Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 46
Đó là một làn pheromone dịu nhẹ như những cánh hoa rơi giữa ngày xuân. Thế nhưng, khi đón nhận nụ hôn của anh, Yoo Young lại nghĩ rằng bàn tay Do Won đang chạm vào mình còn mềm mại hơn cả làn pheromone ấy.
Chưa bao giờ bàn tay v**t v* cậu lại cẩn trọng đến thế. Tay anh không hề táy máy lung tung mà chỉ khẽ đỡ lấy gáy cậu, nhưng những ngón tay chậm rãi m*n tr*n vùng sau cổ như đang tìm kiếm một báu vật quý giá khiến cậu cảm thấy vừa lười nhác vừa đầy k*ch th*ch.
"Hức... Ưm."
Vì hụt hơi nên những âm thanh mà cậu muốn giấu kín cứ thế thoát ra. Mỗi lần như vậy, Do Won lại tạm rời môi và chờ đợi cậu, ngay cả ánh mắt anh lúc đó trông cũng hiền từ gấp bội so với thường ngày.
Bất chợt, Yoo Young nhớ lại ngày họ gặp cha cậu tại quán cà phê trong sảnh khách sạn. Khi đó nhìn thấy anh diễn ánh mắt thâm tình, cậu đã nghĩ anh là một người đáng sợ. Thế nhưng lúc này, khi chỉ có hai người trong xe, Do Won lại đang nhìn cậu với đúng ánh mắt ấy. Đến tận lúc này cậu mới nghĩ rằng, có lẽ ánh mắt đó không hoàn toàn là giả tạo.
Cái này, thực sự là đang khớp pheromone thôi sao? ... Nếu vậy thì nụ hôn này, ánh mắt và bàn tay này, cả bầu không khí này nữa, đều ngọt ngào quá mức cho phép rồi.
Cuối cùng, Do Won chậm rãi lùi lại.
"Đi thôi."
"... Vâng."
Yoo Young vừa v**t v* gương mặt đỏ bừng vừa bước xuống xe. Trang phục của cậu đã được bàn tay Do Won chỉnh tề ngay sau khi nụ hôn kết thúc.
Có lẽ nhờ nỗ lực trong vài ngày qua, giờ đây pheromone của hai người tuy chỉ là tạm thời nhưng đã kết hợp chính xác theo mức độ mà Do Won và Yoo Young mong muốn. Giống như những góc cạnh sắc nhọn đã được mài giũa cho tròn trịa, những phương diện sắc sảo và đậm đặc của pheromone giờ đây đã dung hòa với đối phương, tạo nên một sự hòa quy quyện êm ái và nhịp nhàng.
Trạng thái cơ thể cũng vậy. Cả người cậu nhẹ bẫng như vừa được ngủ một giấc thật sâu, đầu óc minh mẫn hơn bao giờ hết. Hóa ra đây là lý do các bậc người lớn cứ luôn cằn nhằn bảo phải mau chóng đánh dấu và tìm sự ổn định. Cậu đã lờ mờ hiểu được phần nào.
Thế nhưng, cảm giác ngượng ngùng, bối rối và cả sự xao động trong lòng sau khi kết thúc đụng chạm thì chẳng có cách nào cứu vãn được. Tại sao chuyện này dù đã làm đi làm lại nhiều lần mà vẫn không thể quen được cơ chứ? Yoo Young mím chặt môi, thầm nghĩ trong lòng như vậy.
Trên tay Do Won là bộ trà cụ đã chuẩn bị sẵn. Đó là món quà mà Yoo Young đã cất công chọn lựa và đích thân tìm mua. Dù Do Won đã ngăn cản và bảo không cần thiết phải làm đến mức đó, nhưng vì sự bướng bỉnh của Yoo Young muốn mọi thứ phải thật hoàn hảo khi đi gặp cha mẹ anh nên món quà mới được chuẩn bị.
Khi hai người tiến về phía cửa chính, cánh cửa tự động mở ra và người giúp việc cúi người chào.
"Mời hai vị vào nhà."
"Mọi người vẫn khỏe chứ?"
Do Won mỉm cười nhạt chào người giúp việc. Yoo Young nhanh chóng quan sát phong cảnh rộng lớn mở ra ngay khi bước qua cửa, cậu giữ thẳng lưng hết mức có thể.
'Đừng có khớp. Hừ, nhà mình cũng chẳng khác mấy so với chỗ này đâu.'
