Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 31

Trước Tiếp

Chương 31

"Hự!"

Gã trưởng nhóm vệ sĩ phát ra một tiếng kêu khó nghe rồi buông bàn tay đang giữ Yoo Young ra. Cùng lúc đó, những gã đồng bọn đang ngồi cạnh đồng loạt đứng bật dậy. Một tên trong số đó trừng mắt dữ dằn nhìn Do Won rồi chộp lấy cổ tay anh.

"Anh là cái quái gì thế hả?"

Đúng lúc đó, Yoo Young với gương mặt cắt không còn giọt máu vội đứng dậy hét lớn:

"Này! Không mau buông tay ra sao?!"

Tiếng chuông báo động trong đầu cậu đang kêu gào thảm thiết. Chẳng hiểu sao Do Won lại xuất hiện ở đây, nhưng cậu nhất định phải ngăn đám vệ sĩ mẫn cán đến mức thừa thãi của cha mình làm hại đến anh.

Cậu không muốn dính dáng thêm bất kỳ rắc rối khó xử nào với cấp trên nữa. Yoo Young lao vào như kẻ phát điên, bám chặt lấy cánh tay gã vệ sĩ đang giữ Do Won.

"Buông ra. Các người mà dám đụng đến một đầu ngón tay của người này thì đừng có trách tôi! Tôi gọi cho cha bây giờ đấy, nghe chưa?!"

Trước những lời lẽ hỗn loạn nửa kính ngữ nửa trống không của Yoo Young, Do Won khẽ nhíu mày như thể không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Thế nhưng đối với Yoo Young lúc này, việc ngăn chặn lũ người này đụng vào Do Won còn cấp bách hơn là giải thích tình hình cho anh hiểu.

Cậu dậm chân lo lắng rồi gọi điện cho cha. Ngay khi đầu dây bên kia kết nối, Yoo Young gào lên:

"Cha à! Con bảo là con sẽ đi xem mắt mà. Cha mau xử lý đám người này đi. Cha có biết họ vô lễ đến mức nào không? Cứ thế này thì chưa kịp xem mắt đã bị đuổi khỏi khách sạn rồi, mau bảo họ rút lui đi! Cha mà không làm thế là con khỏa thân nằm ăn vạ ở đây luôn đấy!"

Có lẽ cha cậu cũng thấy cạn lời trước đứa con đang nổi trận lôi đình nên không nói gì mà cúp máy ngay. Yoo Young hậm hực ngắt điện thoại rồi lườm nguýt đám đàn ông. Đã lâu rồi cậu mới lại nổi nóng thế này... à không, cũng chẳng phải lâu lắm, nhưng dù sao thấy gã trưởng nhóm vệ sĩ tái mặt nghe điện thoại của cha, cậu biết mình đã bước đầu dàn xếp xong xuôi.

"Vâng, thưa Chủ tịch. Vâng. Vâng. Tôi xin lỗi. Chúng tôi đã đưa cậu chủ đến nơi an toàn... Vâng... Tôi xin lỗi. Chúng tôi xin phép đi ngay."

Sau khi nhận điện thoại của Chủ tịch, đám vệ sĩ lẳng lặng rút khỏi khách sạn. Do Won nheo mắt nhìn theo bóng lưng họ đi xa dần, rồi quay sang nhìn Yoo Young.

"Trợ lý Han. Rốt cuộc chuyện này là sao?"

"Trưởng phòng, sao tôi lại... sao anh lại ở đây?"

Cả hai gần như cùng lúc thốt ra câu hỏi dành cho đối phương. Do Won khẽ thở dài rồi trả lời ngắn gọn trước:

"Tôi thấy Trợ lý Han bị bắt đi ở hầm gửi xe nên đã đuổi theo. Còn Trợ lý Han thì sao?"

"Tôi bị cha ép đi xem mắt... À không, khoan đã, đợi một chút."

Yoo Young định vô thức kể về tình cảnh của mình thì bỗng khựng lại, đôi mắt mở to. Hình như cậu vừa nghe thấy điều gì đó khiến mình muốn ngã ngửa.

"Vậy là bây giờ, Trưởng phòng vì... lo cho tôi nên mới... đến tận đây sao?"

Thật không thể tin nổi. Cái người bình thường hãm tài đến thế, vậy mà lại đến đây để cứu mình sao...? Ngay lúc này? Vào ngày nghỉ này? Cái miệng há hốc của cậu mãi mà không khép lại được. Người này thực sự là Trưởng phòng Choi Do Won mà mình biết sao...? Hay là mình đang nhìn nhầm người?

