Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 21

Trước Tiếp

Chương 21

Do Won nghiến chặt răng, ném Yoo Young vào ghế sau xe mình như ném một món hàng. Một tiếng r*n r* khẽ khàng "A hưuu..." vang lên, nhưng anh chẳng bận tâm mà đóng sầm cửa lại.

Trút ra một tiếng thở dài từ tận đáy lòng, Do Won khẽ gật đầu chào anh tài xế lái thuê đang tiến về phía mình. Tiếng động cơ vang lên và chiếc xe bắt đầu lăn bánh êm ái. Ngồi ở ghế phụ, Do Won lại một lần nữa liếc mắt nhìn ra phía sau.

Dưới ánh đèn đường hắt vào, gương mặt cậu trông thật nhỏ bé. Cậu nằm ngủ ngon lành trên ghế sau xe của cấp trên, miệng hơi há ra, tiếng thở đều đặn nghe thật thản nhiên đến mức nực cười. Do Won lại thở dài, quay mặt nhìn về phía trước. Đầu anh bỗng đau nhức nhối, dù lúc nãy anh đã uống cạn tất cả những ly rượu mà Trưởng bộ phận, Phó phòng và các nhân viên mời mà không hề nề hà.

Sao mình lại phải rước cái nợ này vào thân cơ chứ.

Do Won đưa tay vuốt mạnh mặt, trừng mắt nhìn con đường phía trước. Ngay từ đầu, cậu ta đã là một kẻ chướng mắt. Kể từ cái lúc cậu ta tỏa ra thứ tin tức tố đầy mê hoặc như đang cố tình quyến rũ người khác ở trung tâm thể hình mà mọi người đều có mặt.

Cậu ta đâu phải là đóa hoa đang mời gọi côn trùng, vậy mà cứ thản nhiên phô diễn sự hiện diện của mình bất chấp việc có những người mang giới tính thứ hai khác ở cùng không gian, điều đó làm Do Won thấy bực bội. Từ trước đến nay, số lượng Omega cố gắng quyến rũ anh bằng cách dùng tin tức tố rẻ tiền nhiều không đếm xuể. Anh luôn cảm thấy phiền phức và chướng mắt với những kẻ mang danh Omega, những kẻ luôn nhìn anh bằng ánh mắt như đang mong cầu một điều gì đó.

Đặc biệt, mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn kể từ khi người bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng anh phát hiện mình là Omega. Việc một người mà anh vốn chỉ coi là bạn bỗng nhiên dùng tin tức tố để quyến rũ mình đã khiến Do Won không khỏi bàng hoàng. Sau khi trải nghiệm đó lặp đi lặp lại đến mức phát ngán, đối với Do Won, Omega đã trở thành những sinh vật đáng ghê tởm.

Thế nhưng, kẻ đang nằm ngủ ở ghế sau xe anh lúc này lại là một Omega cực kỳ có khiếu trong việc bào mòn sự kiên nhẫn của Do Won.

Ở trung tâm thể hình thì cứ liếc trộm anh rồi phát tán tin tức tố, rồi lần này lại bắt gặp cậu ta đang dí mũi vào đồ lót của mình ngay trước cửa nhà. Chứng kiến cảnh tượng đó, một sự ghê tởm về mặt sinh lý đã trào dâng trong anh.

Trong khoảnh khắc, anh rợn tóc gáy vì nghĩ rằng kẻ bám đuôi đã theo đến tận đây, nhưng hóa ra không phải. Thật nực cười, đó lại là người sống ở căn hộ đối diện. Kể từ đó, mọi chuyện bắt đầu trở nên phiền toái. Tỷ lệ người mang giới tính thứ hai trong dân số đâu có nhiều, vậy mà oái oăm thay anh lại sống ngay đối diện một Omega. Đã vậy, cậu ta còn dám đổi trắng thay đen, nổi giận ngược lại với anh. Đúng là một kẻ vừa đáng ghét vừa trơ tráo.

