Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 28

Trước Tiếp

Chương 28

Xem phim đến tận khuya khoắt đêm qua rồi đánh một giấc thật sâu, khi Yoo Young tỉnh dậy thì đã mười giờ sáng. Cảm nhận ánh nắng xuyên qua khe rèm sưởi ấm mi mắt một cách dễ chịu, cậu vươn vai khoan khoái. Có thể khẳng định rằng một tuần gian nan nhất cuộc đời đã kết thúc, và cuối cùng thì cuối tuần cũng đã đến.

'Đúng là một buổi sáng kỳ diệu khi không phải giáp mặt lão Phó phòng lẫn tên Trưởng phòng hãm tài.' Yoo Young dụi mặt vào chăn gối, mỉm cười như một chú mèo hạnh phúc. Chỉ mới một tuần trước, Phó phòng còn là kẻ cậu ghét nhất thế gian, vậy mà dạo gần đây, vì sự hiện diện của Trưởng phòng mà cảm giác về lão ta chỉ còn bé tẹo như hạt bụi.

'Mà cái anh ta cũng nực cười thật. Hôm qua tự nhiên hỏi cho cố vào, rồi sao lại trưng ra cái bộ mặt như thế chứ?'

Yoo Young chu môi nhớ lại chuyện ngày hôm qua. Càng nghĩ cậu càng không thể hiểu nổi thái độ của Trưởng phòng khi cứ gặng hỏi tỉ mỉ về bức ảnh đó.

Hỏi tại sao cậu thích bức ảnh, đến khi cậu dốc lòng giải thích cặn kẽ thì anh ta lại lộ ra vẻ mặt vô cùng phức tạp và tinh vi. Rồi chẳng nói chẳng rằng, anh ta buông một câu bảo cậu xong việc thì về đi rồi quay ngoắt đi thẳng. Thật là một cách ứng xử không thể hiểu nổi.

'Hay là kiểu thế nhỉ? Kiểu như bị b**n th** nhân cách ấy... nên không biết phải biểu hiện gương mặt thế nào trong tình huống nào? Thực ra là anh ta không biết cười chẳng hạn.'

Những suy tưởng không đầu không cuối cứ thế bay xa mãi cho đến tận những kịch bản phi lý nhất. Yoo Young bật cười vì chính những suy nghĩ ngớ ngẩn của mình, nhưng lạ thay, cái giả thuyết cậu vừa đặt ra trông cũng có vẻ có lý đấy chứ. Nghĩ lại thì, cậu chưa từng thấy Trưởng phòng cười lấy một lần.

'Ôi thôi dẹp đi. Anh ta có cười hay không thì mặc xác, mắc mớ gì ngày nghỉ rồi còn phải nghĩ đến sếp chứ.' Yoo Young vươn vai một lần nữa rồi lăn lộn trên giường. Đã lâu lắm rồi cậu mới được ngủ một giấc đẫy đà nên cơ thể nhẹ nhõm vô cùng.

Vì rắc rối với tin tức tố từ tuần trước nên cậu đã uống thuốc rất chăm chỉ, còn mua cả máy đo tin tức tố cầm tay để kiểm tra đều đặn. Nhờ vậy mà dạo này cậu đã có thể quản lý tin tức tố một cách ổn định.

Công việc đã giải quyết xong hết từ hôm qua, hôm nay làm gì đây nhỉ? Yoo Young phấn khích bật dậy. Đã lâu không vận động, chắc cậu sẽ đi tập gym một lát, sau đó về xả nước vào bồn tắm nằm thư giãn.

Đang hăng hái mặc đồ thể thao, Yoo Young bỗng khựng lại.

'... Lỡ như tên Trưởng phòng đó cũng ở trung tâm thì sao?'

Nhưng rồi cậu tặc lưỡi tự thấy nực cười. 'Hừ!' Anh ta có ở đó hay không thì can hệ gì đến cậu chứ? Đây đâu phải công ty, lẽ nào anh ta lại dám giáo huấn cậu ở đó. Tin tức tố cũng đang được quản lý tốt, chẳng còn gì để anh ta bắt bẻ nữa. Cứ chào hỏi xã giao một câu rồi ai tập việc nấy là xong thôi mà.

'Đúng là cái bản tính của Han Yoo Young này thui chột hết rồi. Sao lại phải nhìn sắc mặt ai chứ.' Yoo Young hậm hực lôi đôi giày thể thao mới mua tuần trước ra xỏ vào. Đó là đôi giày phiên bản giới hạn mà cậu phải chờ đợi suốt sáu tháng trời mới nhận được. Đứng trước gương ở lối vào ngắm nghía đôi chân mình từ mọi góc độ, Yoo Young mỉm cười hài lòng rồi bước ra ngoài. Xỏ đôi giày mới vào khiến tâm trạng cậu cực kỳ phấn chấn.

Vừa khởi động xe chạy ra ngoài, cậu vừa hạ cửa kính xuống. Thời tiết cũng thật trong xanh và rạng rỡ, quả là một khởi đầu hoàn hảo cho ngày nghỉ. Yoo Young vừa huýt sáo vừa khẽ đung đưa đầu theo nhịp điệu.

