Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 37

Trước Tiếp

Chương 37

Cứ thế, kỳ nghỉ cuối tuần đầy biến động đã trôi qua trong chớp mắt. Có lẽ vì dư âm của trận náo loạn hôm thứ Bảy khiến cơ thể rã rời, nên cả ngày Chủ nhật Yoo Young chỉ biết vùi đầu vào giấc ngủ.

"Cuối tuần của tôi..."

Vẫn như mọi khi, Yoo Young đi làm sớm rồi nằm bò ra bàn một cách uể oải. Đang ngáp dài một cái thì Yoon Seok từ đâu tiến lại gần, tròn mắt chào hỏi:

"Chào buổi sáng, tiền bối! Ơ, nhưng có chuyện gì sao ạ? Sắc mặt anh trông tệ quá..."

"À... không. Không có chuyện gì đâu..."

Chuyện thì nhiều lắm cậu ơi... Yoo Young nuốt ngược tâm sự vào trong, cố nặn ra một nụ cười.

"Không có gì đâu. Chỉ là tôi hơi... mệt thôi. Ha ha."

"Tiền bối, cố lên nhé! Dù năng lực có hạn nhưng em sẽ giúp đỡ anh hết mình!"

Yoon Seok hăng hái nói rồi bóp vai cho Yoo Young. Đúng là Yoon Seok là nhất... Sao cậu ấy lại có thể đáng yêu thế này nhỉ. Dù kỹ thuật xoa bóp của Yoon Seok còn vụng về, nhưng Yoo Young vẫn nhắm mắt tận hưởng với vẻ mặt mãn nguyện.

"Nhưng mà này Yoon Seok, sao ngày nào cậu cũng tràn đầy năng lượng thế?"

"Em á? Ha ha, chắc là vì chỉ cần nhìn mặt tiền bối là em thấy khỏe ra rồi!"

Yoon Seok cười xòa. Đúng là cái miệng dẻo quẹo, kỹ năng xã hội phải gọi là thượng thừa. Cậu chàng này chắc chắn sẽ tiến xa đây. Yoo Young thậm chí còn muốn vỗ tay tán thưởng cho sự nhiệt huyết và sức sống của cậu ấy.

'Mà này Yoon Seok, dạo này sao người ngợm lại đô con thế kia? Chẳng phải lúc trước cậu ấy khá mảnh khảnh sao?'

Nghĩ lại thì, vai có vẻ rộng ra, bắp tay cũng to hơn một chút. Yoo Young nghiêng đầu tò mò hỏi:

"Yoon Seok này. Dạo này cậu có tập tành gì không?"

"Em á? Không ạ."

Yoon Seok ngơ ngác lắc đầu.

"Thế sao cơ thể lại trông săn chắc thế này?"

"Ơ, thế ạ?"

"Ừ. Tôi cứ tưởng cậu đi tập gym cơ đấy? Nào, xoay lưng lại tôi xem."

Yoon Seok nghe lời xoay lưng lại. Nhìn từ phía sau thì rõ mười mươi. Tấm lưng chắc chắn đã rộng hơn trước. Yoo Young cảm thán đứng dậy, đặt hai tay lên vai Yoon Seok.

"Nhìn này. Rõ ràng là lưng rộng ra rồi còn gì?"

"Lạ nhỉ... Dạo này em có tập tành gì đâu."

"Vậy sao? Thế thì lạ thật. Dù sao thì cũng đáng ngưỡng mộ quá. Tôi có tập tành thế nào cũng chẳng lên được mấy."

Yoo Young lẩm bẩm với vẻ ghen tị. Dù nỗ lực đến đâu, có lẽ do đặc tính của một Omega nên cơ bắp rất khó phát triển, khiến cậu không khỏi thèm muốn thể trạng của Yoon Seok.

Đúng lúc đó, một tiếng động vang lên từ phía sau.

"Chào buổi sáng."

"Ơ, Trưởng phòng! Chào anh ạ! Chúc anh buổi sáng tốt lành."

"... Chào buổi sáng. Trưởng phòng."

Trước lời chào của Do Won, Yoo Young và Yoon Seok đồng thanh đáp lễ. Do Won đưa mắt lướt qua bàn tay Yoo Young đang đặt trên vai Yoon Seok rồi dừng lại đó một lúc. Gương mặt vốn dĩ không chút cảm xúc của anh bỗng xuất hiện một vết rạn nhỏ.

