Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 32
"Trợ lý Han. Cậu đang làm cái trò gì thế? Chẳng giải thích lấy một lời."
Do Won, người vốn dĩ đang ngoan ngoãn bị kéo đi, khẽ nhíu mày rũ tay áo ra ngay khi cả hai dừng lại trước một căn phòng vắng người.
"Trưởng phòng... Sau đây tôi có chuyện này muốn thưa với anh."
Yoo Young mở lời với vẻ mặt bi tráng, thế nhưng giọng nói lại khẽ run rẩy.
"Cái đó... dĩ nhiên là anh sẽ thấy lời tôi nói vô cùng hoang đường. Nhưng xin anh hãy nghe cho hết đã, dù anh có thể nghĩ tôi là thằng điên nhưng xin đừng làm vậy mà hãy nghe hết lời tôi..."
"Vào thẳng vấn đề đi."
Do Won dùng vẻ mặt cứng nhắc cắt ngang lời nói lắp bắp của Yoo Young. Nhìn gương mặt lạnh lùng đến thấu xương kia, lòng dũng cảm mà cậu vừa vất vả kéo lên từ đan điền dường như lại sắp tan biến xuống dưới.
Nhưng thực sự không còn thời gian nữa. Nếu để mất dấu Do Won ở đây thì coi như xong đời. Yoo Young hình dung ra cảnh mình đang ngồi đối diện với Kim Young Hoon và cắt bít tết.
'Oa, Han Yoo Young. Lâu rồi không gặp nhỉ? Thấy chưa, tôi đã bảo là sẽ thành ra thế này mà? Tôi đã nói là cậu sẽ phân hóa thành Omega còn gì?'
Chắc chắn cái thằng khốn đó sẽ vênh váo ngồi vắt chéo chân và nói với cậu như vậy. Nếu hắn làm thế, liệu cậu có nhịn nổi không?
... Nhịn cái nỗi gì chứ. Phải dội ngay một ly nước đá l*n đ*nh đầu hắn cho hắn tỉnh ra mới phải. Kết cục của buổi xem mắt chắc chắn sẽ là một thảm kịch đã hiện lên mồn một trước mắt cậu.
'Phải rồi, giờ thì đằng nào cũng thế. Han Yoo Young, nếu không nói được lời này thì hôm nay cậu phải đi ăn bít tết với Kim Young Hoon đấy!'
Yoo Young lại nhắm tịt mắt, siết chặt nắm đấm. Chẳng lẽ chỉ vì nói ra lời này mà Choi Do Won lại thấy khó chịu tới mức giết mình luôn sao?
"Cái đó... với tôi... chỉ một ngày hôm nay thôi... đúng một ngày thôi!"
"……."
"... Anh có thể... giả làm... người yêu của tôi... được không?"
Giọng nói đầy nhu khí ban đầu của Yoo Young cứ thế lịm dần, xì hơi như một quả bóng bay bị thủng.
"……."
"……."
Sự im lặng nối tiếp sau đó thật sự là một cực hình.
Mặt Yoo Young bắt đầu đỏ bừng lên. Đỏ đến mức cậu lo lắng không biết nó có nổ tung một tiếng "đoàng" hay không. Nếu có thể, cậu chỉ muốn lấy tay che mặt rồi quỵ xuống ngay tại chỗ.
'Điên rồi... Chọn từ gì không chọn, sao lại là người yêu cơ chứ...'
Đó là một từ ngữ quá đỗi sến súa. Người yêu sao. Nhưng ngoài từ đó ra, cậu chẳng thể nghĩ ra thuật ngữ nào bớt ngượng ngùng hơn để dùng giữa Trưởng phòng và nhân viên trong tình cảnh này. Dù sao thì để cứu vãn bầu không khí đã chết chóc đến thảm hại, Yoo Young khó khăn tiếp lời.
"Cái đó, Trưởng phòng... ý tôi là..."
"Tôi từ chối."
