Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 34

Trước Tiếp

Chương 34

"Dạ, dạ?!"

Trong phút chốc, mọi suy nghĩ trong đầu cậu đình trệ. Đôi đồng tử đang run rẩy dữ dội của Yoo Young khựng lại, thu trọn hình ảnh Do Won đang áp sát ngay trước mặt.

Yoo Young mấp máy bờ môi đang run bần bật, khó khăn lắm mới thốt lên lời:

"Anh… anh vừa nói cái gì cơ…?"

"Lừa dối nửa vời mà để bị phát hiện thì thà đừng làm còn hơn."

Do Won buông lời cộc lốc. Gương mặt vô cùng chuyên nghiệp và lạnh lùng ấy khiến người ta khó lòng tin nổi chính anh vừa thốt ra câu 'hãy hôn nhau đi'.

"Trong tình cảnh chỉ còn lại mười phút thế này, tôi thấy đây là cách duy nhất. Nếu cậu thấy ghét hay khó chịu thì cứ nói."

Lời nói đó chẳng khác nào đưa cho Yoo Young một sự lựa chọn. Thế nhưng, cánh tay Do Won đang ôm và kéo Yoo Young về phía mình lại chẳng hề nới lỏng khoảng cách. Vẫn nằm gọn trong vòng tay anh, Yoo Young á khẩu, chỉ biết ngước nhìn Do Won.

Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch. Tiếng đập mạnh mẽ từ đâu đó vang lên khiến tâm trí cậu như mụ mị đi. Giữa cơn mê muội, gương mặt và đường nét cổ của Do Won thu vào tầm mắt cậu. Đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc gần đến thế với anh.

Phía trên đường cổ thanh mảnh là đường xương quai hàm sắc sảo. Dù mới vào làm chưa bao lâu, nhưng so với lần đầu gặp mặt, trông anh có vẻ gầy đi đôi chút. Tuy nhiên, nét mặt có phần nhạy cảm và hay gắt gỏng ấy vẫn không thể che lấp đi ngũ quan tú lệ. Diện mạo đoan chính cộng hưởng cùng mùi hương pheromone đầy mê hoặc của anh là quá đủ để đẩy nhịp tim của Yoo Young lên cao.

Từ làn da sạch sẽ ấy dường như tỏa ra một mùi hương rất dễ chịu. Nhắc mới nhớ, dù chưa trực tiếp chạm vào nhau nhưng cậu cảm nhận được tầng hương pheromone của anh đã trở nên dịu dàng hơn hẳn. Pheromone của hai người bắt đầu hòa quyện một cách tự nhiên, bao bọc lấy cơ thể họ một cách thư thái.

Lúc này, cậu không còn cách nào kìm nén được lồng ngực đang đập liên hồi. Trái tim như muốn nhảy vọt ra ngoài, Yoo Young đưa tay lên che đi gương mặt đang nóng bừng. Cứ đà này, cậu sợ mình sẽ để lộ sự dao động mất.

Trong khi người đàn ông này vẫn giữ vẻ mặt chẳng khác gì lúc đang xem báo cáo cho cậu, cậu không muốn để anh phát hiện ra mình đang đỏ mặt và tim đập thình thịch một mình.

Sau khi đi đến kết luận rằng thà làm cho nhanh còn hơn, Yoo Young mở lời, khó khăn đáp lại:

"Tôi… không ghét đâu."

Ngay khi nhận được sự đồng ý từ miệng Yoo Young, Do Won khẽ gật đầu một cái. Nhìn gương mặt Do Won dần tiến lại gần và hơi nghiêng sang một bên, Yoo Young nhắm nghiền mắt lại.

Và rồi, một thứ gì đó mềm mại và ấm áp chậm rãi hạ xuống đôi môi cậu.

'Thơm quá….'

Mùi hương nước hoa mát lạnh hòa quyện cùng pheromone của anh xộc vào mũi cậu. Trái tim vốn đã chạy đua điên cuồng giờ đây đập mạnh như sắp nổ tung.

Vì không muốn để lộ nhịp tim đập quá lớn, cậu hơi lùi lại thì cánh tay Do Won lại càng siết chặt lấy eo, kéo Yoo Young sát lại gần hơn. Bị giam chặt trong lồng ngực anh, Yoo Young vẫn nhắm mắt. Cậu không đủ can đảm để mở đôi mắt đang nhắm nghiền ra.

