Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 41

Trước Tiếp

Chương 41

Mùi bạc hà nồng đậm xộc thẳng vào cánh mũi. Tiếng ma sát của đôi môi ẩm ướt khẽ m*n tr*n vành tai. Cùng lúc đó, pheromone của cả hai bùng nổ, dâng cao rồi quấn quýt lấy nhau đầy quyến luyến.

Lời anh nói quả không sai, đây chính là cách tốt nhất để kết hợp pheromone trong thời gian ngắn. Yoo Young khẽ nhắm mắt, thầm nghĩ như vậy.

Chiếc lưỡi nóng bỏng thâm nhập sâu vào khoang miệng. Thái độ của anh lần này còn có phần quyết liệt hơn hẳn so với nụ hôn ở khách sạn trước đó. Tuy nhiên, sự dịu dàng và tinh tế trong cách quan tâm vẫn không hề thay đổi. Dù hôn một cách dứt khoát, anh chưa bao giờ đối xử với Yoo Young một cách thô lỗ.

"Hàaa... Ưm."

Vì thiếu dưỡng khí, Yoo Young với ánh mắt mơ màng khẽ đẩy nhẹ vai Do Won. Chỉ với một cử động nhỏ ấy, Do Won đã ngoan ngoãn lùi lại. Thế nhưng, ngay khi chạm phải ánh mắt của Yoo Young đang ngước nhìn mình với gương mặt ửng hồng vì hưng phấn, anh lại một lần nữa tiến tới, áp môi mình lên môi cậu.

Yoo Young vừa mới kịp lấy lại hơi thở liền không chịu thua kém, đưa hai tay túm lấy cổ áo anh kéo lại. Cho dù anh là Alpha và cậu là Omega, cậu cũng không định để anh làm chủ mọi thứ và chỉ biết ngoan ngoãn hùa theo. Huống hồ, chính cậu là người đề nghị trước. Vậy nên, cậu muốn được đối mặt với anh một cách bình đẳng.

Trước thái độ hưởng ứng đầy khiêu khích của Yoo Young, nụ hôn tự nhiên sâu đậm hơn. Hơi thở nóng hổi hòa quyện, không khí trong phòng ngày càng trở nên nồng nàn. Đôi bàn tay vốn run rẩy bám víu lấy vạt áo anh từ bao giờ đã vòng ra sau gáy Do Won. Và Do Won cũng đang dịu dàng ôm trọn lấy Yoo Young, người đang bám chặt lấy mình.

'Chỉ hôn thôi mà... đã thế này rồi sao. Hình như... hơi nguy hiểm rồi.'

Yoo Young vừa tiếp tục nụ hôn vừa nghĩ với gương mặt nóng bừng. Cơ thể cậu đang dần nóng lên như chiếc bàn là đã được cắm điện, cảm giác ở những vùng nhạy cảm cũng trở nên tinh vi hơn. Ngay khi Yoo Young bắt đầu rùng mình, cơ thể vững chãi và nóng bỏng của Do Won đột ngột tách rời.

"... Hôm nay đến đây thôi."

Do Won dùng bàn tay vừa đỡ sau đầu cậu để lau đi vệt nước miếng trên môi Yoo Young, rồi nói. Vẫn là tông giọng ấy, giống hệt như lúc anh bảo các thành viên trong nhóm kết thúc công việc để ra về. Chỉ có d*c v*ng hiện rõ trong đôi mắt anh là điểm khác biệt duy nhất so với vẻ thường ngày, dù anh đang nỗ lực đè nén nó một cách lạnh lùng.

"Có vẻ thực sự có hiệu quả đấy."

Do Won trầm giọng nói. Đúng như lời anh, pheromone tràn ngập phòng khách lúc này rõ ràng mang một sắc thái khác hẳn. Pheromone của hai người vốn như nước với dầu, ai nấy đều giữ khư khư bản tính riêng không chịu hòa tan, thì nay vẫn giữ được hương thơm đặc trưng nhưng lại hòa quyện vào nhau đầy mềm mại.