Thế nhưng lời của Yoo Young không thể tiếp tục được nữa. Một sự khước từ quá đỗi gọn gàng.
"Tại sao tôi phải giả làm người yêu với Trợ lý Han chứ?"
"……."
"Tôi thì được lợi lộc gì. Vả lại tôi không muốn can thiệp vào chuyện gia đình của người khác."
Cậu chẳng biết phải nói gì trước một Do Won đang khoanh tay, nghiêng đầu đầy hờ hững. Thực tế thì lời anh nói chẳng sai chút nào. Nếu cậu là Trưởng phòng mà bỗng nhiên nhân viên cấp dưới bảo mình đóng giả người yêu, cậu cũng sẽ hỏi xem nó có bị điên không.
Yoo Young bám lấy cánh tay Do Won với vẻ mặt tuyệt vọng.
"Cái đó, Trưởng phòng. Dĩ nhiên là tôi biết đề nghị của mình rất nực cười!"
"Biết thì thôi đi."
"Nếu anh đồng ý, tôi sẽ hậu tạ. Bao nhiêu cũng được, vô cùng hậu hĩnh...!"
"Không cần. Tôi nhiều tiền rồi."
Quả đúng là một pháo đài bất khả xâm phạm. Nghe xong đề nghị của Yoo Young, anh trông không chỉ ngỡ ngàng mà còn có vẻ khó chịu. Thế nhưng Yoo Young lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà bị tổn thương vì phản ứng của anh. Cậu cuống cuồng níu lấy bắp tay anh, thét lên đầy cấp bách.
"Trưởng phòng! Anh định thế thật sao?! Tôi sắp phải đi xem mắt với cái thằng bạn cấp hai mà tôi cực kỳ ghét đấy! Đã thế còn có cả cha đi cùng nữa!"
"Việc đó thì liên quan gì đến tôi?"
"Thật sự đấy, làm ơn đi! Chúng ta hãy giúp đỡ nhau một chút dựa trên tình người đi mà!"
Vì bị dồn vào đường cùng nên cậu cũng quên luôn cả cấp bậc đang đeo trên vai. Và càng nói, Yoo Young càng cảm thấy đây chính là phương pháp tối ưu nhất.
Nếu bảo rằng đang hẹn hò với Trưởng phòng Choi Do Won, chắc hẳn cha cậu sẽ vô cùng vui mừng. Nếu có thể duy trì vỏ bọc đang yêu đương với anh, có lẽ cậu sẽ được sống yên thân không bị can thiệp trong vòng hơn một năm trời. Rồi sau này khi bắt đầu nhắc đến chuyện kết hôn, cứ bảo là chia tay do bất đồng tính cách là xong.
Dù trông có vẻ là một lựa chọn hoang đường, nhưng hiện tại đây là cách tốt nhất. Một cách để cậu có thể sống yên ổn trong thời gian tới mà không phải đi xem mắt, không phải nghe cằn nhằn, cũng không bị bắt cóc kiểu phi lý thế này nữa.
Dĩ nhiên nếu làm vậy, Do Won sẽ biết cậu là con trai chủ tịch công ty này. Nhưng chẳng hiểu sao, dựa trên những gì cậu quan sát bấy lâu nay, Do Won tuy có hãm tài thật đấy nhưng có vẻ không phải hạng người lẻo mép.
Việc không một ai biết về những hành động mất mặt của cậu trong buổi liên hoan là minh chứng rõ ràng nhất. Vì vậy, nếu là Do Won, cậu tin rằng chỉ cần nhờ anh giữ bí mật về thân phận với các đồng nghiệp thì anh sẽ làm theo.
Về mọi mặt, Do Won chính là giải pháp hoàn hảo cho tình huống này. Nhưng vấn đề là phải thuyết phục được người đàn ông cứng nhắc như sắt đá này. Dù Yoo Young có nói gì, anh vẫn khoanh tay nhìn xuống cậu với vẻ mặt như thể không tin nổi, hoàn toàn không có ý định hợp tác.
