Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 33
Một khoảng lặng trôi qua. Yoo Young hỏi lại với vẻ mặt ngớ ngẩn:
"... Dạ?"
"Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai. Cậu nghe rõ rồi còn gì."
Do Won nghiến răng nói với gương mặt vương chút bực bội. Mặc kệ điều đó, Yoo Young cuống cuồng vận hành đầu óc để thấu hiểu câu nói mình vừa nghe được.
Nghĩa là, bây giờ anh ta đồng ý giúp mình sao? Nhưng sao tự nhiên lại thay đổi ý định? ... Trước lời nói đầy ẩn ý của Do Won, cậu cứ thế ngây ra nhìn mặt anh, cho đến khi Do Won tiếp tục bằng tông giọng đầy mùi công sự:
"Thay vào đó, tôi có một điều kiện."
"Đ-điều kiện... gì cơ ạ?"
Lúc này, nếu Do Won có bảo Yoo Young hiến một bên thận, chắc cậu cũng sẵn lòng. Yoo Young nhìn anh bằng ánh mắt tràn đầy hy vọng.
"Tôi muốn Trợ lý Han cũng làm điều tương tự cho tôi."
"Làm... chuyện gì cơ..."
"Đóng giả làm người yêu ấy."
Đôi mắt Yoo Young mở to như mắt thỏ.
Mình, đóng giả làm người yêu của Trưởng phòng sao...? Cậu cảm thấy chấn động như vừa bị ai náng cho một gậy vào đầu. Thật không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng đó. Nhìn Yoo Young đang ngước lên bằng ánh mắt đầy rẫy nghi hoặc, Do Won giải thích thêm:
"Hiện tại Trợ lý Han không cần phải làm gì ngay đâu. Cũng không cần gặp bố mẹ tôi. Chẳng qua tôi không thể tự tiện đem tên Trợ lý Han ra dùng nên mới muốn nhận được sự đồng ý trước thôi."
Thế nhưng, trước khi Yoo Young kịp hoàn hồn, chiếc điện thoại trong túi quần đã bắt đầu rung lên điên cuồng. Lần này là máy của Yoo Young.
"A-alo ạ?"
Con đang ở đâu? Sao mãi chưa xuống. Đừng nói là con lại định giở trò gì đấy nhé?
"Đâu có ạ. Chẳng phải cha đã bố trí vệ sĩ vây quanh khách sạn rồi sao."
Khụ... Dù sao thì, mau xuống đây đi.
Vốn dĩ đã đang hỗn loạn, giờ lại thêm sự thúc giục của cha khiến đầu óc cậu như muốn nổ tung. Yoo Young cố gắng điều chỉnh tông giọng, vờ như đang rất thong dong. Trước hết, cậu cần thêm thời gian để bàn bạc với Do Won.
"Con... con biết rồi. Cho con thêm 20 phút để sửa lại tóc tai đã. Lúc nãy thay quần áo nên hơi bị rối..."
Tóc tai? Hay để ta bảo Thư ký Park lên phòng giúp con nhé?
"Không cần đâu ạ! Không đến mức đó đâu. Con tự làm được."
Được rồi. Vẫn còn khá nhiều thời gian mới đến giờ hẹn, cứ thong thả mà chuẩn bị đi.
Có vẻ lời nói dối của Yoo Young đã có tác dụng, cha cậu cúp máy với giọng điệu đã dịu đi phần nào.
Tạm thời cậu đã câu được chút thời gian. Nhưng nếu chậm trễ thêm nữa, chắc chắn cha sẽ xông thẳng lên phòng tìm cậu. Trước đó, cậu cần phải làm rõ tình hình này từng bước một. Yoo Young ngơ ngác ngước nhìn Do Won.
"Cái đó, Trưởng phòng... Để tôi nói lại theo những gì mình hiểu nhé. Nếu sai chỗ nào anh cứ bảo."
Do Won khẽ nhướn mày đầy vẻ thong dong như muốn bảo cậu cứ nói thử xem.
"Nghĩa là, bây giờ... Trưởng phòng sẽ giúp tôi đóng giả làm... người yêu, khụ... người yêu trước mặt cha tôi, còn tôi thì không cần làm gì đặc biệt, chỉ cần để anh thưa với bố mẹ anh rằng chúng ta đang hẹn hò, đúng không ạ?"
"Cậu hiểu đúng rồi đấy."
Trước câu trả lời thản nhiên của Do Won, Yoo Young cảm thấy thật khó tin. Vẫn biết bình thường anh là một khúc gỗ, nhưng không ngờ anh lại có thể đề xuất chuyện này bằng gương mặt công sự đến vậy. Tới mức này thì cậu bắt đầu lẫn lộn không biết đây là công ty hay là khách sạn nữa. Làm sao có thể đóng vai mặn nồng thắm thiết với cái người cứng nhắc này đây... Thà cậu đi ôm cột điện bên đường rồi bảo đó là người yêu còn dễ hơn.