Dù chỉ đơn thuần là chạm môi vào nhau như trò đùa trẻ con, nhưng Do Won không hề thúc giục. Anh nhẹ nhàng áp đôi môi mềm mại lên môi Yoo Young và kiên nhẫn chờ đợi. Vì quá căng thẳng mà cứng đờ như tượng đá, giờ đây cậu cảm thấy hụt hơi.

"Hà…."

Ngay khi cậu thở hắt ra một hơi dài, khuôn miệng khẽ mở. Như thể chỉ chờ đợi giây phút đó, một thứ gì đó mềm nóng và ẩm ướt từ từ len lỏi vào bên trong.

Đôi mắt đang nhắm nghiền khẽ run rẩy. Hàng lông mi rập rờn lướt qua mí mắt Do Won. Như chạm vào một điểm k*ch th*ch nào đó, đôi môi đang gắn kết bỗng xâm nhập sâu hơn.

Hai cánh tay vốn dĩ đang buông thõng như robot hỏng chẳng biết đặt vào đâu, giờ đây đã vòng qua ôm lấy eo anh từ lúc nào. Đôi bàn tay bám chặt lấy tấm lưng rộng của anh như thể không muốn rời xa, khẽ run lên bần bật.

"Trưởng phòng… ơi…."

Cậu tạm rời môi, ngước lên gọi anh với đôi mắt đã nóng rực. Cùng với tiếng th* d*c, một giọng nói đầy khao khát vô tình xen lẫn vào. Trong khoảnh khắc, cậu thấy chân mày Do Won khẽ nhíu lại. Khoảng cách mà anh vừa nới lỏng bỗng chốc lại thu hẹp lại một cách vội vã.

Trước nụ hôn đã trở nên mãnh liệt hơn lúc nãy, Yoo Young ngoan ngoãn hé mở khuôn miệng. Cơ thể rắn chắc tự nhiên ôm trọn lấy thân hình Yoo Young. Như thể đã chờ đợi từ lâu, Yoo Young cũng dang tay ôm lấy eo anh. Rõ ràng đây là lần đầu tiên hai người tiếp xúc thân thể như thế này, nhưng hai cơ thể lại hòa quyện vào nhau theo một dòng chảy tự nhiên như những con sóng.

Cuối cùng, Do Won từ từ lùi mặt lại.

"Thế này thì tốt hơn lúc nãy nhiều rồi."

Đó là một nụ hôn cảm giác như kéo dài vĩnh cửu, nhưng đồng thời cũng chỉ như trong chớp mắt. Do Won thốt ra lời đó với gương mặt không cảm xúc, rồi đưa tay lau đi vệt nước bọt vương trên khóe môi Yoo Young. Thế nhưng, trong giọng nói trầm thấp của anh chắc chắn đã thấm đẫm hơi nóng mà lúc nãy chưa hề có.

"…Đúng, đúng là vậy ạ."

Yoo Young lẩm bẩm với tâm trí mụ mị như trong cơn mơ. Lạ thay, cậu không thể đối mặt với ánh mắt anh mà chỉ dám dán mắt vào vùng cổ và xương quai xanh của đối phương. Đúng như lời anh nói, kể từ nụ hôn đó, pheromone của hai người như bùng nổ, quấn quýt và thấm sâu vào nhau.

Do Won rút một tờ khăn giấy, đưa tay lau mặt cho Yoo Young một lần nữa. Dù cảm thấy hơi kỳ lạ, nhưng Yoo Young vẫn im lặng ngoan ngoãn nhận lấy sự chăm sóc của anh. Chỉ sau khi đã chỉnh đốn kỹ càng cho Yoo Young, Do Won mới tự lau mặt cho mình và sửa lại trang phục.

Yoo Young đứng đờ người tại chỗ, hoàn toàn bị chiếm lĩnh bởi cảm giác ngỡ ngàng. Đến tận lúc này cậu vẫn chưa thấy thực tế rằng mình vừa hôn anh. Chỉ mới vài ngày trước thôi, anh còn là một người đàn ông lạ mặt gầm gừ với cậu như muốn ăn tươi nuốt sống, và cho đến tận tối qua, anh cũng chỉ là vị cấp trên cùng đội làm tăng ca với cậu mà thôi.

