Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 44

Trước Tiếp

Chương 44

"Trưởng phòng...!"

Yoo Young thì thầm với đôi mắt mở to như thỏ con, ra sức đẩy mạnh cơ thể anh ra. Nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của Do Won, Yoo Young cuống cuồng giậm chân với gương mặt tái mét.

"Làm, làm sao bây giờ ạ?"

"Bình tĩnh đi. Trong nhóm không có ai là người có hình chất cả."

Do Won điềm tĩnh nói rồi đưa tay chỉnh lại trang phục xộc xệch cho Yoo Young. Anh nắn lại cổ áo bị vò nát do màn quấn quýt vừa rồi, rồi dùng lòng bàn tay khô ráo và ấm áp lau đi khóe môi còn vương nét ẩm ướt của cậu.

"Cũng chẳng có ai dám xông vào phòng tôi mà không gõ cửa đâu. Thế nên cậu hãy làm cho gương mặt đang đỏ bừng kia hạ nhiệt đi đã."

Chăm chút lại diện mạo cho Yoo Young như thể chăm sóc một đứa trẻ xong, Do Won mở toang cửa sổ phòng làm việc. Nồng độ pheromone vốn đang quấn chặt lấy nhau bắt đầu loãng dần. Sau đó, anh tiến lại gần Yoo Young – người vẫn đang đứng ngơ ngác với gương mặt đỏ gay không biết phải làm sao – và đưa tay ra.

"Tôi đã bảo là không sao rồi mà."

Trước bàn tay của Do Won nhẹ nhàng vuốt lại những sợi tóc rủ trên trán, Yoo Young khẽ mở to mắt. Dù biết là không nên, nhưng cậu vẫn cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh thật dịu dàng. Sau khi vuốt gọn mái tóc rối cho cậu, Do Won đặt tập hồ sơ trở lại vòng tay Yoo Young.

"Giờ thì ra ngoài bảo Trợ lý Kim vào đây đi. Để tôi kiểm tra bản đề xuất."

"... À, vâng. Tôi rõ rồi ạ."

Trước một Do Won thoắt cái đã trở lại làm vị Trưởng phòng nghiêm nghị, Yoo Young cúi đầu với tâm trạng ngỡ ngàng. Cậu rảo bước nhanh như thể bị đuổi ra khỏi phòng. Chỉ đến khi ngồi xuống chỗ của mình, Yoo Young mới thở hắt ra một hơi như muốn trút hết mọi sự ngột ngạt đang bị giam cầm trong lồng ngực.

'... Điên thật rồi. Bình tĩnh lại đi.'

Cậu chẳng hiểu tại sao từ nãy đến giờ trái tim mình cứ đập nhanh và mạnh một cách mất kiểm soát như vậy. Yoo Young đặt tập hồ sơ xuống bàn như thể ném nó đi, rồi dùng hai lòng bàn tay ôm lấy mặt.

"Phù..."

Những tiếng thở dài cứ thế tuôn ra như dòng suối không bao giờ cạn. Rõ ràng chỉ mới vài tuần trước, cuộc sống công sở của cậu vẫn còn tẻ nhạt đến mức chỉ muốn ngáp dài. Vậy mà chẳng hiểu sao chỉ trong vài tuần, mọi thứ lại trở nên kịch tính đến mức này.

Ngay tại văn phòng nơi mọi người đều có mặt, chỉ cách nhau một cánh cửa... vậy mà cậu lại hôn Trưởng phòng...

'... Mình điên thật rồi.'

Thậm chí người đề nghị việc đó không ai khác chính là cậu. Nghĩ đến đó, Yoo Young không còn tâm trí đâu mà suy xét nữa, cậu chỉ biết gục đầu xuống bàn vò đầu bứt tai. Đúng lúc ấy, Joo Yeon đang tiến về phía cậu liền hốt hoảng chạy lại.

"Kìa, Yoo Young! Sao thế cậu?"

"À, Joo Yeon..."

Vội vàng ngẩng đầu lên, Yoo Young vừa xoa trán vừa ngước nhìn Joo Yeon. Thấy gương mặt cậu, Joo Yeon đang mở to mắt bỗng chuyển sang vẻ mặt đầy cảm thông. Cô ghé sát tai Yoo Young thì thầm hỏi:

"Yoo Young này. ... Có phải bị Trưởng phòng... mắng cho một trận tơi bời không?"

Yoo Young chỉ còn cách gượng gạo gật đầu thừa nhận.

"Cái đó... cũng không hẳn là tơi bời nhưng... vâng... tôi có bị chỉ trích một chút."

"Nhưng sao cậu lại đập đầu xuống bàn thế?"

"À không có gì đâu... Mà này, Trưởng phòng bảo cậu vào gặp đấy. Để anh ấy kiểm tra bản đề xuất cho."

"Ôi trời... sợ chết đi được."

