Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 22
Sau khi tiễn anh tài xế lái thuê, Do Won nhìn Yoo Young đang nằm chiếm trọn băng ghế sau xe mình mà thở dài ngao ngán. Nhìn bộ dạng thảm hại của cậu ta đang ngủ say sưa đến mức phát ra cả tiếng ngáy khẽ, anh thấy thật cạn lời, nhưng dù sao cũng không thể cứ thế vứt mặc cậu ta lại trong xe mình được.
Trước tiên, anh quyết định thử đánh thức gã cấp dưới trơ tráo này dậy. Do Won vừa nhẹ nhàng lay vai Yoo Young vừa nghiến răng nói bằng giọng lạnh lùng.
"Trợ lý Han. Tỉnh lại đi."
"……."
"Haaa…. Thôi ngay cái trò gây phiền hà cho người khác rồi đứng dậy đi chứ?"
"……."
Thế nhưng, nhìn vẻ mặt vẫn bình thản không chút động tĩnh kia, xem ra cậu ta đã ngủ say thật rồi. Nếu còn tỉnh táo, chắc chắn cậu ta đã không kiềm chế được cái tính nết dở dặm mà run rẩy cãi bướng lại anh rồi.
Do Won thở hắt ra một hơi ngắn ngủi, rồi luồn tay qua khoeo chân và sau gáy Yoo Young, dứt khoát bế bổng cậu lên. Đó là một tư thế quá đỗi thân mật và ngượng ngùng đối với mối quan hệ giữa sếp và nhân viên, nhưng với một kẻ đã mất sạch ý thức di chuyển như thế này, anh chẳng còn cách nào khác.
Tin tức tố toát ra từ cơ thể Yoo Young – kẻ giờ đây đã hoàn toàn mất khả năng kiềm chế – mang theo mùi hương ngọt lịm đến quá mức. Hồi sáng, nồng độ vẫn còn ở mức bình thường có lẽ nhờ cậu ta đã uống thuốc từ bệnh viện, nhưng giờ đây, cái thân xác đã rũ rượi vì men rượu đang phóng thích tin tức tố một cách công khai đến mức khiến người ta choáng váng. Do Won nhíu chặt mày hết mức, dùng khuỷu tay nhấn số tầng nơi căn hộ của mình tọa lạc.
Trong thang máy, nhìn hình ảnh phản chiếu của bản thân qua gương, Do Won bật cười tự giễu.
"Hừ…."
Dù nhìn thế nào cũng thấy thật nực cười. Một gã như anh lại đang bế một Omega say khướt thế này sao. Nếu những người quen biết anh trông thấy, chắc họ sẽ phải kinh ngạc đến rớt cả hàm mất. Bởi bấy lâu nay anh luôn lảng tránh Omega như thể mình bị dị ứng với họ vậy.
Nhưng dù sao đi nữa, hành động hiện tại của anh không hề mang ý nghĩa giới tính nào cả. Cậu ta là Omega, Beta hay Alpha cũng chẳng quan trọng. Đơn giản vì cậu ta là thành viên trong đội của anh, và oái oăm thay lại sống ngay đối diện nhà anh, nên anh chỉ đang đưa cậu ta về mà thôi. Dĩ nhiên, anh định sáng mai khi cậu ta tỉnh dậy sẽ nói cho cậu ta biết rõ những hành vi càn rỡ mà cậu ta đã gây ra, để đảm bảo chuyện này không bao giờ lặp lại lần thứ hai.
Cuối cùng, một tiếng ting vang lên, thang máy đã dừng lại ở tầng của Yoo Young và Do Won.
"Hà…. Dậy đi, Trợ lý Han."
"… Hư ưu…."
Do Won đặt Yoo Young xuống trước cửa nhà cậu rồi lay vai. Nghe thấy tiếng r*n r* như muốn nói điều gì đó, anh liếc nhìn gương mặt cậu, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền và đôi môi mím chặt hoàn toàn không có dấu hiệu gì là sẽ mở ra.
"Nói mật khẩu đi."
"……."
"Trợ lý Han, tôi bảo cậu nói mật khẩu cơ mà."
"… Ư ư…."
Dù đã vỗ vào má và lay vai không biết bao nhiêu lần nhưng vẫn vô ích. Đôi chân cậu không thể đứng vững mà cứ run rẩy. Chỉ cần buông tay ra là cậu sẽ đổ gục xuống sàn, cắm mặt xuống đất ngay lập tức. Do Won thấy nực cười và không thể tin nổi, anh lạnh lùng thốt ra.
"Han Yoo Young. Cậu không chịu tỉnh dậy hả?"
"……."
"Haaa…. Đúng là đồ bê tha."
Thú thực anh chỉ muốn vứt quách cậu ta trước cửa rồi đi thẳng vào nhà mình cho xong. Dù dáng người cậu ta nhỏ nhắn và nhẹ nhàng nên việc dìu hay bế không quá vất vả, nhưng sự bực bội và phiền toái là có thật.