Vậy mà cậu lại hôn Do Won ở một nơi như thế này. Quả thực như bị ma làm vậy.

Lướt nhìn Yoo Young đang đứng ngẩn ngơ, Do Won kiểm tra điện thoại vừa bắt đầu đổ chuông rồi lên tiếng:

"Có vẻ như chúng ta đã khớp miệng xong rồi đấy, chuẩn bị bắt đầu thôi."

❖ ❖ ❖

Đúng như lời anh nói rằng không cần lo lắng về trang phục, một người đàn ông trông có vẻ là người làm đã canh đúng thời điểm lên tận phòng để đưa cho anh một chiếc túi đựng quần áo.

Trước người đàn ông đang cung kính cúi đầu, Do Won nhận lấy quần áo với vẻ mặt không cảm xúc, trông anh có vẻ đã quá quen với việc sai bảo người làm như thế. Cũng phải thôi, với học vấn và lý lịch lẫy lừng của anh ta thì chắc hẳn gia thế cũng phải có chỗ dựa vững chắc lắm, nghĩ vậy nên Yoo Young không hỏi thêm gì.

"Tôi sẽ thay đồ ngay thôi, cậu đợi một chút."

"…À, vậy tôi xuống dưới trước đây ạ. Anh cứ thong thả thay đồ rồi xuống sau nhé."

Bỏ lại Do Won đang gật đầu, Yoo Young vội vã bước ra khỏi phòng. Bước chân hướng về phía thang máy đầy gấp gáp. Không chỉ đơn thuần là vì cha cậu đang đợi ở phía dưới.

Liệu đây có thực sự là hiện thực không?

Bước vào thang máy đang lặng lẽ mở ra, đến lúc đó Yoo Young mới đưa hai tay che mặt. Rồi cậu cứ thế dựa lưng vào vách cabin mà ngồi bệt xuống. Gương mặt cậu nóng bừng như bị lửa đốt. Cảm giác như từ tai mình sắp phát ra tiếng xì xì của hơi nóng bốc lên vậy.

'Điên rồi….'

Mình lại đi hôn Trưởng phòng sao. Chưa dừng lại ở đó, từ giờ mình còn phải tình tứ khoác tay anh ta, đồng lòng hiệp lực để lừa dối cha mình nữa.

Chẳng hiểu sao kể từ khi gặp anh, cuộc sống thường nhật của cậu cứ như bị cuốn vào một cơn bão tố. Nói một cách nghiêm túc thì chuyện lần này không phải do Do Won gây ra, thậm chí anh còn đang giúp đỡ cậu lúc hoạn nạn.

Dĩ nhiên, có qua có lại, Do Won cũng đã yêu cầu cậu làm một việc tương tự. Thế nhưng trong tình cảnh này, người đang vội vã và cần sự giúp đỡ rõ ràng là cậu. Hơn nữa nghĩ lại thì nếu thất bại trong việc lừa cha, người chịu rủi ro lớn hơn lại chính là Do Won.

Cậu thì dù sao cũng là chuyện với cha mình, cùng lắm là bị đánh một trận hay bị đuổi việc thì cũng là phần của cậu, nhưng Do Won tội nghiệp có thể sẽ đánh mất sự tin tưởng của Giám đốc công ty mới và trở thành trò cười. Dù anh ta có đáng ghét đến đâu, cậu cũng không muốn làm anh phải khốn đốn vì mình như thế.

"…Mình làm được. Nhất định phải làm được."

Yoo Young đứng dậy, lầm bầm đầy quyết tâm.

Bước ra khỏi thang máy ở tầng một, Yoo Young dáo dác nhìn quanh sảnh. Đúng như dự đoán, cha cậu đang ngồi đợi trên chiếc ghế sofa rộng rãi ở sảnh. Sau khi hít thở sâu ba lần, Yoo Young tiến về phía cha.

"Cha ạ."

"Đến rồi đấy à."

Như để chứng minh cho lời nói sẽ đi cùng buổi xem mắt, cha cậu đang mặc bộ âu phục mà ông trân quý nhất. Không chỉ vậy, mái tóc cũng được vuốt keo rất kỹ càng. Yoo Young thầm nén tiếng thở dài vào trong rồi ngồi xuống bên cạnh cha.

