Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 23
Rốt cuộc Do Won cũng phải rời giường. Cái thói quen hễ uống rượu vào là ý thức lại càng thêm tỉnh táo luôn khiến cơ thể anh mệt mỏi vô cùng. Thà rằng anh thuộc kiểu người hễ say là lăn ra ngủ như chết, giống như cái cậu đang nằm ngủ ngon lành ngoài phòng khách nhà người khác kia, thì có lẽ lòng dạ đã thoải mái hơn rồi.
Do Won buông một câu chửi thề trầm thấp rồi bước ra khỏi phòng ngủ. Cứ cố nằm ép mình thì cũng chỉ thêm đau đầu, chi bằng ra ngoài uống một ly vang rồi thử dỗ giấc ngủ lần nữa xem sao. Chẳng hiểu sao hôm nay anh lại thấy thèm rượu hơn hẳn.
"Khòòò..."
Vừa bước ra phòng khách, anh đã thấy Yoo Young kéo tuột vạt sơ mi ra ngoài quần, đang thản nhiên gãi bụng. Cái dáng vẻ bình chân như vại dù đang ngủ ở một nơi xa lạ khiến anh một lần nữa thấy cạn lời. Đang nhìn xuống gương mặt ngủ gật khò khò đầy hèn mọn kia, Do Won bỗng cảm thấy rung động từ túi quần liền lấy điện thoại ra.
[Lee Sun Hyung]
Vừa nhìn thấy cái tên hiện trên màn hình, chân mày Do Won nhíu chặt, anh khẽ thở dài. Từ bao giờ mà mọi chuyện lại trở nên thế này nhỉ. Đã từng có thời anh cảm thấy vui mừng một cách thuần khiết khi nhìn thấy cái tên này. Liệu có thể quay lại những ngày tháng đó không?
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi nảy sinh suy nghĩ ấy, Do Won nén tiếng thở dài rồi bắt máy. Thú thực anh chẳng thiết tha gì, nhưng Sun Hyung vốn có thói quen nếu không liên lạc được thì sẽ càng bám dai như đỉa.
"... Ừ."
Do Won à. Cậu đang làm gì thế?
"Nhìn giờ đi. Xem có phải lúc để hỏi câu đó không."
Dù câu trả lời của Do Won đầy cụt ngủn và gắt gỏng, Sun Hyung vẫn khẽ cười. Tuy nhiên, nghe tiếng cười của cậu ta, gương mặt Do Won lại càng thêm nhăn nhó.
"... Cậu uống rượu à?"
Ừm. Hôm nay uống với bên đối tác thấy vui quá nên tớ ghé bar làm thêm ly nữa.
"Đã 12 giờ rồi. Đừng uống nữa, về đi."
... Chỉ có thế thôi sao? Thật là chạnh lòng quá.
Trước những lời nói sắc lẹm của Do Won, Sun Hyung thốt ra giọng nói chất chứa đầy vẻ tủi thân đúng như lời cậu ta nói.
Cậu đến đây đi? Lâu lắm rồi tớ mới muốn làm một ly với cậu.
"Hôm qua tớ mới đi làm ngày đầu tiên. Cả đêm qua tớ gần như thức trắng rồi."
Lòng bàn tay thô ráp của Do Won vuốt mạnh lên mặt. Dẫu chỉ mới lúc nãy anh còn thấy thèm rượu và thực tế là đang định lấy bừa một chai trong tủ vang ra, nhưng việc uống một mình cho nhẹ lòng và việc ra ngoài gặp Sun Hyung là hai vấn đề hoàn toàn khác nhau.
Sun Hyung im lặng một lát rồi mới lên tiếng.
Cậu thực sự làm tớ buồn đấy, Choi Do Won.
"……."
Uống rượu vào tớ chỉ nghĩ đến cậu thôi. Tớ... bây giờ tớ muốn uống cùng cậu.
"Tắt máy đi. Cậu say rồi đấy. Gọi tài xế rồi về nhà đi."
Choi Do Won.
Giọng nói tĩnh lặng vang lên như đang khẩn cầu Do Won.
Tớ đã nói rồi mà. Tớ không coi cậu là bạn.
"Haaa... Lee Sun Hyung."
Trút ra một tiếng thở dài thườn thượt, Do Won nhắm mắt lại, ngửa đầu ra sau. Anh đổi tay cầm điện thoại sang tai bên kia, dùng tay phải mở chai vang rồi rót ra ly.
"Lúc đó tôi cũng đã nói rõ rồi. Tôi không coi cậu hơn mức bạn bè."
Do Won à.