Anh tự hỏi cái gã này có gì tốt đẹp mà mình lại đích thân rước về đến tận đây, nhưng suy cho cùng, dù ghét hay thương thì đây vẫn là nhân viên mà anh phải dẫn dắt, nên Do Won coi đây là sự chiếu cố tối thiểu.
Vậy mà cậu ta lại bất tỉnh nhân sự đến mức này. Do Won tát nhẹ vào má Yoo Young thêm vài lần nữa nhưng vẫn không có tác dụng. Nhìn gương mặt đang ngủ với nụ cười mỉm dịu dàng kia, anh thở hắt ra một hơi đầy gay gắt.
Hay là cứ vứt trước cửa rồi đi nhỉ?
Dù sao trong đội cũng không ai biết nhà cậu ta, mà nếu có biết đi chăng nữa, họ cũng chẳng thể từ taxi mà lọt qua được cửa tòa nhà này. Nếu không có nhận diện sinh trắc học của cư dân, việc đi qua cửa tầng một là điều không thể. Nói cách khác, việc anh vác cậu ta về đến trước cửa nhà đã là một điều đáng để cậu ta phải đội ơn rồi.
Đúng lúc đó, Yoo Young khẽ rên lên "Ư ư ư…." rồi buông thõng bàn tay vốn đang quàng qua cổ Do Won. Cơ thể Yoo Young lúc này đã hoàn toàn kiệt sức, đến mức chỉ cần Do Won lỏng tay ra một chút thôi là cậu sẽ ngã nhào xuống đất trong tình trạng không chút phòng bị.
"……!"
Nếu cậu ta cố tình hay vô ý định sà vào lòng anh vì men rượu, chắc chắn theo bản năng anh sẽ ném cậu ta xuống sàn ngay lập tức. Nhưng vì không cảm nhận được chút ý đồ v* v*n nào, Do Won lại vô thức vòng tay ôm chặt lấy cơ thể cậu và kéo sát về phía mình. Cái thân hình mềm mại như bánh nếp lúc này mới dính chặt lấy anh.
'Mẹ kiếp….'
Đúng là phiền phức đến cực độ. Vừa chửi thầm trong lòng vừa cân nhắc, cuối cùng Do Won cũng bực bội đưa tay nhấn mật khẩu nhà mình. Anh định cho cậu ta nằm tạm một chút, hễ tỉnh táo lại là sẽ tống khứ đi ngay. Dĩ nhiên trên vai anh vẫn đang vác "cục nợ" đang ngủ ngon lành chẳng biết trời trăng mây đất gì. Cái thân xác đang dính chặt vào anh tuy không nặng nhưng lại phiền hà vô cùng.
Dìu Yoo Young vào phòng khách như lôi một kiện hàng, Do Won đặt mạnh cậu xuống sofa. Một người nhỏ nhắn nằm trên chiếc sofa rộng rãi khiến chỗ ngồi trông vẫn còn thênh thang như một chiếc giường. Nằm thế chắc cũng không khó chịu đâu nhỉ. Một ý nghĩ thoáng qua như vậy nhưng Do Won liền lắc đầu ngay. Cái gã say mướt kia có khó chịu hay không, việc gì anh phải bận tâm lo lắng đến mức đó chứ?
Do Won chặc lưỡi rồi cởi áo khoác, cà vạt và áo sơ mi ra. Sau này gã nào dám chuốc rượu cái tên phiền toái này, anh nhất định sẽ gọi kẻ đó đến xử lý mới được. Để chuyện quái quỷ này không bao giờ tái diễn nữa. Nghĩ đến gương mặt bóng loáng đang cười của gã Phó phòng, Do Won bước vào phòng tắm và bực bội mở vòi nước. Đáng lẽ mình nên xử gã Phó phòng đó trước mới đúng.
Làn nước lạnh ngắt đổ dập dồn lên đầu. Nhiệt độ cơ thể vốn đang nóng bừng vì cái nóng mùa hè dần hạ xuống. Anh kỳ cọ cơ thể một cách đầy ám ảnh, như thể muốn gột rửa sạch mọi mệt mỏi và những cảm xúc hỗn độn đang bám lấy mình. Sau khi tắt nước và lau khô người, Do Won chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm quanh hông rồi bước ra phòng khách.
"Hưm mmm…."
Từ xa hắt lại bóng dáng ai đó đang trở mình, hình như là nói mớ. Nghĩ lại thì anh vẫn chưa bật đèn phòng khách. Theo bản năng, anh định đưa tay bật công tắc đèn, nhưng rồi lại thở dài và rụt tay lại. Dù sao cậu ta cũng đang ngủ ngon, đánh thức dậy chỉ thêm phiền.
Đang định băng qua phòng khách để vào phòng thay đồ lấy quần áo, Do Won bỗng nhíu mày đầy giận dữ.
"…….."
Lại một lần nữa, mùi hương thơm ngát ấy lại đang lan tỏa khắp không gian.
Anh không thể tin nổi vào thực tại rằng tin tức tố của một Omega đang lấp đầy phòng khách nhà mình. Trút ra một tiếng thở dài khô khốc, Do Won đưa tay vò mạnh mặt. Mùi hương ngọt ngào nhưng thanh mát, hòa quyện giữa chanh và vani xộc thẳng vào mũi anh.