Hỏng bét rồi. Giờ thì thực sự không còn thời gian nữa. Trong cơn túng quẫn, Yoo Young bắt đầu nói năng loạn xạ.
"Trưởng phòng, tôi xin anh đấy. Nếu anh giúp tôi một lần này thôi, sau này tôi sẽ cố gắng không làm chướng mắt anh nữa. Đi tập gym tôi cũng sẽ tránh mặt anh. Nha? Trưởng phòng, tôi xin anh đấy."
"Haaa... Trợ lý Han, cậu thực sự làm người khác thấy phiền phức đấy. Cậu không thấy mình đang gây phiền hà cho người khác sao?"
"Đúng là phiền hà thật. Nhưng hiện tại tôi không còn tâm trí đâu mà tính toán chuyện đó nữa. Trưởng phòng, làm ơn đi mà. Xin anh đấy! Chỉ một lần thôi! Trưởng phòng!"
Nhìn xuống Yoo Young đang bắt đầu nháo nhào lên như một đứa trẻ, Do Won thở dài với ánh mắt đầy vẻ chán ghét. Tuy nhiên, nếu thực sự ghét bỏ đến mức đó thì với tính cách của anh, lẽ ra anh đã rũ bỏ cậu mà bỏ đi từ lâu rồi. Đằng này anh tuy nhíu mày nhưng vẫn đứng lặng nhìn cậu, có vẻ như anh đang cân nhắc nên làm gì cho phải. Ít nhất trong mắt Yoo Young là như vậy.
Không bỏ lỡ sơ hở đó, Yoo Young bám lấy anh như đỉa đói.
"Trưởng phòng... làm ơn đi. Nha? Nếu hôm nay anh giúp tôi, nhất định sau này tôi sẽ báo đáp ơn sâu nghĩa nặng này của anh một lần thật lớn. Nha?"
"Tôi thấy mình chẳng có việc gì cần phải nhờ vả Trợ lý Han trong tương lai cả."
"Ơ kìa Trưởng phòng. Chuyện tương lai ai mà biết trước được chứ!"
Giữa lúc Yoo Young đang bám chặt lấy cánh tay Do Won – người vừa lạnh lùng nhìn xuống vừa cắt ngang lời cậu – và định lải nhải thêm vài câu nhây nhớt nữa, thì rè rè, rè rè, túi quần Do Won bắt đầu rung lên.
"Buông ra đi. Để tôi nghe điện thoại."
"Không. Buông ra là anh chạy mất cho xem."
"Cậu là trẻ con đấy à? Người ta đã bảo không thích rồi sao còn cứ ăn vạ thế hả."
Do Won nhíu mày, nhưng Yoo Young vẫn bám lủng lẳng trên tay anh không chịu buông, dĩ nhiên là đi kèm với một vẻ mặt trông thảm hại hết mức có thể. Anh thở dài một tiếng, để mặc Yoo Young như vậy rồi lấy điện thoại ra nghe.
"Alô..."
Là tôi đây. Anh đang ở đâu vậy? Tối nay anh định về nhà chính đúng không?
Một giọng nói thanh nhã vang lên rõ ràng qua điện thoại khiến Yoo Young cũng có thể nghe thấy. Ngay khoảnh khắc đó, gương mặt Do Won trở nên hung hiểm không thể diễn tả bằng lời. Thấy gương mặt anh trở nên đáng sợ đến mức không thể so sánh với lúc đối phó với mình, Yoo Young vô thức lén lút buông tay anh ra, rồi lùi lại vài bước giữ khoảng cách.
"Tôi không về. Đang bận."
Do Won lạnh lùng nghiến răng nói. Yoo Young nín thở, im lặng quan sát sắc mặt anh.
