Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 20

Trước Tiếp

Chương 20

"Cậu Yoo Young. Chúng ta cũng phải làm một ly chứ! Phải hóa giải hết những khúc mắc còn tồn đọng chứ nhỉ!"

"À, vâng. Phó phòng. Mời anh ngồi ạ."

Dù gương mặt hiện rõ vẻ chẳng mấy chào đón, nhưng Yoo Young vẫn giữ lời lẽ lịch sự, mời Phó phòng ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.

"Trợ lý Han, cậu có biết tôi đã chạnh lòng đến mức nào không? Lần trước cậu dám cãi tay đôi với tôi như thế cơ đấy! Đã vậy còn gửi đơn khiếu nại lên ban hòa giải nữa…. Người đó là cậu đúng không!?"

"Ha ha, Phó phòng. Hình như có hiểu lầm gì rồi, tôi chưa từng gửi đơn khiếu nại nào cả."

"Ơ kìa, không phải cậu thì còn ai vào đây nữa! Những người mà tôi đối xử thoải mái không câu nệ chỉ có cậu với Yoon Seok thôi mà…."

Nói đến đó, Phó phòng bỗng im bặt. Có vẻ chính anh ta cũng thấy cụm từ 'đối xử thoải mái' có chút mâu thuẫn với thực tế.

"Dù sao thì, hôm nay chúng ta hãy cứ nói huỵch tẹt ra hết đi, rũ bỏ hết mọi hiềm khích ở đây nhé!"

Phó phòng rót rượu vào ly của Yoo Young như mưa rào. Dù ai nhìn vào cũng biết ở đây chỉ có một người là cần 'nói huỵch tẹt' và 'rũ bỏ', nhưng Yoo Young không nói gì, chỉ gượng cười nhận rượu.

"Thú thật nhé, lúc đầu tôi cũng thấy cậu Yoo Young hơi đáng ghét thật. Cậy mình làm việc giỏi một chút là cứ vểnh mặt lên trời, chẳng biết mềm mỏng nhún nhường là gì, cứ hễ tôi định chỉ bảo cho một chút là lại cãi chém chả không chịu thua nửa lời…."

"……."

"Nhưng mà! Qua chuyện lần này tôi cũng nghiệm ra được nhiều điều. Kết luận lại là, vì tôi là cấp trên nên tôi sẽ bao dung cho cái tính nết chẳng ra làm sao của cậu. Cậu biết mà? Lãnh đạo thời nay là phải có lòng vị tha."

Ly rượu soju trên tay Yoo Young run bẩy bẩy. Yoon Seok lo lắng đặt tay lên đùi Yoo Young đang run lên vì giận dữ, ý bảo cậu hãy cố nhịn cho qua chuyện. Nhìn thấy sắc mặt Yoo Young đang trở nên tồi tệ theo từng giây, Joo Yeon vội vàng rót đầy ly cho Phó phòng.

"Ha ha ha, Phó phòng của chúng ta thật rộng lượng làm sao! Mời anh một ly ạ!"

"Phải phải, đúng là chỉ có cô Trợ lý Kim Joo Yeon là hiểu chuyện nhất thôi! Nào, mọi người cùng cạn ly!"

Dù cảm thấy mất cả vị rượu nhưng Yoo Young vẫn lẳng lặng dốc cạn vào miệng. Phải, thà rằng không phải nghe những lời rác rưởi đó khi đang tỉnh táo còn hơn. Nghĩ vậy nên cậu lại thấy rượu trôi xuống cổ họng một cách trơn tru.

Suốt hai mươi phút đồng hồ, Phó phòng cứ hết tự luyến lại đến than vãn, khiến không khí bàn tiệc chùng xuống hẳn. Những câu nói bắt đầu bằng 'Hồi bằng tuổi các cậu' và kết thúc bằng 'Bọn trẻ thời nay' cứ lặp đi lặp lại như một cái máy. Yoo Young thẫn thờ nhìn những giọt nước mắt chảy dài nơi khóe mắt Yoon Seok khi cậu ta đang gồng mình kìm nén cơn ngáp, đúng lúc đó tay Phó phòng lại bắt đầu rót đầy ly cho cậu.

"Ơ kìa, Trợ lý Han! Làm gì thế, uống đi chứ!"

"À, tôi hơi chóng mặt…."

"Ơ cái cậu này, trẻ trung thế mà đã rũ rượi là sao! Tôi đây còn tỉnh sáo thế này cơ mà. Với lại người lớn đã có lời mời thì không được từ chối đâu nhé! Hồi bằng tuổi các cậu ấy mà…."