Mặc kệ phản ứng của cậu, Do Won hỏi lại bằng giọng điệu đầy mùi công việc:

"Dẹp chuyện đó sang một bên đi. Xem mắt sao?"

"Vâng. Cha tôi định kỳ lại dùng cách bắt cóc này để ép tôi đi xem mắt... Haaa... Ông ấy toàn làm vậy thôi."

Yoo Young thở dài với vẻ mặt u sầu.

"Tôi đã làm anh giật mình lắm đúng không? Ha ha... Nhà tôi nó hơi kiểu như vậy đấy. Dù sao thì cũng thật xin lỗi vì đã làm anh hoảng hốt, và còn nữa..."

"……."

"Dù sao thì anh cũng đã đến tận đây để cứu tôi... đúng không? Cảm ơn anh vì... khụ... đã đến cứu tôi."

Cậu ngập ngừng đưa ra lời cảm ơn đầy ngượng nghịu. Dù bình thường có bảo anh là kẻ không ra gì đi nữa, thì đây vẫn là người đã không làm ngơ mà đuổi theo cứu cậu khi thấy cậu bị đám đàn ông bặm trợn lôi đi ở hầm gửi xe. Thật may đây chỉ là màn bắt cóc nực cười do cha cậu dàn dựng, chứ nếu là tình huống nguy hiểm thực sự thì sao. Thậm chí anh đã chấp nhận rủi ro vì hiểu lầm đây là một vụ bắt cóc thật sự cơ mà.

Ác cảm dành cho anh tạm thời tan biến, nhường chỗ cho lòng biết ơn len lỏi. Cảm thấy có chút ngượng ngùng, Yoo Young khẽ lảng tránh ánh mắt anh. Vành tai cậu bỗng chốc nóng bừng, lồng ngực cũng thấy ngứa ngáy lạ kỳ.

Nhìn xuống Yoo Young, Do Won thản nhiên buông một câu:

"Dù sao không có chuyện gì lớn là tốt rồi. Thật may là không ảnh hưởng đến việc đi làm vào thứ Hai tới."

... Phải rồi, thế này mới đúng là Trưởng phòng Choi Do Won chứ. Cậu đã tự hỏi sao anh chưa thốt ra cái câu phá tan bầu không khí đó cơ mà. Ngay khoảnh khắc Yoo Young định gượng cười rồi cúi đầu chào tạm biệt:

"Cảm ơn..."

"Trợ lý Han, điện thoại."

Chiếc điện thoại bị vứt lăn lóc trên bàn sau cuộc gọi với cha lúc nãy lại reo lên inh ỏi. Yoo Young vội vàng chộp lấy nó. Điềm xấu đã linh ứng, màn hình hiển thị cái tên [Cha].

"... Vâng."

Con vừa mới làm loạn một trận khiến ta quay cuồng cả đầu óc đây. Ta đã tin tưởng cho đám vệ sĩ rút lui rồi, đừng có nói là con định bỏ trốn đấy nhé.

"Haaa... Con không trốn. Đã bảo là không trốn rồi mà."

Có vẻ ông đang nói về việc rút nhóm vệ sĩ đi lúc nãy. Yoo Young với vẻ mặt hoàn toàn buông xuôi, hơi nghiêng đầu để giữ chặt điện thoại. Trong lúc đó, màn hình bỗng sáng lên, và Yoo Young không hề hay biết rằng mình đã vô tình chạm má vào nút loa ngoài.

Bây giờ ta cũng đang trên đường tới đó đây. Sắp đến nơi rồi. Hôm nay chúng ta sẽ cùng xem mắt nhé.

Lời tuyên bố đanh thép của cha cậu vang vọng rõ mồn một khiến những người xung quanh cũng có thể nghe thấy. Yoo Young giật nảy mình, vội vàng chạm vào màn hình để tắt loa ngoài.

"Cái... cái gì cơ ạ, cha...? Cùng ngồi lại... xem mắt sao?!"

Có gì mà không được chứ? Dù sao đều là người quen cả mà.

"Người quen sao? Cha đang nói cái gì vậy ạ?"

Yoo Young ngơ ngác trước những lời nói đầy ẩn ý. Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cậu không khỏi bàng hoàng.

Là Kim Young Hoon, con còn nhớ không? Bạn cấp hai của con đấy.

"Kim Young Hoon...?"

Cái tên hoàn toàn nằm ngoài dự tính khiến Yoo Young nhíu mày một lát, rồi cậu hốt hoảng bịt miệng lại.

