Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 45
"Ngủ ngon chứ?"
"A, trưởng phòng. ...Chào buổi sáng anh."
Vừa mở cửa bước ra, đập vào mắt cậu là hình ảnh Do Won trong bộ trang phục trang trọng hơn hẳn thường ngày. Yoo Young vô thức ngẩn ngơ nhìn anh trong thoáng chốc. Vốn dĩ Do Won lúc nào cũng đi làm với diện mạo hoàn hảo, nhưng hôm nay, phong cách vừa lịch lãm vừa thời thượng của anh lại càng được tôn lên rõ rệt.
Thấy Yoo Young cứ đứng ngây ra nhìn mình, Do Won thản nhiên lên tiếng:
"Cậu vừa đi tiệm làm tóc về à?"
"Dạ? À, không phải đi tiệm đâu ạ. Là người quen hay làm cho tôi ghé qua nhà..."
Lời nói của Yoo Young ngắt quãng khi một bóng râm bất chợt đổ xuống gương mặt cậu. Bàn tay to lớn của anh tiến lại gần, nhẹ nhàng vén vài sợi tóc rủ xuống trán cậu ra sau.
Không dừng lại ở đó, những ngón tay thuôn dài còn khẽ lướt qua vầng trán trắng ngần tròn trịa. Cảm nhận được những ngón tay đang m*n tr*n dịu dàng như thể đang xoa dịu một vết thương, đôi mắt Yoo Young dần mở to.
'Gì... gì thế này, rốt cuộc là sao chứ...'
Hơi ấm đột ngột từ sự tiếp xúc của Do Won khiến trái tim cậu không khỏi run rẩy đầy bối rối. Việc vén tóc thì còn có thể hiểu được, nhưng tại sao lại vuốt trán cậu...
Nhìn Yoo Young với đôi mắt thỏ con ngơ ngác, Do Won nói bằng tông giọng điềm đạm:
"Hôm nay cậu trông rất bảnh, trợ lý Han."
"...Dạ? À... vâng."
Tại sao anh ta có thể thản nhiên thốt ra lời khen ngợi như vậy chứ? Yoo Young cố nén nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực, giả vờ như không có chuyện gì mà đáp lại.
Nhờ được ban cho gương mặt nhỏ nhắn và thanh tú, từ nhỏ cậu đã được gia đình lẫn những người xung quanh khen ngợi ngoại hình không biết bao nhiêu lần. Thế nhưng, lời khen của Do Won lại mang đến một cảm giác khác lạ, có lẽ bởi đám Alpha xưa nay đều chỉ dùng từ 'đẹp' để nói về cậu. Dù là Omega nhưng Yoo Young vẫn là đàn ông, vậy nên lời khen 'bảnh' của anh khiến tâm trạng cậu khá tốt.
"Đi thôi."
"Vâng."
Trong khi đó, chính chủ lại mang vẻ mặt hết sức thản nhiên. Yoo Young thầm nghĩ mỗi lần thế này cậu cứ như bị trúng bùa mê thuốc lú, rồi lẳng lặng theo chân anh bước vào thang máy.
"Trợ lý Han. Cậu thấy sao nếu chúng ta đi chung xe của tôi?"
"À, xe của trưởng phòng ạ."
"Đi chung thì trông sẽ thân mật hơn, vả lại lúc về chúng ta cũng có cùng đích đến."
Yoo Young gật đầu. Cậu bước qua xe của mình, đi theo Do Won đến bên cạnh chiếc xe của anh. Đó là một chiếc sedan mà cậu nhớ mang máng đã từng thấy một lần dưới hầm gửi xe. Dù nói cho công bằng thì đó chẳng phải là một kỷ niệm tốt đẹp gì cho cam.
Do Won mở cửa xe cho cậu, và Yoo Young bước vào ghế phụ. Sau khi ngồi vào ghế lái, Do Won liếc mắt kiểm tra xem cậu đã thắt dây an toàn chưa. Ngay sau đó, tiếng động cơ vang lên và chiếc xe mượt mà lăn bánh về phía trước.
'Ưm, mùi pheromone...'
Yoo Young khẽ rùng mình. Không khí bên trong xe nồng đượm và đậm đặc như thể pheromone của anh được nén lại thành tinh dầu thơm treo khắp nơi vậy. Cảm giác như cậu vừa đặt chân vào một không gian riêng tư và thầm kín như phòng ngủ.
"Khó chịu lắm sao. Tôi sẽ thông gió cho cậu."
"...À, không sao đâu ạ."
Dù nói là không sao, nhưng chỉ đến khi tiếng ziing vang lên và cửa sổ được hạ xuống, Yoo Young mới có thể hít thở một cách bình thường. Không khí trong lành ùa vào bên trong, bắt đầu làm loãng nồng độ pheromone. Yoo Young quay mặt ra phía cửa sổ, hít một hơi thật sâu rồi thở ra nhẹ nhõm.
