Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 27

Trước Tiếp

'Chà, gã này tính tình cũng không đến nỗi chi li nhỉ.' Yoo Young vừa nhai sushi vừa đưa ra kết luận như thế.

Sau khi đánh chén xong khay sushi, Yoo Young xoa xoa bụng như một chú mèo đã no nê. Uống nốt bát canh tương rồi dọn dẹp chỗ ngồi, cảm giác thỏa mãn dễ chịu ùa đến. Sau khi buộc túi rác đem đi xử lý, cậu quay lại chỗ ngồi định làm việc tiếp thì đột nhiên lại thấy thèm cà phê.

'Ăn xong mà không có cà phê thì không chịu nổi.' Yoo Young lẩm bẩm rồi đi về phía phòng nghỉ để pha cà phê. Đang định bưng ly cà phê nóng hổi bằng cả hai tay đi về thì trong lòng bỗng thấy lấn cấn.

'... Dẫu sao người ta cũng đã mời mình ăn những hai lần rồi.'

Do dự một lát, Yoo Young quay trở lại trước máy pha cà phê, bắt đầu pha thêm một ly nữa. Tất nhiên, cứ nhớ đến diện mạo của vị Trưởng phòng đó, căn nhà sạch sẽ đến mức cực đoan, cùng cái tính tình khó ưa kia, cậu lại mường tượng ra cảnh anh ta sẽ nói: "Tôi không uống thứ cà phê rẻ tiền này đâu. Đem đi vứt ngay đi." Thực tế là cậu cũng chưa từng thấy anh ta lui tới phòng nghỉ bao giờ.

Nghĩ đến đó, cậu chợt thấy hay là mình đang làm chuyện thừa thãi. Thế nhưng chiếc máy pha cà phê vốn đang phát ra những tiếng động ồn ào đã hoàn thành nhiệm vụ, trước mặt Yoo Young giờ đây là thêm một ly Americano nóng hổi nữa. Nên vứt đi, hay là mình uống cả hai luôn, hay cứ mang cho anh ta nhỉ... Đấu tranh giữa ba lựa chọn, cuối cùng Yoo Young quyết định cứ mang tới. Thôi thì, nếu anh ta không thích thì cứ việc tự mình đem vứt thôi.

Quay lại văn phòng, Yoo Young đặt một ly xuống bàn mình rồi bước tới trước cửa phòng Trưởng phòng. Tim cậu bỗng dưng đập thình thịch vì căng thẳng. Còn chưa kịp trấn tĩnh lồng ngực đang rộn ràng vô cớ, bàn tay còn lại đã gõ cửa 'cộc cộc'.

Vào đi.

Nghe giọng nói khô khốc như thường lệ, trái tim cậu lại càng đập mạnh hơn. Lạ lùng thật, cảm giác này còn run rẩy gấp mười lần so với khi cậu vào phòng anh để trao đổi công việc.

'Ơ hay, sao mình lại phải làm quá lên chỉ vì một ly cà phê thế này nhỉ...?' Dù tự thấy nực cười nhưng đâm lao thì phải theo lao, cửa cũng đã gõ rồi. Yoo Young hít một hơi thật sâu rồi bước vào phòng.

Do Won đang ngồi trước bàn làm việc, im lặng ngước nhìn Yoo Young vừa bước vào. Trước ánh mắt khô khốc như đang hỏi có việc gì, Yoo Young khẽ nuốt nước bọt.

"Cái đó, cái này..."

"……."

"... Tôi pha để anh dùng... sau bữa ăn ạ."

Thấy Do Won vẫn chẳng nói chẳng rằng mà chỉ nhìn mình trân trân, Yoo Young bỗng thấy lo lắng. Quả nhiên là mình đã làm chuyện dư thừa rồi sao. Cậu ngập ngừng bước tới, cố gắng dán mắt vào ly cà phê rồi đặt nó lên bàn làm việc của Do Won.

"Cái đó, nếu anh không thích thì cứ vứt đi cũng được ạ."

