Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 38

Trước Tiếp

Chương 38

Có chuyện gì nhỉ? Yoo Young nghiêng đầu thắc mắc rồi bước về phía phòng Trưởng phòng. Đối diện với ánh mắt đầy vẻ dò hỏi 'có chuyện gì thế' của Joo Yeon, Yoo Young chỉ lắc đầu ra hiệu chính mình cũng không rõ. Chẳng lẽ bản báo cáo nộp hôm thứ Sáu tệ đến vậy sao? Anh ta định gọi mình vào để mắng cho một trận tơi bời à?

Đứng trước cánh cửa này bao giờ cũng là một việc đầy áp lực. Yoo Young nuốt nước bọt cái ực rồi khẽ gõ cửa.

"Vào đi."

Vẫn là chất giọng khô khốc như mọi khi. Vừa mở cửa bước vào, Do Won đang ngồi trước bàn làm việc liền rời mắt khỏi màn hình. Yoo Young khẽ cúi người chào.

"Anh gọi tôi có việc gì ạ?"

Thấy anh đang nhíu mày ngay cả khi chưa kịp mở lời, có vẻ nội dung sắp tới chẳng mấy vui vẻ gì. Quả nhiên là tại bản báo cáo sao? Hay là liên quan đến nội dung tin nhắn lúc nãy, chẳng lẽ anh thấy việc đến nhà mình phiền phức nên định đổi ý...?

Nếu đúng là vậy thì cũng đành chịu thôi. Nếu là lỗi tại báo cáo thì cứ để anh mắng rồi sửa lại là xong, còn nếu là vấn đề cá nhân khác... Dù anh có bảo 'chuyện đến nhà cậu có lẽ hơi quá sức, hãy cứ coi việc tôi giúp hôm đó là xong nợ' thì cậu cũng chẳng ở vị thế nào để oán trách.

Nhưng nếu thật sự là vậy thì biết ăn nói thế nào với cha đây. Nhìn gương mặt đầy vẻ ưu tư của Do Won, tâm trạng Yoo Young cũng trở nên nặng nề. Thế nhưng, lời thốt ra từ miệng Do Won lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

"Trợ lý Han."

"Vâng, thưa Trưởng phòng."

"Xin lỗi nhưng... tôi có việc muốn nhờ cậu."

Nghe anh nói vậy, Yoo Young kinh ngạc đến mức há hốc miệng một cách ngốc nghếch. Cái người này vừa bảo là có việc 'nhờ' mình sao...? Một người vốn dĩ cứng nhắc như robot mà lại nói ra lời đó khiến anh trông có vẻ 'người' hơn một chút, nhưng dù sao thì vẫn thật chấn động.

Tuy bảo là có việc nhờ vả nhưng vẻ mặt Do Won lúc này trông chẳng giống người đang cầu cạnh cho lắm, trái lại trông anh khó chịu như vừa nuốt phải ruồi vậy. Chính vì thế, Yoo Young càng không thể đoán nổi anh định nhờ mình việc gì.

"Chuyện đến thăm nhà Trợ lý Han vào cuối tuần tới ấy."

"... À, vâng."

Rốt cuộc là anh thấy khó xử hay thấy phiền rồi sao? Yoo Young thầm thở dài, đôi ngón tay đan vào nhau bồn chồn.

"... Cùng một mạch chuyện đó, liệu tuần này cậu có thể cùng tôi về nhà tôi một chuyến không?"

"Dạ?"

Yoo Young trợn tròn mắt.

"... Nghĩa là bây giờ, Trưởng phòng muốn tôi... đến nhà anh, rồi giả vờ làm người yêu của anh... đúng không ạ?"

"Nếu cậu không cảm thấy quá áp lực."

Nhìn anh thản nhiên gật đầu, Yoo Young vẫn chưa thể khép lại cái miệng đang há hốc vì kinh ngạc.

Tất nhiên chính cậu cũng đã yêu cầu Do Won làm điều tương tự, và anh đã hoàn thành vai diễn trước mặt cha cậu một cách xuất sắc ngoài mong đợi. Giờ đây anh yêu cầu cậu diễn lại đúng vở kịch đó tại nhà mình thì cũng hoàn toàn hợp tình hợp lý. Ngay từ đầu, đây vốn là một phi vụ đôi bên cùng có lợi mà cả hai cùng dàn dựng mà.

Thế nhưng, đối phương lại là Choi Do Won. Và gặp cha mẹ anh ấy sao... Yoo Young nuốt nước bọt cái ực.

Gia đình cậu cũng chẳng phải hạng tầm thường để mà phải tự ti, và hình chất của cậu cũng vậy. Nói tóm lại, cậu chẳng có điểm nào để phải lép vế cả. Cộng thêm lá gan lớn và sự kiên định bẩm sinh, cậu đã từng đi xem mắt với không ít con em các gia đình danh giá, và chưa bao giờ biết run sợ hay căng thẳng là gì.

