Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 39

Trước Tiếp

Chương 39

"Trợ lý Han."

"À, Trưởng phòng."

"Đã đến giờ cơm rồi, cậu không thấy đói sao?"

Phải rồi. Trưởng phòng là người cực kỳ chú trọng chuyện ăn uống... Yoo Young khẽ nuốt nước bọt trước cơn đói bất chợt, nhưng vẫn cố lắc đầu.

"... Tôi không sao ạ. Chỉ cần khớp xong nhanh rồi tôi sẽ về nhà ăn."

"Chẳng biết bao giờ mới xong đâu, thà rằng vừa ăn vừa nói chuyện chẳng phải tốt hơn sao."

Cũng giống như lần trước, anh có vẻ không có ý định nhượng bộ trong việc chăm lo bữa ăn. Đằng nào bụng cũng đã đói, dù đã từ chối một lần cho phải phép nhưng thấy không còn lý do gì để khước từ thêm nữa, Yoo Young liền gật đầu cái rụp.

"Vậy anh muốn ăn gì ạ? Chúng ta gọi đồ về hay đi ăn ngoài?"

"Trợ lý Han cũng xong việc rồi đúng không? Ăn ngoài rồi tan làm luôn đi."

"Vâng, được ạ."

Cả hai cùng nhau dọn dẹp văn phòng. Trong khi Yoo Young kiểm tra đèn và máy lọc không khí để tắt nguồn, Do Won hạ rèm cửa và đi một vòng văn phòng để kiểm tra.

Ngay từ đầu cậu đã cảm nhận được Do Won không phải kiểu người thích cậy quyền thế để lên mặt. Ngay cả khi làm những việc vặt vãnh thế này, cậu cũng chưa từng thấy anh đứng khoanh tay nhìn suông bao giờ.

Thái độ đó của anh cũng bộc lộ rõ nét trong công việc. Khi phân chia nhiệm vụ, anh vô cùng lạnh lùng, nhưng nếu có thành viên nào đuối sức hay tụt lại phía sau, anh sẽ lặng lẽ giúp đỡ cho đến khi người đó hoàn thành tốt vai trò của mình.

Hai người cùng nhau đóng cửa văn phòng và bước vào thang máy. Trong lúc chờ đợi sau khi nhấn nút tầng một, Yoo Young khẽ liếc trộm Do Won.

'Vẫn không thể tin được, thật sự không tin nổi...'

Bước vào thang máy, ký ức về ngày hôm đó tự nhiên hiện về. Cái ngày cậu vừa bước ra khỏi nhà đã suýt làm đổ cà phê lên áo anh. Hôm đó cả hai cũng đã lời qua tiếng lại, cậu còn rủa anh đi đường dẫm phải phân nữa chứ. Dĩ nhiên, đó là lúc cậu chưa từng tưởng tượng nổi anh sẽ trở thành Trưởng phòng của mình.

Do Won bây giờ hay khi đó đều mang một gương mặt tương tự. Ánh mắt hờ hững chẳng rõ đang nghĩ gì và gương mặt luôn duy trì vẻ không cảm xúc. Khi ấy, càng ngắm nhìn những đường nét điển trai của anh, cậu càng thấy ghét cay ghét đắng. Thế mà hôm nay nhìn lại... chà, xem ra trông anh cũng không đến nỗi đáng ghét đến mức đó.

Đột nhiên, Do Won cất tiếng:

"Trợ lý Han."

"... Dạ?"

Hóa ra cậu lại đang thẫn thờ nhìn mặt anh nữa rồi. Sợ anh lại mỉa mai chuyện bị nhìn chằm chằm như lần trước, Yoo Young khẽ liếc nhìn sắc mặt anh, nhưng may thay, lời anh thốt ra lại là chuyện khác.

"Cậu thích ăn món gì?"

"Tôi thì món gì cũng được ạ."

"Không có thực đơn nào tên là 'món gì cũng được' cả. Hãy chọn một món cụ thể đi."

Đến cả chuyện chọn thực đơn mà anh cũng phải nói năng cứng nhắc như thế sao. Yoo Young lầm bầm trong lòng rồi vô thức thốt ra:

"Kìa, Trưởng phòng cũng biết mà. Thường thì khi đi ăn với cấp trên, cấp dưới sẽ phải chiều theo khẩu vị của cấp trên chứ."

