Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 26

Trước Tiếp

Chương 26

Vài ngày bình yên trôi qua sau đó.

Suốt mấy ngày liền, Yoo Young luôn thấp thỏm lo âu, vừa làm vừa dè chừng sắc mặt của Do Won, nhưng may thay có vẻ như anh không hề báo cáo chuyện xảy ra hôm đó lên cấp trên. Xem ra anh ta cũng không đến nỗi hẹp hòi như cậu tưởng. Hoặc cũng có thể đơn giản là anh ta đã hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của cậu rồi. Dù là trường hợp nào đi nữa thì với Yoo Young, đó cũng là một điều đáng mừng.

Một tuần lễ đầy biến động nhất kể từ khi vào làm cũng cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

"Hôm nay Yoon Seok tính làm gì?"

"À, em định về nhà dọn dẹp rồi đi xem phim đêm một mình thôi ạ. Còn Trợ lý thì sao?"

"Chị á? Chị phải đi gặp bạn trai rồi."

Gương mặt của các thành viên trong đội đang thu dọn đồ đạc đều rạng rỡ hẳn lên. Cuối cùng thì tối thứ Sáu cũng đã đến, thời điểm để trút bỏ mọi mệt mỏi của một tuần làm việc căng thẳng và tận hưởng niềm vui. Mọi người vừa thu dọn chỗ ngồi vừa rôm rả hỏi han nhau về kế hoạch cuối tuần.

Khi Yoo Young vẫy tay chào tạm biệt Joo Yeon và Yoon Seok đang xách túi đứng dậy, hai người họ bỗng tròn mắt tiến lại gần.

"Ơ? Yoo Young không tan làm à?"

"À, tôi còn chút việc cần xem lại... Làm xong cái này tôi về ngay."

"Gì vậy, sao có mỗi mình cậu bận rộn thế. Có cần giúp gì không?"

"Trợ lý, để em giúp anh một tay!"

Đúng là hai người họ luôn có tinh thần đồng đội tuyệt vời. Yoo Young khẽ mỉm cười nhìn họ. Cậu rất cảm kích lòng tốt của cả hai, nhưng ai mà chẳng muốn về nhà sớm... Công việc này cũng không quá gấp rút, và Yoo Young cũng không có ý định nhờ vả họ làm giúp phần việc của mình. Cậu chỉ muốn kết thúc mọi thứ nhanh chóng trong hôm nay để có một cuối tuần thảnh thơi mà thôi.

Yoo Young xua tay đuổi họ đi.

"Chỉ cần xem qua chừng một hai tiếng nữa là xong thôi. Mọi người mau về đi."

"Ngại quá nhỉ... Nhưng tôi lại có hẹn mất rồi..."

"Thế nên tôi mới bảo chị mau đi đi đấy!"

"Trợ lý, hay là để em ở lại..."

"Thôi mà, mọi người mau ra ngoài hết đi."

Joo Yeon và Yoon Seok với vẻ mặt đầy nuối tiếc bèn hòa vào dòng người đang ùa ra khỏi văn phòng. Nghe tiếng mọi người bàn tán xem tối nay ăn gì dần xa cách, bụng cậu bắt đầu biểu tình. May mà lúc bốn giờ cậu có uống chút cà phê lót dạ, nếu không thì giờ này chắc đã đói lả rồi.

'Phải làm cho xong việc đã.' Vừa định mở tệp tin để tập trung làm việc, một giọng nói trầm thấp bỗng vang lên từ phía sau.

"Sao còn ở đây một mình thế này?"

Đó là giọng của Do Won. Lúc nãy chẳng thấy bóng dáng anh đâu, có vẻ anh vừa bước ra từ phòng Trưởng phòng.

"À, tôi đang phân tích doanh thu của chi nhánh Gyeonggi... Chắc khoảng hai tiếng nữa là xong ạ."

Yoo Young vừa nói vừa khẽ chỉ tay vào màn hình. Ánh mắt cậu cố định ở khoảng giữa sống mũi và chân mày của Do Won. Dù đã vài ngày trôi qua kể từ buổi liên hoan tồi tệ đó, cậu vẫn cảm thấy áp lực khi phải nhìn thẳng vào mặt vị Trưởng phòng này.

Dạo gần đây, kỳ lạ thay cứ hễ nhìn thấy mặt anh là những chuyện ngày hôm đó lại hiện về. Mùi tin tức tố mãnh liệt và đầy nam tính khi cậu dụi mũi vào ngực anh. Căn nhà của anh với mùi hương đậm đà nhưng lại mang đến cảm giác bình yên. Cả việc cậu nằm ngủ say sưa trên sofa, những bức ảnh cậu thấy trong phòng khách, và rồi sau đó là lệnh đuổi khách bằng giọng điệu hãm tài của anh ta.

Những dư ảnh đó cứ liên tục hiện ra khiến tâm trí Yoo Young rối bời. Chính vì vậy mà suốt mấy ngày qua, cậu chẳng dám nhìn thẳng mặt Trưởng phòng lấy một lần. Dù có trao đổi công việc nhiều lần hay bị gọi vào phòng anh, cả hai cũng chỉ duy trì thái độ công vụ, nói xong việc là cậu lập tức đi ra ngay.