Chuyện phiền toái chưa dừng lại ở đó. Khi vừa chuyển việc, Do Won dự định sẽ dành một tuần nghỉ ngơi để đi dạo quanh khu phố mới. Chính anh cũng không nhớ nổi đã bao lâu rồi mình mới được nghỉ ngơi như thế.

Vì vậy, anh đã cất công đặt chỗ tại một nhà hàng vốn nổi tiếng là ngon miệng và tinh tế. Thế nhưng ngay khi vừa bước vào, anh đã đụng ngay phải gã Omega nhà đối diện đang ngồi một mình tại bàn đơn. Đã vậy cậu ta còn công khai lộ ra vẻ mặt như thể vừa gặp phải vận rủi thiên thu.

Thật không thể tin nổi. Người muốn bày ra vẻ mặt đó bây giờ phải là anh mới đúng chứ.

'Anh trông hãm lắm. Hãm. Lắm. Bộ anh chưa nghe ai nói câu đó bao giờ sao? Ha ha, chắc là chưa rồi.'

Không dừng lại ở đó, cậu ta còn vô lễ đến mức khiến người ta run rẩy, những từ ngữ thốt ra thì trẻ con không để đâu cho hết. Do Won nhanh chóng đưa ra kết luận: kẻ này không đáng để anh bận tâm thêm nữa.

Anh đã định nhanh chóng gạt bỏ sự chú ý khỏi cậu ta, nhưng việc cậu ta ngồi ngay bàn bên cạnh và không ngừng tỏa ra tin tức tố nồng nặc khiến anh không tài nào chịu nổi. Vì thế, anh đã đối xử với cậu ta có phần khắt khe hơn thường lệ. Tuy nhiên, ngay sau đó cảm giác hối hận lại ùa về. Anh cảm thấy bản thân thật lạ lẫm khi lại đi tranh cãi một cách trẻ con với cậu ta như vậy.

Sự ác cảm dành cho Yoo Young càng tăng lên gấp bội trong lúc cậu ta tạm rời khỏi chỗ ngồi. Một Omega ở bàn khác vốn đã liên tục liếc nhìn sang phía họ từ nãy, bỗng lén lút làm đổ chút cà phê lên vạt áo của một Alpha ngồi cạnh. Thế nhưng gã Alpha bị hại có vẻ cũng có ý với cậu Omega đó, nên cả hai đã trao đổi số liên lạc với lý do trả phí giặt là rồi rời đi mà không có mâu thuẫn gì.

Và rồi Yoo Young, người vừa bước ra từ nhà vệ sinh, đã tái hiện lại y hệt sự việc vừa xảy ra ba phút trước không sai một li. Khi cậu ta giả vờ trượt tay làm đổ cả ly cà phê lên vạt áo anh, Do Won chỉ biết bật cười chua chát.

'Chiêu trò cũ rích quá đấy. Cái trò này bàn bên cạnh vừa mới diễn xong. Không có gì mới mẻ hơn à?'

Thật là đáng kinh tởm. Tại sao tất cả các Omega đều có chung một mục đích và sử dụng những thủ đoạn rập khuôn đến thế chứ? Tại sao lúc nãy còn nhìn anh bằng ánh mắt thù địch, sắc lẹm, mà giờ lại dùng cái chiêu trò trẻ con và nhàm chán này? Người đàn ông này muốn gì ở anh? Tiền bạc? Hay giới tính? Dù là cái nào đi chăng nữa, anh cũng thấy rùng mình.

Cái vẻ mặt vênh váo đó bỗng chốc xìu xuống, cậu ta lúng túng lục lọi túi quần. Rồi cậu ta lí nhí đưa ra lời xin lỗi và chìa danh thiếp ra. Dĩ nhiên, xét theo chuẩn mực xã hội thì việc làm bẩn đồ của người khác rồi ứng xử như vậy là điều hiển nhiên, nhưng vì hình ảnh đó quá đỗi giống với chiêu trò mà bàn bên cạnh vừa dùng mười phút trước, nên một cảm giác khó chịu tự nhiên trỗi dậy trong anh. Thế nên Do Won đã rời khỏi nhà hàng mà không thèm liếc nhìn tấm danh thiếp cậu ta đưa.

