Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 48
Sau đó, một tuần lễ trôi qua êm đềm như nước chảy.
Vừa mới kịp thở phào nhẹ nhõm sau chuyến thăm nhà Do Won thuận lợi chưa bao lâu, thì lần này lại đến lượt nhà của Yoo Young. Thế nhưng so với tuần trước, áp lực đã giảm bớt đi rất nhiều. Một phần vì Do Won đã từng gặp cha cậu một lần, phần khác là vì sự đón tiếp nồng hậu của mẹ dành cho anh là điều có thể dự đoán trước mà không cần nhìn cũng biết. Chuyện này suy cho cùng cũng chỉ là một bữa cơm thân mật mà thôi.
Và dự đoán của Yoo Young hoàn toàn chính xác. Nghe tin hai con sẽ về, mẹ Yoo Young đã hoàn tất mọi khâu chuẩn bị từ sớm và ra tận vườn để mong ngóng. Ngay khi đối diện với Do Won vừa bước xuống từ ghế lái, đôi mắt bà mở to kinh ngạc đến mức trước nay chưa từng thấy.
"Con chào bác ạ. Lần đầu được gặp bác, con rất vinh hạnh."
Khi Do Won trịnh trọng cúi người chào và nở một nụ cười dịu dàng, mẹ cậu lộ rõ vẻ mặt như một thiếu nữ, đưa hai tay ôm lấy má.
"Trời đất ơi, xem kìa... sao lại có chàng trai khôi ngô tuấn tú đến nhường này chứ!"
"Mẹ ơi, kìa...!"
Yoo Young cảm thấy ngượng ngùng nên lên tiếng nhắc nhở, nhưng chẳng có tác dụng gì với người mẹ đang trong trạng thái phấn khích. Bà lăng xăng chạy lại, nắm chặt lấy tay Do Won và ngước nhìn anh đầy ngưỡng mộ, mãi một lúc sau mới sực tỉnh mà buông tay ra, gương mặt đỏ bừng vì thẹn thùng.
"Tại đây là lần đầu tiên thằng bé Yoo Young nhà bác dẫn người về... bác vui quá nên hơi quá đà. Có làm con thấy áp lực không?"
"Dạ không đâu ạ, thưa bác."
"Giọng nói cũng truyền cảm quá cơ.... À mà xem cái trí nhớ của bác này, cứ để khách đứng ngoài thế này sao được. Nào nào, mời con vào nhà rồi ta nói chuyện tiếp."
Sau một hồi chào hỏi rình rang, hai người mới có thể bước chân vào nhà. Cha cậu đã chờ sẵn bên trong và đón tiếp cả hai bằng gương mặt rạng rỡ. Theo lời mẹ bảo cứ dùng bữa trước đã, bốn người cùng tiến vào phòng ăn. Trên bàn tiệc, thức ăn được bày biện thịnh soạn đến mức chẳng hề kém cạnh bàn trà mà Yoo Young đã nhận được tuần trước.
"Nào, các con dùng bữa đi. Không có gì nhiều nhưng mong con ăn thật ngon miệng."
"Dạ không đâu ạ, nhiều món quá khiến con chẳng biết nên bắt đầu từ đâu. Con xin phép hai bác dùng bữa ạ."
Do Won đáp lại một cách khéo léo rồi bắt đầu dùng bữa với thái độ vô cùng lịch sự. Mẹ Yoo Young cứ nhìn Do Won đắm đuối với ánh mắt mãn nguyện như thể chỉ cần nhìn anh thôi là đã đủ no rồi. Cha cậu cũng chẳng khác là bao. Chứng kiến biểu cảm của hai người như thể đã trúng bùa yêu của anh, Yoo Young âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không khí trong suốt bữa ăn luôn duy trì vẻ ấm cúng. Giữa bầu không khí hòa hợp đó, cha mẹ cậu thỉnh thoảng lại đưa ra những câu hỏi thăm dò về Do Won. May mắn thay, đó đều là những câu hỏi chừng mực, không gây áp lực nên Yoo Young cũng thấy thoải mái phần nào.
Tuy nhiên, khi nghe tin cha của Do Won là Chủ tịch của Xây dựng KS, cha Yoo Young không giấu nổi vẻ ngạc nhiên xen lẫn chút thắc mắc.
"Ồ, ra là vậy... nhưng sao con lại không làm việc ở công ty của cha mình?"