"……."

Nhìn Do Won lặng lẽ nhìn mình một lúc, Yoo Young vội vàng ngậm miệng lại.

'Sao mình lại bộc phát thế này... Anh ta giờ không còn là gã hàng xóm đáng ghét nữa, mà là cấp trên trực tiếp của mình đấy...!'

Vì vừa nhớ lại chuyện cũ trong thang máy nên cậu đã lỡ lời như thế. Cảm thấy mình bỗng chốc trở thành một nhân viên vô lễ, Yoo Young lén lén quan sát sắc mặt anh, nhưng thật may là Do Won không hề trách mắng.

"Khi ở riêng với tôi thì đừng bận tâm mấy chuyện đó, cứ nói ngay món mình muốn ăn đi. Điều đó sẽ giúp ích cho việc đưa ra quyết định nhanh chóng hơn."

Dù giọng điệu vẫn cứng nhắc như vậy. Nhanh chóng nắm bắt bầu không khí, Yoo Young vội vàng đưa ra câu trả lời:

"Vậy thì tôi muốn đến quán sushi mà lần trước anh đã mua cho tôi ạ."

"Được rồi. Đi thôi."

Yoo Young sóng đôi cùng Do Won đi bộ khoảng ba phút từ công ty đến quán sushi. Vì đây là khu vực tập trung nhiều tòa nhà văn phòng nên trong quán nhỏ có khá đông người đang làm một ly nhẹ nhàng sau giờ làm việc. Cả hai ngồi vào quầy bar.

"Cậu thích loại sushi nào?"

"Tôi đều thích... Vậy tôi chọn combo sushi nhé."

Sợ anh lại thuyết giáo về việc đưa ra quyết định nhanh chóng này nọ, Yoo Young đưa ra một câu trả lời an toàn. Do Won gật đầu, rồi đặt món với nhân viên vừa mang nước và khăn giấy ra.

"Cho tôi hai suất sushi đặc biệt."

"Vâng, xin cảm ơn ạ."

Dù sao thì anh ta cũng không phải kẻ keo kiệt. Yoo Young vô thức mỉm cười mãn nguyện. Thấy Do Won cởi áo khoác, cậu ra hiệu bảo anh đưa áo cho mình rồi treo lên móc ở góc quán cùng với áo của cậu. Khi quay lại chỗ ngồi, Do Won đưa tay ra.

"Cậu bảo đã soạn sẵn rồi đúng không? Đưa tôi xem nào. Những điều cần thống nhất hôm nay."

"À, vâng. Nhưng thực ra... tôi cũng chưa viết gì đặc biệt cả. Vì tôi nghĩ chúng ta cần phải thảo luận cùng nhau..."

Yoo Young gãi đầu, lấy tờ giấy in sẵn từ trong túi xách ra. Do Won nhanh chóng lướt qua tờ giấy chỉ ghi vài điều đơn giản như thời gian và địa điểm gặp gỡ đã nói lần trước, rồi anh lên tiếng:

"Kế hoạch tương lai."

"Vâng, tôi nghĩ... có lẽ các bậc phụ huynh sẽ hỏi chuyện đó."

Cậu nghĩ có lẽ họ sẽ đề cập đến chuyện này một cách khá lộ liễu. Cậu không rõ tính cách cha mẹ anh thế nào, nhưng ít nhất cậu chắc chắn cha mẹ mình sẽ làm vậy. Do Won gật đầu đồng tình.

"Dù sao thì họ cũng sẽ nói chuyện trên tiền đề là kết hôn thôi."

"Vâng, chính vì vậy... hay là chúng ta cứ trả lời đại loại như 'đang có ý định' thôi ạ?"

Đúng lúc đó, từ bàn tiệc tập thể bên cạnh vang lên tiếng hô lớn "Vì chúng ta!", khiến ý kiến của Yoo Young hoàn toàn bị át đi. Do Won khẽ nhíu mày rồi ghé sát người về phía Yoo Young. Yoo Young cũng kề sát miệng vào tai Do Won, nói lại lần nữa:

"Là 'có ý định kết hôn'! Trả lời như vậy được không ạ?"