Dù nuốt nước bọt vì căng thẳng, Yoo Young vẫn gồng mình, ánh mắt kiên định và nắm chặt nắm đấm. Thực tế, gia thế nhà anh đủ rộng lớn để khiến bất kỳ ai lần đầu đến cũng phải choáng ngợp, nhưng nhà của Yoo Young cũng chẳng hề kém cạnh là bao.
Lý do khiến cậu căng thẳng hơn cả là vì đây là lần đầu tiên trong đời Yoo Young đi chào hỏi gia đình người khác với tư cách này. Đã vậy, đối tượng lại còn là cha mẹ của Trưởng phòng Choi Do Won nữa chứ. Cố nắm chặt những đầu ngón tay đang lạnh ngắt, Yoo Young sánh bước cùng Do Won tiến vào trong nhà.
Đôi vợ chồng trung niên đang ngồi ở phòng khách từ từ đứng dậy.
"Đến rồi à."
"Vâng. Thời gian qua cha vẫn khỏe chứ ạ?"
"Khỏe chứ sao không."
Người cha chào hỏi bằng tông giọng có phần khô khan, mang vóc dáng cao lớn và ấn tượng khá nghiêm khắc. Vị này chính là Chủ tịch Xây dựng KS sao. Nhìn người cha toát lên uy quyền tự nhiên của một người đứng đầu tổ chức khổng lồ, Yoo Young trịnh trọng cúi người.
"Cháu chào bác ạ. Cháu là Han Yoo Young."
"Rất vui được gặp cậu như thế này. Vào đi."
Khi bắt lấy bàn tay đưa ra phía trước, một cái bắt tay đầy quyền lực diễn ra. Cậu cảm nhận được một làn pheromone vừa mềm mại vừa đầy áp lực giống hệt Do Won. Có thể nhận ra ngay lập tức ông ấy là một Alpha trội.
"Chào cậu nhé."
"Lần đầu được gặp bác gái ạ. Cháu là Han Yoo Young."
Yoo Young cũng cúi người tương tự trước mẹ của Do Won, người đang tao nhã đưa tay ra, đồng thời lén quan sát ấn tượng về bà. Chắc chắn đây là một gương mặt toát lên vẻ kỹ tính và lạnh lùng. Người này chính là người có mối quan hệ không mấy tốt đẹp với Trưởng phòng đây sao. Thông tin Do Won nói lúc nãy ở trên xe hiện lên rõ mồn một trong đầu cậu.
"Vào trong đã nào. Chúng ta vừa dùng bữa vừa thong thả nói chuyện nhé?"
"Vâng. Vậy chúng con xin phép đi rửa tay một chút."
"Được rồi. À, quà thì cứ để đằng kia đi."
Thông thường khi khách mang quà đến, chủ nhà chẳng phải nên trực tiếp nhận lấy rồi nói vài lời xã giao sao? Thế nhưng, người giúp việc trịnh trọng nhận quà từ tay Yoo Young chỉ đặt nó lên một chiếc bàn đằng xa rồi biến mất. Đó là theo chỉ thị của người mẹ.
Cảm thấy lòng thành của mình như bị phớt lờ khiến cậu hơi khó chịu, nhưng Yoo Young cố gắng không để lộ ra ngoài, cùng Do Won rửa tay rồi bước vào phòng ăn.
"Mọi người ngồi đi. Tuy hơi đạm bạc, nhưng vì đây là lần đầu Do Won nhà bác dẫn ai đó về nên bác cũng chỉ chuẩn bị theo lòng thành thôi."
"Dạ không đâu ạ. Cháu rất cảm ơn sự tiếp đãi quý báu của hai bác."
Yoo Young cúi chào rồi ngồi xuống cạnh Do Won. Ngồi trước mặt cha mẹ anh như thế này, cậu chợt có cảm giác như họ là một cặp đôi sắp kết hôn thật sự, tâm trạng bỗng trở nên hơi kỳ lạ. Dù cho đây chỉ là diễn kịch đi chăng nữa.
'Tỉnh táo lại nào. Bây giờ làm gì có thời gian mà nghĩ linh tinh.'
Yoo Young giữ thẳng lưng, cầm thìa đũa theo lời mời của hai bậc phụ huynh. Bàn tiệc với vô số món ăn tinh tế bày biện đẹp mắt, chẳng khác gì bữa cơm gia đình cậu chuẩn bị khi chị cả lần đầu dẫn anh rể về ra mắt.
"Không có gì nhiều, các cháu cứ ăn tự nhiên nhé."
