Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 29
Bởi lẽ những bóng người đang đứng lảng vảng trước cửa nhà Yoo Young trông quá đỗi quen thuộc. Những người đàn ông diện vest chỉnh tề ngay cả trong ngày nghỉ chính là vệ sĩ riêng do cha cậu thuê. Và sở dĩ họ trông quen mắt đến thế là vì Yoo Young đã từng bị họ tóm gọn và lôi xệch đến chỗ cha không ít lần.
Yoo Young thừa hiểu chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Thế nhưng dù biết rõ, cậu cũng chẳng thể nào trốn thoát khỏi cái thực tại oái oăm này.
"Chào cậu. Thất lễ rồi, nhưng mời cậu đi cùng chúng tôi đến gặp Chủ tịch một chuyến."
"Chào cái nỗi gì! Điên thật rồi, các người có biết đây là hành vi phạm tội không hả?! Thả ra! Bảo thả ra cơ mà!"
"Xin lỗi cậu. Chúng tôi chỉ làm theo chỉ thị thôi. Kim Sil-jang, giữ chặt phía bên kia đi."
Những người đàn ông thành thục tiến tới khống chế Yoo Young từ hai phía. Dù không muốn biết nhưng Yoo Young cũng chẳng thể lờ đi việc mình sắp bị giải đi đâu và lịch trình tiếp theo là gì, cậu gào thét rồi vùng vẫy kịch liệt.
Thế nhưng, sự phản kháng của Yoo Young đối với những nhân viên an ninh chuyên nghiệp này chỉ ở mức trẻ con. Bất chấp ý muốn của bản thân, Yoo Young buộc phải để họ lôi xuống hầm gửi xe.
"Này, rốt cuộc các người vào đây bằng cách nào hả! Ở đây chỉ dùng nhận diện sinh trắc học thôi mà!"
"……."
Thấy họ im lặng, chắc chắn là đã dùng thủ đoạn mờ ám nào đó rồi. Mà cũng phải, tầm cỡ người thuê được đám này để bắt cóc đứa con trai duy nhất thì mấy việc đó chắc chắn đã được dự liệu hết.
Cậu dồn hết sức bình sinh để quát tháo, buông lời nhục mạ, rồi lại van xin, và rồi lại gào thét lần nữa. Thế nhưng chẳng mấy chốc, cửa chiếc xe tải lớn đã mở toang và thân hình Yoo Young bị tống gọn vào bên trong.
"Này, đừng có đùa dai thế chứ! Thả tôi ra!"
"Đối với chúng tôi đây không phải trò đùa mà là công việc. Lần nào cậu cũng định đi một cách mệt mỏi thế này sao?"
Trước câu nói pha lẫn tiếng thở dài của người vệ sĩ, Yoo Young đành buông xuôi và ngậm miệng lại. Phải rồi, có bảo họ thả ra thì đám này cũng chẳng đời nào đáp 'Vâng, tôi hiểu rồi' mà buông tay đâu.
Tính đến nay cậu đã bị chính nhóm vệ sĩ này "bắt cóc" đến lần thứ ba hay thứ tư gì rồi nhỉ? Lần nào cậu cũng làm loạn lên như hiện tại, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thu lại được kết quả gì, vẫn bị lôi xệch tới buổi xem mắt mà cha đã sắp đặt sẵn.
Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, Yoo Young hất mạnh cánh tay đang bị giữ chặt. Có lẽ vì đã lôi được cậu vào xe và xe đã khởi hành nên họ cũng không định khống chế thêm nữa. Yoo Young thô bạo rút điện thoại ra gọi cho cha. Tiếng chuông chưa kịp reo đến hồi thứ hai thì đầu dây bên kia đã kết nối.
"Cha à, rốt cuộc chuyện này là sao...!"
Ồn ào quá! Đừng có nói nhiều, mau im lặng mà đến đây.
"Cha!"
Liệu mà đừng có làm trò hay định bôi tro trát trấu vào mặt người làm cha này ở buổi xem mắt đấy. Nếu không thì đời sống công sở của anh cũng chấm dứt luôn đi!