Joo Yeon vừa lầm bầm vừa bước về phía phòng Trưởng phòng với vẻ mặt căng thẳng. Chỉ còn lại một mình, Yoo Young lại đổ gục xuống bàn. Giờ nghỉ trưa đã kết thúc và cậu cần phải tập trung cho công việc buổi chiều, nhưng với tâm trạng xáo trộn thế này thì chẳng thể làm nổi việc gì.

"Hàaaa..."

"Tiền bối? Có chuyện gì sao ạ?"

Cùng với giọng nói quen thuộc, một bàn tay mềm mại đặt lên vai Yoo Young. Cậu giật mình bật dậy. Bình thường khi Yoon Seok đến bóp vai cho cậu, cậu chẳng thấy cảm giác gì ngoài sự thoải mái, nhưng có lẽ do vừa mới tiếp xúc thân mật với Do Won xong nên... cơ thể cậu trở nên cực kỳ nhạy cảm.

Yoo Young gượng cười rồi gạt bàn tay đang đặt trên vai mình của Yoon Seok ra.

"À, không có gì đâu.... Chỉ là, vừa mới đi duyệt báo cáo về nên hơi mệt chút."

"À ra vậy... Ơ, nhưng mà tiền bối này."

Đang thản nhiên nhìn Yoon Seok, Yoo Young bỗng giật thót mình trước câu hỏi của cậu ta.

"Hình như anh mới đổi nước hoa ạ?"

"Hả? Nước... hoa á?"

Yoo Young hỏi lại với giọng kinh ngạc. Vốn là người yêu thích những thứ thơm tho nên cậu sử dụng khá nhiều sản phẩm tạo mùi hương, nhưng riêng nước hoa thì cậu chưa bao giờ dùng. Không chỉ Yoo Young mà hầu hết những người có hình chất đều có mùi hương riêng biệt nên họ ít khi dùng nước hoa.

Bởi lẽ đối với người bình thường thì không sao, nhưng khi tiếp xúc với những người có hình chất khác, mùi nước hoa lẫn lộn với mùi pheromone có thể tạo ra một thứ mùi hôi hám khó chịu.

"À, không đâu.... Mà sao cậu lại hỏi thế?"

Nghĩ lại thì thấy thật kỳ lạ. Yoon Seok là người bình thường, lẽ ra không thể ngửi thấy mùi pheromone của cậu mới đúng. Vậy tại sao cậu ta lại hỏi về nước hoa? Trong khi Yoo Young đang nhìn Yoon Seok với đôi mắt đầy dấu hỏi, cậu đã phải chết lặng trước câu nói tiếp theo của đối phương.

"À... vì em thấy trên người anh có mùi khác hẳn mọi khi ạ."

"T-t-thế sao?"

Lần này cậu thậm chí còn nói lắp. Yoon Seok lúc này đang ngửi thấy mùi hương một cách nhạy bén như thể một người có hình chất vậy. Dù điều đó khó có thể xảy ra, nhưng nếu thực sự Yoon Seok đang ngửi thấy mùi pheromone, cậu ta chắc chắn sẽ nhận ra pheromone của cậu và Trưởng phòng đang quện chặt vào nhau một cách đầy ám muội.

Nhưng chuyện đó không thể nào. Yoon Seok rõ ràng là một Beta mà. Yoo Young cố gượng cười rồi lắc đầu.

"... À, đợt này tôi có đổi loại xịt thơm quần áo. Chắc là vì thế... chăng?"

"Vậy ạ...?"

Thấy Yoon Seok vẫn nghiêng đầu với vẻ mặt đầy hoài nghi, Yoo Young trêu đùa đẩy lưng cậu ta về chỗ.

"Thay vì lo chuyện đó thì mau về chỗ mở tệp tin ra đi. Phần phân tích doanh số hôm qua tôi nhờ cậu làm xong chưa?"

"À, cái đó... lát nữa anh xem giúp em với ạ. Em làm xong đến phần anh dặn rồi nhưng vẫn còn khoảng ba bốn trang nữa."

"Lát nữa tôi sẽ qua chỗ cậu. Giờ để tôi xử lý nốt đống việc này đã."

"Vâng, cảm ơn anh."

Sau khi tiễn Yoon Seok về chỗ, Yoo Young lại thở dài thườn thượt. Gì vậy chứ. Sao dạo này cậu Yoon Seok lại thính nhạy đột xuất thế nhỉ? Dù không thể chỉ ra chính xác là điều gì, nhưng cậu cảm thấy có gì đó hơi nguy hiểm.

Lần sau phải bảo anh ta đừng làm chuyện này ở công ty nữa mới được. Ở nhà cũng thấy hơi... không, vậy thì lần tới phải làm ở đâu bây giờ?

Nghĩ đến đó, Yoo Young lại dùng tay quạt phành phạch để xua đi hơi nóng đang dâng lên tận cổ. Sắp đến thứ Bảy rồi, không còn bao lâu nữa. Dù sao thì việc này cũng chẳng có lý do gì để tiếp tục mãi. Chỉ cần cố gắng vượt qua ngày thứ Bảy là được.

