Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 24
"Dậy rồi à."
"Á! Ái chà, giật cả mình!"
Yoo Young hét toáng lên, tay ôm lấy lồng ngực đang đập thình thịch rồi hốt hoảng quay phắt lại. Đứng phía sau cậu là Do Won với gương mặt không chút biểu cảm, quần áo chỉnh tề tươm tất.
'… Mình đang mơ đấy à?'
Yoo Young ngẩn người há hốc miệng, ngước nhìn Do Won đang đứng thản nhiên trước mặt. Vì không thể tin nổi vào thực tại này, Yoo Young giơ cả hai tay lên tự vỗ bôm bốp vào má mình mấy cái. Thế nhưng dù có đánh thế nào thì giấc mơ cũng chẳng tan biến, chỉ có da mặt bị ăn tát là đau rát mà thôi.
Do Won lạnh lùng lên tiếng:
"Dậy rồi thì Trợ lý Han mau về nhà đi."
"… Dạ?"
"Hình như vẫn chưa tỉnh táo lắm, cậu có nhớ chuyện tối qua không?"
Vẫn giữ vẻ mặt ngơ ngác, Yoo Young dốc toàn lực để nắm bắt tình hình. Nghĩa là, chuyện này không phải mơ sao…?
Mùi tin tức tố dễ chịu và mê hoặc vây hãm khắp căn nhà không phải là ảo giác. Cách bài trí trong nhà quen thuộc một cách kỳ lạ cũng vậy. Bởi vì Do Won sống ngay đối diện nhà cậu cơ mà. Điều đó có nghĩa là, nơi này là…
"… Trưởng phòng… Đây là… nhà anh ạ?"
Yoo Young thều thào hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như mất hút. Đồng tử cậu không chỉ rung động mà đang xảy ra một trận động đất dữ dội. Do Won gật đầu.
"… Vậy thì người… đưa tôi về đây… là… Trưởng, Trưởng phòng… là anh sao ạ…?"
"Trong nhà tôi, tôi không đưa cậu về thì ai đưa?"
Do Won buông lời cộc lốc, nhưng lúc này Yoo Young chẳng còn tâm trí đâu mà tủi thân hay tức giận. Cậu tự thấy bàng hoàng về chính mình đến mức không thốt nên lời. Đã đi làm bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên cậu bị đứt phim đến mức này.
Yoo Young run rẩy hỏi:
"Tôi… Tôi… Tối qua tôi có lỡ gây ra… sai sót gì với Trưởng phòng… không ạ…"
Nghe vậy, Do Won bỗng bật cười khẩy. Nhìn vẻ mặt lạnh băng nhưng khóe môi lại nhếch lên của anh, Yoo Young cảm thấy rùng mình sởn gai ốc theo đúng nghĩa đen.
Lúc tỉnh táo, Yoo Young còn dám công khai bảo Do Won là 'đồ hãm'. Dù lúc đó cậu phun ra câu đó vì không biết tương lai bất hạnh của mình sẽ phải làm việc dưới trướng gã hãm tài kia. Nhưng khi đã uống rượu vào và ý thức mờ mịt, chắc chắn cậu chẳng thể nào biết chọn lọc từ ngữ được.
Do Won vô cảm lên tiếng:
"Đồ tồi. Rác rưởi nhân cách. Tao cực kỳ ghét cái loại như mày."
"……."
Yoo Young nhìn Do Won trân trân khi anh bỗng dưng tuôn ra một tràng chửi thề với vẻ mặt không cảm xúc, rồi anh bồi thêm một câu:
"Cậu đã nói như thế đấy. Trợ lý Han ạ."
"… Tôi á…? Tôi nói thế với Trưởng phòng sao…?"