Một giọng nói sang sảng như tiếng còi tàu vang lên rồi cuộc gọi bị cắt đứt. Yoo Young sững sờ, miệng há hốc mà chẳng thốt nên lời với chiếc điện thoại đã ngắt tín hiệu. Không, trong tình cảnh này thì người có quyền nổi giận rốt cuộc là ai cơ chứ...?
Bẵng đi một thời gian im hơi lặng tiếng, không hiểu sao cha cậu lại đột ngột "nhấn ga" sắp xếp một buổi như thế này. Chẳng phải lần trước đôi bên đã ngầm thỏa thuận là cứ để mặc cậu đó sao?
Nghĩ đến đó, Yoo Young thở dài, đưa tay lên day day thái dương đang đau nhức. Mà phải rồi, một buổi xem mắt thế này đâu phải muốn là có ngay trong ngày một ngày hai, chắc hẳn đã phải tìm hiểu và đặt lịch từ vài tuần, thậm chí là vài tháng trước. Việc khớp thời gian giữa những đứa con bận rộn của các gia đình có gia thế tương đương vốn chẳng hề dễ dàng gì.
Chẳng trách lần trước về nhà thấy cha dễ dàng bỏ qua như vậy, hóa ra tất cả đều nằm trong mưu kế vẽ nên bức tranh lớn này của ông.
Mà thật ra trước đây cũng vậy, dù Yoo Young vẫn đang đi làm bình thường không có vấn đề gì, thi thoảng cha vẫn cưỡng ép sắp xếp những buổi gặp mặt thế này. Ông bảo rằng cứ gặp gỡ nhiều người đi, biết đâu sẽ gặp được ai đó khiến lòng mình tự nhiên xao động, dù chẳng cần đến mức là định mệnh của đời mình.
'Liệu có ai sống một cuộc đời như phim hài kịch thế này không chứ. Đang đi làm bình thường thì lâu lâu lại bị bắt cóc, mà kẻ bắt cóc lại chính là cha mình...'
Yoo Young buông xuôi, ủ rũ nhìn ra ngoài cửa sổ. Mới lúc nãy khi tập gym xong rồi lái xe về nhà, tâm trạng cậu còn tuyệt vời biết bao. Vậy mà giờ đây, ngay cả ánh nắng rực rỡ cũng khiến cậu thấy oán hận. Cậu chỉ ước gì có một trận mưa đá to bằng nắm tay trút xuống khiến tầm nhìn mịt mù, để buổi hẹn này bị hủy bỏ cho xong.
Sau một hồi chạy dài, chiếc xe dừng lại trước một tiệm làm tóc quen thuộc. Chẳng đợi Yoo Young phải xuống xe, một nhà tạo mẫu tóc đã chờ sẵn từ trước bước thẳng vào trong xe. Cô mỉm cười rạng rỡ chào đón cậu.
"Chào cậu Yoo Young! Lâu rồi không gặp nhỉ."
"Vâng... chào chị."
Dù Yoo Young lẩm bẩm với gương mặt đưa đám, nhà tạo mẫu vẫn chẳng mảy may để tâm mà nắm lấy tay cậu lắc mạnh. Đối với cô, việc thấy Yoo Young bị lôi đến với bộ dạng như đưa đám thế này đã chẳng còn là chuyện lạ lẫm gì.
"Sao hôm nay không làm ở tiệm mà lại...?"
"À, hôm nay họ bảo tôi phải tút tát cho cậu thật nhanh rồi gửi đi ngay. Nên tôi quyết định sẽ làm luôn trong lúc xe di chuyển."
"Haaa, vâng... ra là vậy."
Thật nực cười khi lịch trình của chính mình mà người khác lại nắm rõ như lòng bàn tay, nhưng Yoo Young giờ đây đến cả sức lực để nổi giận cũng chẳng còn. Cậu cam chịu, ngồi yên để nhà tạo mẫu nhào nặn khuôn mặt và mái tóc mình ngay trên chiếc xe đang lắc lư. Vốn là người có kinh nghiệm lâu năm làm việc với giới nghệ sĩ nên cô đã quá quen với việc tạo kiểu nhanh gọn trên xe, đôi tay thoăn thoắt bắt đầu chỉnh sửa diện mạo cho Yoo Young.