Suốt quãng đường lái xe, Do Won không nói gì nhiều. Yoo Young cũng chẳng biết phải nói gì, cậu chỉ biết nghịch ngợm mấy đầu ngón tay hoặc thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại để giết thời gian. Rồi bất chợt, ánh mắt cậu dừng lại nơi dáng vẻ đang cầm lái của anh.
'Lái xe... hóa ra lại lịch sự hơn mình tưởng.'
Khác với kiểu lái xe thất thường tùy theo tâm trạng của Yoo Young, phong cách lái xe của Do Won cũng giống như hình ảnh thường ngày của anh: tao nhã và thuần thục. Anh không hề có vẻ vội vã, nhưng cũng không khiến người ngồi cùng cảm thấy sốt ruột hay bí bách.
Những đốt ngón tay dài và đẹp đặt trên vô lăng trông thật nổi bật. Những phụ kiện nơi cổ tay áo, trang phục đầy gu thẩm mỹ đi cùng mùi hương pheromone quyến rũ. Một gương mặt hờ hững nhưng vô cùng tuấn tú. Yoo Young vô thức lướt mắt nhìn qua những thứ đó, rồi với gương mặt hơi nóng bừng, cậu vội quay ngoắt nhìn về phía trước.
'Kẻo anh ta lại làm loạn lên vì mình nhìn trộm mất.'
Nhớ lại vài trải nghiệm khó chịu trước đó, Yoo Young khẽ bĩu môi. Người ta bảo chuyện đời khó đoán thật chẳng sai, giờ đây cậu cảm thấy thật kỳ lạ khi đang ngồi trên xe của Do Won để hướng về phía nhà anh.
Bây giờ là mười một giờ rưỡi, giờ hẹn là mười hai giờ. Có vẻ Do Won không định đến sát giờ hay đến muộn, chắc là sắp đến nơi rồi. Đúng như những gì cậu dự đoán, chiếc xe đang tiến vào một khu dân cư yên tĩnh ở Seongbuk-dong.
'Quả nhiên... giới siêu giàu đúng là khác biệt.'
Yoo Young vừa liếc nhìn ra ngoài cửa sổ vừa thầm cảm thán. Những tòa nhà hiện ra đều giống hệt những thứ cậu từng thấy trong các bài báo về việc nghệ sĩ nổi tiếng thu mua bất động sản, hoặc giống những căn nhà mà cha cậu vẫn hằng ao ước và nhắm tới.
Chiếc xe nhanh chóng tiến vào bên trong khuôn viên. Nhìn dinh thự đồ sộ với một khu vườn rộng mênh mông, Yoo Young chuẩn bị xuống xe. Ngay khoảnh khắc cậu định tháo dây an toàn khi xe vừa dừng hẳn, Do Won bất chợt lên tiếng:
"Trợ lý Han."
"Vâng, thưa trưởng phòng."
"Bấy lâu nay tôi cứ phân vân không biết có nên nói ra không, nhưng tôi nghĩ thà để cậu biết rõ rồi mới bước vào thì hơn, nên giờ tôi sẽ nói."
Do Won gọi cậu, rồi dừng lại một chút để thận trọng chọn lời.
"Mẹ ruột tôi đã mất khi tôi còn nhỏ, người mẹ ở bên trong là mẹ kế của tôi."
"À..."
"Tôi nói điều này vì nghĩ nó sẽ giúp ích hơn khi chúng ta diễn vai một cặp đôi đang tính đến chuyện kết hôn."
Do Won giải thích bằng tông giọng nhanh chóng và rạch ròi như đang kể chuyện gia đình của người khác, rồi bổ sung thêm:
"Mối quan hệ giữa tôi và mẹ không mấy tốt đẹp. Vì vậy có thể cậu sẽ thấy vài khía cạnh hơi kỳ quặc. Mẹ tôi sẽ không mấy thích thú với việc tôi kết hôn để ổn định cuộc sống, nên bà ấy có thể sẽ đối xử với cậu hơi thù địch một chút."
Đó không phải là những lời có thể hiểu ngay được. Chẳng phải anh đang bị hối thúc kết hôn sao? Tại sao mẹ anh lại không hoan nghênh việc đó?
Cậu không rõ sự tình chi tiết. Nhưng khi nghe những lời của Do Won, Yoo Young kỳ lạ thay lại nảy sinh ý muốn giúp đỡ anh. Cậu nở một nụ cười ranh mãnh như đứa trẻ tinh nghịch rồi nhìn Do Won.
"Trưởng phòng. Anh đừng lo. Trông tôi thế này thôi chứ tâm lý cũng vững vàng lắm đấy."
"……."
"Diễn xuất thì, tôi nghĩ mình cũng không đến nỗi tệ đâu. Tôi sẽ hoàn thành xuất sắc vai người yêu nên anh cứ yên tâm đi."
Ánh mắt Do Won dừng lại nơi Yoo Young một hồi lâu, rồi mới hướng về phía căn nhà phía sau cửa sổ. Anh chăm chú nhìn tòa nhà như đang lần giở từng chi tiết bằng mắt để chọn lời, rồi chậm rãi mở lời:
"Trợ lý Han."