Nghe những lời không thể tin nổi từ miệng Do Won, Yoo Young chỉ biết há hốc mồm. Trong phút chốc, cậu như thấy hình ảnh mình bị lôi xệch vào phòng Giám đốc. Rồi hình ảnh mình làm thủ tục thôi việc, lầm lũi dọn dẹp chỗ ngồi bước ra trong khi Yoon Seok và Joo Yeon ngậm ngùi tiễn đưa.
Lần này tiêu tùng thật rồi. Đi liên hoan mà dám chửi cả sếp… Chắc những người khác cũng thấy hết rồi. Càng nghĩ càng thấy phát điên, Yoo Young nhắm nghiền mắt lại. Trước mắt tối sầm như chính tương lai của cậu vậy.
Như thể đọc được suy nghĩ của Yoo Young, Do Won thản nhiên nói thêm:
"Ngoài Trợ lý Kim Joo Yeon và nhân viên Lee Yoon Seok ra thì không có ai khác nghe thấy đâu."
"… À."
"Trợ lý Han, đây là lần thứ hai cậu bị bắt quả tang chửi tôi rồi đấy."
Do Won mỉm cười sắc lạnh rồi nói:
"Một lần qua tin nhắn nội bộ công ty. Một lần là nói thẳng vào mặt."
"……."
"Cậu định tính sao đây? Trợ lý Han."
Vừa hỏi, Do Won vẫn giữ nụ cười trên môi. Nếu là người ngoài nhìn vào, chắc hẳn sẽ bị hớp hồn bởi nụ cười đẹp đẽ nhưng tàn khốc ấy, nhưng trong mắt kẻ đang hoảng loạn như Yoo Young, trông anh chẳng khác nào một tên b**n th** sát nhân.
"Tôi đang hỏi cậu định tính sao cơ mà."
Giọng điệu ngạo mạn và lạnh lẽo, nụ cười trên mặt Do Won giờ đã biến mất. Yoo Young cắn môi đến bật máu, mãi mới dám lí nhí hỏi:
"… Tôi… viết bản tường trình… nhé?"
"……."
"… Hay là bản kiểm điểm…?"
Nếu lần này anh báo cáo lên cấp trên thì chắc chắn họ sẽ không nương tay đâu… Tương lai mịt mù quá. Mới chỉ vài ngày trước, cậu còn được Trưởng bộ phận khuyên bảo tử tế rằng đừng để xảy ra chuyện như vậy nữa. Yoo Young thở dài, lòng chỉ muốn quỳ xuống van xin như một con kiến.
Nhìn xuống Yoo Young đang mặt cắt không còn giọt máu, Do Won lại nở nụ cười:
"Có vẻ Trợ lý Han cũng biết việc mình gây ra có sức nặng thế nào đấy."
"……."
"Xử lý cậu thế nào thì để tôi suy nghĩ rồi thông báo sau. Vì ngoài việc cậu chửi tôi rồi còn túm cổ áo tôi ra, hiện tại tôi có quá nhiều việc phải bận tâm."
Không chỉ chửi bới mà còn túm cả cổ áo sếp sao…? Cầu nguyện van lơn rằng những lời đó chỉ là trò đùa của Do Won nhằm trêu chọc mình, Yoo Young lí nhí đáp:
"… Vâng. Tôi thực sự xin lỗi ạ…"
"Biết rồi thì về đi chứ?"
Do Won lạnh lùng hất hàm về phía cửa ra vào. Yoo Young luống cuống đứng dậy. Tâm trí cậu đã tan nát thành từng mảnh vụn, đến mức chẳng còn hơi sức đâu mà thấy tủi thân trước giọng điệu hãm tài hơn cả bình thường của Do Won nữa.
Chẳng những không tủi thân mà cậu còn thấy vô cùng hối lỗi. Do Won hiện tại là người đã không bỏ mặc gã nhân viên phiền toái dám chửi bới và túm cổ mình, mà còn đích thân đưa về nhà cho ngủ nhờ. Mọi sự ác cảm thường ngày dành cho anh lúc này trong lòng Yoo Young đã tan biến không còn một hạt bụi.