Chuyển tầm mắt sang gương mặt đang ngây thơ ngước nhìn mình của Yoo Young, Do Won lạnh lùng thốt ra:

"Báo cáo Trợ lý Han nộp hôm thứ Sáu tôi đã xem qua rồi. Làm tốt lắm."

"... À, vâng. Cảm ơn anh."

Yoo Young đáp lời một cách ngoan ngoãn dù cảm thấy một luồng căng thẳng không tên. Nhìn bóng lưng Do Won bước vào phòng làm việc, cậu nghiêng đầu thắc mắc. Chẳng hiểu sao trông anh ta có vẻ như đang tâm trạng không tốt thì phải...? Giọng nói cũng cứng nhắc hơn hẳn mọi khi.

Chắc là vì nay là thứ Hai thôi. Trông thế kia mà cũng mắc bệnh 'hội chứng thứ Hai' sao? Hay là cuối tuần qua có chuyện gì mệt mỏi...

... Có chứ. Chuyện mệt mỏi. Suy nghĩ của Yoo Young dừng lại tại một điểm nhất định.

'Xem ra, chúng ta cũng phải khớp cả cái miệng này nữa rồi.'

Anh ta đã nói một chuyện chấn động như vậy bằng tông giọng hết sức thản nhiên. Một giọng nói ổn định và đáng tin cậy, chẳng khác gì lúc anh đưa ra chỉ thị cho nhân viên trong văn phòng.

Trước thái độ đầy quả quyết đó, Yoo Young cứ thế ngây người ra như bị bỏ bùa, rồi bị cuốn đi trong sự ngỡ ngàng. Nụ hôn với một Do Won đầy quyết đoán ấy hóa ra lại mềm mại hơn cậu tưởng.

Cậu đã vô cùng bàng hoàng, và cũng thấy thật nực cười. Ai mà ngờ được mình lại đi hôn cái người mà mới vài ngày trước còn cãi nhau chí mạng cơ chứ.

Nhưng nếu hỏi có ghét hay không thì, chà... thật khó để trả lời là có.

'Chắc là... tại pheromone thôi.'

Thực tế, qua nhiều lần tiếp xúc, Yoo Young đã không ít lần cảm thấy sự thoải mái, an tâm và cả những k*ch th*ch dễ chịu từ pheromone của Do Won. Dù không muốn thừa nhận, cậu vẫn phải công nhận rằng sự tương thích pheromone giữa hai người là rất tốt.

Có vẻ anh ta cũng vậy. Cái người từng ghét cay ghét đắng pheromone của Omega đã đi đâu mất rồi, cậu vẫn nhớ như in cái cách pheromone của anh quấn quýt, nuốt chửng lấy cậu như một mãnh thú đói mồi khi cả hai hôn nhau trong phòng.

Vốn dĩ cậu chẳng có tình cảm gì tốt đẹp với anh ta. Chắc chỉ vì sự gặp gỡ giữa một Omega trội và một Alpha trội hiếm có nên mới như vậy thôi. Nhưng lần trước gặp gỡ Alpha trội khác ở buổi xem mắt, cậu đâu có cảm giác này... Yoo Young nhíu mày, vô thức đưa tay lên chạm vào cằm và môi. Những ký ức liên tưởng sau đó lại khiến vành tai cậu nóng bừng.

Thái độ dịu dàng của anh khi chỉ áp môi mình lên môi cậu để trấn an sự run rẩy, rồi lại mạnh mẽ xâm chiếm khi thấy cậu hé môi th* d*c. Qua làn da nóng hổi tiếp xúc, cậu cảm nhận rõ mười mươi từng nhịp mạch đập thình thịch.

Pheromone là một chuyện, nhưng cả cánh tay ôm chặt lấy cậu, cả bàn tay khẽ v**t v* mái tóc và gáy cậu... Nhớ lại cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể lúc đó, gương mặt Yoo Young đỏ rực như một quả táo chín.

'Tỉnh lại, làm ơn tỉnh lại đi nào.'

Yoo Young vỗ vỗ vào má mình rồi bật máy tính lên. Chuyện cuối tuần vẫn cứ bay bổng trong đầu như một giấc mơ, nhưng giờ không phải lúc để mơ mộng. Hôm nay là thứ Hai, bắt đầu một tuần mới, cậu phải tỉnh táo để chuyển sang chế độ 'Trợ lý Han'.

