Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 35
"Cái gì…!"
Cha cậu bật dậy khỏi ghế sofa như bị lò xo đẩy. Yoo Young cũng hốt hoảng đứng lên theo cha. Do Won tiến lại gần hai người, lịch thiệp cúi người chào.
"Thật vinh dự cho cháu khi được gặp gỡ và chào hỏi bác ạ."
"Không, rốt cuộc tại sao Trưởng phòng Choi lại ở đây…?"
Dù đã đưa tay ra nắm chặt lấy tay Do Won để bắt tay, gương mặt cha cậu vẫn hiện rõ vẻ không tin nổi. Thú thực, ngay cả bản thân cậu lúc này cũng thấy mình như đang bị ma đưa lối quỷ dẫn vậy…. Yoo Young lo lắng dõi theo hai người với ánh mắt bồn chồn.
"Thật sự… hai đứa đang hẹn hò với Yoo Young nhà ta đúng không?"
"Dạ đúng ạ."
Khác với Yoo Young đang run rẩy nhẹ vì căng thẳng, Do Won trông vô cùng điềm tĩnh. Khác hẳn với vẻ mặt thường ngày đối với cậu hay các nhân viên trong đội, anh nở một nụ cười nhạt trên môi, cử chỉ vô cùng đúng mực, đủ để bất cứ bậc phụ huynh nào cũng phải gật đầu ưng ý xem là chàng rể điểm mười.
Thế nhưng, có lẽ vì tình huống này vẫn quá khó để chấp nhận ngay lập tức, dù gương mặt cha cậu đã bắt đầu rạng rỡ hẳn lên nhưng vẫn còn sót lại đôi chút hoài nghi.
"À thì, Trưởng phòng Choi cũng mới vào làm chưa được bao lâu mà… sao hai đứa đã tiến triển đến mức này rồi?"
Đến rồi. Câu hỏi nằm trong dự tính. Quả nhiên lúc nãy ở trong phòng hai người bàn bạc trước cách đối đáp… à không, khớp miệng trước là quyết định đúng đắn. Ngay khoảnh khắc Yoo Young định thốt ra câu trả lời đã chuẩn bị sẵn, Do Won đã lên tiếng trước.
"Là cháu… đã yêu em ấy từ cái nhìn đầu tiên ạ."
Rõ ràng đây là lời thoại đã khớp trước với nhau. Thế nhưng chẳng hiểu sao, khi nghe qua giọng nói trầm ấm mà chân thành của anh, trái tim cậu lại một lần nữa hẫng đi một nhịp. Đầu óc cậu bắt đầu quay cuồng. Yoo Young nín thở chờ đợi những lời tiếp theo của anh.
Do Won thản nhiên tiếp tục câu chuyện bằng giọng điệu hết sức tự nhiên:
"Thực ra lần đầu cháu gặp em ấy không phải ở công ty. Chúng cháu tình cờ gặp nhau ở trung tâm thể hình và cháu đã nảy sinh thiện cảm, sau đó mới biết cả hai làm cùng công ty, cùng một đội. Cháu nghĩ đó chính là duyên phận, nên cháu đã chủ động tấn công mạnh mẽ để được hẹn hò với em ấy."
"Hà…."
"Nghe nói Yoo Young sắp đi xem mắt… cháu không kìm lòng được mà trở nên nôn nóng quá, nên mới đường đột tìm đến đây thế này. Nếu có làm bác ngỡ ngàng, mong bác thứ lỗi cho cháu."
Do Won khẽ cúi đầu. Cha cậu vội vàng xua tay:
"Ôi không, có gì mà phải xin lỗi chứ. Đang yêu đương thì lo lắng là chuyện đương nhiên thôi. Ta lại thấy mình có lỗi hơn ấy. Ta hoàn toàn không biết chuyện Yoo Young đang quen ai cả."
"Dạ không ạ. Nhờ vậy mà cháu mới có cơ hội được chào bác thế này. Và xin bác cứ tự nhiên cho, đừng khách sáo với cháu ạ."
"Ha ha ha! Được, vậy ta sẽ làm thế."
Chẳng biết tự bao giờ, cách xưng hô "Giám đốc" đã được đổi thành "bác". Anh đúng là một con cáo già chính hiệu. Trước thái độ đó của Do Won, miệng cha cậu cười tươi như hoa nở. Trong bầu không khí ấm cúng ấy, Do Won cũng nhìn cha cậu và mỉm cười dịu dàng.
Đây có đúng là người đàn ông lúc nãy còn trưng ra bộ mặt công việc để bảo cậu khớp lời không đấy? Chứng kiến cách ứng biến điêu luyện của anh, Yoo Young vừa thấy hoang mang lại vừa thấy an lòng.
"Trưởng phòng Choi này. Gặp nhau thế này cũng là cái duyên, hay là chúng ta đi uống chén trà nhé."
Dẫu phải hủy bỏ toàn bộ buổi hẹn quan trọng, nhưng đối với người cha đang vui mừng khôn xiết của Yoo Young thì chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa. Dù sao thì cha của Young Hoon, ông Kim Thường vụ bên Xây dựng MD mà ông định gặp hôm nay cũng chẳng phải quan hệ tâm giao gì, và buổi xem mắt này thực chất cũng chỉ là cái cớ để gặp gỡ xã giao nhẹ nhàng chứ không nặng nề như cách ông đã dọa dẫm Yoo Young.