Chưa hết. Khi gặp lại ở thang máy, gã Omega nhà đối diện lại một lần nữa lộ vẻ ghét bỏ công khai, cư xử vô lễ, và lại còn loạng choạng định đổ cà phê lên áo anh lần nữa. Trong khi cái thứ tin tức tố chết tiệt kia vẫn cứ tỏa ra nồng nặc.

'… Haaa.'

Đó là những chuyện của vài ngày trước. Tuy có hơi, không, là rất chướng mắt, nhưng chỉ cần phớt lờ gã hàng xóm đó đi là xong. Anh đã nghĩ mình sẽ không phải chạm mặt cậu ta thường xuyên.

Thế nhưng ngay ngày đầu tiên đi làm, gương mặt hớt hải xông vào văn phòng lại chính là gương mặt duy nhất mà Do Won biết ở khu phố này, và cũng là người mà anh mong sẽ không bao giờ phải gặp lại nhất.

'Bây giờ là mấy giờ rồi hả? Trợ lý Han Yoo Young.'

Anh không thể nào có cái nhìn thiện cảm được. Mới trước cuối tuần thôi còn là một kẻ ngang ngược, vênh mặt lên không chịu thua một lời. Vậy mà giờ đây lại đi làm muộn và trưng ra bộ mặt mếu máo, thật không thể tin nổi. Anh chỉ muốn hỏi cậu ta rằng tại sao trong cái rủi lại có cái xui, sao cậu ta lại là nhân viên của anh cơ chứ. Cái duyên nợ không mấy tốt đẹp này sao mà dai dẳng đến vậy.

Hơn nữa, ngay cả bản báo cáo nhận được cũng là một vấn đề đau đầu. Không phải vì cậu ta viết dở, mà vì ngay từ cái nhìn đầu tiên đã thấy trách nhiệm không rõ ràng. Rõ ràng đây không phải quy mô công việc mà một trợ lý quèn có thể đảm đương được.

Do Won trước tiên gọi Phó phòng vào phòng và quở trách nghiêm khắc. Với tư cách là cấp trên mà không biết dẫn dắt cấp dưới đúng đắn, lại còn đùn đẩy công việc của mình là một trong những hành vi mà Do Won căm ghét nhất. Sau khi chỉ thị cho Phó phòng phải viết lại một bản báo cáo hoàn toàn mới, Do Won bắt đầu chậm rãi lướt qua bản báo cáo của Yoo Young một lần nữa.

Thành thật mà nói, đó không phải là một bản báo cáo tồi. Đem đi đâu cũng có thể xếp vào hàng khá hoặc hơn thế. Với trường hợp này, Do Won thừa hiểu qua nhiều năm kinh nghiệm rằng mình nên khen ngợi để khích lệ trước, sau đó mới nhẹ nhàng đưa ra những điểm cần bổ sung. Thế nhưng khi đối diện với gương mặt nhỏ nhắn như một chú chó con trắng trẻo và bướng bỉnh kia, những lời khen ngợi tuyệt nhiên không thể thốt ra khỏi miệng.

Khi anh chỉ ra một lỗi nhỏ trong báo cáo, cậu ta đã run rẩy phản kháng: 'Vậy Trưởng phòng viết báo cáo với mục đích gì?', điều đó thật nực cười. Vì thế anh chỉ dạy bảo cậu ta chút thôi. Anh liệt kê ra những điểm thiếu sót một cách không khoan nhượng, không chút nương tay, và có thể thấy rõ sắc mặt cậu ta tối sầm lại theo từng câu nói.

'… Haaa.'