❖ ❖ ❖

Rửa tay kỹ càng rồi chỉnh đốn trang phục trước gương, Do Won bước ra khỏi phòng vệ sinh với những bước chân chuẩn xác như kẻ chỉ, tiến về phía văn phòng có biển tên 'Phòng Kế hoạch Kinh doanh 1'.

Dù vẫn còn khá sớm nhưng bên trong văn phòng đã có tiếng người. Cánh cửa kính bán mờ vẫn mở sẵn như thường lệ. Những ô cửa sổ bên trong cũng vậy. Rèm cửa được kéo lên và cửa sổ mở toang. Qua vài lần quan sát, anh biết đó là dấu vết của Trợ lý Han Yoo Young.

Cậu ta luôn đi làm sớm hơn người khác từ ba mươi phút đến một tiếng. Không hẳn là để lấy lòng ai, chỉ là thói quen thong thả tưới cây hay mở cửa thông gió. Trông cái vẻ mặt công tử như thể chưa từng động tay vào việc nhà bao giờ, vậy mà...

Càng biết thêm về Yoo Young, anh càng thấy bất ngờ. Cậu ta khác hẳn với ấn tượng ban đầu của anh. Chí ít, anh đã đi đến kết luận rằng Yoo Young không phải hạng người lăng nhăng, tùy tiện tỏa ra pheromone để quyến rũ người khác. Bởi vì Yoo Young mà anh gặp cuối tuần qua trông thực sự không muốn kết hôn với Alpha một chút nào.

Thế nhưng, cảnh tượng đập vào mắt sáng nay lại khiến Do Won không khỏi nhíu mày.

Vẫn là gương mặt như chú cún trắng trẻo đó, lại còn tùy tiện đặt tay lên vai người khác rồi cảm thán người ta đô con. Do Won vô thức cau mày bước vào văn phòng.

Việc gương mặt đang rạng rỡ như ánh mặt trời khi nhìn nhân viên Lee Yoon Seok bỗng trở nên gượng gạo khi thấy anh cũng khiến anh chẳng mấy dễ chịu. Dù biết rõ về mặt khách quan mình chẳng có lý do gì để bực bội, Do Won vẫn khẽ nhăn mặt, nới lỏng cà vạt một chút.

Nhưng rồi anh quyết định gạt bỏ những cảm xúc cá nhân đó như gạt đi bụi bẩn. Cơn bực dọc chỉ thoáng qua trong tích tắc, nhưng ngay cả điều đó cũng thật khó coi.

Anh giúp Yoo Young, và Yoo Young giúp anh. Cả hai đóng giả người yêu của nhau, nhưng đó không phải là một hợp đồng hẹn hò gì ghê gớm. Chỉ là vì hoàn cảnh đôi bên có vẻ giống nhau, nên họ quyết định sắm vai 'người đang hẹn hò' trước mặt phụ huynh mà thôi.

Do Won trấn tĩnh lại, bật máy tính và cởi áo khoác. Sau khi xắn tay áo lên hai nấc, anh mở tập hồ sơ đặt trên bàn. Đó là báo cáo mà Trợ lý Han Yoo Young đã nộp vào thứ Sáu tuần trước.

Đôi bàn tay lật giở trang giấy đầy cẩn trọng, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng dòng chữ. Thế nhưng, khi dần xem xét kỹ bản báo cáo, khóe môi Do Won khẽ giãn ra.

'… Làm tốt đấy.'

Bản báo cáo của Trợ lý Han đã bổ sung hoàn hảo những thiếu sót mà anh đã chỉ ra lần trước. Từ việc trình bày các phân tích dễ hiểu ngay từ trang đầu đến những đánh giá súc tích và cả những đề xuất khá tiềm năng. Xét trên cương vị một Trợ lý, đây là một cấp độ rất đáng khen ngợi.

Lướt qua bản báo cáo, Do Won ghi chú vài điểm cần lưu ý thêm vào giấy note. Thực ra với tầm này, anh chỉ cần chỉnh sửa một chút là có thể nộp lên ngay, nhưng vì cậu ta hấp thụ kiến thức rất nhanh nên anh lại muốn chỉ dạy thêm. Đang mải mê ghi chép các điểm cần bổ sung thì điện thoại rung lên.

Là cha anh. Gương mặt vừa giãn ra của Do Won lập tức đanh lại đầy hầm hố.