Vậy mà lạ lùng thay, khi nghe chuyện phải đến nhà Do Won, lòng cậu lại dấy lên chút run rẩy. Nhưng run thì cứ run, nợ thì vẫn phải trả. Yoo Young hạ quyết tâm rồi gật đầu dứt khoát.

"Tôi hiểu rồi ạ. Vậy cuối tuần này tôi sẽ chuẩn bị để đến nhà anh."

"Cảm ơn cậu. ... Tuy nhiên."

Dù Yoo Young đã sảng khoái đồng ý nhưng Do Won có vẻ vẫn còn điều gì đó chưa yên tâm. Yoo Young chớp mắt, ngập ngừng một lát rồi hỏi:

"Anh... cứ nói thẳng ra đi ạ."

"Hàaa..."

Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh không thể trả lời ngay lập tức. Do Won nhíu mày, đưa bàn tay khô ráo vuốt mặt rồi chậm rãi mở lời.

"... Có lẽ cậu sẽ thấy hơi khó chịu một chút."

"Dạ? Là chuyện gì ạ..."

"Chuyện gia thế, hay hình chất. Có thể họ sẽ hỏi han và dò xét rất kỹ."

Đến lúc này Yoo Young mới hiểu tại sao anh lại có vẻ mặt không thoải mái như vậy. Cậu chậm rãi gật đầu. Rõ ràng chính vì ghét những điều đó nên Yoo Young mới luôn trốn tránh các buổi xem mắt.

Thế nhưng, chẳng hiểu sao khi nghe Do Won nói lời này vào lúc này, cậu lại không thấy khó chịu chút nào.

'Hóa ra anh ta sợ mình thấy tệ nên mới đánh tiếng trước.' Yoo Young khẽ cười rồi gật đầu nhẹ nhàng.

"Không sao đâu ạ. Đi xem mắt lúc nào mà chẳng gặp mấy chuyện đó."

"……."

"Vả lại tôi cũng đâu có kém cạnh ai đâu. Ha ha.... Biết đâu tôi lại được mọi người yêu quý thì sao?"

Cậu nói đùa một câu rồi cười xòa, nhưng Do Won chỉ lặng lẽ nhìn cậu mà không có phản ứng gì đặc biệt. Cảm thấy hơi ngượng ngùng, Yoo Young gãi gãi khóe miệng rồi chào hỏi một cách gượng gạo.

"... Vậy tôi xin phép ra ngoài trước ạ. Khi nào định rõ thời gian anh cứ báo cho tôi bất cứ lúc nào nhé. Tôi sẽ để trống cả ngày hôm đó cho anh."

Chào xong bước ra ngoài, Yoo Young ngồi vào chỗ với cảm giác vẫn còn lâng lâng. Trợ lý Kim Joo Yeon nhắn tin hỏi có chuyện gì, nhưng cậu chỉ lấp l**m rằng liên quan đến báo cáo.

Chậm một nhịp, trái tim cậu bắt đầu đập mạnh hơn. Nghĩa là tuần này đến nhà Trưởng phòng, tuần sau lại dẫn anh về nhà mình sao...?

Đến tận lúc này cậu mới thực sự cảm nhận được độ lớn của phi vụ động trời mà mình và Do Won đã bày ra. Nếu lỡ bị lộ ở một trong hai bên thì chuyện gì sẽ xảy ra đây? Cậu thậm chí không muốn nghĩ đến hậu quả sau đó. Hơn nữa, đối với Do Won, thiệt hại sẽ còn lớn hơn nhiều, vì anh còn liên quan đến cả Chủ tịch công ty nữa.

'Phải làm thật tốt mới được.'

Hạ quyết tâm xong, Yoo Young lấy cuốn sổ tay ra. Sau khi nhìn quanh một lượt, cậu bắt đầu viết xuống những gì mình nghĩ ra trên giấy. Hôm kia vì sự việc ập đến bất ngờ nên mới phải ứng biến, nhưng lần này chắc chắn sẽ có bữa ăn đi kèm, buổi gặp mặt sẽ kéo dài và chắc chắn sẽ bị bủa vây bởi hàng tá câu hỏi. Cậu cần phải lên kịch bản thật kỹ lưỡng và nắm lòng trước khi đi.

Yoo Young nhìn quanh lần nữa rồi mở một tệp văn bản mới, bắt đầu chậm rãi soạn thảo.

 

Thời gian quen nhau: 3 tuần.

Địa điểm gặp gỡ: Trung tâm thể hình.

Động lực gặp gỡ: Tình cờ chạm mặt tại trung tâm thể hình và nảy sinh thiện cảm. Hai bên đã chào hỏi xã giao và uống cà phê cùng nhau nhưng vì thời gian quá ngắn nên không biết làm cùng công ty. Sau đó khi Trưởng phòng được điều chuyển về công ty, gặp lại nhau ở văn phòng mới biết sự thật.

Kế hoạch tương lai:

Viết đến đây, Yoo Young hơi khựng lại ở mục 'Kế hoạch tương lai'. Phần trước là nội dung đã khớp sơ bộ ở khách sạn hôm nọ, còn những phần còn lại chắc phải bàn bạc với Do Won rồi mới điền vào được.

