Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 25

Trước Tiếp

Chương 25

Dù đang sống trong nỗi khổ sở tột cùng, Yoo Young vẫn cố trấn tĩnh để chuẩn bị đi làm. Dẫu trời có sập thì trước tiên vẫn phải đến công ty cái đã. Điều may mắn duy nhất là sau khi nôn sạch một tăng ở nhà Trưởng phòng, bụng dạ cậu không còn thấy khó chịu nữa. Nếu hôm qua đã làm loạn một trận như thế mà hôm nay đến văn phòng còn trưng ra bộ mặt đưa đám thì thật chẳng còn gì khó coi bằng.

'Quả nhiên giải rượu thì phải dùng cà chua.' Vừa tắm rửa xong định làm một ly nước ép cà chua đơn giản, Yoo Young bỗng nhớ lại hình ảnh Do Won cũng đang xay thứ gì đó bằng máy xay lúc nãy.

"Đừng nói là tôi còn phải chuẩn bị cả bữa sáng cho Trợ lý Han đấy nhé?"

Cả vẻ mặt ngạo mạn hất hàm đuổi cậu đi của anh ta nữa.

"Biết rồi thì về đi chứ?"

Một sự phản kháng khẽ nhen nhóm trong lòng cậu. Vì mải cảm thấy hối lỗi và ngại ngùng do đã làm phiền người ta suốt một đêm mà cậu tạm quên mất một sự thật: Trưởng phòng là một gã cực kỳ hãm tài.

Yoo Young nhấn nút máy xay với vẻ mặt đầy phẫn nộ. Tiếng vù vù vù vang lên, những trái quả đỏ mọng bị nghiền nát và biến thành chất lỏng trong nháy mắt.

Thế nhưng, cậu chẳng có quyền gì để mà ghét bỏ vị Trưởng phòng đó cả. Ít nhất là trong vài ngày tới. Vì tối qua cậu thực sự đã quậy phá quá đủ rồi. Nếu đổi vị trí ngược lại, cậu là Trưởng phòng còn Do Won là nhân viên mà dám hành động như thế, thì thay vì đưa về nhà cho ngủ nhờ, chắc cậu đã đá văng anh ta ra ngoài rồi tự về nhà mình từ lâu.

'Nhưng mà rồi mình sẽ ra sao đây.' Yoo Young vừa cắn môi vừa rót nước ép cà chua đỏ rực ra ly.

Anh ta nói sẽ suy nghĩ rồi mới thông báo hình thức kỷ luật, vậy chắc là sẽ không báo cáo ngay lên cấp trên đâu nhỉ. Nếu cậu cứ im lặng như không tồn tại, chỉ tập trung làm tốt việc của mình, biết đâu anh ta sẽ bỏ qua mà không làm rùm beng lỗi lầm này lên.

Dù với tính cách khắt khe và chẳng có chút linh hoạt nào của Trưởng phòng thì xác suất đó có vẻ thấp, nhưng đúng như anh ta nói, vì mới nhậm chức nên anh ta đang rất bận rộn, biết đâu anh ta sẽ coi đây chỉ là một sự cố hy hữu trên bàn rượu mà nhắm mắt cho qua.

'Dù sao thì, tuyệt đối không được để xảy ra thêm sai lầm nào nữa.'

Sau khi chuẩn bị xong xuôi, Yoo Young khởi động xe với tâm trạng u ám. Chiếc xe vốn dĩ cà tàng hay chết máy mấy hôm trước nay đã chạy êm ru sau khi qua tay thợ chuyên nghiệp. Nghĩ lại thì, mấy ngày qua sao mà lắm tai ương đến vậy. Mọi vận hạn cứ dồn dập ập đến, đến mức cậu tự hỏi liệu mình có nên đi tìm thầy bói cao tay nào đó để giải hạn hay không.

'Quên đi, hãy tạm quên đi sự thảm hại của ngày hôm qua để tập trung vào công việc nào…' Vừa lái xe, Yoo Young vừa tìm và phát danh sách nhạc có tiêu đề kiểu như "Khởi đầu buổi sáng đầy năng lượng". Rồi cứ mỗi khi có bài hát quen thuộc vang lên, cậu lại bắt đầu nghêu ngao hát thật to. Đến bài hát thứ tám thì cũng là lúc cậu tới công ty.

"Trợ lý Han!"

Dù vẫn còn khá sớm nhưng thấy Yoon Seok đã đi làm, Yoo Young không khỏi tròn mắt ngạc nhiên. Cậu ta cũng có vẻ như vừa mới đến. Khi Yoo Young còn đang ngượng ngùng giơ tay chào thì Yoon Seok đã chạy ngay tới.

"Anh không sao chứ ạ?"

"Ừ… Như cậu thấy đấy, tôi vẫn ổn."

Trước nụ cười gượng gạo của Yoo Young, Yoon Seok cúi người xuống nói nhỏ:

"Chuyện đó… chuyện tối qua… anh có còn nhớ… chút nào không ạ?"

"Có chứ… Nhớ rõ quá nên mới khổ đây này."