Thực tế đó cũng là điều Yoo Young thầm thắc mắc trong lòng, nhưng vì nghĩ anh có nỗi niềm riêng nên cậu chưa từng gạn hỏi. Do Won khẽ mỉm cười đáp:
"Làm việc dưới trướng cha chắc chắn sẽ học hỏi được nhiều điều, nhưng trước hết con muốn tự lập để gây dựng sự nghiệp bằng chính năng lực của bản thân ạ."
"Đúng, đúng thế. Quả là một chàng trai có chí hướng."
Hồi cậu đòi ra riêng thì cha làm ầm ĩ cả lên đấy thôi. Yoo Young lén lườm cha một cái, nhưng ông vờ như không thấy ánh mắt đó của con trai.
Bữa cơm kết thúc trong êm đẹp, cả nhà di chuyển ra phòng khách để dùng trà và hoa quả. Sự căng thẳng trong lòng Yoo Young tự dưng tan biến lúc nào không hay khi thấy mọi việc đã xong xuôi. Ngay khi cậu đang thong thả nhón một miếng hoa quả, mẹ cậu bỗng nhìn Do Won với vẻ mặt đắn đo rồi hỏi:
"Cái này... hỏi ra thì có hơi đường đột quá không nhỉ? Hô hô."
"Dạ không ạ. Bác cứ tự nhiên hỏi con đi ạ."
Trước một Do Won đang mỉm cười hiền hòa, mẹ cậu hỏi bằng giọng điệu ngây thơ:
"Chẳng hay con đã có ý định kết hôn với Yoo Young nhà bác chưa? Nếu có thì khoảng bao giờ..."
"Mẹ ơi!"
Yoo Young phát hoảng lên tiếng can ngăn. Dù đây là câu hỏi đã nằm trong dự tính, nhưng khi thực sự nghe thấy, tim cậu vẫn như rụng rời.
"...Cái đó, chúng con chỉ mới quen nhau chưa được bao lâu mà!"
"Thì cũng phải thôi. Nhưng cả hai đứa đều đến tuổi lập gia đình rồi còn gì? Mẹ chỉ hỏi thế thôi con đừng có áp lực quá nhé."
Dù cười thẹn thùng che miệng, nhưng mẹ cậu nhất quyết không chịu lùi bước. Cha cậu ngồi bên cạnh cũng điềm đạm phụ họa theo:
"Mà ta thấy các con cháu khác của tập đoàn KS cũng vậy mà đúng không? Những người ta quen biết cũng thế, tầm ngoài 30 là gia đình giục cưới cả rồi. Vả lại cả hai đứa đều là người có hình chất, chẳng phải đánh dấu rồi thì mới dễ tìm được sự ổn định sao. Con có thể thấy cha hơi cổ hủ, nhưng bầu không khí xã hội vốn dĩ là vậy mà."
"Bác nói rất đúng ạ."
Trái ngược với vẻ lúng túng của Yoo Young, Do Won vẫn giữ thái độ vô cùng ung dung.
"Con và Yoo Young dĩ nhiên là đang tìm hiểu nhau dựa trên cơ sở tiến tới hôn nhân. Tuy nhiên đúng như lời Yoo Young nói, hiện tại chúng con vẫn đang trong giai đoạn tìm hiểu nhau một cách thận trọng để dành cho đối phương sự tôn trọng cao nhất. Vì vậy, kính mong hai bác hãy cho chúng con thêm chút thời gian và thong thả dõi theo hai đứa ạ."
Đó là một tông giọng vô cùng đáng tin cậy. Vẫn là giọng nói đầy uy lực nhưng cũng rất mực ôn hòa mà anh vẫn thường dùng để dẫn dắt cả nhóm ở công ty. Yoo Young cảm nhận rõ rệt tâm trí đang rối bời của mình dần dịu lại. Cha mẹ cậu cũng chậm rãi gật đầu tán thành.
"Đúng rồi. Ái chà, là bác hơi nóng lòng quá. Tại vì bác không muốn để tuột mất một người con rể quý như con mà."
"Ha ha, bác quá khen rồi ạ."
"Bác sẽ không giục nữa đâu nên hai đứa cứ tìm hiểu nhau thật tốt nhé. Trong lúc đó thì thỉnh thoảng nhớ ghé qua đây cho hai bác nhìn mặt một chút."