"Vâng. Cháu xin phép ạ."
'Không có gì nhiều á? Chỗ này chẳng khác gì Vạn Lý Trường Thành thu nhỏ cả...' Dù nghĩ thầm như vậy nhưng Yoo Young vẫn dõng dạc đáp lời rồi bắt đầu gắp thức ăn. Do Won ngồi bên cạnh thấy vậy liền bật cười khẽ một cái mà không để ai chú ý. Yoo Young phồng mồm trợn mắt nhìn anh kiểu 'Sao thế ạ?', nhưng Do Won chỉ mỉm cười lắc đầu.
Trong thoáng chốc, không gian chỉ còn vang lên tiếng bát đũa va chạm khẽ khàng. Rồi cha của Do Won bất ngờ lên tiếng.
"Ta định để ăn xong rồi mới hỏi han, nhưng thật tình là ta tò mò quá không nhịn được."
"... Dạ, vâng. Bác cứ tự nhiên đặt câu hỏi ạ."
Yoo Young đang nhai nhồm nhoàm vội vàng nuốt xuống rồi trịnh trọng trả lời. Người cha nhìn chăm chú vào Yoo Young rồi đưa ra câu hỏi đầu tiên.
"Hai đứa gặp nhau như thế nào vậy?"
"Dạ, tụi cháu... gặp nhau lần đầu ở câu lạc bộ thể hình, lúc đó cả hai đều có ấn tượng tốt về nhau. Sau đó anh ấy chuyển về công ty cháu làm Trưởng phòng, khi biết anh ấy là Trưởng phòng của mình... cháu nghĩ đó là nhân duyên nên đã phát triển mối quan hệ ạ."
Nhắc lại y hệt những lời anh đã nói với cha mình lần trước, Yoo Young giữ thẳng lưng đầy tự tin. Người cha chậm rãi gật đầu.
"Ra là vậy."
"Ôi trời. Nếu Do Won nhà bác mà làm sếp thì cuộc sống công sở chắc chẳng dễ dàng gì đâu nhỉ?"
Một giọng nói trong trẻo bỗng xen vào cùng một nụ cười tao nhã. Bắt đầu rồi đây. Theo bản năng, Yoo Young linh cảm được sự dè chừng của người mẹ mà Do Won đã nhắc đến lúc nãy đã bắt đầu.
Yoo Young mỉm cười nhẹ nhàng, lịch sự đáp lời:
"Vâng, anh ấy cũng có chút khắt khe ạ."
"Đúng không? Hô hô.... Phải rồi, Do Won tuy là con trai bác nhưng đôi khi bác cũng thấy sợ nó đấy."
Nhìn Yoo Young thản nhiên đáp lại bằng nụ cười, Do Won khẽ liếc nhìn cậu bằng ánh mắt không cảm xúc. Có vẻ hài lòng với câu trả lời của Yoo Young, người mẹ cười lớn hơn. Thế nhưng ngay khi bà định nói tiếp, Yoo Young liền mỉm cười bổ sung thêm một câu:
"Nhưng cả nhóm cháu, bao gồm cả cháu nữa, ai cũng kính trọng Trưởng phòng ạ. Vì anh ấy làm việc cực kỳ giỏi."
Trong tích tắc, nụ cười của người mẹ cứng lại. Dù nhìn thấy gương mặt bà hơi biến sắc, Yoo Young vẫn thản nhiên tiếp tục gắp thức ăn. Với ánh mắt nhìn Yoo Young đã khác hẳn so với lúc trước, người mẹ lại mở lời:
"Cậu không cần phải nói những lời trái lòng trước mặt chúng tôi đâu. Tôi nghe nói ở công ty trước Do Won cũng tạo ra bầu không khí rất áp đặt, nên có nhiều người bất mãn ngầm lắm."
"Bà này."
Giọng nói không hài lòng của người cha cắt ngang cuộc hội thoại. Thế nhưng, Yoo Young vẫn thản nhiên đáp lại mà không hề bối rối:
"Dù anh ấy có nghiêm khắc, nhưng đó là vì anh ấy là người có năng lực. Vì vậy nên cháu và các thành viên trong nhóm mới kính trọng anh ấy. Nếu những người ở công ty cũ có nhiều bất mãn, chẳng phải là vì họ không nhìn ra được phương diện năng lực xuất chúng của Trưởng phòng sao ạ?"
Dứt lời, Yoo Young mỉm cười với gương mặt đầy vẻ ngây thơ. Như thể cậu chẳng hề hay biết gì về cuộc chiến tâm lý đang nổ ra đầy căng thẳng.