Khi đến trung tâm, anh chàng huấn luyện viên từng phụ trách Yoo Young liền niềm nở chào hỏi.

"Hội viên, lâu rồi mới thấy anh ghé nhỉ?"

"À vâng. Tuần vừa rồi tôi hơi bận một chút ạ."

"Vậy sao? Có vẻ ai cũng bận rộn cả. Tuần qua có nhiều hội viên không thấy đến lắm."

Yoo Young mỉm cười kết thúc cuộc trò chuyện với huấn luyện viên. Cậu khởi động nhẹ nhàng rồi bước lên máy chạy bộ để làm nóng cơ thể. Khi bật nguồn và nhấn nút tăng tốc, sàn máy dưới chân bắt đầu chuyển động nhanh dần. Vừa chạy nhẹ nhàng, Yoo Young vừa phóng tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ kính lớn.

Nghĩ lại thì lần trước cậu cũng chạm trán tên Trưởng phòng đó lần đầu tiên ở chính chỗ này... Ấn tượng đầu tiên là đẹp trai đến mức gây sốc, nhưng nhân cách cũng tồi tệ đến mức gây sốc không kém. Chẳng hiểu sao cậu lại thấy chuyện đó như đã xảy ra từ rất lâu rồi, dù thực chất mới chỉ có vài ngày trôi qua.

Hơi thở bắt đầu dồn dập. Đã lâu không vận động nên cơ thể có phần mệt mỏi, nhưng tinh thần thì sảng khoái như muốn bay lên. Yoo Young hài lòng nhìn ra ngoài cửa sổ, lẳng lặng sải bước. Cảnh vật này sau một tuần mới nhìn lại thấy cũng thật tuyệt. Khung cảnh quen thuộc, gương mặt huấn luyện viên quen thuộc, cả mùi tin tức tố quen thuộc...

... Tin tức tố quen thuộc?

Một luồng điện xẹt qua khiến Yoo Young sởn gai ốc, cậu quay ngoắt đầu sang bên cạnh. Thấy Do Won đang đu người trên xà đơn ngay sát cạnh máy chạy bộ của mình, Yoo Young giật nảy mình hét lên như sắp ngất đến nơi.

"Á á á á!"

"Hự, hội viên! Anh không sao chứ?"

Vì cứ ngỡ mình nhìn thấy ảo giác nên cậu trố mắt nhìn kỹ lại, suýt chút nữa là vấp ngã. May mà có anh huấn luyện viên đi ngang qua kịp thời giữ chặt phía sau, nếu không cậu đã bị thương nặng rồi. Yoo Young gào lên:

"Này, Trưởng phòng!"

"Ồn ào quá. Im lặng... một chút đi. Đây là... nơi công cộng mà."

Yoo Young đang ôm lấy lồng ngực đập thình thịch vì kinh hãi, trong khi kẻ thủ phạm gây ra chuyện đó lại thản nhiên như không. Do Won chỉ liếc mắt nhìn về phía Yoo Young, giọng nói trầm thấp và khàn khàn của anh bị ngắt quãng mỗi khi anh gồng mình nâng người lên xà.

"Tại sao anh lại ở đó...! Không, mà anh đến từ bao giờ thế hả!"

"Đến từ nãy rồi, tại Trợ lý Han... không thấy thôi."

"Thì ít ra anh cũng phải chào một câu chứ, sao lại làm người ta giật mình thế này."

Có lẽ không thể phớt lờ Yoo Young đang lầm bầm trách móc thêm được nữa, Do Won đang tập xà nhẹ nhàng bỗng nhíu mày nhảy xuống máy. Đứng đối diện nhìn thẳng vào mặt Yoo Young, anh buông một câu:

"Chào nhé. Chào buổi sáng Trợ lý Han."

Nhìn thẳng vào Do Won đang đứng từ trên cao nhìn xuống mình với vẻ mặt xéo xắt, gương mặt Yoo Young bắt đầu nóng bừng lên từng chút một.

'Ôi trời đất ơi. Mình phải để mắt vào đâu bây giờ...!'

Suốt một tuần chỉ thấy anh ta trong những bộ âu phục chỉnh tề nên cậu đã tạm quên mất. Quên mất cái thân hình đáng gờm của anh ta.

Cánh tay và lồng ngực của Do Won trong bộ đồ tập bằng vải thun bó sát như một thỏi nam châm thu hút ánh nhìn của Yoo Young. Những giọt mồ hôi như những hạt ngọc đã chảy ròng ròng ướt đẫm cả cằm và cổ, lấp lánh dưới ánh đèn.

Yoo Young cứ thế ngẩn ngơ nhìn theo những thớ cơ bắp cuồn cuộn đầy nhục cảm, cho đến khi Do Won khẽ nhướng mày, cậu mới giật mình bừng tỉnh. Trái ngược với thân hình hoang dã đang tỏa ra hơi nóng hầm hập vì vận động mạnh, gương mặt không cảm xúc của anh vẫn chẳng khác gì thường ngày.