Phó phòng không ngừng rót rượu và mời mọi người xung quanh. Đặc biệt đối với Yoo Young, anh ta lấy cớ 'kỷ niệm ngày hòa giải' để mời cậu với tốc độ nhanh gấp hai ba lần người khác. Dù đã cố mỉm cười từ chối, nhưng trước vẻ mặt dỗi hờn 'Hòa giải với tôi mà chút này cũng không uống nổi sao' của anh ta, Yoo Young đành phải uống thêm tận năm ly nữa trong vòng hai mươi phút.

Cạch. Yoo Young đặt ly không xuống bàn, đưa lòng bàn tay lên đỡ lấy vầng trán đang quay cuồng. Cơ thể cậu mềm nhũn ra như một con mực. Giờ thì thực sự đã chạm đến giới hạn rồi.

'Úi chao, chóng mặt quá…. Không thể uống thêm được nữa đâu.'

Trái đất như đang đảo điên trước mắt. Yoo Young lờ đờ chớp mắt, ném cái nhìn vô hồn về phía Phó phòng. Gương mặt đang lảm nhảm của anh ta giờ đã phân tách thành hai hình ảnh mờ ảo. Cơ thể cậu cứ nghiêng sang trái rồi lại ngả sang phải. Cứ đà này, e là cậu sẽ cắm thẳng đầu vào vỉ nướng đầy thịt mất thôi.

Dù muốn nói lời xin lỗi để dừng cuộc chơi, nhưng đôi môi cậu chẳng thèm nghe lời. Những âm thanh phát ra chỉ là 'Hơ ư ơ….' đầy kỳ quặc. Yoon Seok nắm lấy cánh tay mềm oặt của Yoo Young, lo lắng thì thầm vào tai cậu.

"Trợ lý."

"……."

"Trợ lý Han…. Anh ổn chứ?"

"À, ổn…."

Đúng lúc đó, như một vị cứu tinh, Trưởng bộ phận với gương mặt đỏ gay đứng dậy, vỗ tay hai cái thật mạnh.

"Nào, buổi liên hoan hôm nay kết thúc ở đây nhé!"

"Cảm ơn Trưởng bộ phận ạ!"

"Ai muốn đi tăng hai thì cứ tự nhiên nhé. Đừng uống quá chén đấy."

"Trưởng bộ phận ơi, anh đi cùng bọn em luôn đi!"

"Thôi, tôi phải rút lui ở đây thì đám trẻ các cậu mới chơi bời thoải mái được chứ."

Quả là một thời điểm vàng. Nếu Trưởng bộ phận không cắt ngang lúc này, có lẽ Yoo Young đã chết chìm trong hũ rượu mất rồi. Ngay khi Phó phòng bật dậy đi lấy túi xách, những người ngồi cùng bàn với Yoo Young đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Mọi người với gương mặt hớn hở bắt đầu lục đục thu dọn đồ đạc cá nhân. Yoo Young cũng vươn tay định lấy điện thoại nhưng cánh tay bủn rủn chẳng nhấc lên nổi. Tầm nhìn quay cuồng, mọi thứ nhòe nhoẹt trộn lẫn vào nhau. Cơ thể vốn dĩ nhanh nhẹn giờ đây nặng nề như đeo chì. Dù cố trợn mắt lên nhưng mí mắt cứ trĩu xuống không cưỡng lại được.

'Trời đất ơi…. Chóng mặt quá…'

Yoo Young lảo đảo định đứng dậy, nhưng cái thân xác mất kiểm soát cứ thế ngả nghiêng theo ý nó. Yoon Seok vội vàng giữ chặt lấy Yoo Young khi cậu suýt chút nữa là ngã nhào sang bên cạnh.

"Trợ lý! Anh có sao không!?"

"Yoo Young à! Tỉnh lại đi xem nào. Trời ạ, sao lại say đến mức này cơ chứ!?"

"Em thấy anh ấy cứ lờ đờ từ lúc nãy rồi ạ."

Joo Yeon, người đóng góp công lớn vào cơn say của Yoo Young, lo lắng chạy lại cùng đỡ lấy cánh tay cậu. Nhờ sự dìu dắt của hai người, Yoo Young mới miễn cưỡng đứng vững được.

"Ư ơ…. Xin…. lỗi…."

"Ơ cái cậu này, say thì phải nói là say chứ! Cứ ngồi đó với gương mặt tỉnh bơ rồi say lúc nào không biết thế này hả!? Tỉnh táo lại đi, Yoo Young."

Trong lúc nhóm bạn đang loay hoay dìu Yoo Young, hầu hết mọi người trong đội kế hoạch đã rời khỏi quán thịt nướng. Trước dãy bàn dài giờ chỉ còn lại Yoon Seok, Yoo Young và Joo Yeon. Yoon Seok quàng cánh tay mềm như sứa của Yoo Young qua cổ mình rồi hỏi Joo Yeon.