Đó là một mùi hương dễ chịu đến lạ lùng, nhưng đồng thời cũng vô cùng quyến rũ. Dù bật cười chua chát nhưng anh buộc phải thừa nhận rằng mùi tin tức tố đang len lỏi sâu vào phổi kia thật thơm, thật thư thái. Cảm xúc lần đầu trải nghiệm này khiến anh hoang mang vô cùng. Ngay cả tin tức tố của Lee Sun Hyung, người bạn lâu năm, anh cũng chưa bao giờ thấy dễ chịu. À không, đúng hơn là chính vì cậu ta mà anh mới nảy sinh chứng ghét Omega thì đúng hơn.
Dù sao thì nếu Sun Hyung trông thấy cảnh tượng này, chắc chắn cậu ta sẽ nhảy dựng lên và không để anh yên đâu. Chẳng phải anh đã bảo là ghét tất cả Omega sao? Làm sao anh có thể để một Omega nào khác vào nhà mình cơ chứ, chắc chắn cậu ta sẽ nổi trận lôi đình. Chỉ cần nghĩ đến Sun Hyung, người luôn tìm cách ràng buộc anh dù mối quan hệ không hơn không kém mức bạn bè, là đầu Do Won lại đau như búa bổ.
Mà cũng đúng thôi. Tại sao anh lại làm cái việc phiền phức này chứ? Lẽ ra cứ vứt trước cửa nhà là đúng rồi nhỉ?
"Hà am…."
Lúc đó, Yoo Young khẽ r*n r* một tiếng nhỏ rồi cựa quậy trên sofa. Không biết có chỗ nào không thoải mái mà cậu cứ liên tục trở mình, nhưng vẫn không hề tỉnh giấc. Gương mặt đang ngủ ngon lành trên sofa nhà sếp trông thật thản nhiên không chút lo âu.
Nói chung càng nghĩ càng thấy đây là một gã kỳ quặc. Có lẽ anh nên thấy may mắn vì cậu ta không quậy phá hay nôn ọe lung tung chăng. Do Won vô thức dừng bước, lặng lẽ cúi xuống nhìn gương mặt Yoo Young.
Dưới ánh trăng hắt vào, gương mặt cậu trắng sứ và vô cùng nhỏ nhắn. Sống mũi cao cùng đôi môi hồng hào căng mọng, dù là đàn ông nhưng vẻ đẹp ấy dường như hợp với từ "xinh xắn" hơn là "điển trai". Dưới lớp tóc mái lòa xòa là vầng trán tròn trịa nhỏ xinh.
Đôi má bầu bĩnh khiến cậu trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật. Thực tế, anh nhớ mình đã từng ngạc nhiên khi xem tuổi trong sơ đồ nhân sự vào ngày đầu đi làm. Dù đoán là cậu ta còn trẻ nhưng không ngờ lại trẻ đến thế.
Chiếc cổ vươn ra khỏi cổ áo sơ mi thật thanh mảnh. Nhìn góc độ nào đó, vóc dáng cậu ta cứ như một đứa trẻ vậy. Thế nhưng khi diện bộ vest vào, trông cậu ta lại khá có phong thái. Với vóc dáng nhỏ bé ấy, khi đi lại hay lúc làm việc bận rộn, cử động của cậu ta lại vô cùng nhanh nhẹn. Còn cái giọng nói choe choé kia thì ồn ào đến mức khiến người ta liên tưởng đến một đứa trẻ đang nằm lăn ra sàn trung tâm thương mại để vòi vĩnh.
Khi suy nghĩ miên man đến đó, Do Won bỗng nhận ra mình đang nhìn chằm chằm vào mặt Yoo Young một cách đắm đuối.
'Gì vậy….'
Do Won vội quay đi, rảo bước vào phòng thay đồ tìm quần áo mặc nhà. Anh qua loa dặm chút mỹ phẩm dưỡng da lên mặt, rồi lại bước ra phòng khách với những bước chân có phần ngập ngừng. Nhìn xuống Yoo Young đang ngủ say như chết, Do Won vô thức nắm chặt nắm đấm. Nơi đầu ngón tay, nhịp tim anh đang đập thình thịch và từ từ tăng nhanh.
Chẳng phải anh vốn thấy khó chịu với mùi hương của Omega sao?
Trút ra một tiếng thở dài thườn thượt, Do Won quay ngoắt người đi về phía phòng ngủ. Bình thường anh không có thói quen đóng cửa khi ngủ, nhưng hôm nay, anh đã đóng chặt cửa phòng.
Nằm trên giường, Do Won cứ nhìn chằm chằm lên trần nhà suốt một hồi lâu. Những suy nghĩ về công việc ban ngày và những thành viên mới trong đội cứ đan xen lộn xộn. Do Won theo thói quen lấy ngón tay day mạnh vào thái dương. Thế nhưng dù có cố nhắm mắt để dỗ giấc ngủ, hơi nóng và nhịp đập truyền từ đầu ngón tay khi nhìn thấy Yoo Young lúc nãy cứ liên tục hiện về rõ mồn một.