"Tôi có cần phải nói thẳng thừng hơn nữa không? Cậu thực sự muốn nghe những lời đó sao?"
…….
Giọng nói lạnh lùng bị ngắt quãng. Đó là vì anh đang phải nghiến chặt răng, cố hết sức để không nổi giận.
"Lee Sun Hyung. Chúng ta là bạn lâu năm. Tôi không muốn làm tổn thương cậu thêm nữa. Vậy nên cậu dừng lại ở đây đi."
... Do Won à. Cậu đến cuối cùng vẫn thực sự là...
"Tắt máy đây. Sau này lúc nào cậu không say thì nói chuyện sau."
Do Won tắt máy một cách dứt khoát không chút vương vấn, rồi cạch một tiếng, anh đặt điện thoại xuống bàn bếp. Anh nhấc ly vang đầy chất lỏng màu đỏ sẫm lên, uống cạn trong một hơi. Chất lỏng chát đắng bao phủ lấy niêm mạc miệng rồi trôi tuột xuống cổ họng không chút luyến tiếc.
Một tiếng thở dài lại từ tận sâu trong lồng ngực trào dâng. Sắp tới, vì dự án hợp tác mới giữa công ty của hai ông bố, chắc chắn sẽ có một buổi họp mặt gia đình. Việc phải đối mặt với Sun Hyung vào ngày đó là điều đã được định sẵn, và Do Won đã cảm thấy áp lực và khó chịu ngay từ lúc này.
Gia đình Do Won và gia đình Sun Hyung vốn có mối quan hệ thâm giao từ rất lâu. Không chỉ hai người cha là bạn bè từ thuở nhỏ, mà về mặt kinh doanh, họ cũng có những mối liên kết chặt chẽ.
Mọi chuyện sẽ chẳng có vấn đề gì nếu không có cuộc hôn nhân chính trị giữa Sun Hyung và Do Won mà hai gia đình đã nhắm sẵn từ lâu, điều luôn khiến Do Won cảm thấy không thoải mái.
Dĩ nhiên, vì Do Won quyết liệt từ chối nên cho đến nay, cuộc hôn nhân này mới chỉ dừng lại ở mức lời nói chứ chưa chính thức đính ước. Thế nhưng, cha của Do Won và cha mẹ của Sun Hyung, khi thấy hai cậu con trai gần như cùng lúc phân hóa thành Alpha trội và Omega trội, đã làm quá lên rằng hai đứa được định sẵn là định mệnh của nhau. Ngay cả khi không có Do Won, việc gọi Sun Hyung đến nhà dùng bữa và gặp mặt đã trở thành chuyện thường tình, những lời kiểu như kết hôn sau vài năm nữa là vừa đẹp, hay mua nhà tân hôn ở đâu cũng thường xuyên được người lớn hai nhà đem ra bàn tán.
Ngay từ đầu, cha và mẹ kế của Do Won đã có xu hướng coi đứa con trai duy nhất, người luôn hoàn thành xuất sắc mọi việc như anh, là một chiếc cúp vinh quang của họ. Với cha mẹ anh, Sun Hyung là một đối tượng kết hôn hoàn hảo. Gia thế đảm bảo, ngoại hình ưa nhìn xinh xắn, lại còn ngoan ngoãn và mang tính cách thanh lịch, quý phái.
Do Won phản đối kịch liệt không khí gia đình như vậy. Từ trước đến nay, anh đã sống trọn vẹn cuộc đời của một 'đứa con trai độc nhất hoàn hảo' để đáp ứng kỳ vọng của cha mẹ. Duy chỉ có chuyện hôn nhân, anh thực sự muốn kết hôn với người mình yêu. Ngay từ đầu, Do Won chỉ coi Sun Hyung là một người bạn cùng lớn lên, chưa bao giờ anh nghĩ cậu ta là người bạn đời sẽ gắn bó cả đời với mình.
Nhìn Do Won bảo thủ trong chuyện hôn nhân đến mức cố chấp, ngay cả bạn bè cũng thường trêu chọc anh là kẻ 'lụy tình'. Thế nhưng mặc kệ người xung quanh nói gì, anh cũng không bận tâm. Chứng kiến mẹ kế bước chân vào nhà mình thông qua một cuộc hôn nhân chính trị sau khi mẹ ruột qua đời, rồi đối xử thù địch với mình, anh đã nảy sinh sự chán ghét đến tột cùng việc kết hôn dựa trên lợi ích mà không có tình cảm.
Riêng chuyện kết hôn. Nhất định phải làm với người mình thực sự yêu.