❖ ❖ ❖

Ngày thứ Sáu trôi qua một cách chóng mặt đến mức chẳng có thời gian mà nghĩ ngợi linh tinh. Những cuộc gọi không ngớt từ người phụ trách trung tâm logistics do Yoo Young quản lý liên tục đổ về. Không chỉ vậy, cả bộ phận kế toán và tổng vụ trong trung tâm cũng thay nhau gọi đến, khiến Yoo Young cả ngày chỉ biết vùi đầu vào điện thoại.

Thêm vào đó, cậu còn phải hoàn thành bản báo cáo mà Do Won bảo sửa hôm qua đúng thời hạn. Cuối cùng, Yoo Young buộc phải tăng ca. Vì là một ngày bận rộn của cả nhóm nên dù là thứ Sáu, tất cả mọi người vẫn phải làm việc đến gần 10 giờ đêm mới có thể ra về. Trong lúc đó, nhờ sự ép buộc của Do Won mà mọi người đều được ăn lót dạ bánh sandwich nên cũng đỡ phần nào.

Nếu cùng nhau ra về thì có thể khớp pheromone được một chút, nhưng nhìn dáng vẻ vùi đầu vào công việc của anh, có vẻ như anh cũng chẳng còn tâm trí đâu. Trước lời bảo về trước của Do Won, Yoo Young dù có chút do dự khi rời văn phòng cùng các đồng nghiệp khác, nhưng thấy anh không nói gì thêm nên cậu nghĩ bụng thôi để mai khớp luôn vậy.

Về đến nhà, Yoo Young mệt lử như một cọng bún thiu và lên giường đi ngủ sớm. Nghĩ đến chuyện ngày mai cuối cùng cũng đến ngày đi gặp cha mẹ anh, dù không uống nhiều cà phê nhưng tim cậu vẫn đập thình thịch khiến cậu khó lòng chợp mắt ngay được. Sau một hồi trằn trọc, Yoo Young dần chìm vào giấc ngủ từ lúc nào không hay.

Theo tiếng chuông báo thức đã cài sẵn, Yoo Young bật dậy mở choàng mắt.

'Phải rồi, hôm nay đã là thứ Bảy rồi...!'

Yoo Young bật dậy với gương mặt đầy căng thẳng. Ngay khi vừa tắm rửa xong, Giám đốc Park – người đã hẹn trước – gõ cửa.

Bước vào với gương mặt rạng rỡ, Giám đốc Park mỉm cười nói:

"Ôi kìa, Yoo Young. Có chuyện gì thế này? Dạo này cậu đi xem mắt liên tục vậy sao?"

"Không phải xem mắt đâu ạ.... Hôm nay nhờ chị làm cho tôi thật bảnh bao nhé."

"Ơ kìa? Đây là lần đầu tôi thấy Yoo Young đầy nhiệt huyết thế này đấy?"

Nếu như những lần trước cô có cảm giác như đang trang điểm cho một chú bò bị dắt đi lò mổ, thì hôm nay thấy một Yoo Young tràn đầy sức sống, Giám đốc Park không khỏi ngạc nhiên. Tuy nhiên, đôi tay nhanh nhẹn của cô vẫn thoăn thoắt tạo kiểu tóc cho cậu và đánh một lớp trang điểm mỏng nhẹ đến mức khó nhận ra. Chỉ sau 30 phút, Giám đốc Park đã biến Yoo Young trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết, cô nháy mắt cười rồi ra về.

"Vậy thì cố lên nhé, Yoo Young. Cứ đà này chắc tôi sắp thất nghiệp quá?"

Vì lần nào đi xem mắt cậu cũng tìm đến cô nên cô mới trêu như vậy. Yoo Young gượng cười xua tay:

"Dù sao cũng cảm ơn chị nhiều lắm. Có gì tôi sẽ liên lạc sau ạ!"

"Vâng, vậy Yoo Young cố lên nhé!"

Ngay khi cô ấy vừa rời đi sau cái nắm tay cổ vũ, Yoo Young lập tức lấy hai bộ Âu phục đã chọn sẵn từ hôm qua ra ướm thử lên người. Sau khoảng 5 phút thay đổi tới lui dưới khuôn mặt, Yoo Young quyết định chọn bộ Âu phục màu xanh navy nhã nhặn. Đó là một gam màu cực kỳ tôn lên gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cậu.

[Trưởng phòng. Bây giờ tôi xuất phát đây ạ.]

[Được rồi. Tôi cũng đang ra ngoài đây.]

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Yoo Young lấy điện thoại ra liên lạc cho Do Won. Thấy tin nhắn trả lời ngay lập tức, có vẻ như anh cũng đã chuẩn bị xong xuôi đúng lúc.

'Được rồi, đi thôi nào.'

Yoo Young mở cửa bước ra ngoài với vẻ mặt đầy quyết tâm.

Trước Tiếp