"... Vâng. Thế này chắc là không vấn đề gì rồi."

Yoo Young cố giữ giọng thản nhiên. Trái ngược với Do Won đã lấy lại gương mặt bình tĩnh hoàn hảo, mắt cậu cứ không tự chủ được mà dán chặt vào đôi môi anh vẫn còn ướt át bởi dịch tiết của chính mình.

Nghĩ lại thì, anh lau môi cho cậu mà chẳng thèm lau môi mình. Đang ngẩn ngơ nhìn mặt anh và nghĩ ngợi lung tung, Yoo Young bỗng nhiên bốc đồng đưa tay chạm lên mặt anh. Cậu dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng lau đi vệt ẩm trên môi Do Won.

Ánh mắt Do Won trong thoáng chốc có chút dao động.

"……."

"……."

Khác với dự đoán của Yoo Young rằng anh sẽ lập tức mỉa mai hỏi cậu đang làm cái quái gì thế, Do Won không hề thốt ra lời nào. Anh chỉ im lặng nhìn cậu bằng ánh mắt sâu thẳm đến mức mang lại cảm giác lạnh lẽo.

'Điên rồi. Mình làm cái trò gì thế này...!'

Đến lúc này mới sực tỉnh, Yoo Young hốt hoảng định rút tay lại. Nhưng đúng khoảnh khắc đó, Do Won đã nắm chặt lấy bàn tay đang định thu về của cậu. Qua lòng bàn tay to lớn bao trọn lấy cổ tay cậu, một luồng hơi ấm và nhịp mạch đập mạnh mẽ truyền đến.

Giây phút ấy, sự rung động vốn đã khiến lòng Yoo Young bồn chồn nãy giờ bỗng thình thịch một tiếng thật lớn. Đôi mắt cậu vô thức mở to. Dù chẳng biết tại sao mình lại hỗn loạn đến thế, nhưng không thể để thế này được. Duy chỉ có điều đó là chắc chắn.

"Chờ đã. Trưởng phòng...!"

Yoo Young phát ra âm thanh gần như một tiếng hét rồi hất tay Do Won ra. Cổ tay cậu được giải phóng một cách dễ dàng ngoài dự tính, không hề gặp phải sự kháng cự nào.

"……."

"……."

Một bầu không khí im lặng gượng gạo bao trùm. Vì cảm thấy không đủ tự tin để nhìn thẳng vào mặt Do Won, Yoo Young dán chặt tầm mắt vào vùng vai của anh. Ngay khi cậu định lắp bắp nói lời chào: "Vậy thì tôi, tôi xin phép về ạ", Do Won đã lên tiếng trước.

"Cậu vất vả rồi. Hẹn gặp ở công ty vào ngày mai."

Nghe những lời thốt ra với giọng điệu không thể cứng nhắc hơn của Do Won, Yoo Young cắn môi. Cậu cúi đầu chào anh một cái rồi quay người chạy biến ra khỏi nhà anh.

Chỉ mất vài giây để về đến nhà mình ngay sát vách. Lao thẳng vào phòng ngủ và nằm vật ra trên chiếc giường êm ái quen thuộc, Yoo Young ôm chặt lấy lồng ngực đang đập điên cuồng.

Trái tim vốn bị thắt chặt vì căng thẳng dường như vừa được tháo cũi sổ lồng. Tuy nhiên, cùng với đó là cảm giác tủi thân và bị xúc phạm len lỏi khiến Yoo Young hậm hực th* d*c vào gối.

'Đúng là đồ đáng ghét. Dù sao thì cũng vừa... hôn nhau mà.'

