Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 42

Trước Tiếp

Chương 42

"Ơ kìa? ... Cậu Yoon Seok? Sao lại mua cà phê cho tôi thế này?"

"Ha ha, em vừa đi mua cho mình nên mua tặng tiền bối một ly luôn ạ."

Ly Americano đá trước mắt lúc này thật không gì có thể chào đón hơn thế. Yoo Young hớn hở nhận lấy ly cà phê nhưng rồi bỗng khựng lại. Cậu nheo mắt vẻ trách móc nhìn Yoon Seok.

"Tôi sẽ nhận và uống thật ngon... không, nhưng đáng lẽ tôi phải là người mua cho cậu chứ! Đừng có cứ mua đồ thế này mãi! Lần nào tôi cũng thấy ngại chết đi được."

"Thỉnh thoảng mới thế mà anh."

Dù bị trách mắng nhưng chẳng hiểu sao Yoon Seok vẫn cứ cười hớn hở suốt. Dù sao thì, cậu ấy đúng là người có tính cách rất tốt. Nhưng mà sao Yoon Seok lúc nào cũng cười như thế nhỉ? Đi làm vui đến thế sao? ... Hay là cậu ấy thuộc kiểu người 'b**n th**' thích làm việc? Yoo Young vội vàng gạt đi những dòng suy nghĩ vẩn vơ đang lan man, rồi một lần nữa gửi lời cảm ơn tới Yoon Seok.

"Oa, đúng lúc tôi đang mệt muốn chết thì có cái này, thực sự cảm ơn cậu nhé. Lát nữa ăn trưa xong đi uống cà phê không? Lúc đó tôi sẽ khao."

"Em sẵn sàng ạ! Được tiền bối mời cà phê thì còn gì bằng, em sẽ uống thật ngon."

"Trợ lý Han."

Trong khi Yoo Young nhìn Yoon Seok đang gật đầu lia lịa với đôi mắt lấp lánh và thầm nghĩ: 'Trông cậu ấy cứ như chú chó Jindo vậy...', thì một giọng nói cứng nhắc vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. Nghe thấy chất giọng quen thuộc, Yoo Young giật mình mở to mắt.

"Dạ? Trưởng phòng."

"Chẳng phải chúng ta có chuyện cần thảo luận vào giờ nghỉ trưa sao."

Giọng nói ấy không chỉ mang vẻ công sự mà còn khiến người nghe cảm thấy có chút khó chịu. Nhưng chuyện cần thảo luận là chuyện gì? Có lời nào đã hẹn trước sao? Nhìn Do Won với vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì, Yoo Young nhanh chóng đoán ra 'chuyện cần thảo luận' đó là gì.

'Chắc là anh ta đang nói về cái... cái việc phải làm hôm nay rồi.' Yoo Young nuốt nước bọt cái ực, nhìn lên Do Won với vẻ mặt căng thẳng.

"Vâng, đúng... đúng là vậy ạ."

"Vậy thì ăn trưa xong qua gặp tôi."

Nói rồi, Do Won lướt nhanh qua người Yoo Young trước khi cậu kịp đáp lại một câu: "Vâng, tôi biế...". Yoo Young nhìn theo bóng lưng anh với vẻ mặt ngơ ngác.

'Vừa nãy rõ ràng là... anh ta có vẻ đang giận dỗi? Là sao nhỉ?'

Thật chẳng thể nào hiểu nổi. Rõ ràng lúc chào hỏi buổi sáng biểu cảm vẫn bình thường như mọi khi mà. Chỉ mới đi làm được mười phút đã có chuyện gì không hài lòng sao? Hay bị cấp trên nào mắng mỏ rồi?

'... Mà thôi, chẳng liên quan gì đến mình.'

Yoo Young nghĩ bụng rồi dọn dẹp bàn làm việc thật ngăn nắp. Cậu bật máy tính, đăng nhập vào công cụ trò chuyện, rồi mở sẵn các tệp tin cần xử lý trong ngày. Cậu sắp xếp lại mặt bàn hơi bừa bộn cho thật gọn gàng, nhìn tấm bưu thiếp trong khung ảnh một lát với vẻ mặt mãn nguyện rồi dùng khăn ướt lau bụi trên khung.