"… Vâng, thưa cha."

Đứa trẻ mà con bảo đang quen ấy. Ta cũng muốn gặp xem thế nào.

Cách vào thẳng vấn đề của cha luôn khiến anh cảm thấy bài trừ mỗi khi nghe thấy. Tuy nhiên, Do Won cố nén tiếng thở dài vào trong. Từ trước đến nay anh chưa từng bảo mình quen ai, nên việc cha dành sự quan tâm lớn cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng giờ cũng không thể nói là không phải được. Anh có thể thoái thác rằng đó chỉ là lời nói bốc đồng, nhưng nếu làm vậy, anh lại phải đối mặt với gia đình Sun Hyung và nghe những câu chuyện kết hôn không mong muốn trong bữa ăn.

Do Won trả lời bằng tông giọng lạnh nhạt:

"… Tụi con cũng chỉ mới quen nhau chưa lâu ạ."

Là Omega à? Chắc chắn phải là hạng trội rồi chứ?

Lần này anh không giấu nổi tiếng thở dài. Nhíu chặt đôi mày, Do Won đáp:

"Vâng."

Gia thế thế nào?

"Không hề thua kém bất kỳ ai ạ."

Trước câu trả lời ngắn gọn và thiếu thiện chí, sự tò mò của cha anh vẫn không hề thuyên giảm.

Vậy thì ta phải gặp một lần mới được.

"Vì mới quen nên em ấy có chút áp lực ạ. Để lần sau khi có cơ hội thuận tiện hơn..."

Phải, dĩ nhiên là vậy rồi.

Dù chỉ đang gọi điện, anh vẫn như thấy được đôi mắt của cha đang nhìn thấu mình qua tông giọng bình thản ấy.

Nhưng con cũng đã đến tuổi lập gia đình, và nếu đối phương là Omega thì chắc cũng vậy thôi. Dù là hẹn hò nhẹ nhàng thì ta cũng muốn gặp một lần. Cuối tuần này hãy dẫn về đây.

Vẫn như mọi khi, cuộc gọi kết thúc sau một lời thông báo đơn phương. Thở dài một hơi, Do Won ném điện thoại xuống bàn.

Anh đề nghị Yoo Young đóng giả người yêu trước cả khi biết về gia thế của cậu. Vì vậy, dù Yoo Young có là con nhà ai đi chăng nữa cũng không ảnh hưởng đến quyết định của anh.

Thế nhưng, ý đồ của cha khi hỏi về hình chất và gia thế trước cả khi tò mò về tính cách hay hoàn cảnh gặp gỡ khiến anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Vùng thái dương bắt đầu nhói lên từng cơn. Anh đã giúp Yoo Young một lần, nhưng anh mong mình sẽ không phải kéo Yoo Young vào và ra mắt gia đình. Anh chỉ định mượn cái tên để nói với gia đình là 'đã có người yêu' mà thôi. Xem ra đó là một suy nghĩ quá đỗi ngây thơ.

Thấy thật hỏng bét, Do Won cầm điện thoại lên lần nữa. Đây là lần đầu tiên anh liên lạc với Yoo Young bằng số cá nhân. Anh lục tìm trong danh bạ số điện thoại đã lưu từ ngày đầu nhận việc, cái tên 'Han Yoo Young'. Dù mới đến công ty chưa lâu, nhưng cái tên này giờ đây đã mang lại cảm giác có chút quen thuộc.

[Cuối tuần này cậu có thời gian không? Tôi có việc muốn nhờ Trợ lý Han.]

Chưa đầy hai phút sau đã có tin nhắn hồi âm.

[À, vừa hay bên nhà tôi cũng bảo tôi chọn giữa tuần này hoặc tuần sau... Vậy tôi sẽ chọn tuần sau ạ. Như vậy tuần này tôi sẽ trống lịch.]

Dù bản thân cũng là đồng phạm nhưng anh vẫn không khỏi bật cười vì sự trớ trêu này. Tuần này là nhà anh, tuần sau là nhà Trợ lý Han. Nghĩ đến việc phải thay phiên nhau đến thăm gia đình hai bên để nói dối, đầu anh lại đau như búa bổ.

Do Won gửi tin nhắn trả lời kèm theo một tiếng thở dài.

[Vậy cứ thế đi. Và Trợ lý Han này, cậu vào phòng tôi một lát được chứ?]

Trước Tiếp