"Trợ lý Han không chào lại à? Lúc nào cũng mè nheo bắt tôi phải chào hỏi cho bằng được cơ mà."

Nghe giọng nói lạnh lùng của Do Won, Yoo Young mới khó khăn mở miệng. Cậu đã lỡ mất hồn một lúc vì mải chiêm ngưỡng nhan sắc và hình thể của anh ta.

"... À, chào anh ạ. Trưởng phòng. Chào buổi sáng... ạ."

"Chào nhau xong rồi thì ai tập việc nấy đi. Chúc cuối tuần vui vẻ."

Nói xong một cách đầy phiền hà, Do Won quay ngoắt người đi. Yoo Young nhìn theo bóng anh nằm xuống ghế tập tạ với ánh mắt không thốt nên lời, rồi cậu lại bước lên máy chạy bộ.

'Đúng là cái gã đó cũng cậy vào mặt mũi và thân hình mình nên mới hãm tài như thế chứ gì... Chẳng còn gì lạ lẫm nữa.' Yoo Young thầm lầm bầm rồi bắt đầu chạy nhẹ nhàng trở lại. Nghĩ mà xem, cậu chỉ muốn đòi lại tiền học phí còn dư ở trung tâm rồi chuyển chỗ khác ngay lập tức. Trên đời này chẳng ai muốn đi chung phòng tập gym với sếp cả.

Thế nhưng nếu chuyển chỗ thật thì trông có vẻ như mình đang quá để tâm đến anh ta nhỉ...? Vừa chạy uỳnh uỳnh trên máy, Yoo Young vừa chu môi ra. Dẫu sao Trưởng phòng trông cũng chẳng mảy may quan tâm đến cậu lấy một hạt cát, nếu cậu làm thế thì chẳng khác nào tự mình múa rìu qua mắt thợ.

'Phải rồi, mình chuyển đi thì chỉ béo anh ta thôi. Đằng nào giờ gặp nhau mình cũng chẳng thấy sôi máu đến thế nữa. À không, vẫn còn hơi sôi máu một tí, nhưng không đến mức bàng hoàng rụng rời muốn túm cổ áo anh ta ngay lập tức như lúc đầu.'

Cậu thấy vừa bi thương vừa buồn cười khi nhận ra mình đang dần quen với sự bắt bẻ của tên Trưởng phòng đó. Chấn chỉnh lại tinh thần, Yoo Young làm nóng cơ thể thật kỹ rồi bước xuống máy.

Cậu dành hơn một tiếng để tập tạ, sau đó kết thúc bằng các bài tập giãn cơ. Sau khi vã mồ hôi như tắm, tâm trạng cậu trở nên cực kỳ sảng khoái. Tắm rửa xong xuôi, Yoo Young vừa ngân nga hát vừa thay bộ quần áo khô ráo đã chuẩn bị sẵn.

Vừa bước ra khỏi phòng thay đồ, Yoo Young lại chạm mặt Do Won đang rời máy tập để di chuyển sang khu vực tập cardio. Có vẻ anh vừa xong bài tập sức mạnh và giờ mới bắt đầu bài tập tim mạch. Yoo Young khẽ cúi đầu chào.

"Tôi xin phép về trước ạ."

"Về đi."

Do Won gật đầu nhận lời chào. Có vẻ anh đã đến từ sớm hơn cậu rất nhiều, đúng là một người cực kỳ mê vận động. Yoo Young lướt qua cạnh anh với bước chân không chút luyến tiếc, tiến về phía bãi đỗ xe.

Bật nhạc trên xe thật to và hát theo, Yoo Young lái xe về phía trung tâm thương mại. Cậu sẽ đi chợ nhẹ nhàng, về nhà tắm bồn rồi tự nấu bữa trưa. Sau đó sẽ đánh một giấc ngủ trưa thật ngon. Trưa nay ăn gì đây nhỉ? Đang là mùa hè nên chắc sẽ ăn mì Udon lạnh kèm salad chăng? Chỉ mới tưởng tượng đến vị chua chua ngọt ngọt thôi là cậu đã thấy thèm rồi.

'Chắc không đến mức chạm mặt ở đây nữa đâu nhỉ.' Yoo Young chu môi liếc nhìn xung quanh một lượt một cách vô cớ. Dù sao thì cũng vừa mới gặp xong, mà có gặp thì cũng chẳng có gì quá tệ. Thế nhưng cho đến khi Yoo Young thong thả chọn thực phẩm cho vào giỏ hàng và thanh toán xong xuôi, anh ta vẫn không xuất hiện.

Tay xách túi đồ ăn, tay cầm ly cà phê vừa mua, Yoo Young bước lên xe với vẻ mặt hạnh phúc. Suốt quãng đường mở cửa sổ lái xe về nhà, tâm trạng cậu đạt đến mức cao trào.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc thang máy dừng lại trước cửa nhà mình, Yoo Young bàng hoàng đến mức đánh rơi tất cả mọi thứ đang cầm trên tay.

Trước Tiếp