Công việc buổi sáng trôi qua một cách suôn sẻ. Khi gần đến giờ trưa, trên công cụ trò chuyện nội bộ lại rộn ràng những lời bàn tán về thực đơn bữa nay như thường lệ.

[Ôi... nếu không nhanh chân thì hôm nay Phó phòng lại đòi đi ăn canh Kimchi mất thôi ttt]

[Thế còn Trưởng phòng thì sao ạ?]

[Nghe bảo hôm nay anh ấy cũng ăn ở nhà.]

[Vậy mọi người có muốn đi ăn ở nhà ăn công ty không? Thực đơn hôm nay trông ngon lắm.]

[Duyệt duyệt!]

Trong lúc đang trao đổi những dòng tin nhắn đó, đúng như dự đoán, ngay khi đồng hồ điểm giữa trưa, cánh cửa phòng Trưởng phòng mở ra.

"Đi ăn thôi mọi người."

"Vâng, thưa Trưởng phòng!"

Tất cả mọi người đồng loạt đứng dậy thu dọn chỗ ngồi. Yoo Young cũng hòa vào đám đông đang cười nói rôm rả bước ra khỏi văn phòng.

"Ồ, sườn rim hôm nay trông ngon quá."

"Đúng không ạ? Chỗ này đúng là 'quán ruột' sườn rim luôn ấy."

"A, lần trước tôi mải ăn cơm hộp ăn kiêng nên chưa được thử."

"Hôm nay chị thử đi. Ngon lắm."

Các thành viên trong nhóm nhận khay cơm rồi bắt đầu ngồi vào những chỗ trống. Sau khi những người nhận cơm trước đã ngồi kín chỗ, chỉ còn lại ba ghế trống. Khi Yoo Young ngồi xuống, còn lại hai chỗ. Một chỗ ngay cạnh Yoo Young, và một chỗ ở phía đối diện chéo góc.

Do Won và Yoon Seok, những người nhận cơm cuối cùng, đang tiến về phía này. Yoo Young đưa mắt ra hiệu cho Yoon Seok ngồi vào chỗ cạnh mình. Vì Yoon Seok hoặc Joo Yeon thường ngồi cạnh cậu nên cậu hành động như vậy mà chẳng suy nghĩ gì nhiều. Đúng lúc đó cậu chạm phải ánh mắt của Do Won, nhưng anh vẫn giữ vẻ mặt hờ hững như mọi khi.

Nhìn thấy Yoo Young gọi mình, Yoon Seok cười rạng rỡ. Thế nhưng, trước khi Yoon Seok kịp hí hửng tiến đến ngồi cạnh Yoo Young, Do Won – người đang đi ngay phía trước Yoon Seok – đã thản nhiên bước tới và ngồi xuống cạnh cậu. Yoon Seok đứng ngay sau chỉ còn cách ngậm ngùi ngồi xuống phía đối diện Do Won.

Chẳng thèm nhìn về phía Yoon Seok đang xìu mặt ra thấy rõ, Do Won thản nhiên nói:

"Mọi người ăn ngon miệng nhé."

"Vâng, chúc Trưởng phòng cũng ăn ngon miệng ạ!"

"Mọi người cứ ăn nhiều vào."

"Phó phòng, chúc anh ăn ngon ạ!"

Cảm thấy anh ta thật đáng ghét, Yoo Young lén lườm Do Won một cái mà không để ai thấy. Rõ ràng anh ta đã thấy cậu ra hiệu cho Yoon Seok rồi mà... Chẳng lẽ lại đang dở chứng gì, tự dưng làm cậu Yoon Seok ngượng ngùng như thế để làm gì không biết.