"Cậu cất công pha mang tới đây, rồi lại bảo tôi vứt đi sao?"

Trái với dự đoán, giọng điệu của Do Won pha chút ý cười rất nhẹ khiến Yoo Young giật mình ngước nhìn mặt anh. Thế nhưng biểu cảm của anh vẫn chẳng khác gì thường ngày. Trước câu trả lời nằm ngoài dự liệu đó, Yoo Young luống cuống nói nhanh hơn.

"Không, ý tôi là! Không phải nhất thiết anh phải vứt đi, mà là vì trông anh có vẻ như sẽ ghét mấy thứ này ấy ạ! ... Vậy tôi xin phép ra ngoài. Chúc anh ngon miệng... Nếu không ngon thì anh cứ vứt đi ạ. Tôi xin cảm ơn."

Hả... Lại là câu kết thúc kiểu email công vụ à. Yoo Young đi nhanh như một ninja ra khỏi phòng rồi đóng cửa lại, lòng đầy tuyệt vọng. Bình thường cậu luôn được khen là người tháo vát, sắc sảo, chưa bao giờ cậu thấy lúng túng trước mặt ai đến thế này. Vậy mà tại sao cứ đứng trước gã đó là cậu lại "hỏng hóc" thế này cơ chứ.

Vì sợ anh ta sao? Không phải. Vậy vì ghét anh ta? Thú thực nếu ghét cay ghét đắng thì cậu đã chẳng nhọc công pha cà phê dâng tận tay. Chẳng biết nữa. Tại sao cứ thấy ngượng nghịu mãi thế này.

Có lẽ dư chấn của chuyện mấy ngày trước vẫn còn đó. Dù sao thì chắc là mình đã làm chuyện thừa thãi rồi. Cứ để mặc anh ta thích uống gì thì tự đi mà mua có hơn không... Yoo Young vò đầu bứt tai rồi nhanh chóng quay về chỗ ngồi.

'Tập trung nào, tập trung đi...'

Ăn uống xong xuôi rồi, giờ là lúc phải dồn sức cho công việc. Yoo Young nhìn chằm chằm vào màn hình một cách tập trung cao độ. Những bảng biểu toàn những con số thế này chỉ cần sơ sẩy một chút là nhập sai công thức hoặc mất dấu dòng chảy ngay, nên phải hoàn toàn chú tâm.

Tích tắc. Tích tắc. Kim đồng hồ treo trong văn phòng không ngừng lặp lại những vòng quay. Khi bầu trời ngoài cửa sổ từ màu xanh lam nhạt đã chuyển hẳn sang tối đen, Yoo Young mới ngả người ra sau vươn vai một cái thật dài.

"A hừ..."

Xong rồi. Kết thúc. Yoo Young mỉm cười mãn nguyện nhìn vào màn hình. Tuy không phải việc gì quá gấp gáp nhưng hoàn thành sớm thế này khiến lòng cậu nhẹ nhõm biết bao.

Giờ thì về nhà và tận hưởng kỳ nghỉ cuối tuần thôi. Cuối tuần này làm gì nhỉ? Yoo Young mỉm cười hạnh phúc, bắt đầu thu dọn túi xách. Cậu dọn dẹp ly cà phê đã uống xong, tắt máy tính. Chợt nhìn thấy chiếc khung ảnh nằm đơn độc cạnh màn hình, Yoo Young cầm lấy nó, trìu mến mân mê những ngón tay lên mặt kính.

'Ước gì một ngày nào đó mình được đến đây.'

Một cánh đồng tuyết trắng xóa với duy nhất một cái cây đứng lẻ loi phía xa. Giữa những ngày nóng nực kéo dài thế này, đây quả là nơi lý tưởng để mơ mộng. Cậu muốn được gieo mình xuống thảm tuyết lạnh buốt đến tê dại, nằm thẫn thờ ngắm nhìn bầu trời. Ánh nắng mùa đông rải rác trên gương mặt, và khi nhắm mắt lại, ánh sáng ấm áp sẽ lan tỏa khắp mi mắt...

