Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 36

Trước Tiếp

Chương 36

"Khụ, khụ."

Cha cậu hắng giọng vài tiếng. Trước bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo, Yoo Young ngơ ngác mất một lúc, nhưng rồi nhanh chóng nhận ra mình vừa lỡ lời một cách đáng xấu hổ, cậu cuống cuồng xua tay loạn xạ.

"Không, cha ơi. Không phải thế đâu ạ. Con không có ý đó!"

"Thì, khụ… cũng đang ở cái tuổi rực cháy mà. Không sao, cha không phải hạng người cổ hủ đâu."

"Kìa cha! Thực sự không phải thế mà. Con… con đang nói đến dáng vẻ lúc anh ấy mặc đồ tập ở trung tâm thôi! Kiểu như Trưởng phòng… thường mặc đồ tập… bó sát rồi tập luyện ấy ạ!"

Thực ra những chiếc áo anh mặc từ trước đến nay không hẳn là loại bó sát đặc biệt, chỉ là do cơ bắp cuồn cuộn nên trông mới thành ra như thế. Tuy nhiên, Do Won chỉ khẽ liếc nhìn Yoo Young đang nói lời sai sự thật, anh thản nhiên lắng nghe với vẻ mặt như muốn xem cậu còn có thể thốt ra những lời gì nữa.

"Được rồi. Tiếp tục đi con."

Ngay cả tiếng kêu oan đó của Yoo Young cũng được cha cậu thu vào tầm mắt đầy trìu mến, ông hào hứng giục cậu nói tiếp. Với gương mặt nóng bừng như lửa đốt, Yoo Young cắn môi phân vân.

"Ờ thì… và… ờ… anh ấy cũng có khía cạnh dịu dàng ngầm ạ."

Dẫu Do Won lộ rõ vẻ mặt ngạc nhiên như thể đó là chuyện không tưởng, Yoo Young vẫn kiên trì tiếp lời:

"Anh ấy không bao giờ để mặc con bỏ bữa cả. Lúc làm việc cũng luôn nhắc con ăn uống đầy đủ… nếu con nhịn đói, anh ấy sẽ mua bánh mì sandwich hoặc sushi cho con. Ừm… ha ha ha. Con xin phép dừng lại ở đây thôi ạ."

Đứng trước người đàn ông mà mới vừa rồi cậu còn ghét cay ghét đắng, hận không thể phân tranh thắng thua, việc phải thốt ra những lời khen ngợi về anh ta quả thực khó khăn và gượng gạo hơn cậu tưởng. Yoo Young kết thúc câu chuyện một cách lấp lửng rồi cười trừ.

"Con còn nhiều điều muốn nói lắm nhưng vì ngượng quá nên không nói tiếp được nữa đâu cha. Cha đừng hỏi thêm nữa nhé."

"Được rồi. Là cha hơi quá đà. Nhưng mà cha vui quá con ạ. Không ngờ sống đến từng này tuổi rồi cũng có ngày được chứng kiến chuyện này. Ha ha ha…."

Cha cậu cười một cách sảng khoái. Cười theo cha một cách gượng gạo, Yoo Young đưa tay gãi mạnh sau gáy. Cậu chẳng biết mình đang làm cái quái gì nữa. Có lẽ nên thấy may mắn vì ít nhất mình cũng không đến mức không thốt ra được lời nào.

"Cho tôi thêm một tách cà phê nữa nhé."

"Vâng, tôi rõ rồi ạ."

Trong lúc cha cậu giữ một nhân viên phục vụ lại để gọi thêm cà phê, Do Won khẽ ghé sát vào tai Yoo Young. Anh thì thầm rất nhỏ:

"Tôi không biết là trợ lý Han lại nghĩ về tôi như thế đấy. Tôi cứ tưởng cậu ghét tôi lắm cơ."

"Không phải, đó là vì Trưởng phòng đã khen tôi trước nên…."

"Hửm? Có chuyện gì thế?"

Cha cậu, người vừa mới lơ đễnh một lát, quay lại nhìn hai người đang thì thầm với vẻ mặt ngây ngô hỏi lại. Yoo Young vội vàng xua tay.

"Dạ, không có gì đâu ạ. Mà cha này, hôm nay cha không bận sao? Tầm này đáng lẽ là lúc cha chuẩn bị đi gặp các thành viên trong câu lạc bộ rồi mà."

"Câu lạc bộ cái gì chứ! Giờ con rể tương lai của cha…. À, hắng hắng. Giờ con trai ta và Trưởng phòng Choi đang ở đây, cái câu lạc bộ chết tiệt đó có là gì đâu. Hay là chúng ta cùng đi dùng bữa trưa đi, Trưởng phòng Choi thấy sao?"

"Cha ơi. Chuyện đó… chẳng phải hôm nay có hơi đột ngột quá sao ạ."