Trong khi Yoo Young ngẩn ngơ với những suy nghĩ đó và lúng túng s* s**ng trên sofa để tìm điện thoại, Do Won đã quay ngoắt người đi vào bếp.
'Trời ạ, điện thoại mình biến đâu mất rồi không biết…'
Dù đã bới tung cả trên lẫn dưới sofa vẫn không thấy đâu. Chẳng lẽ cậu làm rơi ở quán thịt nướng rồi sao. Nếu không thì nó ở đâu được chứ. Hay là có ở trong nhà này nhỉ. Cậu định gạt bỏ liêm sỉ nhờ Trưởng phòng gọi vào máy mình một cuộc xem sao.
Đang định bước tới hỏi thì từ trong bếp vang lên tiếng máy xay sinh tố. Yoo Young định đi vào hỏi nhưng rồi lại đặt mông ngồi xuống sofa. Cậu nghĩ giờ này chắc anh ta không nấu nướng gì cầu kỳ đâu nên chắc sẽ xong nhanh thôi.
Ánh mắt Yoo Young tự nhiên dừng lại ở những bức ảnh trên sofa. Nghĩ lại thì, trong bốn mùa tại sao chỉ có ba bức nhỉ? Có ảnh mùa xuân, hạ, thu, nhưng lại thiếu mất mùa đông.
'… Anh ta tự chụp à? Không đâu, lẽ nào. Cái loại máu lạnh như anh ta làm sao có được tâm hồn nghệ sĩ như thế này chứ…'
"Sao còn chưa về mà đứng đực ra đấy?"
Tiếng động đột ngột khiến Yoo Young tròn mắt nhìn Do Won vừa từ bếp quay trở lại phòng khách.
"Đừng nói là tôi còn phải chuẩn bị cả bữa sáng cho Trợ lý Han đấy nhé?"
"Dạ không phải đâu ạ… Tôi chỉ là… không biết điện thoại của mình ở đâu nên mới…"
Đang mỉa mai thì nghe Yoo Young nói vậy, Do Won bỗng quay phắt người lại. Điện thoại của Yoo Young đang nằm lù lù trên bàn đảo bếp đằng kia. Do Won sải bước tiến lại gần, trao điện thoại vào tay Yoo Young. Cậu ngượng nghịu cúi đầu.
"Tối qua thấy cậu đi đứng lảo đảo quá, sợ cậu làm rơi vỡ màn hình nên tôi mới cất riêng ra."
"… Tôi cảm ơn anh ạ."
Yoo Young một lần nữa cúi gập người rồi đứng dậy. Cậu vội vàng chỉnh đốn lại quần áo xộc xệch rồi nhanh chóng bật máy lên xem giờ. Đã hơn 6 giờ sáng một chút.
Vừa xem giờ, cậu vừa lén lút kiểm tra xem màn hình có bình an vô sự không. Hồi còn sinh viên, có vài lần cậu uống say bí tỉ, chẳng hiểu sao lần nào cũng làm gì đó với điện thoại khiến màn hình nát bét. Nhưng lần này may sao nó vẫn mượt mà không một vết xước.
Cảm giác thật kỳ lạ. Nghĩ lại thì, hình như anh ta cũng không phải là loại người tồi tệ nhất như những gì anh ta thốt ra. Theo những gì Yoo Young từng nghĩ, anh ta hoàn toàn có thể bỏ mặc cậu ở quán thịt nướng tối qua, hoặc ném cậu trước cửa nhà cho xong chuyện. Còn cái điện thoại của Yoo Young vỡ hay không chắc chắn anh ta chẳng thèm mảy may quan tâm.
Thế nhưng anh ta đã không làm vậy. Gã nhân viên dám chửi bới, túm cổ mình thì có gì tốt đẹp đâu mà anh ta lại cho vào nhà, rồi còn cẩn thận cất riêng điện thoại cho khỏi vỡ nữa chứ.