"Chị ơi! Chị có biết nhà Trợ lý Han ở đâu không ạ?"

"Không…. Chị không biết."

"Vậy phải làm sao bây giờ?"

"Thì bắt taxi chứ sao nữa. Yoo Young à! Dậy đi xem nào!"

Joo Yeon vỗ bồm bộp vào đôi má đang chảy xệ của Yoo Young. Thế nhưng ý thức đang chìm dần xuống đáy sâu của cậu giờ đây ngay cả cảm giác đau cũng chẳng thấy nữa. Cậu chỉ muốn tìm một chỗ nào đó để gối đầu và đánh một giấc thật ngon lành. Mặc kệ Joo Yeon có tát vào má mình hay không, Yoo Young vẫn nhắm mắt lại với một nụ cười mỉm đầy ẩn ý.

Trong lúc Joo Yeon và Yoon Seok đồng thanh thở dài nhìn Yoo Young, thì từ phía sau, một giọng nói trầm thấp bất ngờ vang lên.

"Mọi người đang làm gì ở đây thế?"

"A, Trưởng phòng!"

Joo Yeon vội vàng gọi Do Won. Gương mặt cô hiện rõ vẻ như vừa gặp được đấng cứu thế.

"Phải làm sao bây giờ ạ? Trợ lý Han say quá rồi…. Không đứng vững nổi nữa. Nhưng không ai biết địa chỉ nhà cậu ấy cả…. Giá mà cậu ấy trả lời được thì tốt, đằng này cứ phát ra mấy âm thanh kỳ quái thôi chứ không nói được thành lời. Không biết Trưởng phòng có lưu thông tin liên lạc khẩn cấp hay địa chỉ của cậu Yoo Young không ạ?"

Do Won nhìn xuống Yoo Young với vẻ mặt không thể tin nổi. Mới lúc nãy thôi, cậu nhân viên kiêu ngạo còn dám cãi bướng với anh, mà giờ đây đã biến thành một sinh vật không xương, mềm nhũn thế này. Trên mặt đầy vết lằn của bàn tay, thế mà chẳng hiểu có chuyện gì vui mà lại còn cười hì hì được nữa.

Do Won bật cười nhạt, lạnh lùng nói.

"Thật là cạn lời. Trợ lý Han lúc nào cũng như thế này à?"

"Dạ không ạ. Đây là lần đầu tiên em thấy cậu ấy thế này. Bình thường cậu ấy biết kiểm soát lượng uống lắm…. Nhưng vì Phó phòng muốn hòa giải nên cứ ép cậu ấy uống liên tục đấy ạ."

Nghe Joo Yeon giải thích, Do Won thở dài một tiếng, cau mày bực bội vuốt ngược mái tóc. Đúng lúc đó, Yoo Young gắng gượng ngẩng đầu, hé mở mí mắt nhìn thấy gương mặt ấy liền cắn môi.

'Lại, lại là cái vẻ mặt đó…. Đồ tồi.'

Những cảm xúc hỗn độn bắt đầu trào dâng mạnh mẽ. Cậu thấy người đàn ông trước mặt thật đáng ghét, vừa oán hận, vừa tủi thân. Bộ não mờ mịt vì men rượu giờ đây chỉ còn chứa đầy những cảm xúc tiêu cực ấy.

Rốt cuộc cái gã này từ đâu chui ra mà lại làm đảo lộn cuộc đời mình đến mức này cơ chứ. Trước khi gã xuất hiện, cuộc sống của mình tuy có lúc mệt mỏi, đôi khi buồn chán nhưng ít ra nó vẫn ổn định. Chưa từng có ai làm xáo trộn cuộc sống thường nhật của mình một cách mãnh liệt đến vậy.

Hắn ta cũng thế sao? Sự xuất hiện đột ngột của mình đối với hắn lại phiền phức, khó chịu và chướng mắt đến thế à? Thế nên cứ nhìn thấy mình là hắn lại trưng ra cái bộ mặt đó sao? Dù gì mình cũng là quý tử trong nhà, đi đâu cũng được khen là đáng yêu cơ mà…. Tại sao người này lúc nào nhìn mình cũng như nhìn kẻ thù không đội trời chung thế kia….

Bỗng nhiên, một luồng khí nóng hổi vỡ òa nơi hốc mắt một cách ngốc nghếch. Hơi nóng biến thành những giọt lệ rồi lăn dài trên má. Một khi đã vỡ òa, nước mắt cứ thế tuôn rơi không ngừng. Yoo Young nấc lên thành tiếng, giải tỏa hết bao nỗi uất ức đang dồn nén.