Nhìn dáng vẻ cười nói hân hoan của cha, Yoo Young cảm thấy lồng ngực đau nhói như bị kim châm. Dẫu có quay ngược thời gian về một tiếng trước cậu vẫn sẽ chọn cách này, nhưng nhìn cha vui mừng một cách thuần khiết trước vở kịch giả tạo mà mình dựng lên, lòng cậu không khỏi cảm thấy bất an.

"…Thực ra, bọn con vẫn còn công việc ở bộ phận phải hoàn thành trong hôm nay ạ."

"Hửm? Chuyện gì mà đến ngày nghỉ cũng phải làm việc thế kia. Để ta giải quyết hết cho."

Đúng rồi, chết tiệt thật…. Cậu đã quên mất cha mình chính là Giám đốc. Yoo Young cười gượng, khéo léo dùng khuỷu tay thúc nhẹ vào tay Do Won. Ý cậu là 'đừng có đứng ngây ra đó nữa mà hãy mau làm gì đó đi', nhưng lạ thay, hôm nay anh lại cứ như một kẻ thiếu tinh tế, chỉ lẳng lặng đứng quan sát dáng vẻ ấy của cậu.

Sao anh ta lại thế này chứ. Hay là thực sự đã nhập tâm vào vai con rể tương lai rồi sao…! Chỉ dám chửi thầm trong lòng, Yoo Young nhanh chóng đổi ý:

"…Chuyện đó cũng là một phần, nhưng dù sao bọn con cũng chưa có sự chuẩn bị tâm lý nào cả…. Hay là thế này đi ạ, để lần sau bọn con sẽ hẹn gặp cha và dùng bữa một cách chính thức, cha thấy sao?"

Yoo Young vừa nói vừa cố nặn ra nụ cười. Việc hứa hẹn về tương lai mà chưa bàn bạc trước với Do Won khiến cậu hơi lo lắng khi nhìn sắc mặt anh, nhưng không còn cách nào khác. Cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra thôi. Dù đã tạm thời dàn xếp ổn thỏa trong thời gian ngắn, nhưng nếu cứ kéo dài thời gian bằng một bữa ăn, cậu không dám chắc mình có thể tiếp tục diễn kịch trót lọt trước mặt cha hay không.

Trước mắt cứ giải tán tại đây đã, sau này cậu sẽ nói khéo với cha rằng 'bọn con cũng mới quen nhau chưa lâu, khi nào thích hợp con sẽ đưa anh ấy về thăm nhà'. Ngay khi cậu vừa nghĩ vậy, cha cậu đã tiếc nuối gật đầu.

"Cũng phải, hôm nay cũng không phải là một cái hẹn chính thức, chắc Trưởng phòng Choi cũng bận rộn lắm. Ta nghe nói ngày nào cậu cũng tan làm muộn…. Đừng quá sức như vậy. Làm việc quá độ từ sớm là hại thân lắm đấy."

"Cảm ơn bác đã lo lắng cho cháu ạ. Cháu không sao đâu ạ."

Nhìn Do Won đáp lại một cách đĩnh đạc, cha cậu mỉm cười hài lòng.

"Được, được. Vậy theo lời Yoo Young nói, hay là hôm nào đó đến nhà ta dùng bữa nhé? Nhà tôi chắc hẳn cũng sẽ vui lắm đây. Nhân tiện cho ta hỏi cuối tuần này thế nào?"

"Cha ơi! Cuối tuần này thì gấp quá ạ!"

"Vậy sao? Thế thì tuần sau nhé?"

Yoo Young tái mặt xua tay. Cậu định nói lấp l**m để kéo dài thời gian, không ngờ cha lại muốn chốt lịch hẹn tiếp theo nhanh đến thế. Tuy nhiên, Do Won vẫn gật đầu mà không hề dao động.

"Cháu hiểu rồi ạ. Vậy cháu sẽ đến thăm bác vào lúc bác thấy thuận tiện ạ."

"Trưởng… à không, anh Do Won…?"

Ánh mắt ngỡ ngàng của Yoo Young lúc này dời từ cha sang Do Won. Cậu thực sự không hiểu anh đang nghĩ gì mà lại nhận lời đề nghị đó một cách dễ dàng như thế.

"Được, được. Vậy cứ thế nhé. Thật là, hôm nay ta đã để các cháu thấy cái bộ dạng không hay này, ngại quá đi mất."

"Ha ha, không có gì đâu ạ."

"Cậu có biết thời gian qua ta đã khổ tâm thế nào vì chuyện kết hôn của Yoo Young không. Giờ có cậu rồi… ta cũng thấy nhẹ lòng hẳn."

Cha liên tục cười xòa rồi nắm chặt lấy hai bàn tay của Do Won. Do Won cũng lịch thiệp mỉm cười nắm lại tay ông, anh lễ phép lắng nghe những lời tâm sự của cha cậu cho đến tận khi ra sảnh khách sạn.