Vô tình nói to như vậy, Yoo Young bỗng câm nín khi nhìn thấy góc nghiêng gương mặt anh ngay sát tầm mắt. Trong khoảnh khắc, một nhịp đập mạnh mẽ trỗi dậy nơi lồng ngực.

Dù không hề cố ý nhưng mắt cậu bỗng mở to. Khoảng cách quá gần. Giống hệt như lúc hai người hôn nhau trong căn phòng ngày hôm ấy. Với cảm giác hơi run rẩy, ánh mắt Yoo Young dừng lại khi nhìn vào góc nghiêng của anh. Đó là bởi Do Won cũng xoay mặt lại nhìn thẳng vào mắt cậu và gật đầu.

"Được. Cứ vậy đi."

Ánh mắt chạm nhau chỉ trong thoáng chốc, Do Won nhanh chóng lùi người lại. v**t v* lồng ngực đang đập thình thịch, Yoo Young cố gắng điều hòa nhịp thở một cách kín đáo. Cậu không hiểu tại sao tim mình lại đập mạnh đến thế.

'Lạ thật... Có phải vì ở cạnh Alpha không? Hay pheromone lại giở quẻ rồi? Lúc nãy kiểm tra bằng máy đo thấy vẫn bình thường mà...'

Sợ anh lại mỉa mai chuyện pheromone này nọ, Yoo Young khẽ liếc nhìn gương mặt anh. Tuy nhiên, pheromone của Do Won chỉ đậm hơn một chút chứ không có dấu hiệu dao động dữ dội theo pheromone của cậu. Thấy anh không nói gì, có lẽ pheromone không phải là vấn đề.

Vậy thì vấn đề là gì chứ. Khi Yoo Young còn đang mải mê suy nghĩ, Do Won khẽ gõ lên mặt quầy bar như muốn ra hiệu.

"Cậu đang nghĩ gì vậy."

"À... Không có gì đâu ạ."

"Tôi đã soạn thử cái này vì nghĩ nếu biết trước thì sẽ ít bị bối rối hơn. Cậu cứ nắm sơ qua đi."

Trên tờ giấy Do Won đưa có ghi tóm tắt những thông tin cơ bản về gia đình anh. Vô tình đón lấy tờ giấy, mắt Yoo Young mở to kinh ngạc.

'Quả nhiên nhìn anh ta toát ra vẻ quyền quý là có lý do cả mà...! Đúng là 'ngậm thìa vàng' chính hiệu.'

Trời đất. Cha anh lại là Chủ tịch của Xây dựng KS, một công ty con của tập đoàn KS sao. Cậu thật không thể hiểu nổi tại sao một thiếu gia nhà giàu nứt đố đổ vách như anh lại lăn lộn ở đây để làm cái chức Trưởng phòng quèn này. Đáng lẽ anh phải vào làm dưới trướng cha mình để sống đời vương giả mới đúng chứ...

Mà thôi, xét cho cùng thì cậu cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Yoo Young gật đầu, đoán định rằng đằng sau những dòng chữ trên giấy kia chắc hẳn Do Won cũng có nỗi khổ riêng.

"... Tôi đã nắm rõ rồi ạ."

"Và tôi còn một đề xuất khác nữa."

Do Won lên tiếng với gương mặt thản nhiên.

"Là gì ạ?"

"Như đã ghi ở đó, cha mẹ tôi cũng là những người có hình chất. Vì vậy, tôi thấy cần phải 'khớp' pheromone một chút để tạo sự dung hòa như lần trước, Trợ lý Han thấy sao?"

Nếu không phải vì giọng nói quá đỗi công sự kia thì có lẽ Yoo Young đã vô thức gật đầu rồi. Thế nhưng ngay khi nhận thức được nội dung lời nói sau một nhịp trễ, gương mặt Yoo Young bắt đầu đỏ bừng lên như lửa đốt.

"Cái... cái đó... ý anh bảo 'khớp' pheromone... nghĩa là."

"Là việc chúng ta đã làm lần trước ấy."