Sau khi để mọi người tan làm, thấy cậu ta vẫn ở lại một mình để hoàn thiện báo cáo, anh có chút bận lòng nên đã định ra ngoài giúp đỡ. Nhưng ngay khi vừa mở cửa phòng Trưởng phòng, chân mày Do Won lại một lần nữa nhíu chặt đầy giận dữ.

Mùi chanh thanh mát, mùi vani ngọt ngào, và lẫn giữa đó là hương thông sảng khoái. Một mùi hương đủ sức làm đảo lộn tâm trí con người đang hòa quyện và lấp đầy cả văn phòng.

'… Lại cái trò này.'

Do Won nghiến răng tiến về phía Yoo Young. Đó là một mùi hương mạnh mẽ và đầy mê hoặc, chắc chắn phát ra từ một Omega trội. Lần đầu tiên, anh cảm thấy mùi hương của một Omega thật dễ chịu. Một mùi hương quyến rũ đến mức khiến đầu óc anh choáng váng. Thế nhưng ở một nơi công cộng như thế này, nồng độ đó là quá đậm đặc đến mức anh không bao giờ muốn ngửi thấy.

Do Won nghiêng đầu đầy vẻ khiêu khích, đưa tay gõ nhẹ lên bàn.

Lúc này anh bắt đầu thấy hoang mang. Không biết đây có thực sự là chiêu trò quyến rũ vụng về hay không, còn nếu không phải thì rốt cuộc tại sao cậu ta lại làm thế? Trừ phi là kẻ điên, nếu không chẳng ai lại dám táo tợn giải phóng tin tức tố như vậy khi biết đối phương là sếp của mình. Mà thôi, nhìn những gì cậu ta đã làm với anh vài ngày qua, có khi cậu ta là kẻ điên thật cũng nên.

Thế nhưng khi nhìn thấy Yoo Young bật dậy với đôi mắt ngấn nước trừng trừng nhìn mình, Do Won không khỏi ngạc nhiên. Gương mặt Yoo Young đỏ bừng lên, và trong mỗi hơi thở thoát ra, những làn sóng tin tức tố đều run rẩy một cách tinh tế.

'Hiện tại cơ thể tôi… không được khỏe, nên tôi không kiểm soát tốt được tin tức tố.'

'Có thể tôi không vừa mắt Trưởng phòng. Nhưng tôi thực sự không hiểu lý do vì sao. Vì tôi là một nhân viên kém cỏi, không biết quản lý lịch trình và sức khỏe của bản thân nên anh mới làm vậy sao? Hay chỉ đơn giản vì tôi là Omega?'

Đó là một câu hỏi quá đỗi thống thiết để có thể coi là sự phẫn nộ vì quyến rũ thất bại. Và đến lúc này, anh mới hiểu được hành động như thể phát điên của cậu Omega này. Cậu ta thậm chí còn không biết tin tức tố của mình đang rò rỉ ra ngoài.

Nhìn cậu ta phải tăng ca đến mức không thể đi bệnh viện chỉ để hoàn thành công việc anh giao, anh thấy bực bội đến mức lộn ruột gan. Vì thế anh chỉ dồn ép cậu ta thêm một chút thôi. Nhìn cái bóng lưng ra về với vẻ mặt như sắp trào nước mắt, anh bỗng thấy đắng ngắt trong miệng. Về nhiều mặt, cậu ta thực sự là một kẻ khiến người khác phải bận tâm đến mức phát cáu.

Vậy mà bản báo cáo cậu ta viết lại sau đó lại xuất sắc hơn cả mong đợi. Nếu không vì cái tính nết bướng bỉnh đó, và nếu không vì thứ tin tức tố gây phiền nhiễu chết tiệt kia, thì cậu ta chắc chắn là một cấp dưới vô cùng nổi bật.

"Đã đến nơi rồi ạ."

Đúng lúc đó, tiếng nói của anh tài xế lái thuê đã cắt đứt mạch suy nghĩ của Do Won.

Trước Tiếp