Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 43

Trước Tiếp

Chương 43

'Bình tĩnh nào, bình tĩnh đi...'

Yoo Young một lần nữa vốc nước lạnh rửa mặt để làm dịu đi gương mặt đang nóng bừng vô cớ. Thật lòng cậu chẳng muốn để tâm chút nào, nhưng dù là lúc ở riêng với Do Won trong thang máy, hay lúc ở trong phòng anh khi mọi người đã ra ngoài hết, trái tim cậu cứ không ngừng xao động một cách bất ổn. Có lẽ là dư âm từ chuyện tối qua.

Đứng trước gương nhà vệ sinh kiểm tra kỹ lưỡng lại trang phục, Yoo Young tiến đến trước cửa phòng Trưởng phòng và gõ cửa.

"Thưa Trưởng phòng. Tôi là Trợ lý Han Yoo Young đây ạ."

"Vào đi."

Yoo Young bước vào với dáng vẻ căng thẳng rồi đứng trước mặt anh. Không biết anh định nói chuyện gì đây. Chẳng lẽ anh cũng thấy địa điểm tối qua không thoải mái sao? Hay là định bàn xem cuối tuần này đến thăm gia đình thì nên mua quà cáp gì?

Thế nhưng, Do Won vẫn ngồi yên tại chỗ, chậm rãi mở tập hồ sơ đặt trên bàn ra. Đó chính là bản thảo chế độ nội bộ cho năm tới mà Yoo Young đã soạn thảo và nộp lên.

'Cái gì vậy. Không phải... không phải định nói chuyện kia sao?'

Đôi mắt Yoo Young vô thức mở to. Vốn đã đủ căng thẳng khi bước vào đây, giờ đây dây thần kinh của cậu lại càng căng như dây đàn theo một nghĩa khác.

"Trợ lý Han."

"Vâng, thưa Trưởng phòng."

"Trước tiên hãy ngồi xuống đã. Chúng ta cùng xem cái này một chút."

Do Won đứng dậy khỏi bàn làm việc, cầm tập hồ sơ tiến về phía chiếc bàn trà đặt giữa phòng. Yoo Young cũng ngồi xuống cạnh anh theo ám hiệu của đối phương. Thay vì ngồi đối diện qua chiếc bàn tròn, việc phải ngồi sát sạt ngay cạnh anh khiến cậu vô thức nuốt nước bọt khan.

Do Won cầm bút bi chỉ vào tập hồ sơ.

"Ở đây, việc Trợ lý Han phân tích kết quả thực hiện chế độ này từ năm ngoái đến nửa đầu năm nay là rất tốt."

Sống lưng Yoo Young tự động dựng thẳng. Thoáng chút ngỡ ngàng ban đầu nhanh chóng qua đi, cậu tập trung lắng nghe lời anh với vẻ mặt nghiêm túc.

"Việc phỏng vấn các bộ phận nghiệp vụ cũng không tệ. Cậu đã lắng nghe ý kiến chi tiết theo từng chức năng rất tốt. Thế nhưng, Trợ lý Han này."

Do Won khựng lại một chút rồi tiếp tục bằng giọng điệu không chút thăng trầm.

"Cậu có xu hướng muốn bao bọc cả những bộ phận gây ra tổn thất không đáng có. Việc đưa ra các hình thức phạt thích hợp là cần thiết. Chúng ta không phải bộ phận nhân sự nên không có tư cách cũng như không cần thiết phải gây ảnh hưởng sâu, nhưng ít nhất về mặt đánh giá, chúng ta phải có biện pháp xử lý đúng đắn."

Yoo Young chậm rãi gật đầu. Dù những lời anh nói không phải là sự xúc phạm hay chỉ trích gay gắt, nhưng vành tai cậu bắt đầu nóng dần lên.