'Kế hoạch tương lai cái gì chứ...'

Dù theo thói quen viết báo cáo nên cậu mới cho thêm mục tương lai vào, nhưng thú thực thì cậu với anh có kế hoạch tương lai gì để mà bàn bạc đây? Các bậc tiền bối chắc hẳn đang mong chờ hai chữ 'kết hôn' ở mục này, nhưng Yoo Young thì chẳng mảy may quan tâm đến chuyện đó dù chỉ là một chút.

Dù chưa hỏi kỹ Do Won nhưng có vẻ anh ta cũng chẳng tha thiết gì chuyện yêu đương hay cưới hỏi cho lắm. Ngay việc anh nhờ vả cậu làm điều tương tự đã chứng tỏ hiện tại anh cũng chẳng có hứng thú với hôn nhân rồi.

Nghĩ lại thì, tại sao Trưởng phòng lại không muốn kết hôn nhỉ? Yoo Young chìm vào suy nghĩ mông lung. Một Alpha trội ưu tú, nghề nghiệp ổn định, ngoại hình lại cực phẩm thế kia mà.

Từng bị đẩy ra thị trường hôn nhân vài lần, Yoo Young biết thừa những người như Do Won sẽ được xếp vào hàng VVIP. Dù không biết rõ gia thế anh thế nào, nhưng ít nhất về ngoại hình, hình chất và sự nghiệp, anh chẳng hề thua kém bất kỳ ai. Nếu không phải vì không quan tâm như cậu thì anh hoàn toàn có thể chọn lựa bất kỳ ai để kết hôn, chẳng lẽ anh cũng có nỗi khổ tâm gì sao? Nhắc mới nhớ, cả cái cách anh hành xử như thể dị ứng với pheromone của Omega nữa.

Thôi kệ đi. Ai mà chẳng có nỗi khổ riêng. Sau này có cơ hội thì hỏi thử vậy. Yoo Young nhanh chóng in tờ giấy vừa soạn xong rồi cất kỹ vào túi xách.

❖ ❖ ❖

Có lẽ vì sắp phải vượt qua một ngọn núi lớn vào cuối tuần, nên thứ Hai và thứ Ba vốn dĩ luôn chậm chạp trôi qua nay lại vụt qua trong tích tắc.

"Mọi người vất vả rồi ạ!"

"Chào mọi người, tôi về đây."

Lúc đó là khoảng bảy giờ rưỡi tối. Trong văn phòng rộn ràng tiếng chào hỏi và tiếng thu dọn đồ đạc hối hả. Khi Yoon Seok thu dọn túi xách rồi lon ton chạy đến chào Yoo Young:

"Ơ, tiền bối không về sao ạ?"

Trước ánh mắt tròn xoe của Yoon Seok, Yoo Young chỉ cười gượng gạo.

"À... tôi... có chút việc định giải quyết xong mới về."

"Dạ? Anh vẫn còn việc sao? Chẳng phải lúc nãy anh bảo đã hoàn thành hết rồi à?"

"Ờ..."

Khổ quá, sao lúc nào Yoon Seok cũng nhiệt tình và nghĩa khí quá mức thế này... Yoo Young mỉm cười xua tay rối rít.

"Chỉ là việc cá nhân thôi. Tôi định in ấn vài thứ ấy mà."

"À, ra là vậy."

"Yoo Young à, làm nhanh rồi về nhé!"

Yoo Young chỉ tay về phía Joo Yeon đã ra đến cửa văn phòng, rồi đẩy vai Yoon Seok đi.

"Cậu mau ra cùng chị ấy đi. Tan làm cũng phải đúng lúc mới được chứ?"

"Ha ha.... Vậy em xin phép về trước ạ. Anh vất vả rồi!"

"Cậu cũng vậy. Ăn tối ngon miệng nhé."

Yoon Seok nhanh chóng chạy đi, nhập hội với các đồng nghiệp đang ùa ra cửa văn phòng. Nghe tiếng thang máy chở đầy người lờ mờ đi xuống, Yoo Young khẽ liếc về phía phòng Trưởng phòng.

'Hôm nay... đã hẹn gặp sau khi xong việc mà.'

Để chuẩn bị cho chuyến thăm nhà Do Won vào thứ Bảy, họ đã hẹn tối nay gặp nhau để cùng xây dựng kịch bản chi tiết. Một cuộc hẹn bí mật với Trưởng phòng mà các đồng nghiệp không hề hay biết. Và nội dung cuộc hẹn đó lại là... chuẩn bị ra mắt cha mẹ anh với tư cách là người yêu. Yoo Young cảm thấy tâm trạng thật kỳ lạ, vừa hồi hộp vừa căng thẳng, cậu lấy tờ giấy in lúc nãy ra sẵn.

Sôi ùng ục, bỗng nhiên cái bụng trống rỗng lên tiếng biểu tình khiến Yoo Young phải ôm lấy bụng mình.

'Nghĩ lại thì, đã quá giờ ăn rồi.'

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng Trưởng phòng mở ra, Do Won bước ra ngoài.

Trước Tiếp