"Vâng."
"Dù sao chúng ta cũng mới gặp nhau chưa lâu nên việc không biết nhiều về đối phương cũng chẳng sao cả. Những chuyện đó tôi có thể lo liệu được. Điều tôi lo lắng là... về lòng dạ của cậu."
Với vẻ mặt hơi ngạc nhiên, Yoo Young nhìn Do Won. Đó là những lời quá đỗi cảm tính so với những từ ngữ thường thốt ra từ miệng anh. Và đây cũng là lần đầu tiên anh bộc lộ sự lo lắng dành cho cậu rõ ràng đến thế.
"Tôi không biết rõ vì lý do gì mà cậu lại muốn tránh né hôn nhân đến mức yêu cầu tôi đóng giả người yêu, nhưng bản thân tôi cũng đang ở trạng thái muốn trốn tránh kết hôn đến mức đó. À không, chính xác hơn là tôi muốn tránh cuộc hôn nhân sắp đặt do gia đình ép buộc."
"……."
"Tuy nhiên, cho dù cậu và tôi hiện tại chỉ là đồng minh tạm thời vì cần sự giúp đỡ của nhau, tôi cũng không muốn cậu bị tổn thương bởi cha mẹ tôi."
Tiếp tục lời giải thích chậm rãi bằng âm lượng trầm thấp, Do Won ngắt lời một chút rồi đưa lưỡi l**m qua làn môi.
"Nếu bầu không khí trở nên khó chịu, tôi sẽ lập tức kết thúc buổi gặp. Mục đích của tôi trước mắt là cho gia đình thấy sự hiện diện của cậu, nên nếu cậu thấy không thoải mái thì không cần phải cố ở lại đến cùng đâu."
"Trưởng phòng."
Gọi anh một lần nữa, Yoo Young hơi do dự rồi đưa tay nắm lấy cổ tay anh. Đôi mắt Do Won khẽ mở to. Gương mặt Yoo Young khi nắm lấy cổ tay dày và rắn chắc thậm chí không nằm trọn trong vòng tay mình đã trở nên nghiêm túc tự bao giờ.
"Chà, dù là tôi hay anh... thì ai cũng mang trong mình những nỗi niềm riêng mà khó lòng giải thích cho người khác hiểu, và cũng chẳng việc gì phải làm thế, đúng không? Không chỉ chúng ta mà người khác cũng vậy thôi."
Ngắt lời một chút, Yoo Young mạnh mẽ nói tiếp:
"Ờ... có lẽ không đến mức như nhà anh, nhưng tôi cũng lớn lên trong môi trường tương đối giống như vậy. Thế nên tôi nghĩ mình có thể hiểu phần nào việc gia đình mong muốn điều gì ở anh."
"……."
"Vì vậy anh đừng lo lắng quá. Và như tôi đã nói ban đầu, tôi không dễ bị tổn thương đâu. Tâm lý tôi sắt đá lắm đấy nhé? Anh biết tính nết của tôi rồi mà. Ha ha ha."
Cậu chẳng hiểu tại sao mình lại muốn an ủi anh đến thế. Gã đàn ông hàng xóm đáng ghét, vị cấp trên khó ưa. Chẳng phải anh chỉ là sự hiện diện đến mức đó thôi sao? Hay vì đã vài lần chạm môi, vài lần bàn bạc mà cái 'tình ghét' đã nảy nở mất rồi? Hay là trong lúc làm việc dưới trướng một người xuất chúng hơn bất cứ ai như anh, một thứ cảm xúc tương tự như lòng tôn kính đã nảy sinh?
Yoo Young nghĩ rằng ngay cả bản thân cậu cũng chẳng rõ lòng mình nữa. Thế nhưng, cậu không hề hối hận vì lời an ủi bộc phát này. Dứt lời, Yoo Young chỉ lặng lẽ nhìn Do Won. Anh có diễn giải lời cậu thế nào cũng không quan trọng. Đơn giản là hiện tại lòng cậu thấy thế, và cậu chỉ đang thành thật bày tỏ nó mà thôi.
Một khoảng lặng không hề ngắn trôi qua. Cậu chẳng thể đoán định được Do Won đang nghĩ gì. Tuy nhiên, Yoo Young không hề tránh né mà cứ nhìn thẳng vào mặt anh cho đến cùng. Như thể đang cố thấu hiểu tâm tư thầm kín của đối phương.
Sau khi nhìn Yoo Young một hồi lâu, Do Won bất chợt từ từ đưa tay lên, khẽ v**t v* gò má và cằm cậu. Trước hơi ấm cùng lượng pheromone đang tràn ra, Yoo Young tròn mắt kinh ngạc. Trong số tất cả những lần cậu từng cảm nhận, pheromone của anh lúc này mang một sắc thái thoải mái và dịu dàng hơn bao giờ hết.
Bằng một giọng nói trầm thấp và dịu dàng không kém gì làn pheromone kia, Do Won lên tiếng:
"Lần cuối cùng trước khi vào nhé. Môi."