Vì đã buông tay và lùi lại một chút nên cậu không còn nghe thấy người ở đầu dây bên kia nói gì nữa. Nhưng chắc chắn đó không phải là một cuộc liên lạc vui vẻ gì. Bởi giọng của Do Won khi thở dài một hơi thật dài vào điện thoại nghe chẳng dễ chịu chút nào.
"Tôi hy vọng cậu đừng có tự tiện đến nhà tôi khi tôi không có nhà như thế nữa. Chuyện đó để nói sau đi."
Dứt lời, Do Won cúp máy.
Yoo Young, người vừa mới đây thôi còn như đứa trẻ bám lấy tay Do Won ăn vạ bất chấp, giờ đây chẳng dám tiến lại gần anh thêm bước nào nữa. Cậu chỉ dám lấm lét nhìn sắc mặt anh. Anh đút điện thoại vào túi quần, khẽ chửi thề bằng giọng thấp, trông tâm trạng anh tệ hơn lúc nãy gấp bội phần.
'Gì vậy trời, chết tiệt thật... Sao tự nhiên lại nổi cáu vào đúng cái lúc này cơ chứ...!'
Yoo Young than thầm trong lòng. Cậu đã nghĩ chỉ cần dỗ dành thêm một chút nữa thôi là anh sẽ mủi lòng, nhưng không khí thế này thì đến mở miệng cậu cũng không dám.
Dù cảm thấy tiếc nuối đến phát khóc khi phải để anh đi mất, và cũng ghét cay ghét đắng buổi xem mắt với Kim Young Hoon... nhưng giờ thực sự là hết cách rồi. Dù tình cảnh của mình có cấp bách đến đâu, cậu cũng không thể ép buộc một người đang có gương mặt hầm hầm đáng sợ như vậy phải theo ý mình.
'Thực ra... ngay từ đầu đây đã là một đề nghị vô lý rồi.'
Yoo Young gãi đầu lùi lại phía sau. Suy nghĩ kỹ lại thì đối với cậu, Do Won vẫn là một lựa chọn đầy sức hút, nhưng ở vị trí của anh thì đúng là chẳng được lợi lộc gì. Anh có gì mà phải thiếu thốn đến mức đi đóng giả người yêu với cậu cơ chứ?
'Haaa... Phải rồi, đúng là thế mà. Người này làm sao mà chịu giúp mình được.'
Yoo Young thở dài u sầu. Trong tình cảnh này, dù có muốn bỏ trốn thì chắc hẳn đám vệ sĩ lúc nãy vẫn đang lảng vảng quanh khách sạn thôi. Có vẻ hôm nay đúng là ngày cậu phải ngồi lại với cha để xem mắt Kim Young Hoon rồi. Đúng là một ngày tồi tệ về mọi mặt.
Dù sao thì cậu cũng muốn gửi lời cảm ơn đến Do Won vì đã đến cứu mình. Dù anh không giúp cậu việc kia nhưng ơn cứu mạng vẫn là ơn cứu mạng. Vả lại cũng vì quá tuyệt vọng nên cậu mới bám lấy anh thôi, chứ thực lòng cậu cũng chẳng kỳ vọng 100% là anh sẽ đồng ý cái lời thỉnh cầu hoang đường đó.
Nghĩ vậy, Yoo Young gập người thật thấp, định dùng giọng điệu ngượng nghịu để chào tạm biệt và cảm ơn anh.
"Trưởng phòng... Cái đó... xin lỗi vì đã ăn vạ anh. Tại tôi đang vội quá... Dù sao hôm nay cũng thật lòng cảm ơn anh. Hẹn gặp anh vào thứ Hai..."
"Trợ lý Han."
Thế nhưng giọng nói đanh thép của Do Won đã cắt ngang lời Yoo Young. Yoo Young giật mình ngẩng lên, ngơ ngác hỏi "Dạ?".
Với vẻ mặt không ai thấu nổi tâm can, Do Won thản nhiên buông một câu.
"Tôi sẽ giúp cậu. Đóng giả làm người yêu."