Thôi, kệ đi. Đằng nào thì cũng là ăn cơm cùng nhau mà. Yoo Young nhanh chóng gạt bỏ tạp niệm, mỉm cười nhìn đĩa sườn rim trước mắt. Sườn rim ở nhà ăn công ty nổi tiếng ngon đến mức không phải tự nhiên mà người ta gọi đây là 'quán ruột'.

Yoo Young hào hứng cầm đũa gắp một miếng thịt cho vào miệng.

'Đỉnh thật sự...'

Vì buổi sáng chỉ ăn qua loa bát ngũ cốc nên bụng cậu đã bắt đầu biểu tình rầm rĩ. Cảm nhận vị nước xốt mặn ngọt hòa quyện cùng thớ thịt mềm mại tan trong miệng, Yoo Young khẽ nhắm mắt tận hưởng. Có lẽ người ta sẽ bảo sao lại thích thú với món ăn ở nhà ăn công ty đến thế, nhưng cơm ăn sau khi lao động vất vả thì lúc nào cũng thấy ngon đến rơi nước mắt.

Đúng lúc đó, từ bên cạnh vang lên một tiếng cười khẽ như tiếng xì hơi. Yoo Young đang nhồm nhoàm miếng cơm đầy miệng liền chậm rãi quay đầu lại.

'Phải rồi. Cái gã này lần nào thấy mình ăn cơm cũng cười nhạo.'

Ký ức cay đắng khi bị anh ta cười nhạo lúc đang ăn bít tết chỉ mới cách đây vài tuần. Yoo Young lườm Do Won với vẻ mặt cau có, nhưng anh chỉ giữ vẻ mặt không cảm xúc, điềm tĩnh dùng bữa.

'Lại giở trò gì nữa đây... Hừ, thôi được. Cứ việc mà cười nhạo thoải mái đi.'

Chắc là vì đã quen với việc này rồi sao? Bây giờ dù anh ta có tặc lưỡi hay bật cười bên cạnh, cậu cũng chẳng thấy bực mình lắm. Đơn giản là miếng sườn trong miệng quá ngon. Yoo Young liếc xéo Do Won một cái rồi gắp miếng sườn cùng với kim chi cho vào miệng.

Nhìn thấy Yoo Young như vậy, Do Won lần này bật cười thành tiếng rõ mồn một.

"Trợ lý Han lúc nào cũng ăn uống thật nhiệt huyết nhỉ."

Cái này là... kiểu cà khịa mới sao? Yoo Young định mở miệng hỏi cho ra nhẽ xem anh có ý gì.

"Anh ảo ảo i á... (Anh bảo cái gì á...)"

Thế nhưng, đúng lúc miệng đang đầy cơm, Yoo Young chỉ còn cách lấy tay che miệng và hỏi bằng giọng ú ớ không rõ chữ. Nhìn thấy bộ dạng đó của cậu, Do Won lại bật cười một lần nữa.

"Được rồi. Cậu cứ ăn ngon miệng đi."

Yoo Young phồng má như chú chuột hamster trừng mắt nhìn Do Won, nhưng đúng lúc đó Yoon Seok bắt đầu hỏi anh về công việc nên cậu đã lỡ mất cơ hội để đáp trả. Đến khi cậu nuốt hết thức ăn trong miệng thì cuộc hội thoại giữa Do Won và Yoon Seok đã diễn ra sôi nổi rồi.

Đừng để tâm nữa, cứ ăn cơm thôi. Nhai cơm nhồm nhoàm, Yoo Young thầm nghĩ. Sau khi kết thúc bữa ăn, các thành viên trong nhóm kéo nhau xuống quán cà phê ở tầng một của tòa nhà.

"Oa, đông người quá."

"Mọi người có muốn sang tòa nhà bên cạnh không? Chắc bên đó cũng đông nhưng dù sao cũng đỡ hơn ở đây chứ?"

"Chắc chắn là đỡ hơn ở đây rồi."