"Trợ lý Han à…"

"Yoon Seok à, hay là tôi đi chết luôn cho xong nhỉ? Ha ha…"

Giữa lúc Yoo Young đang nằm vật ra bàn r*n r* thì một thứ gì đó được đặt cái cạch xuống cạnh cậu. Rồi một bàn tay mềm mại bắt đầu bóp vai cho cậu. Yoo Young giật mình quay sang, thấy Yoon Seok đang nở nụ cười hiền hậu.

"Anh hãy phấn chấn lên ạ… Sáng nay đi ăn em chợt nhớ đến anh nên đã mua cái này."

"Yoon Seok à…"

Nhìn hũ nước mật ong đặt trên bàn, sống mũi Yoo Young bỗng cay cay. Sao lại có người tốt bụng thế này chứ… Suốt mấy ngày qua cậu đã phải chịu đủ mọi uất ức từ "ai đó", vậy mà giờ đây lại có người quan tâm cậu đến vậy, khiến cậu cảm động muốn trào nước mắt.

"Đáng lẽ tôi phải là người chăm sóc cậu mới đúng…"

"Không có gì đâu ạ. Em ổn mà. Trợ lý Han, hôm nay cũng hãy cố gắng lên nhé!"

Nhìn Yoo Young đang ngước lên với gương mặt như chú mèo đi hia, Yoon Seok cổ vũ đầy nhiệt huyết bằng cách nắm chặt hai tay lắc mạnh. Yoo Young cũng mỉm cười rạng rỡ với cậu ta rồi giơ hai nắm đấm lên. Ngay lúc đó, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.

"Yoo Young!"

"Chị Joo Yeon…"

"Ôi dào, Yoo Young à. Thật là tôi không biết nói gì với cậu nữa! Trong người thấy sao rồi?"

Khác với Yoon Seok, Joo Yeon vốn tính trực diện, vừa thấy Yoo Young là đã lao tới vỗ bôm bốp vào lưng cậu.

"Hự, hự, chị cứ vỗ lưng thế này thì… hay là để em nôn luôn ra đây nhé?"

"Đừng có đùa nữa! Cậu có biết hôm qua tôi đã lo lắng thế nào không?"

Joo Yeon vừa nói vừa hốt hoảng nắm lấy cánh tay của Yoon Seok.

"Tôi với Yoon Seok đã lo đến mức định bắt taxi đuổi theo luôn đấy, cậu biết không?"

"Đúng đấy ạ. Hôm qua em thực sự… ôi, Trưởng phòng đáng sợ quá chừng luôn…"

Sau khi ngoái đầu nhìn căn phòng Trưởng phòng đã sáng đèn, Yoon Seok và Joo Yeon hạ thấp giọng. Yoo Young thều thào hỏi:

"Trưởng phòng… làm sao cơ ạ?"

"Làm sao cái gì! Cậu không nhớ sao, Yoo Young?"

"Không ạ… Em nhớ rất rõ. Túm cổ áo, chửi bới rồi còn dụi mặt vào ngực… Nói chung là em nhớ hết."

Nếu bị người khác xác nhận lại một lần nữa sự thảm hại của mình, chắc cậu sẽ muốn nhảy lầu tự tử ngay trước khi bắt đầu làm việc mất. Để ngăn không cho những chuyện kinh khủng đêm qua tiếp tục thốt ra từ miệng Joo Yeon, Yoo Young đã nhanh chóng lên tiếng trước với vẻ mặt ủ rũ.

"Cậu nhớ hết cơ à?! Dù sao thì lúc đó Trưởng phòng đã trưng ra bộ mặt cực kỳ đáng sợ, rồi bảo là sẽ đích thân đưa cậu về đấy."

"… Thật ạ?"

"Ừ ừ. Thế nên tụi này mới giật mình hỏi anh ta có biết nhà cậu không, thì anh ta bảo là sống gần đó. Trời đất, trên đời này lại có sự trùng hợp thế sao?!"

'Không phải trùng hợp đâu, mà là nghiệt duyên thì có…' Yoo Young thầm lẩm bẩm với vẻ mặt đưa đám.

"Vẻ mặt Trưởng phòng lúc đó đáng sợ đến nỗi tôi còn lo anh ta sẽ mang cậu đi vứt ở xó xỉnh nào đó nữa cơ đấy."

"Ha ha ha…"

"Cậu đã về nhà ngủ bình an vô sự rồi chứ, Yoo Young?! Không phải là… ngủ bờ ngủ bụi đâu đấy nhé?"

"À… vâng… thì, chuyện là…"

Thật ngại khi phải nói sự thật rằng "Lúc mở mắt ra em không thấy bờ bụi nào mà chỉ thấy nhà của Trưởng phòng". Mặc dù cả hai đều là nam giới, nhưng dù sao họ vẫn là Alpha và Omega. Trong khi cậu còn đang ngần ngại không biết nên trả lời Joo Yeon và Yoon Seok – những người đang chờ đợi với ánh mắt đầy tò mò – như thế nào, thì một giọng nói điềm tĩnh vang lên từ phía sau.

"Chào buổi sáng."