Trả lời xong, Yoo Young định quay lại với máy tính để tập trung làm việc. Thế nhưng cảm nhận được ánh mắt vẫn đang dán chặt vào mình, cậu đành gượng gạo ngước nhìn Do Won lần nữa. Thật bất ngờ, Do Won đang nhíu mày đầy gay gắt.

'Lại làm sao nữa đây... Có vấn đề gì à?' Yoo Young gượng cười hỏi. Cậu thầm nghĩ cuối cùng thì điều gì đến cũng phải đến rồi.

"Hình như... anh có chuyện gì... muốn nói với tôi ạ?"

"Bây giờ đã bảy giờ rồi mà cậu vẫn định làm việc mà không ăn tối à?"

Câu trả lời nhận được hoàn toàn khác xa với dự đoán của Yoo Young. Nhìn vẻ mặt của anh, cậu cứ ngỡ anh sắp truy cứu trách nhiệm về những hành động điên rồ của cậu khi say rượu mấy hôm trước, hoặc trách mắng về sự thiếu sót trong công việc.

Yoo Young tròn mắt, vô thức nói lấp lửng:

"... Dù sao thì cũng sắp xong rồi nên..."

Đúng như Yoo Young nói, công việc còn lại dở dang chỉ mất khoảng một hai tiếng, và việc một mình đi ra ngoài ăn tối rồi quay lại cũng rất phiền phức. Cậu dự định làm cho xong rồi về nhà ăn luôn, và việc bỏ bữa đến tận tám chín giờ tối đối với cậu cũng là chuyện thường tình.

'Mà khoan, bỏ bữa đâu có phải là lỗi lầm gì, sao mình lại phải dè chừng sắc mặt anh ta nhỉ?' Đang định thấy uất ức thì Do Won bỗng quay ngoắt người bước ra khỏi văn phòng. Yoo Young ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng anh rồi lại quay về với màn hình máy tính.

'Nghĩ lại thì, không biết anh ta định bao giờ mới tan làm nữa.'

Làm việc cùng nhau mới hơn một tuần, cậu chưa từng thấy Do Won tan làm đúng giờ bao giờ. Dù trước khi anh vào làm đã có tin đồn anh là kẻ cuồng công việc, và cậu cũng đoán là anh mới nhậm chức nên sẽ dốc toàn lực, nhưng thực tế anh còn nghiêm túc với công việc hơn cả những gì cậu và các đồng nghiệp tưởng tượng.

Do Won làm việc như một chiếc xe ủi. Anh bới móc từng sai sót trong hệ thống làm việc cũ hay những quy trình lỗi thời vốn được coi là "truyền thống" trong đội. Mỗi buổi họp hàng ngày, anh đều cùng các thành viên kiểm tra cách khắc phục và phân bổ công việc hợp lý.

Tuy nhiên, phần lớn các công đoạn quan trọng đều do Do Won đảm nhận, nên khác với các thành viên chỉ phải làm thêm một hai tiếng, khối lượng công việc đổ lên đầu Do Won là điều mà họ không thể tưởng tượng nổi. Vậy mà anh vẫn lẳng lặng làm việc của mình và chỉ huy cả đội một cách điêu luyện. Ngay cả Trưởng bộ phận cũng phải công khai khen ngợi cách xử lý công việc lão luyện của anh.

Đánh giá của các thành viên về anh thường dao động giữa hai thái cực "đáng sợ" và "chu đáo". Thật khó hiểu khi hai từ trái ngược này lại có thể cùng tồn tại, nhưng thực tế mọi người vẫn bàn tán như vậy.

'Lúc anh ấy xem báo cáo trông đáng sợ cực kỳ. Tôi bị quay cho tơi tả, suýt nữa thì khóc tại chỗ luôn đấy.'

'Nhưng dù sao vẫn còn may là anh ấy không bảo viết lại từ đầu. Tôi cá là nếp nhăn của ngài Phó phòng phải tăng thêm chục cái rồi.'

'Nhưng mọi người có thấy Trưởng phòng cũng khá chu đáo không? Anh ấy rất để ý chuyện tan làm hay giờ ăn của mọi người.'

'Đúng đúng. Kiểu hơi lạnh lùng nhưng lại quan tâm ngầm ấy hả?'

'Thôi đi, quan tâm gì chứ. Nói thế hơi quá rồi. Chẳng qua anh ấy chỉ đối xử rạch ròi theo kiểu công việc thôi mà?'

Dù mới làm việc cùng nhau được một tuần, nhưng qua quan sát, Yoo Young thấy Do Won không phải là một người sếp tồi. Ngược lại, anh là người rất xứng đáng với tố chất của một nhà lãnh đạo. Đó là kết luận mà Yoo Young đưa ra với tư cách là cấp dưới của anh.