"Chỉ cần bác gọi, con sẽ luôn sẵn lòng có mặt ạ."
Trước câu trả lời khéo léo của Do Won, mẹ cậu cười vô cùng hạnh phúc. Cha cậu cũng vậy. Giữa bầu không khí ấm áp xuyên suốt buổi gặp, Yoo Young vừa thấy an tâm lại vừa thấy lòng trĩu nặng. Việc tất cả chỉ là diễn kịch khiến lương tâm cậu ít nhiều thấy cắn rứt, và cậu cũng cảm thấy có lỗi với cha mẹ vì họ chẳng hề hay biết sự thật.
Nhưng cũng chẳng còn cách nào khác. Chuyện đã đâm lao thì phải theo lao, và việc diễn cho tròn vai đến cùng để không bị bại lộ mới là điều tốt nhất cho tất cả mọi người. Nghĩ vậy, Yoo Young lại hạ quyết tâm một lần nữa.
"Vậy chúng con xin phép ra về ạ. Con cảm ơn bác rất nhiều vì sự tiếp đãi nồng hậu ngày hôm nay."
"Hô hô hô. Nhất định chúng ta phải sớm gặp lại nhé! Hai đứa đi đường cẩn thận nha."
Mẹ Yoo Young tiễn hai người ra tận cửa, bà nắm chặt lấy hai bàn tay Do Won và không ngừng vỗ về. Do Won cũng không hề tỏ vẻ khó chịu, anh mỉm cười nắm lại tay bà cho đến tận phút cuối.
"Khụ khụ, và còn nữa."
Cha cậu cũng đưa tay ra phía Do Won. Khi Do Won trịnh trọng nắm lấy bàn tay ấy, cha cậu mới nặng nề thốt ra những lời mà ông đã ngập ngừng mãi:
"Nói điều này thì có hơi ngượng ngùng... nhưng trăm sự nhờ con chăm sóc cho thằng bé Yoo Young nhà ta nhé."
Yoo Young vốn định nhanh chóng đưa Do Won rời khỏi đây, nhưng cậu vô thức khựng lại và nhìn cha trân trân. Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy tông giọng ấy từ cha mình, thật lạ lẫm làm sao.
Cảm giác có thứ gì đó nóng hổi nghẹn lại nơi cổ họng. Trước khi Do Won kịp đáp lại điều gì, Yoo Young đã túm chặt lấy tay anh kéo đi.
"Thôi mà cha. Tụi con đi đây ạ."
"Được rồi, được rồi. Chắc tại ta già rồi nên sinh ra lẩm cẩm đây mà. Hai đứa mau đi đi kẻo trời tối."
Dưới sự đưa tiễn của cha mẹ, Yoo Young bước lên xe của Do Won. Chẳng hiểu sao hơi nóng ban nãy cứ kẹt cứng nơi lồng ngực khiến cậu không dám quay đầu nhìn lại.
"...Chúng ta đi mau thôi anh."
Yoo Young cắn môi, cúi gằm mặt xuống. Ngồi lặng lẽ bên cạnh anh trên đường về nhà, Yoo Young cảm nhận được cảm xúc khi nãy lại một lần nữa dâng trào. Có vẻ như cậu vốn không có khiếu nói dối cho lắm.
Suốt một quãng đường dài, Yoo Young chỉ nhìn ra cửa sổ rồi thở dài thườn thượt. Chẳng phải để lừa dối một cách trót lọt, để qua mặt cha mẹ hai bên mà cậu đã phải cùng Trưởng phòng thực hiện những màn... đụng chạm đó sao. Đã thành công mỹ mãn như mong đợi rồi thì lẽ ra phải thấy vui mừng chứ. Cậu chẳng hiểu nổi tại sao lòng mình lại trĩu nặng thế này.
Nghĩ lại thì, sự liên minh tạm thời này với Do Won đến đây là kết thúc. Vì họ đã thành công trong việc khiến cha mẹ hai bên tin tưởng vào mối quan hệ của mình.
Giờ đây, cha mẹ sẽ không còn làm phiền cậu bằng việc bắt đi xem mắt hay bày trò bắt cóc, tóm lại là những chuyện phiền toái tương tự. Còn về phía Do Won, tuy không rõ tình hình nhà anh lắm nhưng có lẽ họ cũng sẽ không ép anh kết hôn nữa đâu.