Cậu chưa từng mong đợi anh sẽ đối xử với mình như một người tình dịu dàng. Vì thế cậu cũng chẳng mong anh sẽ tiễn mình ra tận cửa một cách ân cần. Chỉ là cái khoảng cách xa vời vợi ấy thật khiến người ta phát bực. Lúc đụng chạm thân mật thì dịu dàng đến thế, vậy mà nụ hôn vừa dứt là lập tức quay ngoắt sang thái độ công sự như chém đinh chặt sắt.

Do Won không làm gì sai cả. Anh không hề ép buộc hay có hành vi khiếm nhã với cậu, cũng chẳng có dấu hiệu muốn dây dưa lôi thôi. Dù có nắm cổ tay một chút nhưng khi cậu bảo buông là anh buông ngay. Thế nhưng chẳng hiểu sao tâm trạng cậu lại thấy thật kỳ lạ.

Nhưng điều nực cười hơn cả chính là trạng thái của cậu lúc này.

Trái tim cậu đang đập nhanh đến mức vô lý. Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, bắt đầu từ khi nào, và tại sao lại thế này... cậu hoàn toàn mù tịt. Anh ta chỉ là Trưởng phòng thôi mà. Với một cấp trên ở công ty, thế này là cái kiểu gì chứ...

"Là vì nụ hôn... vì hôn nhau nên mới thế."

Chắc chắn là vậy rồi. Yoo Young lẩm bẩm trong tuyệt vọng rồi lao vào phòng tắm. Dù vừa mới đánh răng xong nhưng cậu lại lấy bàn chải ra, nặn kem và đánh răng một cách cật lực. Sau đó, cậu còn tạt nước lạnh lên mặt để tỉnh táo lại.

Không phải vì cậu cảm thấy hành động vừa rồi với Do Won là ghê tởm hay bẩn thỉu. Mà là vì mùi bạc hà nồng nàn, hương xạ hương phả ra từ cơ thể anh, nhiệt độ từ bàn tay dịu dàng ôm lấy cậu và cảm giác khi cậu ôm cổ anh lúc nãy... tất cả dường như vẫn còn vẩn vương khắp cơ thể. Với một người hoàn toàn không có khả năng miễn dịch với những chuyện này như Yoo Young, cậu chỉ muốn tìm cách rửa sạch cảm giác bàng hoàng này đi mà thôi.

Chuyện này thật kỳ lạ. Và trên hết, không được phép cảm thấy sự hỗn loạn này.

'Tỉnh táo lại đi. Với Choi Do Won chỉ là quan hệ công việc thôi!'

Vừa lau mặt vừa bước ra khỏi phòng tắm, Yoo Young thầm nghĩ. Dù hiện tại vì lợi ích của nhau mà cậu và Do Won tạm thời có mối quan hệ thế này, nhưng dù sao anh vẫn là cấp trên cùng công ty, là Trưởng phòng của nhóm cậu mà.

Hơn cả, ngay từ lần đầu gặp mặt, anh đã là một Alpha nhìn cậu với ánh mắt khinh miệt như vậy. Và cậu thì dù có chết đi sống lại cũng không định có mối quan hệ sâu đậm với bất kỳ Alpha nào. Chẳng phải bây giờ, khi nụ hôn vừa dứt, anh ta lại lập tức quay về thái độ bề trên đó sao. Xét về mọi mặt, việc nảy sinh cảm xúc hỗn loạn với anh là không đúng đắn chút nào.

'Ngủ thôi.'

Cậu ôm chặt chiếc gối mềm mại, lấy cuốn tập ảnh đặt trên kệ đầu giường ra. Lật giở bìa sách đã nhẵn bóng vì xem quá nhiều lần, Yoo Young cố gắng tập trung vào những bức ảnh.

Nghĩ lại thì, vị tác giả này đã xuất bản tập ảnh cuối cùng từ hai năm trước rồi. Vì người này hoạt động rất thưa thớt nên khoảng thời gian trống này cũng không phải là dài, nhưng dù vậy cậu vẫn rất muốn được xem tập ảnh mới của ông ấy. Chỉ cần ông ấy ra mắt, cậu sẽ tìm mọi cách để sở hữu cho bằng được.

