiểu trong chốc lát rồi rời đi.

Yoo Young nhìn theo bóng lưng xa dần của anh mà nghiêng đầu thắc mắc. Cậu chẳng rõ anh đang khó chịu hay là sao nữa. Lúc mới chào buổi sáng rõ ràng trông anh có vẻ không vui, nhưng sau khi nghe chuyện tập ảnh thì biểu cảm của anh lại trở nên vô cùng gượng gạo. Chẳng hiểu anh bị làm sao nữa.

"Nhưng mà anh không thấy tâm trạng Trưởng phòng có vẻ không tốt sao...?"

Đến cả Yoon Seok cũng hạ thấp giọng thì thầm như vậy thì chứng tỏ đây không phải là cảm giác của riêng cậu. Đúng lúc đó, Joo Yeon xuất hiện từ phía sau và cất tiếng chào buổi sáng đầy năng lượng:

"Chào buổi sáng, Yoo Young! Chào buổi sáng Yoon Seok! Hai người lại dính lấy nhau nữa rồi đấy."

"Hì hì, chào buổi sáng chị Joo Yeon!"

"Thiệt tình, Yoon Seok nhà mình lúc nào cũng quý Yoo Young quá cơ. Mà này, cái phần hôm qua chị xem cho em ấy, có chỗ bị sai rồi, lát nữa trước khi bắt đầu công việc chị xem lại cho nhé. Em qua chỗ chị được không?"

"Á, vâng. Em biết rồi ạ. Em qua ngay đây!"

Hai con người ồn ào vừa rời đi, Yoo Young bắt đầu chuẩn bị cho công việc. Thế nhưng sau khi gặp Do Won, vấn đề mà cậu vừa tạm quên đi lại hiện về khiến tâm trạng cậu trở nên vô cùng bồn chồn.

Đi ăn vào thứ Bảy tuần này sao.... Có lẽ vì các ông bố đã tự quyết định và thông báo như một mệnh lệnh nên chắc chắn sẽ rất khó để thoát thân. Yoo Young thở dài với gương mặt đầy u ám.

Trước Tiếp