"Hơn nữa, nếu cứ chiều theo mọi yêu cầu từ phía nghiệp vụ, chúng ta sẽ rất dễ mất đi phương hướng cốt lõi. Dù khoảng cách giữa kế hoạch của chúng ta và thực tế hiện trường có lớn đến đâu, ta cũng không thể đáp ứng vô hạn định cho phía hiện trường được. Đôi khi cần phải có sự quyết đoán để áp đặt, tránh để mọi chuyện kéo dài lê thê. Nếu trường hợp cứ bị trì trệ, cậu phải xin chữ ký của CEO để giải quyết dứt điểm."

"... Tôi đã hiểu ạ."

"Dĩ nhiên tôi nhận thức được rằng vị thế của Trợ lý Han hơi đặc thù nên thực tế làm đến mức đó sẽ rất khó khăn. Nhưng ít nhất cậu phải có ý chí muốn giải quyết công việc nhanh gọn đến mức ấy. Việc giữ mối quan hệ ôn hòa, dĩ hòa vi quý không phải là tất cả đâu."

"Tôi sẽ ghi nhớ kỹ ạ."

Chấp nhận lời anh với vẻ mặt nghiêm nghị, Yoo Young gật đầu một lần nữa. Hơi nóng bắt đầu từ tai lan dần xuống mặt rồi nhuộm hồng cả vùng cổ.

Rốt cuộc mình đã nghĩ cái quái gì trước khi vào đây thế này. Công ty đâu phải là sân chơi... Có lẽ dạo gần đây tiếp xúc riêng với Trưởng phòng quá nhiều nên cậu đã lơ là cảnh giác, tinh thần trở nên xao nhãng rồi. Yoo Young với gương mặt đỏ bừng nhận lại tập hồ sơ từ tay Do Won.

"Sửa lại rồi nộp cho tôi vào ngày mai."

"Vâng, tôi rõ rồi ạ."

Cậu không muốn để anh phát hiện ra gương mặt đang đỏ gay và tâm trạng dao động của mình. Ngay khoảnh khắc cậu ôm tập hồ sơ định vội vã đứng dậy, Do Won khẽ gọi cậu lại.

"Trợ lý Han."

"Vâng."

"Lát nữa tôi cũng sẽ kiểm tra tương tự đối với bản của Trợ lý Kim Joo Yeon."

Trước lời nói không rõ ẩn ý của anh, Yoo Young nhìn Do Won với ánh mắt ngơ ngác.

"Ý tôi là, không phải vì bản của cậu đặc biệt tệ hại nên tôi mới gọi riêng vào đây đâu."

"... À... vâng. Tôi hiểu rồi ạ."

Yoo Young gật đầu với vẻ ngẩn ngơ. Chẳng lẽ anh ta đang quan tâm đến tâm trạng của mình sao? Vừa nghĩ vậy, cảm giác xao động trong lòng mà cậu vốn đã cố đè nén bằng cách tự mắng mình là đồ dở hơi khi bị chỉ trích, lại bắt đầu len lỏi trỗi dậy.

"Và còn nữa."

Vẫn với giọng điệu tương tự như lúc nhận xét bản đề xuất, Do Won nói với Yoo Young:

"Tối nay tôi có buổi liên hoan nên có lẽ tối nay sẽ khó mà khớp pheromone được."

"À... vâng. Tôi biế..."

Đến đột ngột quá... Trước sự chuyển đổi chủ đề bất ngờ, Yoo Young giữ nguyên gương mặt nóng bừng gật đầu lia lịa. Rồi chợt nảy ra một phương án thay thế, cậu hỏi bằng giọng nhẹ nhàng:

"Vậy khi nào Trưởng phòng về, tôi qua nhà anh nhé?"

Vốn dĩ cậu định nói về việc đổi địa điểm từ hôm nay, nhưng với một người vừa đi liên hoan về thì không thể bắt họ đi nơi khác làm chuyện này vào lúc tối muộn được. Đằng nào cũng chỉ làm đến thứ Bảy thôi, mai đổi chỗ cũng được. Cậu nghĩ đơn giản như vậy nên mới đưa ra câu hỏi đó.