"Đừng nói là... cha đang nói đến Kim Young Hoon, con trai của tập đoàn xây dựng MD đấy nhé?!"

Phải. Con nhớ tốt đấy. Ta vừa đi họp mặt thì gặp cha cậu ấy, nghe tin cậu ấy đã phân hóa thành Alpha nên đôi bên có ý định sắp xếp một buổi gặp mặt.

Trời đất như sụp đổ trước mắt cậu. Theo ký ức của cậu, Kim Young Hoon thời đi học tuy gia thế tốt, mặt mũi sáng sủa nhưng bản tính lại vô cùng hèn hạ và đê tiện. Hắn chuyên bám đuôi nịnh bợ những đứa có gia thế khủng hơn và tính tình hung dữ hơn, còn đối với những đứa trẻ yếu thế, hắn sẽ đưa cho một nghìn won rồi hách dịch bắt đi mua năm cái bánh mì và sữa. Đúng là loại người đó đấy.

Hơn nữa, hắn còn luôn rình rập buông những lời nhảm nhí với cậu kiểu như 'Cái mặt này mà phân hóa thành Omega thì đúng là hợp nhất, nếu chuyện đó xảy ra thì tôi đây sẽ mang về nuôi.'

Cơn giận bốc lên, Yoo Young đã lao vào đấm thẳng mặt hắn dẫn đến một trận ẩu đả ra trò, nhưng vì lúc đó cha hai bên đang là đối tác làm ăn nên mọi chuyện bị lấp l**m cho qua.

Bắt cậu xem mắt với cái thằng Kim Young Hoon đó, lại còn có cả phụ huynh đi kèm nữa sao? Yoo Young nổi hết cả da gà da vịt.

"Cha à!"

Định gào lên nhưng vì nể nang những người xung quanh, cậu cố kìm giọng xuống.

"Con ghét Kim Young Hoon. Cha không nhớ vụ con đánh nhau với nó à? Có chết con cũng không xem mắt với nó đâu! Mà thời đại nào rồi còn dẫn cả phụ huynh đi xem mắt hả cha!"

Im ngay, cái thằng ranh này! Thế thì bấy lâu nay con phải tự mà tìm hiểu đi chứ!

Tiếng quát của cha khiến màng nhĩ cậu đau nhức. Yoo Young nhíu mày đưa điện thoại ra xa tai một chút.

Đứa này cũng ghét, đứa kia cũng không ưng. Từ trước đến giờ đã có ai khiến con suy nghĩ nghiêm túc chưa? Coi thường xem mắt như trò đùa, lần nào đi cũng chỉ lo ăn cho ngon rồi đứng dậy phủi mông đi về, ta không thể chịu nổi cái bộ dạng đó của con nữa đâu!

"Không phải, cha ơi! Người thấy hoang đường lúc này là con mới đúng chứ? Thà là người lạ còn hơn, sao tự nhiên lại bắt con đi xem mắt với bạn cấp hai hả cha! Lại còn chẳng thèm nói trước với con câu nào!"

Đừng có nói nhiều, cứ gặp rồi nói chuyện sau! Ta sắp đến nơi rồi.

Cuộc điện thoại ồn ào kết thúc. Cậu thấy nực cười đến mức không thốt nên lời. Yoo Young tắt màn hình điện thoại với gương mặt như người mất hồn.

"……."

"……."

Đứng im quan sát một hồi lâu, Do Won khẽ gật đầu rồi quay lưng bước đi.

"... Dù sao thì, hẹn gặp lại vào thứ Hai nhé. Vất vả cho cậu rồi."

Cái người vô tâm này. Người ta đang gặp đại nạn như thế này, anh nghe hết rồi mà lại định chuồn đi một mình sao... Xét cho cùng thì Do Won chẳng liên quan gì đến chuyện này, nhưng với kẻ đang rơi vào đường cùng như Yoo Young, hình ảnh Do Won lạnh lùng quay lưng mà không một lời an ủi khiến cậu không thể nào vừa mắt được.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu chẳng có tư cách gì để nhờ Do Won giúp đỡ. Dù Do Won có đột nhiên từ trên trời rơi xuống vào đúng thời điểm này đi chăng nữa, thì cũng đâu thể bắt anh đóng giả làm người yêu để lừa cha cậu được...

... Khoan đã.

Một luồng điện xẹt qua cơ thể Yoo Young.

Đóng giả làm người yêu sao...?