"Xong rồi đấy. Vẫn như mọi khi, da cậu đẹp quá nên khuôn mặt này... chẳng cần phải động chạm gì nhiều."
"Vâng..."
"Còn mái tóc thì sao đây. Giá mà cậu mặc sẵn đồ đi tiệc thì tốt... Lúc thay đồ chắc sẽ bị rối một chút đấy."
"Haaa... em có phải phát thanh viên đâu mà... không sao đâu ạ."
Diện bộ đồ thể thao nhưng lại có mái tóc vuốt keo hoàn hảo cùng lớp trang điểm nhẹ nhàng. Nhìn bộ dạng lệch lạc của mình phản chiếu qua gương chiếu hậu, Yoo Young lại một lần nữa bật cười khan đầy châm biếm. Rốt cuộc là cái thá gì đây, đang nghỉ ngơi thư giãn giữa ngày cuối tuần vàng ngọc thì lại bị lôi đi trong bộ dạng dở dở ương ương thế này.
Chiếc xe lao nhanh rồi dừng hẳn trước một khách sạn hạng sang. Khi các nhân viên phục vụ tiến tới để nhận xe, người vệ sĩ đang cầm lái ngoái đầu lại bảo:
"Đến nơi rồi. Mời cậu xuống xe."
"Tôi không xuống."
"Tôi mong cậu tự giác xuống trước khi chúng tôi phải dùng đến biện pháp cưỡng chế."
Dù đã cố kháng cự một cách yếu ớt, nhưng câu trả lời nhận lại vẫn lạnh lùng đến tột cùng. Yoo Young dùng ánh mắt để nguyền rủa đám vệ sĩ đang nói bằng giọng điệu đầy uy h**p rồi mới bước xuống xe.
Nghĩ đi nghĩ lại thì đám người này cũng chỉ là đi làm theo chỉ thị thôi... Dù có chút thương cảm vì họ phải làm việc cả ngày nghỉ, nhưng từ vài năm nay, việc họ cứ cậy vào người thuê là cha cậu mà không ngần ngại thất lễ với cậu khiến Yoo Young thấy ghét cay ghét đắng.
Thở dài một tiếng, Yoo Young nhận lấy chiếc vali mà họ đưa cho. Chẳng cần xem cũng biết bên trong là bộ đồ phải mặc cho buổi xem mắt hôm nay, và trong điện thoại chắc chắn đã có sẵn thông tin cá nhân về đối tượng gặp mặt do cha gửi tới.
'Hay là chuồn luôn nhỉ.' Yoo Young đảo mắt nhìn quanh tìm kẽ hở, như thể đã chờ sẵn từ lâu, gã vệ sĩ liền cười khẩy:
"Cậu không đi đâu được đâu. Chủ tịch dặn nếu cậu định bỏ trốn thì cứ dùng vũ lực mà lôi về."
"A xì, tôi không thèm trốn! Thật là bẩn thỉu và đáng khinh."
Bị nói trúng tim đen, Yoo Young lớn giọng một cách vô cớ rồi lườm gã vệ sĩ cháy mặt. Thế nhưng dù Yoo Young có lườm nguýt hay quát tháo, gã vệ sĩ vẫn chẳng hề biến sắc, chỉ đứng sát sạt bên cạnh cậu. Có tổng cộng ba gã đàn ông vạm vỡ như thế vây quanh.
Hỏng rồi. Chẳng có cách nào trốn thoát được. Nếu làm loạn ở đây, buổi xem mắt có thể bị hủy nhưng đời làm công ăn lương của cậu cũng sẽ chấm dứt... Với tâm trạng u ám, Yoo Young lầm lũi theo đám đàn ông vào bên trong khách sạn.