"Trợ lý Han."

"Ối mẹ ơi! Làm ơn hãy phát ra tiếng động hộ tôi với!"

Đang giữa chừng tận hưởng chuyến du lịch mùa đông trong tâm tưởng thì một giọng nói trầm thấp bất thình lình chen vào. Yoo Young giật nảy mình đến mức vùng vẫy khiến chiếc ghế xoay trượt dài sang một bên. Cậu thực sự không hiểu nổi tại sao ai nấy đều thích đi đứng không tiếng động như thế.

Nhìn xuống Yoo Young vừa hét toáng lên vì quá kinh ngạc, Do Won hơi nghiêng đầu.

"Hình như việc xong rồi, sao cậu chưa về còn làm gì đấy?"

"Tôi, tôi định về bây giờ đây ạ. Còn Trưởng phòng thì sao?"

"Tôi làm thêm một lát nữa rồi về. Cậu vất vả rồi."

"Vâng, vậy... tôi xin phép về trước ạ."

Có vẻ anh vừa đi vệ sinh hay đâu đó về và đang định quay vào phòng. Nhìn Yoo Young đang ngượng nghịu chào hỏi, Do Won ngập ngừng một lát rồi mới lên tiếng.

"Trợ lý Han thích bức ảnh đó lắm sao?"

"… Dạ?"

Mắt tròn xoe như mắt thỏ, Yoo Young chớp mắt nhìn Do Won. Nghĩ lại thì trên tay cậu vẫn đang cầm chiếc khung ảnh.

"À, cái này ạ? Vâng, tôi thích lắm. Vì nó là tác phẩm của một nhiếp ảnh gia mà tôi rất hâm mộ."

Nụ cười mỉm dần lan tỏa trên môi Yoo Young. Thế nhưng biểu cảm của Do Won lại rất tinh vi.

"Tại sao cậu lại thích nhiếp ảnh gia đó?"

"Ờ thì..."

Thú thực cậu không ngờ anh lại quan tâm và hỏi han mình chuyện này, lại còn hỏi một cách kỹ lưỡng như muốn truy lùng căn nguyên đến vậy. Yoo Young thoáng ngẩn người ngước nhìn anh, nhưng rồi cậu chợt nhớ ra trong phòng khách nhà anh cũng có treo những bức ảnh.

Nghĩ kỹ thì đó cũng là những bức ảnh có cùng phong cách với tấm ảnh cậu đang cầm. Hóa ra anh ta cũng thích kiểu ảnh này sao. Bất chợt gặp được người cùng sở thích khiến cậu thấy vui vẻ hẳn lên. Vẻ mặt Yoo Young vô thức trở nên rạng rỡ.

"À, đây là ảnh của tác giả tên Won ạ, đơn giản là... tôi thích ảnh của ông ấy. Ừm... nếu phải đưa ra lý do, thì có lẽ là vì góc chụp chân thực đến mức đáng kinh ngạc chăng? Rất thẳng thắn, và có phần cứng nhắc."

"……."

"Chính vì thế mà các chủ thể hiện lên cũng như vậy. Dù chụp cái gì trông cũng rất thật, đến mức có phần khô khan. Có người bảo thế là thiếu sức sống, nhưng tôi hoàn toàn phản đối. Ngược lại, vì không tô vẽ, không giả tạo nên tôi thấy nó càng sống động hơn. Tôi còn cảm nhận được sự thanh khiết nữa. Đôi khi trông có vẻ hơi cô độc, nhưng tôi lại thấy nó..."

Đang hào hứng liến thoắng, Yoo Young chợt khựng lại vì thấy mình lỡ lời. Bởi lẽ Do Won đang nhìn cậu bằng một ánh mắt như muốn xuyên thấu. Người ta hỏi tại sao thích thì cậu mới nhiệt tình trả lời thôi mà, sao vẻ mặt anh ta lại hầm hầm đáng sợ thế kia chứ.