Cùng với suy nghĩ đó, người khiến sự bài xích đối với Omega nảy mầm trong lòng Do Won không ai khác chính là bản thân Sun Hyung. Vì vốn dĩ từ nhỏ đã lớn lên không chút khoảng cách nên Sun Hyung luôn mặc định rằng mình sẽ kết hôn với Do Won, do đó khi Do Won lần đầu bày tỏ ý định từ chối, cú sốc mà Sun Hyung phải nhận là lớn hơn tưởng tượng.
Thế nên, đã có lần Sun Hyung lợi dụng kỳ ph*t t*nh (rut) của Do Won để cố gắng quyến rũ anh bằng tin tức tố của mình, nhưng trớ trêu thay, đó lại trở thành một nước đi sai lầm. Lúc đó, Sun Hyung không chỉ khiến trái tim Do Won vĩnh viễn quay lưng mà còn chẳng thể chạm được vào dù chỉ là đầu ngón tay anh. Thêm vào đó, sự cố ấy đã khiến Do Won cảm thấy hoài nghi về sự tiếp cận của những người mang giới tính thứ hai bằng cách sử dụng tin tức tố, thậm chí anh còn nảy sinh ý nghĩ rằng sau này vợ mình tốt nhất nên là một Beta.
Thế nhưng Sun Hyung vẫn không ngừng bám lấy Do Won, lấy tình thâm giao giữa hai nhà và tình bạn cũ ra làm cái cớ. Đó chính là lý do vì sao vào giờ này, khi đã quá nửa đêm, Do Won lại phải nghe điện thoại của một Sun Hyung đang say khướt rồi nốc rượu vang một mình thế này.
"... Haaa..."
Dùng đầu ngón tay ấn mạnh vào thái dương đang bắt đầu đau nhức, Do Won thô bạo rót thứ chất lỏng màu tím sẫm vào ly vang đã cạn. Sau khi uống cạn ly trong một hơi, Do Won trút ra một tiếng thở dài nóng hổi rồi một lần nữa nhìn về phía phòng khách. Nhìn gã cấp dưới tính nết khó ưa đang ngủ ngon lành mà chẳng hề hay biết nỗi lòng phức tạp của mình, Do Won lại một lần nữa thở dài.
❖ ❖ ❖
Đột nhiên, một luồng khí mạnh mẽ trào dâng trong lòng Yoo Young. Như thể có một con rắn lớn đang trườn lên đầy uy lực, Yoo Young theo bản năng bừng tỉnh, mở to mắt.
"... Oẹ!"
Cùng với cơn buồn nôn là cảm giác bàng hoàng tột độ. Ngay khi mở mắt ra, thứ cậu thấy là một họa tiết trần nhà có chút giống nhưng lại khác với họa tiết ở nhà mình.
'Điên rồi sao...?'
Thế nhưng cậu chẳng có thời gian để suy nghĩ sâu xa xem đây là đâu. Chỉ còn 10 giây nữa là cậu sẽ nôn ra sàn. Bất kể đây là đâu, sự thật rằng không được nôn ra sàn nhà vẫn không hề thay đổi. Yoo Young vội vàng bật dậy.
Vì dư âm của men rượu vẫn còn sót lại đôi chút nên bước chân cậu hơi lảo đảo. Càng nhìn quanh, cậu càng nhận ra rõ ràng đây không phải nhà mình. Vậy mà theo bản năng, nơi cậu chạy đến mở cửa lại đúng là phòng tắm. Một ý nghĩ lướt qua đầu Yoo Young trong thoáng chốc rằng cấu trúc nơi này giống nhà mình một cách kỳ lạ.
Ngay khi vừa mở nắp bồn cầu, Yoo Young đã nôn sạch những dấu vết của buổi liên hoan tối qua một cách oanh liệt. Sau khi trút bỏ hết mọi thứ trong dạ dày, cậu mới thấy dễ thở hơn đôi chút. Cậu rửa sạch gương mặt nhem nhuốc và súc miệng.
Đến lúc này, đầu óc cậu mới bắt đầu tỉnh táo lại.
'Điên thật rồi, đây là đâu... là đâu cơ chứ?'
Cậu rùng mình ớn lạnh. Nhìn qua thì có vẻ không phải là cơ sở lưu trú, vậy thì rốt cuộc đây là đâu? Vì tối qua đang đi liên hoan thì bị đứt phim nên theo lẽ thường, có lẽ đây là nhà của một đồng nghiệp nào đó chăng.