Dù sao thì mấy chuyện đó cứ để sau hãy tính. Trước mắt cậu đang có cả núi vấn đề cần giải quyết. Đầu tiên, trang phục thể thao của Do Won là vấn đề lớn nhất. Biết tìm đâu ra một bộ âu phục trong vòng 20 phút đây. Yoo Young hỏi với vẻ mặt lo lắng:
"Cái đó... Trưởng phòng. Nhưng bộ dạng này của anh thì e là hơi khó..."
"Cậu bảo là 20 phút đúng không."
Do Won nhìn xuống đồng hồ rồi nói bằng vẻ mặt vô cảm:
"Chuyện âu phục cứ để tôi lo, đừng lo lắng. Giờ thì khớp kịch bản đi."
"... Dạ?!"
Đôi mắt Yoo Young lại mở to lần nữa. Nhìn Yoo Young đang đỏ mặt tía tai đến tận chân cổ chỉ trong nháy mắt, Do Won nhìn cậu bằng ánh mắt đầy vẻ thảm hại.
"Cậu đang nghĩ cái gì thế? Đã đóng giả người yêu thì ít nhất cũng phải dựng lên một kịch bản chung chứ. Hẹn hò bao lâu rồi, gặp nhau ở đâu."
"... À."
"Trông thế mà chẳng phải thế."
Sau khi buông lời trách móc nhẹ nhàng, Do Won lấy điện thoại ra gọi cho ai đó, nội dung là yêu cầu chuẩn bị một bộ âu phục. Yoo Young với gương mặt đỏ bừng chộp lấy cánh tay Do Won dẫn vào phòng.
"Cái đó, Trưởng phòng. Khụ... Không phải tôi có ý đồ gì khác đâu, nhưng hay là chúng ta cứ vào phòng... nói chuyện nhé? Không thể cứ đứng đây mà bàn được."
"Cứ thế đi."
Khác với một Yoo Young đang đỏ mặt một mình, Do Won thản nhiên gật đầu đồng ý. Sau khi dẫn anh vào căn phòng nơi cậu vừa thay đồ lúc nãy, Yoo Young đưa hai tay ra, vụng về chỉ về phía chiếc giường.
"Chỗ này..."
... Nghĩ lại thì, mời cấp trên ở công ty ngồi lên giường có chút ngại ngùng. Đôi tay đang duỗi thẳng của Yoo Young vội vàng lướt qua chiếc giường để chỉ vào cái ghế trước bàn trang điểm.
"Anh... ngồi ở đây đi ạ."
"Trợ lý Han cũng ngồi đi."
Do Won ngồi xuống ghế, bắt đầu lên tiếng bằng tông giọng nhanh gọn và chuẩn xác:
"Trước hết, hãy cứ coi như chúng ta đã hẹn hò được khoảng một năm. Khoảng thời gian đó đủ để người khác thấy đây là một mối quan hệ có ý định tiến tới hôn nhân, mà nếu có chia tay thì cũng không quá kỳ lạ."
"Ấy, Trưởng phòng. Chờ, chờ tôi một chút."
Yoo Young vội vã xua tay cắt ngang lời anh. Những gì anh nói hoàn toàn hợp lý, nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ khác.
"Cái đó... xin lỗi anh, có chuyện này tôi chưa thưa với anh. Không phải tôi cố ý giấu đâu, chỉ là lúc nãy cuống quá nên tôi quên mất."
"Chuyện gì."
"Thì là..."
Đột nhiên môi cậu khô khốc. Lỡ anh nghe xong thấy áp lực quá rồi không giúp nữa thì sao? Nhưng tình hình đã đến nước này, cậu cũng chẳng thể giấu giếm được nữa. Vì chỉ 20 phút nữa thôi là cậu phải đối mặt với cha rồi. Yoo Young khó khăn lắm mới mở lời được.
"... Cái đó... cha tôi... chính là người mà lúc nãy Trưởng phòng vừa thấy đấy ạ."
Hiếm khi thấy đôi mắt của Do Won hơi mở to. Sau khoảng 5 giây im lặng, anh mới nặng nề cất lời:
"Chẳng lẽ, cậu đang nói đến Chủ tịch Han Sang Chul của tập đoàn SC?"
"... Vâng."
Do Won im lặng một lúc, khẽ nhíu mày rồi thản nhiên buông một câu:
"Bất ngờ thật đấy."
Trái ngược với lời nói, sự dao động trên gương mặt Do Won chỉ thoáng qua trong chốc lát. Thế nhưng trong lời cảm thán ngắn ngủi đó chứa đựng rất nhiều ý nghĩa, và dù anh không nói ra, Yoo Young cũng hiểu được phần nào. Chắc hẳn anh đang thắc mắc tại sao cha làm chủ tịch công ty mà con trai lại phải khổ sở đi làm thuê như thế này.