Quán cà phê tầng một công ty đang đông nghịt, trông có vẻ khó mà chen chân vào được. Cả nhóm cùng hướng về phía cửa chính để sang quán cà phê nhượng quyền lớn ngay sát tòa nhà công ty. Thế nhưng, thấy Yoo Young cứ ngập ngừng tụt lại phía sau, Joo Yeon ngạc nhiên mở to mắt hỏi:

"Vậy sang bên đó đi. Yoo Young, cậu làm gì thế? Đi cùng mọi người đi chứ."

"À, tôi..."

"Trợ lý Han có việc cần gặp tôi."

Vào khoảnh khắc cậu định nói rằng mình có việc bận với Trưởng phòng, thì Do Won, người đang chậm rãi đi phía sau, bỗng thốt lên câu đó. Joo Yeon hơi ngỡ ngàng nhưng rồi cũng gật đầu và quay đi. Nhìn thấy Yoon Seok đằng xa với khuôn mặt xìu xuống như chú chó nhỏ bị bỏ rơi, Yoo Young vẫy tay ra hiệu với ý nghĩ: 'Lát nữa phải mua bù cho cậu ấy mới được.'

Vừa lúc đó, thang máy dừng lại trước mắt, khi bước vào, trong không gian hẹp và kín chỉ còn lại hai người họ.

'... Gượng gạo quá...'

Vốn dĩ lúc nào cũng gượng gạo, nhưng sau khi làm cái chuyện đó... vào tối qua, cảm giác nhìn vào mặt anh lại càng thêm khó khăn. Yoo Young đứng đơ như một chú robot bị hỏng, mắt chỉ dám nhìn thẳng về phía trước.

Hơn nữa, là pheromone. Dù có kìm nén kỹ đến đâu, với tư cách là người có hình chất, trong không gian kín như thế này, họ không thể không cảm nhận thấy sự nhạy cảm từ pheromone của đối phương. Yoo Young cắn chặt môi, cố gắng không hít thở quá sâu.

"Trợ lý Han thân thiết với nhân viên Yoon Seok lắm sao."

Đột ngột, một câu hỏi không ai ngờ tới bay đến từ phía bên cạnh. Yoo Young vô thức thốt lên một tiếng ngớ ngẩn: "... Dạ?" Do Won không hỏi thêm mà chỉ nhướng mày.

"À... vâng, cũng có thể coi là vậy ạ...?"

"Tôi nhớ người hướng dẫn cậu là Trợ lý Kim Joo Yeon mà."

Chẳng hiểu sao trong giọng điệu của anh lại thoáng chút khó chịu mơ hồ. Yoo Young gật đầu với vẻ mặt ngơ ngác.

"Vâng, đúng vậy ạ. Nhưng chuyện đó thì sao...?"

Cậu hoàn toàn không nắm bắt được tình hình. Rốt cuộc là vì lý do gì mà anh ta lại có vẻ mặt hậm hực như thế. Sau khi nhìn xuống cậu một lát rồi quay đi, trong ánh mắt của Do Won, dù chỉ là thoáng qua, dường như ẩn chứa một loại cảm xúc nào đó. Chắc chắn không phải là ánh mắt hờ hững thường ngày.

"Không có gì."

Do Won đáp khi bước ra khỏi thang máy. Ngay khi Yoo Young định mở miệng nói gì đó trong lúc lủi thủi đi theo sau, một giọng nói khô khốc vang lên từ phía bóng lưng to lớn của anh.

"Mười phút nữa qua phòng tôi."

Nhìn theo bóng lưng Do Won đang rảo bước về phòng Trưởng phòng sau khi để lại câu nói đó, Yoo Young thầm làu bàu trong lòng. Cậu thật chẳng thể hiểu nổi tại sao hôm nay anh ta lại hành xử như vậy.

Quả nhiên là bị cấp trên mắng sao? Hay là có chuyện gì không vui nhỉ? Suy nghĩ vẩn vơ một hồi, Yoo Young đi vào nhà vệ sinh để đánh răng. Nhìn đồng hồ, đã đến lúc phải qua phòng Trưởng phòng rồi.

Trước Tiếp