Dùng đôi bàn tay cẩn trọng lật xem tập ảnh, Yoo Young từ từ nằm xuống. Khoảng thời gian nằm trên chiếc giường êm ái xem ảnh này là khoảnh khắc cậu yêu thích nhất trong ngày.

Nếu là bình thường, cậu hẳn đã có những giây phút thư thái nhất, nhưng lạ lùng thay hôm nay dù đã mặc bộ đồ ngủ yêu thích và xem tập ảnh mình say mê, lòng cậu vẫn chẳng thể bình lặng xuống được.

Ngược lại, nó cứ sôi sục vì những cảm xúc không tên, giống như một chai nước ngọt vừa bị ai đó lắc mạnh.

'Quên hết đi mà ngủ thôi... Cứ thế này thì làm sao mà tiếp tục cái trò này cho đến tận thứ Bảy được chứ.'

Trái ngược với suy nghĩ đó, Yoo Young cứ trằn trọc không thôi. Lăn lộn từ đầu giường đến cuối giường, cậu buông một tiếng thở dài.

Xem ra cứ thế này thì không ổn. Cái này nói sao nhỉ, quá nguy hiểm.

"Là do địa điểm, địa điểm có vấn đề."

Yoo Young lẩm bẩm như thế rồi ôm chặt lấy gối. Có lẽ việc làm chuyện này ở một nơi quá kín đáo và thoải mái chính là vấn đề chăng. Từ mai cậu phải bảo anh làm ở một nơi khác ngoài nhà mới được. Nghĩ vậy, Yoo Young nhắm nghiền mắt cố dỗ mình vào giấc ngủ.

❖ ❖ ❖

"Chào buổi sáng, thưa Trưởng phòng."

"Chào buổi sáng, Trợ lý Han."

Thực tế thì đây là một buổi sáng chẳng mấy tốt lành vì cậu đang rất mệt mỏi. Sau khi chào Do Won, Yoo Young dùng lòng bàn tay xoa xoa đôi mắt thâm quầng.

Chẳng biết là vì lý do gì. Dù đã kết luận rằng cảm xúc đó là do địa điểm gây ra và hạ quyết tâm sẽ bảo Do Won đổi chỗ từ hôm nay, đáng lẽ sau khi sắp xếp suy nghĩ gọn gàng như vậy thì phải lăn ra ngủ say như chết mới đúng, vậy mà chẳng hiểu sao sau đó tim cậu vẫn cứ đập loạn và lòng dạ bồn chồn không yên.

Thế nên cậu đã mất ngủ đến tận rạng sáng. Gương mặt thiếu ngủ trầm trọng dù có bôi bao nhiêu kem dưỡng da xịn cũng vẫn cứ xám xịt và thiếu sức sống.

'Cái gì vậy. Sao chỉ có mỗi mình mình thế này...?'

Lén lút lườm nguýt gương mặt chẳng có gì khác lạ của Do Won, Yoo Young thở dài thườn thượt. Cái người này bộ không có cảm xúc hay sao chứ. Hôn nhau như thế mà nhịp tim chẳng thèm tăng lấy một nhịp, đúng là hạng người máu lạnh sao...?

'... Nhưng dù sao thì tối qua mình cũng lần đầu thấy ánh mắt đó của anh ta.'

Dù đang bực bội vì chỉ có mình mình là không bình thường, cậu vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy. Khi anh nắm lấy cổ tay cậu lúc cậu vô tình lau môi cho anh. Và cả ánh mắt có chút khác biệt so với thường ngày khi nhìn cậu.

Tại sao anh ta lại nắm cổ tay mình nhỉ. Trong khi Yoo Young đang ngẩn ngơ suy nghĩ như vậy:

"Tiền bối!"

Cạch, cùng với cảm giác có thứ gì đó khẽ chạm vào vai, một ly cà phê được đưa ra ngay trước mắt cậu.

Trước Tiếp