Mà thôi, có lẽ anh ta cũng chẳng quan tâm đến nhiếp ảnh như mình nghĩ. Mấy bức ảnh treo ở phòng khách chắc chỉ để trang trí nội thất thôi. Giải thích dài dòng với một người như vậy chắc họ thấy chán lắm. Trông mình có vẻ hơi "cuồng" quá chăng? Thấy ngại ngùng, Yoo Young vội vàng kết thúc câu chuyện.

"… Dù sao thì tôi cũng rất thích ảnh của người này. Thích thì cần gì lý do to tát đâu ạ? Thích thì cứ thích thôi. Ha ha ha."

Do Won vẫn im lặng. Thế nhưng Yoo Young có thể nhận ra rõ ràng rằng cảm xúc chứa đựng trong đôi mắt sắc sảo của anh không phải là sự khinh miệt hay phớt lờ. Anh không hề thấy phiền vì những lời cậu nói. Dù không biết điểm nào đã kích động anh, nhưng trông anh như đang cố kìm nén một cảm xúc nào đó.

Cơ hàm anh khẽ bạnh ra trong chốc lát. Đôi mắt sắc lạnh khẽ nhắm lại rồi mở ra. Dù không hề cố ý gây áp lực, nhưng trong đôi mắt sắc sảo ấy phản chiếu rõ hình ảnh Yoo Young đang ngơ ngác nhìn anh.

Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng khiến cậu nghẹt thở. Yoo Young chớp mắt liên tục. Cậu vừa hoang mang, vừa không hiểu tại sao Do Won lại im lặng nhìn mình bằng ánh mắt như thế.

'Mình nói gì sai sao...?' Nghĩ đi nghĩ lại cũng chẳng thấy có gì sai cả. Cậu đâu có chê bai gì bức ảnh. Mà ngay từ đầu, chuyện cậu khen hay chê bức ảnh thì có liên quan gì đến anh ta chứ?

Sau một hồi im lặng, cuối cùng Do Won cũng mở lời.

"Trợ lý Han."

"Vâng?"

"Nếu xong việc rồi thì về đi."

Lời chào đột ngột khiến cậu hụt hẫng. Ơ, cái gì vậy trời...? Tự nhiên bắt người ta giải thích lý do thích cho đã vào. Trong lúc Yoo Young còn đang ngơ ngác, Do Won đã chậm rãi quay lưng đi. Hướng về phía Yoo Young vẫn đang đứng đó không hiểu chuyện gì, anh nói thêm một câu:

"Một tuần qua cậu vất vả rồi."

Cộp, cộp, dứt lời, Do Won sải bước đi vào phòng Trưởng phòng. Ngay cả khi cánh cửa đã đóng lại, Yoo Young vẫn đứng thẫn thờ tại chỗ vì bàng hoàng.

'Rốt cuộc là bị làm sao thế nhỉ...?' Tự nhiên yêu cầu người khác nói lên cảm nhận của mình, rồi cuối cùng chỉ nói mỗi câu bảo người ta về đi.

Thế nhưng trong lời chào cuối cùng đó, cậu không còn cảm nhận được luồng điện lạnh lẽo như thường lệ nữa. Ngay cả từ tấm lưng của anh khi quay đi. Đây là lần đầu tiên chuyện này xảy ra. Yoo Young vẫn vừa đi ra khỏi văn phòng vừa nghiêng đầu thắc mắc.

Mà thôi, Trưởng phòng bị làm sao thì cũng chẳng phải việc của cậu. Quan trọng là kỳ nghỉ cuối tuần vui vẻ đang chờ đón cậu phía trước.

Khởi động xe, Yoo Young phấn khởi bắt đầu nhún nhảy theo điệu nhạc. Chẳng biết tại sao, nhưng cậu có linh tính rằng cuối tuần này sẽ là một kỳ nghỉ không bao giờ quên. Dù chẳng có kế hoạch gì đặc biệt, nhưng cảm giác đó lại trỗi dậy rất mãnh liệt. Vô cùng mãnh liệt.

Trước Tiếp