Cứ giả vờ như đang hẹn hò tốt đẹp để che mắt một thời gian, rồi sau một thời gian nữa thì lấy lý do tính cách không hợp mà chia tay là xong. Tuy lúc đó mọi chuyện sẽ lại phiền phức nhưng ít ra trong vài tháng hay vài năm tới, cậu có thể sống một cách yên ổn.
Sự liên minh tạm thời với anh từ nay cũng sẽ nói lời tạm biệt. Yoo Young vừa nghĩ ngợi vừa nhìn cảnh vật bên ngoài khi xe tiến vào hầm gửi xe khu chung cư của mình. Ngay khoảnh khắc cậu xoay người định chào anh sau khi xe đã đỗ hẳn.
Bàn tay to lớn của Do Won bỗng phủ lên tay Yoo Young.
"...Trưởng phòng?"
Anh không nói lời nào. Chỉ đơn giản là truyền đi hơi ấm nhè nhẹ dưới lòng bàn tay và lặng lẽ nhìn cậu. Trái tim vốn đang đập bình thường bỗng chốc run rẩy trước sự k*ch th*ch bất ngờ. Mọi dây thần kinh của cậu lập tức căng như dây đàn. Trong một khoảnh khắc, Yoo Young phát ra một làn pheromone nồng đậm rồi vội vàng thu hồi lại.
Thế nhưng Do Won dường như không có ý định đụng chạm vì bất kỳ mục đích nào khác. Anh chỉ dùng đôi mắt sâu thẳm nhìn cậu và nắm tay như vậy, mãi một lúc sau mới buông ra và nói bằng giọng trầm thấp:
"Thời gian qua cậu vất vả nhiều rồi."
Gì vậy chứ, chỉ để nói câu đó mà làm thế sao. Yoo Young chớp chớp mắt nhìn anh rồi cũng chậm rãi gật đầu.
"Trưởng phòng cũng vất vả nhiều rồi ạ. Và còn... lời đề nghị quá mức ban đầu của tôi chắc hẳn đã khiến anh thấy áp lực, cảm ơn anh vì đã chấp nhận nó."
"Dù sao tôi cũng nhận được sự giúp đỡ từ cậu nên chuyện đó không có gì đâu."
Nói rồi, Do Won gửi gắm một ánh nhìn sâu sắc.
"Đừng buồn phiền nữa, về nghỉ ngơi đi. Hẹn gặp cậu vào thứ Hai."
Để lại lời nhắn đó, Do Won bước xuống xe. Yoo Young cũng bước xuống với gương mặt còn ngơ ngác. Hai người cùng đi thang máy lên rồi trở về nhà của riêng mình. Bước qua cánh cửa hiên, Yoo Young đứng thẫn thờ gặm nhấm lại những lời anh vừa nói.
Anh bảo cậu đừng buồn phiền, bảo cậu hãy nghỉ ngơi đi.
'Gì chứ, làm người ta thấy lạ lùng chết đi được...'
Phải chăng anh đã thấy được vẻ trĩu nặng của cậu khi chia tay cha lúc nãy? Hay vì suốt quãng đường về cậu cứ im lặng nên anh bận tâm? Càng tiếp xúc với Do Won, dường như cậu lại càng thấy được những khía cạnh khác của anh mà trước đây mình không hề hay biết.
Cậu cũng chẳng rõ nữa. Dù lòng dạ rối bời, nhưng có lẽ từ nay về sau cậu sẽ có thể sống thoải mái hơn so với những ngày cậu ghét cay ghét đắng vị sếp này.
Dù sao thì từ ngày mai, cậu sẽ thoát khỏi mối quan hệ liên minh kỳ lạ này để trở lại làm một Trưởng phòng và nhân viên bình thường. Nghĩ đến đó, những chuyện xảy ra vừa qua cứ như một giấc chiêm bao.
Sau khi tắm rửa xong, Yoo Young rúc vào chăn và mở cuốn album ảnh quen thuộc ra. Nhắc mới nhớ, nhiếp ảnh gia yêu thích của cậu bảo sắp ra tập ảnh mới thì phải. Đã bao lâu rồi mới có tập mới đây. Nhớ lại tin nhắn thông báo sách mới nhận được vài ngày trước, Yoo Young kéo chăn lên tận cổ với tâm trạng bồng bềnh hân hoan.