Dĩ nhiên, nếu xét trên phương diện là một gã Alpha sống nhà đối diện, thì câu chuyện lại hoàn toàn khác. Ở vị trí đó, Do Won trong mắt Yoo Young vẫn chỉ là kẻ hãm tài số một. Thế nhưng sau một tuần gắn bó vì công việc, Yoo Young buộc phải thừa nhận một sự thật: anh là người sếp tài giỏi nhất mà cậu từng gặp.

'Nhanh kết thúc rồi về thôi...'

Giữa lúc cậu đang nhíu mày đối chiếu kỹ lưỡng các con số, Yoo Young vì quá tập trung nên không hề nghe thấy tiếng cửa văn phòng mở ra. Khi cậu đang loay hoay tìm những ghi chú dán trên giấy note, bỗng một tiếng sột soạt vang lên và một chiếc túi được đặt ngay bên cạnh.

Kinh ngạc, Yoo Young ngước nhìn lên.

"... Trưởng phòng?"

"Ăn xong rồi hãy làm."

Yoo Young há hốc mồm nhìn anh trân trân.

"... Không, cái này... sao anh lại đưa cho tôi..."

"Đừng có bỏ bữa theo thói quen như vậy. Hại sức khỏe lắm."

Những lời thốt ra đầy cộc lốc của Do Won khiến mắt Yoo Young càng mở to hơn. Cậu có cảm giác như mình vừa nghe thấy điều gì đó không tưởng.

'Lẽ nào anh ta lo lắng vì mình bỏ bữa sao...?'

Lồng ngực cậu bỗng nhiên đập thình thịch một tiếng rõ to. Ánh mắt Yoo Young đảo liên hồi không biết trốn vào đâu. Tuy nhiên nhìn gương mặt vẫn lạnh lùng như tiền của anh, Yoo Young bỗng bật cười tự giễu.

'Mày đang nghĩ gì vậy chứ. Người này đơn giản là không thích nhìn thấy nhân viên của mình nhịn đói thôi.'

Nghĩ lại thì trên tay anh cũng đang cầm một chiếc túi y hệt. Trông không giống lắm, nhưng hóa ra anh ta cũng là người rất nghiêm túc trong chuyện ăn uống... Một cảm giác đồng điệu kỳ lạ nảy sinh khiến Yoo Young vô thức gật đầu.

Bất kể anh mua thứ này với tâm ý gì, thì cơm vẫn là cơm và ơn vẫn là ơn. Yoo Young thẳng thắn chấp nhận sự thật và lên tiếng:

"À... vậy cái này... là anh mua cho tôi ăn đúng không ạ? Tôi xin cảm ơn."

Có vẻ như không ngờ cậu lại ngoan ngoãn nhận lời cảm ơn như vậy, biểu cảm vốn dĩ thờ ơ của Do Won thoáng chút dao động.

"... Tôi sẽ ăn thật ngon rồi làm việc chăm chỉ ạ."

"……."

"... Vậy cũng mong Trưởng phòng có một bữa tối ngon miệng ạ."

Thấy bầu không khí im lặng vẫn bao trùm, Yoo Young đành kết thúc bằng một lời cảm ơn đầy ngượng ngùng. Cái này có khác gì email công vụ đâu chứ... Nói xong mà tai cậu nóng bừng như muốn bốc hỏa.

'Haaa... Cái gì thế này... Mình là robot đấy à?'

Yoo Young thầm trách móc bản thân và cắn môi. Gương mặt cậu mỗi lúc một đỏ lựng lên. Sau lưng anh khi anh quay đi, dường như cậu nghe thấy một tiếng cười khẩy rất khẽ.

'... Chắc là mình nghe nhầm thôi. Cái gã máu lạnh đó làm sao mà cười được.'

Sau khi vuốt mặt liên tục để trấn tĩnh và xác nhận anh đã vào phòng Trưởng phòng, Yoo Young mới rón rén mở túi ra. Bên trong là sushi được bán ở ngay trước cổng công ty. Chắc anh không biết đâu, nhưng đây chính là món ăn mà Yoo Young yêu thích nhất.

Bày bát canh tương ấm nóng và khay sushi bên cạnh máy tính, cậu lập tức thấy hạnh phúc. Yoo Young hào hứng tách đũa. Cậu gắp một miếng sushi cá bơn chấm vào nước tương pha mù tạt rồi bỏ vào miệng, miếng cá tan chảy mang lại hương vị tuyệt vời.

'Cái gã này... cũng được đấy chứ nhỉ?'

Yoo Young liếc nhìn về phía phòng Trưởng phòng một cái rồi thầm lẩm bẩm trong miệng. Tính ra, vô tình trong một tuần cậu đã được anh ta mời ăn hai lần rồi. Hết bánh sandwich lại đến sushi.

Không biết anh ta có chăm sóc các nhân viên khác như thế này không nhỉ? Chắc là có rồi. Nghĩ vậy một cách vô tư, Yoo Young lần lượt gắp những miếng sushi đầy màu sắc bỏ vào miệng. Có lẽ vì vừa mới mua nên sushi rất tươi và ngon. Hơn nữa, thứ Do Won mua không phải loại cơ bản mà là loại đặc biệt có thêm cả cá ngừ, bò Wagyu và tôm ngâm tương.

Trước Tiếp