Yoo Young bước ra khỏi phòng tắm với những bước chân nặng nề, bắt đầu điên cuồng suy đoán xem đây là nhà của ai. Những người thân thiết đến mức có thể cho cậu ngủ nhờ thì chỉ có nhân viên Lee Yoon Seok hoặc Trợ lý Kim Joo Yeon. Vì là phụ nữ và lại sống cùng gia đình nên chắc chắn chị Kim Joo Yeon sẽ không đưa cậu về nhà, vậy thì là anh Yoon Seok chăng...?
Không, không phải. Anh Yoon Seok từng nói mình sống trong một căn hộ hai phòng ngủ nhỏ. Một người mới đi làm không thể sống trong một căn nhà rộng lớn thế này được. Với cái đầu đau như búa bổ, Yoo Young bắt đầu thận trọng quan sát phòng khách.
Phòng khách rộng thênh thang nhưng lại trống trải đến mức lạnh lẽo. Những vật dụng tối thiểu cần thiết được đặt đúng vị trí, cứ như thể có một nhà toán học đã nghiên cứu tỉ lệ kỹ lưỡng rồi mới đặt chúng vào vậy.
Một chiếc sofa lớn và tấm thảm trải bên dưới. Một kệ sách chiếm chỗ thay vì tivi. Ngôi nhà chủ yếu được trang trí bằng nội thất và giấy dán tường tông màu trầm, mang lại cảm giác sạch sẽ đến mức người ta phải nghĩ rằng chủ nhân của nó chắc hẳn mắc bệnh sạch sẽ nặng.
Thế nhưng thứ thu hút ánh nhìn nhất lại là ba bức ảnh treo trên tường với khoảng cách vừa phải. Ba bức ảnh khắc họa ba mùa khác nhau một cách rõ nét và đầy ấn tượng. Mùa hè xanh mát, mùa thu tĩnh lặng, và mùa xuân khi vạn vật sinh sôi.
Dù cả ba bức ảnh đều là ảnh đen trắng nhưng chúng vẫn phô diễn được cảm quan về mùa một cách sống động. Yoo Young nghiêng đầu nhìn ba bức ảnh đó. Dù đây là lần đầu tiên nhìn thấy chúng nhưng chẳng hiểu sao cậu lại thấy vô cùng quen thuộc. Cảm giác giống như tình cờ gặp lại một người quen từ rất lâu tại một vùng đất khách xa lạ.
Phải rồi, thứ đang quấy rầy tâm trí Yoo Young một cách kỳ lạ nãy giờ chính là 'sự quen thuộc'. Rõ ràng đây là lần đầu tiên cậu đến nơi này, và nội thất trong nhà đều lạ lẫm. Thế nhưng kỳ lạ thay, một số thứ trong căn nhà này lại mang đến cho Yoo Young một ấn tượng vô cùng thân thuộc.
Yoo Young cau mày, ngồi ngẩn ngơ trên sofa rồi chợt liên tưởng ra một trong những thứ đó là gì.
'... Cấu trúc nhà.'
Phải rồi, nghĩ lại thì cấu trúc ngôi nhà này rất giống nhà cậu. Không, có lẽ nó hoàn toàn giống hệt, chỉ khác là cấu trúc bị đối xứng trái phải mà thôi. Đó là lý do vì sao theo bản năng cậu lại tìm thấy phòng tắm ngay lập tức.
Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, chân mày Yoo Young nhíu chặt đầy giận dữ. Đó là do một cảm giác nào đó còn mạnh mẽ hơn cả cấu trúc ngôi nhà đang ập đến.
'Lẽ nào.... Không. Không đâu.'
Yoo Young lập tức lắc đầu. Thấy mình nảy sinh những suy nghĩ viển vông thế này chắc là do vẫn chưa tỉnh rượu hoặc chưa tỉnh ngủ rồi. Không đời nào chuyện đó lại xảy ra, rốt cuộc là mình đang nghĩ cái quái gì thế này. Phải nói chuyện gì cho nó có lý một chút chứ.
Thôi kệ đi. Trước tiên phải tìm điện thoại đã. Như vậy thì có lẽ cậu sẽ nhớ ra được phần nào đây là đâu và tối qua đã xảy ra chuyện gì. Phải biết bây giờ là mấy giờ đã. Thấy ngoài cửa sổ vẫn còn mờ ảo chắc vẫn còn là sáng sớm, may thật.
Yoo Young đang s* s**ng trên sofa để tìm điện thoại thì bỗng nghe thấy tiếng cửa mở toang từ phía sau. Và giọng nói vang lên ngay sau đó đã khiến Yoo Young hoàn toàn chết lặng.