Sau khi làm thủ tục nhận phòng, gã vệ sĩ quẹt thẻ vào bảng điều khiển và thang máy bắt đầu đi lên. Cho đến khi bước vào căn phòng đã được đặt trước, đám vệ sĩ vẫn bám sát nút không rời Yoo Young nửa bước.
"Cậu mau vào thay đồ đi. Nếu sau 5 phút không ra, chúng tôi sẽ xông vào đấy."
"Biết rồi, mau cút ra ngoài đi!"
Yoo Young gào lên xua đuổi đám vệ sĩ ra khỏi phòng. Haaa... Thở hắt ra một hơi dài, Yoo Young bắt đầu thay quần áo. Chẳng còn cách nào khác. Cậu không thể nhảy cửa sổ tự tử, cũng chẳng muốn vì trốn xem mắt mà phải đi theo thần chết.
Thay đồ xong xuôi, Yoo Young nhìn vào gương với vẻ mặt của một con bò sắp bị dắt đi lò mổ. Dù chẳng hề tự nguyện, nhưng được tút tát kỹ lưỡng khiến cậu trông rạng ngời hẳn lên. Thế nhưng biểu cảm trên mặt thì chẳng khác nào dân mất nước.
Đôi vai rũ xuống, Yoo Young bước ra khỏi phòng. Đám vệ sĩ canh cửa lập tức bám theo như đã chờ đợi từ trước. Mặc kệ tất cả, cậu cam chịu đi xuống tầng sảnh rồi ngồi xuống chiếc sofa một cách rã rời. Đám vệ sĩ bám đuôi như đỉa cũng ngồi sát sạt bên cạnh cậu.
Yoo Young trợn mắt quát:
"Này, tôi đã bảo không trốn rồi, các người ngồi xích ra xa một chút đi!"
"Không được."
Gã trưởng nhóm vệ sĩ ngồi cạnh Yoo Young lại cười khẩy một lần nữa rồi càng ngồi sát vào cậu hơn. Có vẻ gã bắt đầu thấy thú vị với phản ứng gào thét của Yoo Young.
Yoo Young trừng mắt nhìn gã. Từ lần trước gã này đã luôn như vậy. Dù không phải Alpha nhưng gã luôn ngầm coi thường và muốn khống chế một Omega như Yoo Young. Chỉ vì cậy được cha cậu tin tín mà gã dám vô lễ và vượt quá giới hạn, điều này khiến Yoo Young thấy cực kỳ khó chịu và căm ghét gã từ lâu.
Cậu chẳng buồn nói thêm lời nào nữa. Phải sang phía đối diện ngồi mới được. Nghĩ là làm, Yoo Young vừa bật dậy định di chuyển thì bàn tay thô bạo của gã trưởng nhóm đã chộp lấy cổ tay cậu.
"Buông ra. Có buông không hả?"
Yoo Young nghiến răng lườm gã đầy sát khí, nhưng gã chẳng mảy may để tâm mà vẫn cười nham nhở.
"Tôi đã nói là không được mà."
"Tôi có bảo là đi đâu xa đâu? Tại tôi không muốn ngồi gần anh nên mới định sang kia ngồi, mau buông ra!"
"Vậy thì tôi cũng sẽ sang đó ngồi cùng cậu."
"Tôi đã bảo là ghét...!"
Ngay khoảnh khắc Yoo Young định gào lên vì không thể chịu đựng thêm được nữa, cổ tay đang bị bóp chặt bỗng nhiên được tự do. Đồng thời, gương mặt gã trưởng nhóm vệ sĩ cũng trở nên hung hãn.
"Cái... cái gì vậy hả? Anh là thằng nào?!"
Một mùi hương quen thuộc thoáng lướt qua cánh mũi.
"Tôi là cấp trên của người này."
Và một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm cũng quen thuộc không kém vang lên.
Người đang đứng trước mặt, với vẻ mặt đầy sát khí và đang bóp chặt cổ tay gã trưởng nhóm vệ sĩ kia, không ai khác chính là Trưởng phòng Choi Do Won.