Dĩ nhiên sau này ông sẽ phải mời Thường vụ Kim một bữa rượu thật thịnh soạn để tạ lỗi, nhưng lúc này, điều quan trọng nhất không cần bàn cãi chính là chàng rể tương lai trước mắt này.
Cha của Yoo Young nhanh chóng gọi trợ lý đến chỉ thị hủy buổi hẹn. Khi người trợ lý cúi chào rồi bước ra ngoài, cha cậu với gương mặt rạng rỡ dẫn Yoo Young và Do Won đến quán cà phê ở sảnh khách sạn.
Ba người yên vị tại chỗ ngồi, và cha của Yoo Young bắt đầu "khai thác". Ông định sẽ dẫn dắt câu chuyện từ công việc trước cho tự nhiên thay vì hỏi quá sâu vào chuyện cá nhân ngay từ đầu gây áp lực.
"Nào, cậu bảo đã yêu Yoo Young nhà ta từ cái nhìn đầu tiên nhỉ. Thế với tư cách là cấp dưới thì em ấy có… dùng được không?"
Yoo Young ngồi bên cạnh nghe thấy thế thì mặt mày xám xịt khi nhớ lại những ngày vừa qua. Nào là bị mắng xối xả vì viết báo cáo chẳng ra làm sao, bị khiển trách vì không điều chỉnh được pheromone, rồi lại bị mắng vì không chịu ăn cơm…. Suốt mấy ngày qua cậu chỉ toàn ký ức bị anh mắng mỏ, nên có đánh chết cậu cũng không dám nhận mình là một nhân viên được yêu quý.
Thế nhưng, Do Won lại mỉm cười dịu dàng đáp:
"Yoo Young là một nhân viên rất có năng lực ạ. Em ấy có hiểu biết sâu sắc về công việc mình đảm nhận, tính cách lại hòa đồng nên luôn tạo ra sự cộng hưởng lớn cho các thành viên trong đội."
"Thế à. Thực ra ta cũng lo lắng lắm. Yoo Young nhà ta hơi…."
Định nói là "có chút nóng tính", nhưng cha cậu nhanh chóng sửa lời:
"…À, có chút cương trực, nên ta luôn thắc mắc không biết ở bộ phận em ấy có hòa nhập tốt không."
"Bác không cần phải lo lắng đâu ạ. Em ấy chung sống với mọi người rất tốt."
Trong bầu không khí hòa nhã, cha cậu và Do Won trao đổi đôi chút về chuyện công việc. Vì đó là những câu chuyện mà cậu nghe chỉ hiểu bập bõm, nên Yoo Young tạm thời buông lỏng sự căng thẳng, vừa nhâm nhi trà vừa ngắm nhìn cảnh vật phía xa. Thế rồi, một câu hỏi bất ngờ xộc thẳng vào tai cậu:
"Thế cậu yêu điểm nào ở Yoo Young nhà ta? Thực ra ta rất muốn hỏi điều này đấy. Ha ha ha."
"…Khụ! Phù. Khụ khụ."
Ngụm trà trong miệng suýt chút nữa thì sặc lên mũi. May mà cậu không phun thẳng ra ngoài. Yoo Young vừa ho sặc sụa vừa lấy khăn giấy che mặt. Do Won ân cần xoa lưng cho cậu, nhìn vào mặt cậu rồi thì thầm:
"Yoo Young à. Em không sao chứ?"
"Dạ? Khụ, à, vâng…. Em… không sao."
Ánh mắt Do Won lúc lọt vào tầm nhìn của cậu vô cùng đa tình. Đôi mắt vốn luôn sắc lạnh và xa cách ấy, dù chỉ là thoáng qua, nhưng thực sự đang lộ vẻ lo lắng cho cậu. Hẳn là một diễn viên bẩm sinh rồi. Không ngờ anh ta lại là người đáng sợ đến mức này trong những chuyện thế này…. Dù nghĩ vậy nhưng trong lòng cậu chợt dâng lên một cảm giác xao động.
"Con làm gì mà hốt hoảng thế. Câu này hỏi là chuyện thường tình thôi mà. Hơ hơ hơ."
"Ha ha, bác nói đúng ạ."
Do Won khẽ nắm lấy tay Yoo Young ở dưới gầm bàn. Cậu suýt chút nữa thì trợn tròn mắt vì kinh ngạc, nhưng sợ cha phát hiện ra sự dao động quá mức nên Yoo Young đành cố gắng nặn ra một nụ cười.
Ánh mắt kiên định của Do Won hướng về phía cha cậu:
"Yoo Young là một người tràn đầy năng lượng và hoạt bát ạ. Sức lan tỏa của em ấy lớn đến mức có thể truyền năng lượng đó cho cả những người xung quanh. Em ấy còn rất tinh tế nên khả năng thấu hiểu đối phương cũng rất tốt."
"Ha ha ha. Vậy sao."