"Chào buổi sáng Trưởng bộ phận ạ!"

Sau khi giơ tay chào ba người với vẻ mặt bình thản, Trưởng bộ phận bước vào phòng làm việc của mình. Thấy ông không nói gì đặc biệt với mình, có vẻ lời Trưởng phòng nói rằng chỉ có Yoon Seok và Joo Yeon biết chuyện tối qua là sự thật. Yoo Young thầm trút bỏ được gánh nặng trong lòng và thở phào nhẹ nhõm.

"Dù sao thì, không có chuyện gì lớn là tốt rồi. Cố gắng lên nhé!"

"Cố lên! Trợ lý Han cố lên!"

"Gì vậy Yoon Seok. Còn chị thì sao?!"

"Ha ha ha, Trợ lý Kim cũng cố lên ạ!"

Khi Joo Yeon phàn nàn vì Yoon Seok chỉ cổ vũ mỗi Yoo Young, cậu ta liền gượng cười rồi lại nắm tay cổ vũ cho cả cô. Hai người họ vừa thì thầm gì đó vừa cùng nhau đi về chỗ ngồi.

Vì Joo Yeon là người hướng dẫn trực tiếp cho Yoon Seok nên bàn làm việc của hai người nằm sát cạnh nhau, và kể cả sau khi kết thúc kỳ đào tạo nghiệp vụ, Yoon Seok vẫn luôn tin tưởng và kính trọng Joo Yeon. Chẳng hiểu sao, Yoon Seok lại tin tưởng và yêu quý Yoo Young ngang bằng, hoặc có khi còn hơn cả Joo Yeon, khiến đôi lúc cô cũng thấy ghen tị. Ngay cả hũ nước mật ong này, cảm giác như cậu ta chỉ đưa cho mỗi mình cậu, nên ngay khi Joo Yeon xuất hiện, Yoo Young đã lén lút giấu nó đi.

Yoo Young mở nắp và uống một ngụm. Cảm giác ấm áp và ngọt ngào lan tỏa khiến cơ thể cậu như được tiếp thêm sinh khí.

'Được rồi, phải phấn chấn lên nào.'

Yoo Young chậm rãi lấy đồ đạc trong túi ra và chuẩn bị làm việc. Bình thường cậu vốn đã đi làm sớm, nhưng hôm nay còn sớm hơn một chút nên thời gian khá thong thả.

Yoo Young hào hứng đặt món đồ cuối cùng mang theo trong túi lên bàn làm việc. Đó là tấm bưu thiếp quà tặng kèm trong tập ảnh của nhiếp ảnh gia "Won" mà cậu vô cùng yêu thích. Yoo Young thích tất cả ảnh của ông, nhưng tấm này là cậu yêu nhất.

Đó là bức ảnh chụp một cánh đồng tuyết trắng xóa trải dài vô tận. Thảm tuyết trắng chưa từng có dấu chân người trông thật thanh cao. Vẫn theo phong cách quen thuộc chỉ dùng ảnh đen trắng, nhưng nhờ tông màu đơn sắc mà sự thuần khiết của tuyết trắng đang tỏa sáng dưới ánh mặt trời dường như được lột tả một cách trọn vẹn nhất.

Phía xa trong bức ảnh, có một cái cây khô cằn trơ trụi đứng đơn độc. Ngoài nó ra, không còn bất kỳ chủ thể nào khác trong khung cảnh. Chỉ có cánh đồng tuyết trải dài mênh mông và bầu trời phủ lên trên đó. Những tia sáng tinh khôi và hoàn hảo lấp đầy bức ảnh, cùng những hạt sáng khác đang phản chiếu ngược lên bầu trời như một tấm gương.

Đứng trước vẻ đẹp uy nghiêm của thiên nhiên, con người ta luôn cảm thấy mình thật nhỏ bé. Mỗi khi nhìn bức ảnh này, Yoo Young lại thấy lòng mình tĩnh lặng đến lạ thường. Mọi thứ mà cậu từng cố gắng nắm giữ dường như đều trở nên vô nghĩa.

Thế nhưng, điều đó không có nghĩa là mọi thứ đều trở nên hư ảo. Ngắm nhìn vẻ hùng vĩ của thiên nhiên khiến cậu thấy những vấn đề mình đang ôm giữ chẳng qua chỉ là những điều nhỏ nhặt chẳng đáng là bao. Những chủ thể trong ảnh luôn mang lại cho Yoo Young sự an ủi. Rằng cậu đang làm rất tốt. Đừng quá gắng gượng.

Yoo Young lồng tấm bưu thiếp vào chiếc khung đã chuẩn bị sẵn, rồi đặt nó ngay cạnh màn hình máy tính.

'Tốt rồi, chuẩn bị làm việc thôi.'

Yoo Young mỉm cười hài lòng rồi bật nguồn máy tính. Vì dạo này dường như cậu đang gặp vận đen đeo bám nên mới đặc biệt mang theo tấm bưu thiếp yêu thích nhất này, thấy sinh khí dồi dào trở lại, cậu tự nhủ quả nhiên mang theo nó là quyết định đúng đắn.

Trước Tiếp