Yoo Young lảo đảo rũ bỏ cánh tay đang được Yoon Seok và Joo Yeon giữ chặt. Cậu bước về phía Do Won với dáng vẻ mềm nhũn như con mực, hai tay chộp lấy vạt áo khoác trông có vẻ rất đắt tiền của anh ta. Chứng kiến cảnh tượng đó, cả Joo Yeon và Yoon Seok đồng loạt há hốc mồm vì kinh ngạc.

"Yoo, Yoo Young à! Cậu làm cái gì thế!"

"Trợ lý!"

Dù hùng hổ túm lấy cổ áo người ta nhưng trong mắt người ngoài, sự chênh lệch về chiều cao và vóc dáng khiến Yoo Young trông như đang đu bám vào anh ta vậy. Đối diện với người đàn ông đang bình thản nhìn xuống mình với vẻ mặt không thể tin nổi, Yoo Young vừa khóc vừa nấc nghẹn ngào thốt ra bao nỗi niềm.

"Trưởng phòng…, tại sao…, hức, anh lại…. hức, ghét…. tôi đến thế?"

"Trợ lý Han."

"Không, dĩ nhiên là tôi…. cũng ghét Trưởng phòng lắm…. Thật sự…. hức, ghét vãi cả chưởng…. hức…."

"Yoo Young!"

"Trợ lý!"

Joo Yeon và Yoon Seok lại một lần nữa tái mét mặt mày, định xông vào tách Yoo Young ra, nhưng cậu nhất quyết không buông vạt áo khoác mà mình đang bám víu tuyệt vọng. Nhìn Yoo Young đang bám chặt vào mình như con bạch tuộc dùng xúc tu bám vào vách đá, vừa thút thít vừa lầm bầm chửi rủa, Do Won lạnh lùng thốt lên.

"Trợ lý Han, dừng cái trò khiến ngày mai phải hối hận lại ở đây đi nhé?"

Do Won nghiến răng nói, vầng trán nổi đầy gân xanh. Vẻ mặt anh ta lạnh lẽo đến mức khiến Yoon Seok và Joo Yeon phải rùng mình kinh hãi. Thế nhưng với một Yoo Young đã chẳng còn lấy một mẩu lý trí nào, cậu làm sao thấy được vẻ mặt đó. Ngược lại, giọng nói lạnh lùng ấy chỉ càng làm nỗi uất ức trong lòng cậu bùng phát dữ dội hơn.

"Thật là…. Đến giờ mà vẫn, hức, nhìn xem…. Đồ…. hức, tồi…. Anh đúng là một gã tồi. Thật sự là một gã cực kỳ tồi tệ."

"Yoo Young! Thật sự làm ơn đi mà!"

"Trợ lý!"

Tuy nhiên, cái thân xác đã thấm đẫm men rượu nhanh chóng bị cạn kiệt năng lượng. Sức lực dần rời bỏ cơ thể cậu. Giờ đây, ngay cả việc đứng vững cũng trở nên quá sức. Yoo Young lảo đảo, gục cái mặt đầy nước mắt nước mũi và cả nước miếng vào lồng ngực Do Won. Như chỉ chờ đợi giây phút đó, mùi hương của anh ta quấn quýt nơi đầu mũi cậu thật dịu dàng.

Chết tiệt…. Thật sự là một mùi hương quyến rũ đến phát điên. Cái mùi cơ thể trộn lẫn với tin tức tố nồng đậm tỏa ra từ gã đàn ông vô tình, máu lạnh này.

"Hít…. Hà…. Không nhưng mà…. Sao mùi tin tức tố lại thơm đến mức quá đáng thế này…. Trong khi nhân cách thì rác rưởi như thế…."

"Trợ lý Han!"

"Yoo Young!"

Tiếng kêu như hét của Joo Yeon và Yoon Seok nghe thật xa xăm và mờ nhạt. Đôi bàn tay đang túm chặt chiếc áo khoác đến mức nhăn nhúm dần dần nới lỏng sức lực.

À. Thật sự buồn ngủ quá. Ngay khi khao khát được ngủ trỗi dậy mãnh liệt, đôi chân cậu đột ngột khụy xuống. Nhưng may thay, cậu không cảm thấy cơ thể mình bị va xuống nền đất lạnh lẽo.

Giờ thì thực sự mặc kệ tất cả rồi. Muốn ra sao thì ra, tôi đi ngủ đây…. Ngay khi Yoo Young nhắm nghiền đôi mắt đã lờ đờ, ý thức mơ hồ của cậu hoàn toàn bị cắt đứt.

Trước Tiếp