Gương mặt Do Won ngay lập tức nhăn lại.

"Trợ lý Han, tôi vừa bảo là mình đi liên hoan về mà."

"... Vâng. Thì sao... ạ?"

Nhìn Yoo Young đang chớp mắt không hiểu chuyện gì, Do Won thở dài thốt lên:

"Tôi cũng là Alpha. Hãy có chút cảnh giác đi chứ. Dù khả năng đó khó xảy ra, nhưng lỡ như tôi say quá thì cậu định tính sao."

Hiểu ra ý tứ trong lời anh, gương mặt Yoo Young một lần nữa từ từ đỏ rực lên.

"À... vâng. Tôi xin lỗi. Vậy hãy coi như... anh chưa nghe thấy gì nhé."

Cậu thực sự chưa từng nghĩ đến phương diện đó. Vì khi tiếp xúc thân mật anh luôn đối xử rất lịch thiệp nên cậu đã nhất thời quên mất.

Phải, đúng rồi. Anh nói đúng. Mình đang nghĩ cái gì không biết... Không được tin tưởng lũ Alpha. Với sự cảnh giác muộn màng, Yoo Young thầm lắc đầu nguầy nguậy. Nhưng trong lòng cậu vẫn còn một điều vướng bận.

"Trưởng phòng. Nhưng mà... thứ Bảy là đi gặp rồi, bỏ lỡ một ngày thế này có sao không ạ?"

"Chắc chắn nồng độ sẽ không được đậm đặc như khi làm mỗi ngày rồi."

Do Won cũng khẽ nhíu mày vẻ đau đầu. Yoo Young trầm ngâm một lát, rồi lại phân vân không biết có nên nói ra phương án vừa nảy ra trong đầu hay không. Liệu có bị anh làm cho bẽ mặt nữa không đây.

Thế nhưng cậu đã cùng hội cùng thuyền với Do Won rồi, nếu bị cha mẹ phát hiện thì hậu quả sẽ không hề nhỏ. Xét theo tính cách và lời nói thường ngày của Do Won, anh chắc chắn không phải kiểu người hời hợt khi đi gặp cha mẹ.

'Thôi kệ đi... cứ nói đại vậy.'

Cuối cùng Yoo Young nhắm mắt nói liều:

"Vậy thì... cái đó... hay là làm luôn bây giờ đi ạ?"

Trong khoảnh khắc, đôi lông mày của Do Won giật nảy.

"Cậu nói gì cơ. Hôn ấy hả? Ở đây sao?"

"Vâng... thì... cái đó đấy ạ."

Nhìn gương mặt Do Won đang nhìn mình như thể không tin nổi, một cơn giận dỗi bỗng trỗi dậy. Yoo Young phụng phịu vặn vẹo:

"Thế chứ... anh có cách nào khác không? Chẳng phải vì để không bị cha mẹ anh phát hiện sao."

Dù đã nói đến mức này, Do Won vẫn giữ vẻ mặt ngỡ ngàng lộ liễu. Đến mức này thì trông như chỉ có mình cậu là khẩn thiết vậy. Nói trắng ra, người cần gấp hơn vào cuối tuần này phải là anh mới đúng. Yoo Young lườm Do Won bằng ánh mắt sắc lẹm rồi đứng phắt dậy, ôm khư khư tập hồ sơ anh bảo sửa.

"Nếu anh ghét đến thế thì thôi đi. Tôi xin phép ra ngoà..."

Cùng lúc đó, tập hồ sơ Yoo Young đang cầm rơi bịch xuống bàn và văng tung tóe. Cổ tay bị tóm chặt trong chớp mắt, Yoo Young ngước nhìn Do Won với đôi mắt mở to. Do Won thở dài một hơi đầy nôn nóng, nhìn xuống Yoo Young và khẽ thốt lên:

"Trong những chuyện này thì cậu bạo dạn thật đấy. Đề nghị của Trợ lý Han ấy."

"……."

"Giá mà thái độ này cũng được phản ánh khi sửa bản đề xuất thì tốt biết mấy."