"Cảm quan thẩm mỹ của em ấy cũng xuất sắc, lúc ăn hay lúc cười đều rất đáng yêu. Thú thật với bác là gương mặt điển trai của em ấy cũng rất đúng gu của cháu. Bác có muốn cháu kể tiếp không ạ? Chắc là sẽ dài lắm đấy ạ."
Nhìn vẻ mặt Do Won đang nhướng mày đầy vẻ trêu chọc, cha cậu bật cười sảng khoái.
"Ha ha ha! Cậu này, trông vẻ ngoài thế kia mà cũng là hạng người 'cuồng người yêu' gớm nhỉ. Làm cha như ta thấy mát lòng lắm. Thấy cậu yêu thương con trai ta đến thế này."
Nghe cuộc đối thoại giữa cha và Do Won, tâm trạng Yoo Young cứ dần trở nên kỳ lạ. Từ trước đến nay chưa có ai nói với cậu những lời như vậy cả.
Những Alpha mà cậu gặp trong các buổi xem mắt trước đây, ai nấy đều chỉ khen gương mặt xinh đẹp, hình chất ưu tú hay mùi pheromone quyến rũ của cậu mà thôi. Và chỉ dừng lại ở đó. Cậu nhận được rất nhiều câu hỏi về sở thích, nhưng đó không phải vì họ tò mò về con người cậu, mà chỉ là đang tìm kiếm một phương thức chung để cả hai có thể đi cùng nhau mà thôi.
'Gì vậy chứ…. Sao lại thế này.'
Trái tim cậu cứ nhảy nhót loạn nhịp. Được nghe người ta liệt kê những ưu điểm của mình bằng giọng nói trầm thấp, dịu dàng như thế quả thực không phải là chuyện gì khó chịu. Nhưng chính cái sự rung động không giống thường ngày này khiến Yoo Young thấy có chút bàng hoàng.
'Bình tĩnh nào…. Phải bình tĩnh. Mày biết đó không phải là thật mà. Anh ta chỉ đang diễn kịch một cách triệt để mà thôi.'
"Còn Yoo Young thì sao?"
Đang mải kìm nén con tim đập rộn ràng, câu hỏi của cha đột ngột bay đến chỗ cậu.
"…Dạ?"
"Có qua có lại mới toại lòng nhau chứ. Lần này con thử nói xem nào. Con thích điểm nào ở Trưởng phòng Choi."
Cha cậu đang cười với gương mặt giãn ra hoàn toàn, trông chẳng khác nào cái mặt nạ Hahoe cả. Từ trước đến giờ có bao giờ cha cười như thế không nhỉ. Vừa lục lọi lại những ký ức mờ nhạt, Yoo Young vừa mở lời:
"Thì… nhất thiết phải nói ra ạ? Con ngượng lắm…. Ha ha ha."
"Sao thế. Yoo Young à."
Lúc này, Do Won ở bên cạnh khẽ thì thầm đầy tình tứ:
"Chính tôi cũng muốn được nghe từ miệng em đây. Vì sao em lại yêu tôi."
Trong ánh mắt anh nhìn cậu chất chứa sự thú vị không hề nhỏ. Yoo Young vô cùng bối rối nhìn Do Won, dùng ánh mắt để hỏi rằng: 'Rốt cuộc anh đang làm cái quái gì vậy?'. Nhưng anh hoàn toàn phớt lờ tín hiệu đó của cậu, cứ như thể cậu có bối rối hay không cũng chẳng liên quan gì đến anh, thản nhiên chờ đợi câu trả lời.
'Không lẽ anh ta điên rồi sao…. Sao lại làm thế chứ…? Hay là do quá nhập tâm vào vai diễn rồi?'
Hay là anh ta cố tình làm thế để khiến cậu bối rối và chơi khăm cậu? Không, nghĩ vậy thì hơi quá rồi. Dù đang rất hoang mang nhưng trước hết Yoo Young vẫn mở lời. Đúng như lời cha nói, nếu cứ ngồi không hưởng thụ lời khen mà không đáp lại lấy một câu thì dù có là kịch bản dàn dựng đi chăng nữa cũng thật là thiếu đạo đức nghề nghiệp.
"Thì… như cha thấy đấy, trước hết là anh ấy rất đẹp trai đúng không ạ? Ha ha ha…."
Nói đến đó thôi mà vốn liếng của cậu đã cạn kiệt rồi. Mồ hôi lạnh bắt đầu chảy ròng ròng dọc sống lưng. Cậu không ngờ rằng mỗi khi nhớ về vị Trưởng phòng tính tình tồi tệ kia, cậu thường nghĩ điểm duy nhất có thể chấp nhận được chính là khuôn mặt, và giờ đây ý nghĩ đó lại tuôn ra theo tiềm thức như thế.
Vừa vắt óc tìm kiếm những ưu điểm của anh như đang nạo vét chút gì đó còn sót lại trong đầu, Yoo Young vừa tiếp tục:
"Anh ấy làm việc cũng cực kỳ hoàn hảo ạ. Và còn… à, cơ thể nữa…! Anh ấy có cơ thể cũng rất đẹp ạ."