Thái độ đó cứ như đang muốn nói: 'Anh ấy là con trai bác, cháu khen anh ấy chẳng phải là chuyện tốt sao?' – một sự ngây ngô đầy tính toán. Do Won ngồi bên cạnh khẽ cười khẩy như thể không tin nổi, nhưng trên mặt anh lộ rõ vẻ thích thú.
Người mẹ tức tối, lần này bà công khai lườm Yoo Young.
"Được rồi. Vậy cha của Han Yoo Young nhà mình đang làm công việc gì thế?"
"Cha cháu là Giám đốc của Công ty SC ạ."
Đó rõ ràng là một câu hỏi nhằm mục đích hạ thấp khí thế của đối phương, nhưng Yoo Young không hề nao núng mà thản nhiên trả lời. Trước thái độ hoàn toàn không bị lép vế của Yoo Young, người mẹ đanh mặt lại. Rõ ràng bà đã có chút bối rối vì điều kiện của cậu tốt hơn bà tưởng tượng.
Trái lại, cha của Do Won lại tỏ ra rất hoan nghênh.
"Ồ, vậy ra cậu cũng đang làm việc dưới trướng của cha mình sao? Giống như Do Won nhà ta vậy."
"Dạ vâng, đúng là thế ạ."
"Ta thấy SC từ sau khi niêm yết phát triển mạnh mẽ như chẻ tre vậy, hóa ra là nhờ những người trẻ tuổi đang dốc sức như thế này đây. Ha ha ha."
"Bác quá khen ạ. Và thưa bác, bác cứ xưng hô thoải mái với cháu ạ."
"Ha ha. Vậy ta sẽ làm thế nhé."
Nhờ sự đối đáp thản nhiên của Yoo Young, bầu không khí ngay lập tức trở nên dịu lại. Gương mặt của người cha cũng trở nên hiền hòa hơn hẳn. Trong không gian yên bình ấy, những chén rượu nhẹ được trao đi đổi lại giữa Yoo Young và người cha. Thế nhưng, câu hỏi tiếp theo của người mẹ dội xuống như một gáo nước lạnh khiến động tác của Yoo Young khựng lại.
"Điều này hơi khiếm nhã một chút, nhưng không biết hình chất của cậu là gì nhỉ?"
Có thể nhận ra ngay lập tức người mẹ đang hỏi câu đó cũng là một người có hình chất. Ý đồ của bà khi đưa ra một câu hỏi mà lẽ ra không cần hỏi cũng biết là quá rõ ràng. Yoo Young cố gắng giữ nét mặt không biến sắc và trả lời:
"Cháu là Omega ạ."
Nghe câu trả lời của Yoo Young, đôi mắt người mẹ nheo lại đầy đắc ý. Có vẻ đó là câu trả lời bà mong đợi.
"Vậy sao? Ôi trời. Đàn ông mà là Omega thì đúng là kỳ lạ thật đấy. Lần đầu bác thấy luôn. Chắc cậu cũng gặp nhiều vất vả lắm nhỉ?"
"Mẹ!"
Một giọng nói sắc lẹm như băng giá vang dội khắp phòng ăn. Do Won gầm lên như một mãnh thú, nhìn người mẹ với ánh mắt giận dữ. Nhìn thấy những đường gân xanh nổi lên trên trán anh, Yoo Young thoáng rùng mình. Cho đến giờ cậu đã thấy anh cáu kỉnh nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên thấy anh nổi giận đáng sợ đến thế.
Trái tim bắt đầu đập thình thịch. Đây là một tình huống quá đỗi quen thuộc. Với một Yoo Young cứng cỏi, luôn đáp trả sắc sảo không chịu thua kém lời nào, thì đòn tấn công cuối cùng của đối phương lúc nào cũng giống hệt nhau, như thể tất cả đã hẹn ước từ trước vậy.
'... Thật nhàm chán.'
Trong lòng cậu dâng lên một sự ghê tởm. Thế nhưng lúc này, cậu cần phải thu xếp bầu không khí này trước đã. Khi đã hạ quyết tâm, trong lòng cậu lại trỗi dậy sự bướng bỉnh và quyết liệt.
Hai mươi bảy năm kinh nghiệm "chiến đấu", mức độ này vẫn còn coi là dễ thương chán. Yoo Young chủ động kéo căng khóe môi, nở một nụ cười rạng rỡ.