"Giờ hẹn là mấy giờ ạ?"

"Vẫn còn sớm. Vì không biết thằng ranh con nhà anh lại định bày trò gì nên tôi đã đặt giờ hẹn khá xông xênh đấy."

Nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay, cha nhẹ nhàng quở trách Yoo Young. Yoo Young gọi cha bằng một giọng điệu đầy kiên định:

"Cha ơi. Vậy cha hãy mau liên lạc để hủy buổi hẹn đi ạ."

"…Cái gì?"

Như không thể tin nổi, cha cậu há hốc mồm kinh ngạc.

"Anh lại ăn nói vớ vẩn gì thế hả? Đến giờ này rồi mà anh còn định đâm sau lưng tôi kiểu này sao…!"

"Không phải đâu cha ạ."

Yoo Young lấy hết sức bình sinh, thốt ra bằng vẻ mặt cương quyết nhất có thể:

"Con có người đang quen rồi. Vì vậy con không đi xem mắt đâu."

"Không đi xem…! Cái gì cơ?"

Định gào lên giận dữ nhưng cha bỗng khựng lại giữa chừng.

"…Anh vừa nói cái gì đấy?"

"Con bảo là con có người đang quen rồi ạ, cha. Nhân lúc mọi chuyện đã thế này, con muốn giới thiệu anh ấy với cha ngay hôm nay nên đã gọi anh ấy đến đây rồi. Anh ấy sắp đến rồi ạ."

Cái miệng đang há hốc của cha vẫn chẳng thể khép lại được. Dù trong khách sạn không có ruồi bay lung tung, nhưng sợ có vật thể lạ lọt vào, Yoo Young vẫn ân cần đưa tay khép cằm cha lại giúp.

"Anh, anh, rốt cuộc là cái quái gì… Anh không định bày trò gì kỳ quặc đấy chứ? Lừa tôi để bỏ trốn chẳng hạn…."

"Kìa cha. Cha xem con là hạng người gì vậy."

"Không, nếu có người đang quen thì sao anh không nói sớm có phải tốt hơn không!"

Cha đầy vẻ phấn khích, chộp lấy hai bàn tay Yoo Young.

"Chẳng nói đâu xa, ngay mấy hôm trước lúc gọi anh về nhà chính ấy. Rõ ràng lúc đó anh bảo là không quen ai mà."

"Thì chuyện đó…."

Yoo Young ấp úng lấp l**m.

"Lúc đó con thấy hơi khó nói ạ. Vì thời điểm chưa chín muồi. Ha ha…. Bọn con cũng mới gặp nhau chưa bao lâu."

"Rốt cuộc là người thế nào hả? Đây là lần đầu tiên người làm cha này thấy anh tự nguyện gặp gỡ ai đó đấy."

Nhìn gương mặt đầy cảm động của cha, Yoo Young cảm thấy lòng mình cắn rứt vô cùng. Thế nhưng lúc này không được phép yếu lòng. Càng như vậy, cậu càng phải lừa cha một cách hoàn hảo hơn. Cậu bỗng cảm thấy biết ơn Do Won vì đã đưa ra một đề nghị táo bạo với câu nói 'không làm một cách hoàn hảo thì thà đừng làm còn hơn'.

"Là người mà… chắc chắn cha sẽ rất thích ạ."

"Ta sao?"

Đôi mắt cha mở to kinh ngạc.

"Chẳng lẽ là người ta biết sao?"

"Ơ…. Có thể coi là vậy ạ."

"Rốt cuộc đó là ai! Anh làm tôi tò mò đến chết mất thôi."

Gương mặt phấn khích của cha bắt đầu đỏ bừng lên. Càng thấy cha vui mừng, lòng Yoo Young lại càng trĩu nặng, nhưng giờ muốn dừng lại cũng đã quá muộn rồi. Ngay khi Yoo Young định mở lời, từ phía sau chiếc ghế sofa hai người đang ngồi, một giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang lên:

"Cháu chào Giám đốc. Cháu là Choi Do Won, Trưởng phòng Kế hoạch Kinh doanh đội 1, đồng thời cũng là người đang hẹn hò với Yoo Young ạ."

Trước Tiếp