"Tôi, tôi xin lỗi ạ. Tôi… xin phép về đây ạ."
Chào hỏi xong, Yoo Young khúm núm cúi người rồi đi ra cửa. Do Won vẫn đứng yên lặng nhìn theo cậu. Xỏ xong đôi giày, Yoo Young lại quay lại cúi đầu một lần nữa.
"Tối qua… tôi đã gây ra quá nhiều phiền phức cho anh. Thực sự xin lỗi anh ạ."
"……."
"… Vậy lát nữa gặp lại anh ạ."
Rầm, cánh cửa đóng lại, Yoo Young chạy một mạch vào nhà mình rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Trở về nhà sau vỏn vẹn một ngày mà cậu thấy vui mừng đến phát khóc.
Bước vào phòng tắm, nhìn gương mặt sưng húp với mái tóc bù xù như tổ quạ của mình, Yoo Young lại một lần nữa muốn ngất xỉu. Với cái bộ dạng này mà nằm ngủ ở nhà sếp, rồi còn đứng nói chuyện với sếp… Khá lắm, Han Yoo Young ạ. Cậu tặc lưỡi tự trách rồi vội vàng tắm rửa, đánh răng.
Vừa đánh răng, Yoo Young vừa cố gắng lục tìm ký ức trong đầu.
'Hừ… Để xem nào. Mình tối qua chửi bới rồi túm cổ áo anh ta á? Không đời nào có chuyện…'
Đang nghiêng đầu thắc mắc, Yoo Young bỗng đứng hình. Bọt kem đánh răng vẫn dính đầy mép, mồ hôi hột bắt đầu chảy ròng ròng. Những hành động càn rỡ cậu đã gây ra tối qua bắt đầu hiện lên như những thước phim quay chậm.
Cảnh tượng đầu tiên hiện ra là cảnh cậu đang túm cổ áo anh ta, vừa khóc vừa đeo bám.
'Không đâu, dĩ nhiên tôi cũng… ghét Trưởng phòng lắm chứ… Thật đấy… Hức, ghét vãi cả lìn luôn… Hức, hức…'
Cái đồ điên này…! Mới chỉ nhớ lại một cảnh thôi mà não cậu như muốn nổ tung. Yoo Young vứt cả bàn chải, ngồi thụp xuống sàn, hai tay ôm lấy mặt. Nếu không phải phát điên thì không thể làm ra chuyện này được. Cứ mỗi mảnh ký ức hiện về là mặt cậu lại nóng thêm một độ.
Cậu đã túm cổ áo anh ta, đã khóc lóc om sòm, anh Yoon Seok và chị Joo Yeon đã phải can ngăn cậu, và rồi còn… chửi Trưởng phòng, thêm vào đó là…
'Hít… Hà… Không nhưng mà… sao mùi tin tức tố của anh ta lại thơm vãi chưởng thế nhỉ… Nhân cách thì như rác rưởi thế mà…'
"Á á á á á! Á! Á!"
Nhớ lại cả những điều mà thà rằng mình mất trí nhớ đi cho xong, Yoo Young lại phải ôm mặt hét lên thảm thiết. Mẹ kiếp, ra ngoài tự tử đi cho rảnh nợ Yoo Young ơi… Thà rằng chỉ chửi bới với túm cổ áo thôi thì còn coi là nhất quán, đằng này lại còn hít hà mùi tin tức tố của người ta nữa là sao!
Điều kinh khủng nhất là chỉ hai ba tiếng nữa thôi, cậu lại phải ngồi chung một không gian với vị Trưởng phòng đó. Vị Trưởng phòng mà đêm qua cậu vừa túm cổ áo lắc như điên vừa tuôn ra một tràng chửi rủa, đã thế còn dụi mặt vào ngực anh ta quậy phá đủ trò trời ơi đất hỡi nữa chứ.