"Vậy thì khoảng cuối tuần này hoặc tuần sau chúng ta gặp nhau nhé. Hãy kiểm tra lịch trình rồi báo cho ta."

"Vâng thưa bác. Bác đi thong thả ạ."

Do Won và Yoo Young tiễn cha đến tận bãi đỗ xe khách sạn. Đứng chôn chân tại chỗ cho đến khi chiếc xe chở cha khuất khỏi tầm mắt, Yoo Young mới ngước lên nhìn Do Won đứng bên cạnh và hỏi:

"Trưởng phòng. Anh định… thế nào vậy ạ?"

Thành thật mà nói, cậu vẫn thấy vô cùng ngỡ ngàng. Dù đã hiệp lực cùng Do Won để bày ra chuyện này, nhưng việc hôm nay suy cho cùng cũng chỉ là một màn che mắt nhất thời mà thôi.

Cậu chỉ định cho anh lộ mặt một lần để nói rằng 'con đang quen một người như thế này', rồi sau đó dù kết quả có ra sao cậu cũng định tự mình giải quyết, chứ chẳng hề có ý định nhờ anh tiếp tục ra vào nhà mình để đóng kịch. Cho dù cậu có cầu xin anh làm vậy đi chăng nữa, anh chắc chắn cũng chẳng đời nào đồng ý.

Thế nhưng, Do Won lại thản nhiên đáp:

"Còn thế nào được nữa. Dù sao đối với tôi, Giám đốc cũng không phải là người chỉ gặp một lần rồi thôi, tôi nghĩ thà ban đầu chứng minh mối quan hệ một cách chắc chắn thì mọi chuyện sẽ rõ ràng hơn."

"À…."

"Sau này hãy sắp xếp thời gian với Giám đốc rồi báo cho tôi nhé. Chúc cậu cuối tuần vui vẻ."

"Trưởng phòng."

Ngay khoảnh khắc Do Won định quay lưng rời đi một cách dứt khoát, Yoo Young đã giữ lấy cánh tay anh khiến anh từ từ xoay người lại phía cậu. Yoo Young trân trọng cúi người chào.

"Hôm nay… thực sự cảm ơn anh rất nhiều. Nhờ có anh mà tôi mới thoát khỏi tình cảnh khó khăn."

"Dù sao thì đôi bên cũng đều cần đến nhau mà."

"Dẫu vậy thì vẫn cảm ơn anh. Và còn…."

Chẳng hiểu sao lời thứ hai này lại khó nói hơn một chút. Nhưng vì đó là điều nhất định phải nói, Yoo Young khẽ l**m môi rồi lại mở lời:

"Tôi… cũng rất cảm ơn vì anh đã đến cứu tôi."

"……."

"Ờ… thực ra thì hóa ra mọi chuyện là như vậy…. Nhưng mà, dẫu sao thì đó cũng có thể là một tình huống thực sự nguy hiểm mà…."

Cậu muốn bày tỏ lòng biết ơn một cách tử tế, nhưng lạ thay lời nói lại chẳng thể tuôn ra như ý muốn. Yoo Young chỉ biết cắn môi nhìn lên Do Won. Khi cắn vào đôi môi căng mọng, tự nhiên cậu lại nhớ đến hành động trong phòng lúc nãy.

Lồng ngực và bắp tay anh thực sự rất rắn chắc. Đôi môi cũng mềm mại khác hẳn với vẻ ngoài cứng nhắc ấy…. Nghĩ đến đó, d** tai cậu bỗng chốc nóng bừng lên. Một cảm giác như có mầm non đang đâm chồi lại nảy nở trong tim.

Trái ngược với một Yoo Young đang tự mình dao động, Do Won chỉ khẽ gật đầu.

"Đi thôi. Tôi đưa cậu về."

"...Dạ?"

"Cậu không có xe mà. Lên đi. Dù sao thì đích đến cũng giống nhau."

Vị người yêu dịu dàng và hào hoa lúc nãy đã biến mất, chỉ còn lại một Choi Do Won trên cương vị Trưởng phòng cứng nhắc như mọi khi. Yoo Young im lặng nhìn anh một lát rồi cúi đầu chào.

"Dù thấy hơi phiền phức cho anh… nhưng vậy thì xin phép làm phiền anh thêm một lần nữa ạ."

Suốt quãng đường đi chung xe với Do Won, cả hai đều im lặng. Trong bầu không khí tĩnh lặng gượng gạo, Yoo Young ngồi ở ghế phụ liên tục vân vê các đầu ngón tay. Chẳng hiểu sao việc ở cùng Choi Do Won lúc này lại khiến cậu thấy ngượng ngùng và bối rối hơn hẳn bình thường.

Trước Tiếp