Ánh mắt Yoo Young nhanh chóng quét qua bóng lưng của Do Won. Một bóng lưng rộng và vững chãi, sự tao nhã và uy nghiêm không hề bị mai một dù anh là người duy nhất mặc đồ thể thao trong khách sạn này, lại còn là một Alpha trội với khí chất xuất sắc. Một nhân tài mà công ty phải khó khăn lắm mới mời về được nhờ lý lịch rực rỡ và năng lực nức tiếng trong giới. Và quan trọng hơn cả, anh chính là người mà cha cậu vô cùng ưng ý, thậm chí còn ngầm ý muốn vun vén cho cậu.

Còn điểm nào mạnh mẽ hơn thế nữa không? Nghĩ đến đó, Yoo Young chẳng màng đến việc gì nữa mà lao thẳng về phía Do Won lúc này đã đi được một quãng khá xa.

"Đợi đã! Trưởng phòng! Đợi, đợi tôi một chút!"

Yoo Young hớt hải đuổi theo rồi chộp lấy cánh tay Do Won. Do Won hơi nhíu mày quay đầu lại.

"Lại chuyện gì nữa đây?"

"Cái đó, Trưởng... Trưởng phòng."

Dù đã lao đến bất chấp tất cả, nhưng khi đối diện với đôi mắt lạnh lùng thấu xương của anh đang nhìn xuống mình, cậu lại thấy nghẹn lời. Nhưng giờ là lúc liều ăn nhiều, không thành công cũng thành nhân. Nếu để người đàn ông này đi mất, cậu sẽ phải ngồi cùng cha mình để xem mắt với cái thằng Kim Young Hoon và phụ huynh của hắn. Chỉ cần tưởng tượng đến khoảng thời gian kinh khủng đó thôi là cậu đã không thể chịu đựng nổi rồi.

"Tôi... tôi có chuyện này muốn thưa với anh."

Anh không giục giã, chỉ dùng vẻ mặt ngạo mạn như muốn bảo cậu cứ nói thử xem, khiến cậu tự động thấy lép vế. Yoo Young l**m môi một cái, nhắm tịt mắt lại rồi lấy hơi từ bụng.

"Cái đó! ... Xin lỗi anh nhưng... tôi, tôi đang vội quá nên..."

"Chủ tịch của SC?"

Đang nhắm chặt mắt, Yoo Young nghe thấy giọng của Do Won liền mở bừng mắt ra.

"... Dạ?"

"Đằng kia."

Do Won dùng cằm hất nhẹ về phía cửa vào khách sạn với vẻ mặt vô cảm. Yoo Young giật nảy mình, đôi mắt mở to kinh hoàng. Chẳng phải cha cậu trong bộ vest chỉnh tề đang bước vào kia sao?

Không phải chứ, bảo là sắp đến nơi mà sao lại nhanh đến mức này cơ chứ...! Trong cơn nguy cấp, Yoo Young chẳng còn kịp nghĩ ngợi gì thêm mà dùng cả hai tay túm lấy bắp tay Do Won kéo đi.

"Trưởng... Trưởng phòng, làm ơn, làm ơn đi lối này với tôi...!"

"Trợ lý Han. Cậu lại bị làm sao thế?"

"Làm ơn đi mà. Làm ơn. Làm ơn! Coi như anh cứu một mạng người đi!"

Yoo Young trợn mắt thì thầm đầy gấp gáp. Dường như cảm nhận được khí thế không phải dạng vừa của một Yoo Young đang mặt mày cắt không còn giọt máu, thật may là Do Won đã thuận theo mà bước đi cùng cậu.

Chỉ cần chậm đúng 10 giây thôi là đã bị phát hiện rồi. Để tránh khỏi tầm mắt của cha, Yoo Young nhanh chóng kéo Do Won về phía thang máy, cậu lao vào trong rồi quẹt thẻ phòng. Cha cậu đang dáo dác nhìn quanh khu vực sofa nơi Yoo Young ngồi lúc nãy để tìm cậu.

Ngay sau đó, điện thoại của Yoo Young bắt đầu reo. Cậu nhanh chóng ngắt cuộc gọi rồi thoăn thoắt nhắn lại: [Con đang đi vệ sinh một lát ạ.]

Bây giờ đúng là được ăn cả ngã về không rồi. Yoo Young hạ quyết tâm, đôi nắm đấm nhỏ siết chặt lại.

Ting, tiếng chuông vang lên báo hiệu thang máy đã dừng đúng tầng mà lúc nãy Yoo Young vừa thay đồ xong.

Trước Tiếp