Nhưng lúc này không có thời gian để giải thích chi tiết về hoàn cảnh đó. Thật may là Do Won cũng không có vẻ gì là muốn truy hỏi thêm, nên Yoo Young nhanh chóng tiếp lời:
"... Dù sao thì, vì vậy nên cha tôi biết rõ chuyện tôi và anh gặp nhau ở đây. Thế nên bảo hẹn hò một năm thì hơi khó ạ."
Do Won gật đầu như thể đã hiểu ngay lập tức.
"Vậy thì thế này đi. Coi như chúng ta trúng tiếng sét ái tình. Tuy chưa phải là mối quan hệ quá sâu đậm, nhưng cứ coi như đang ở giai đoạn tìm hiểu và có cảm tình tốt với nhau."
Làm sao anh ta có thể thốt ra cái cụm từ lãng mạn 'trúng tiếng sét ái tình' bằng cái tông giọng cứng nhắc như vậy được nhỉ... Dù vậy, Yoo Young vẫn ngoan ngoãn gật đầu không dám cãi lại. Thế là xong chuyện địa điểm và thời gian gặp mặt.
"Vậy thì... khi nào âu phục mới đến ạ?"
"Chắc sắp đến nơi rồi."
"Vậy chúng ta chuẩn bị ra ngoài thôi nhỉ?"
"Chờ đã."
Do Won nắm lấy cánh tay Yoo Young đang sốt sắng cuống cuồng, bình tĩnh nói:
"Theo như những gì tôi thấy trong buổi phỏng vấn, có vẻ Chủ tịch là một Alpha. Đúng không?"
"A, vâng. Sao anh lại hỏi thế...?"
Yoo Young tròn mắt ngạc nhiên, rồi ngay sau đó cậu khẽ hạ lông mày, chậm rãi gật đầu. Đó là vì cậu đã hiểu ngay ẩn ý của anh.
"... Pheromone..."
"Với cái kiểu Pheromone rời rạc thế này, chẳng lừa được ai đâu."
Thật là hỏng bét. Yoo Young cắn môi với vẻ mặt khó xử. Vậy thì phải làm sao đây.
Đúng như lời anh nói, giữa những người yêu nhau, vì luôn có sự tiếp xúc thân mật một cách tự nhiên nên Pheromone của hai người sẽ hòa quyện vào nhau, tạo nên một kết cấu riêng biệt.
Dĩ nhiên hình thái tự nhiên nhất là sau khi đã đánh dấu, nhưng trong trường hợp tâm hồn và thể xác gắn kết sâu sắc, họ vẫn có thể tạo ra sự hòa quyện mật thiết gần tương đương như thế. Kết quả là việc điều hòa kỳ ph*t t*nh hay kỳ mẫn cảm của đối phương trở nên dễ dàng hơn là điều hiển nhiên.
Vì thời gian họ khẳng định đang hẹn hò chỉ mới vỏn vẹn vài ngày, nên dù không đến mức độ đó thì cũng phải thể hiện được sự thân mật tối thiểu. Thế nhưng Pheromone của hai người lúc này lại đang tỏa ra như thể đang cạnh tranh sự hiện diện của riêng mình. Đã vậy cả hai đều là thuộc tính trội nên điều đó lại càng rõ rệt hơn. Chẳng có chút dấu hiệu nào của sự hòa hợp cả. Cứ đà này thì họ chẳng khác gì hai người dưng lướt qua nhau trên phố.
"V-vậy thì... phải làm sao ạ?"
Yoo Young hỏi với vẻ mặt đầy thất vọng, nhìn xuống Do Won vẫn đang ngồi trên ghế. Chỉ còn khoảng 10 phút nữa thôi. Làm cách nào để trộn lẫn Pheromone cho giống người yêu chỉ trong vòng 10 phút đây? Cha mẹ là những người đã nuôi nấng và quan sát cậu cả đời, để lừa được đôi mắt của họ thì không thể làm qua loa đại khái được.
Do Won trầm ngâm suy nghĩ một lát rồi khẽ thở dài. Sau đó, anh chậm rãi đứng dậy khỏi ghế. Khi thân hình cao lớn sừng sững đứng ngay trước mặt, cậu đột nhiên cảm thấy bị áp đảo bởi sự hiện diện của anh. Ngay khi Yoo Young đang ngước nhìn và định lùi lại một bước...
Một cánh tay nhẹ nhàng vòng qua ôm lấy eo cậu.
"Trợ lý Han."
Ngay khoảnh khắc đôi mắt Yoo Young mở to, cơ thể cậu đã bị kéo mạnh về phía trước.
"... Xem ra, chúng ta cũng phải khớp cả cái 'miệng' này nữa rồi."