Chất giọng trầm và cứng nhắc trả lời một cách hết sức tự nhiên.

"Chỉ nắm tay hay ôm thì pheromone rất khó dung hòa đủ để qua mắt họ, nên chúng ta cần phải hôn như lần trước. Dù vậy chúng ta không thể đi quá giới hạn được, nên nếu lặp lại việc hôn nhau nhiều lần mỗi ngày..."

"Á, á! Trưởng phòng! Chờ đã, chờ một chút ạ."

Giọng anh không lớn, chỉ ở mức trầm thấp vừa đủ nghe, nhưng hiếm hoi thay lúc này quán lại bỗng nhiên yên tĩnh. Những lời lẽ lộ liễu găm thẳng vào tai Yoo Young một cách rõ mồn một, khiến cậu phải ngăn anh lại với vành tai đỏ rực như sắp nổ tung.

"Sao vậy."

Mặc cho chính chủ vẫn đang hỏi lại với gương mặt thản nhiên như không.

"Thì, Trưởng... Trưởng phòng... tôi, khụ..."

"Sushi của quý khách đây ạ."

Vừa vặn lúc đó, vị đầu bếp từ bên trong quầy bước ra, đích thân đặt đĩa sushi trước mặt hai người. Yoo Young cúi gầm mặt với gương mặt đỏ lựng.

"... Chúc anh ngon miệng."

"Cậu ăn nhiều vào."

Yoo Young vội vàng quay mặt về phía mình, hớp một ngụm canh Jang-guk nóng hổi. Lạ thật, ở cạnh người đàn ông này luôn khiến cậu cảm thấy không tốt cho tim mạch chút nào.

Ngày trước thì là vì chỉ cần thấy mặt anh là cơn giận bốc lên, còn dạo này... cậu cũng không rõ nữa. Cả lúc nãy khi ghé sát tai anh để nói chuyện, lẫn nội dung lời anh vừa nói. Những điều đó cứ mang lại cho cậu sự xao động lớn đến mức khiến lòng bồn chồn không yên. Trong khi Do Won có vẻ chẳng nghĩ ngợi gì, thì việc bản thân mình cứ mãi dao động vì những chuyện này khiến cậu thấy chính mình thật lạ lẫm.

Tại sao Do Won lại có thể vô cảm với những chuyện này đến vậy? Anh ta đã yêu đương quá nhiều rồi sao? Việc tiếp xúc thân mật như thế này với Omega đối với anh là chuyện bình thường sao? Trong khi đối với cậu, việc có những đụng chạm khiến tim gan ngứa ngáy thế này là một cảm giác vô cùng xa lạ và khác biệt.

'Đừng nghĩ lung tung nữa, ăn cơm thôi. Chỉ là... công việc thôi, công việc thôi mà.'

Yoo Young vừa nghĩ ngợi vừa cho miếng sushi chấm nước tương vào miệng nhai ngấu nghiến. Cậu và anh bắt đầu mối quan hệ kỳ quái này chỉ vì đôi bên đều có thứ cần trao đổi, chẳng có gì to tát cả. Sau khi ra mắt cha mẹ mỗi bên và ngụ ý rằng 'chúng con đang rất tốt nên đừng ép buộc chuyện cưới hỏi nữa', hai người sẽ trở lại mối quan hệ Trưởng phòng và nhân viên bình thường.

Vậy nên đã mất công che mắt thì phải làm cho tới nơi tới chốn. Đúng như anh nói, nếu để bị lộ thì thà đừng làm còn hơn. Yoo Young cố gắng nghĩ như vậy nhưng vẫn thật khó để xoa dịu trái tim đang đập thình thịch. Suốt bữa ăn, cả khoảng cách ghế ngồi quá gần lẫn hương thơm thoang thoảng từ người bên cạnh đều khiến lòng cậu ngứa ngáy, cậu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nhà hàng này.

Thế nhưng, sau bữa ăn còn có thứ đáng sợ hơn chờ đợi phía trước. Do Won nhìn Yoo Young đã ăn xong, thản nhiên nói:

"Vậy thì từ hôm nay, chúng ta bắt đầu 'khớp' nhé."

Trước Tiếp