Dù giọng điệu có vẻ lười nhác nhưng lại đầy ẩn ý, Yoo Young chỉ im lặng nhìn anh.

"Nhưng tôi vẫn mong cậu bớt bạo dạn trong những chuyện này đi thì hơn. Tôi vừa mới nói về sự cảnh giác cách đây một phút thôi mà."

"Trưởng phòng...?"

"Nếu ở nơi làm việc mà tôi khiến cậu gặp rắc rối thì cậu định làm sao đây."

Dứt lời, Do Won chậm rãi kéo Yoo Young lại gần. Bất ngờ bị rơi vào vòng tay anh, Yoo Young vô thức nín thở. Khác với lúc giật mạnh cổ tay cậu khi nãy, lần này Do Won dịu dàng vòng tay ôm lấy eo cậu. Rồi anh dùng một tay nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên.

"Anh sẽ không làm thế mà."

Dù đang phải đè nén trái tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, Yoo Young vẫn nhìn thẳng vào mắt Do Won và nói một cách rành mạch:

"Trưởng phòng điều chỉnh pheromone rất tốt mà. Anh cũng phân biệt công tư rất rõ ràng nữa."

Trước lời nói vừa khiêu khích vừa thẳng thắn của Yoo Young, Do Won bật ra một tiếng cười khẩy ngắn ngủi.

"Cậu tin tưởng tôi quá nhỉ?"

"... Trong những chuyện này."

Với đôi mắt khép hờ đầy lười nhác, Do Won bật cười thành tiếng.

"Thật là, đến cùng vẫn cứ..."

Ngay sau đó, đôi môi mềm mại áp xuống, chà xát lên môi Yoo Young như muốn nghiền nát. Cảm nhận pheromone của Do Won bắt đầu từ từ tỏa ra, Yoo Young cũng bắt đầu giải phóng pheromone của mình với đôi mắt dần trở nên mơ màng.

Có thể thấy rõ thái độ quan tâm của Do Won khi anh không giải phóng quá nhiều pheromone cùng lúc để tránh tạo ra bầu không khí nguy hiểm. Cậu cũng cẩn thận điều chỉnh nồng độ, khiến pheromone của cả hai quấn quýt lấy nhau trong không gian với mức độ vừa phải.

'Thấy chưa. Bảo làm là làm ngay mà.'

Yoo Young hé môi rộng hơn một chút. Chiếc lưỡi vừa mềm mại vừa sắc bén mạnh mẽ thâm nhập vào khoang miệng. Cảm giác các lớp niêm mạc chạm vào nhau khiến cậu thấy choáng váng, Yoo Young vô thức đưa tay ôm lấy vai Do Won.

"... Hưm..."

Một tiếng r*n r* đầy khao khát vô tình thoát ra, Yoo Young giật mình mở to mắt định tách môi ra. Thế nhưng cơ thể đang định lùi lại của cậu một lần nữa bị kéo về phía trước một cách dịu dàng. Vì Do Won cứ miệt mài đuổi theo làn môi cậu nên nụ hôn càng trở nên nồng nàn hơn.

"Trưởng phòng..."

"Hà, mở miệng ra nào."

Dù giọng nói dịu dàng nhưng lời anh thốt ra lại mang âm hưởng ra lệnh trầm thấp, khiến vùng bụng dưới của cậu nhộn nhạo. Khóe mắt cậu dần ướt lệ. Cảm giác cơ thể như đang tan chảy ra. Giống như bị trúng bùa mê, ngay khoảnh khắc cậu định mở môi thêm chút nữa theo lời anh thì...

Mà sao Trợ lý Han lại đang gặp riêng Trưởng phòng thế nhỉ?

Ai biết? Chắc là vì bản đề xuất chăng?

Động tác của cả hai đồng thời khựng lại. Bên ngoài vang lên những tiếng xôn xao, có vẻ như các thành viên trong nhóm đang quay trở lại văn phòng.

Trước Tiếp