Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 19

Trước Tiếp

Chương 19

Sau khoảnh khắc nhìn nhau đầy ngượng nghịu, Yoo Young khẽ gật đầu chào rồi nhanh chóng quay đi. Cậu cố tình mở vòi nước, rửa lại đôi bàn tay vốn đã sạch và hít một hơi thật sâu. Vì không muốn để lộ dáng vẻ lảo đảo, mất kiểm soát trước mặt Do Won, cậu nỗ lực giữ cho gương mặt mình vẻ điềm nhiên nhất có thể.

Do Won cũng tiến đến trước bồn rửa và bắt đầu rửa tay. Khi anh ta lại gần, một mùi tin tức tố mạnh mẽ, không bị lấn át bởi mùi rượu, xộc thẳng vào mũi cậu. Có lẽ do có chút men trong người nên hơi thở ấy mang theo vẻ hoang dại và xù xì hơn hẳn thường ngày.

'… Phải ra ngoài nhanh thôi trước khi lại xảy ra chuyện.'

Vỗ chút nước lạnh lên gương mặt đang đỏ bừng vì say, Yoo Young rút hai tờ khăn giấy, dặm nhẹ để thấm khô nước. Chẳng hiểu sao càng cố tỉnh táo, cơn say lại càng bốc lên dữ dội. Yoo Young vốn dĩ rất kém khoản rượu soju, mà hôm nay ngồi cùng bàn với những người thân thiết nên cậu đã lỡ quá chén.

Ngay khoảnh khắc cậu định quay người bước ra ngoài, tầm nhìn bỗng chao đảo dữ dội.

"Ơ, ơ này…."

Bước chân cậu líu lại. Cơ thể bắt đầu nghiêng đi một góc đầy nguy hiểm. Đôi mắt Yoo Young mở to, những âm thanh hoảng hốt bật ra khỏi miệng. Theo bản năng, cậu đưa tay ra tìm điểm tựa, nhưng giữa khoảng không trống trải này làm gì có thứ gì để bấu víu.

'Cứ đà này mình sẽ ngã sấp mặt mất…!'

Trong giây phút ấy, điều khiến Yoo Young lo lắng nhất là việc mình sẽ ngã nhào một cách thảm hại ngay trước mắt Do Won. Thế nhưng thân hình cậu đã bắt đầu đổ xuống rất nhanh. Có lẽ cậu lại chuẩn bị bêu xấu bản thân trước mặt tên Trưởng phòng này một lần nữa. Rốt cuộc cậu và hắn có ác duyên gì mà cứ hễ ở cạnh nhau là những chuyện thế này lại xảy đến cơ chứ….

Yoo Young nhắm nghiền mắt, thầm oán trách số phận, nhưng ngay lúc đó, một cánh tay cứng cáp và mạnh mẽ luồn qua eo, giữ chặt lấy cơ thể đang đổ nhào của cậu.

'… Gì thế này.'

Yoo Young hé mở đôi mắt đang nhắm chặt.

Tầm nhìn sáng rõ trở lại, và đập vào mắt cậu là gương mặt cùng lồng ngực vững chãi của Do Won. Đến lúc này, cậu mới nhận ra Do Won đã đỡ lấy mình để không bị ngã. Đôi mắt vốn đã tròn xoe của Yoo Young càng mở to hơn nữa.

'Chuyện, chuyện này là sao….'

Cánh tay đang đỡ lấy lưng cậu không hề lung lay, cũng giống như ánh mắt đang nhìn cậu chằm chằm đầy ẩn ý kia vậy. Thứ tin tức tố nồng đậm ấy dường như đang m*n tr*n khắp cơ thể, đánh thức mọi giác quan. Thình thịch. Thình thịch. Âm thanh dồn dập, nặng nề từ đâu đó vọng lại, nện vào màng nhĩ cậu.

Tuy nhiên, thanh âm vang dội ấy biến mất không dấu vết ngay khi Do Won cất lời.

"Cậu định cứ đứng thế này đến bao giờ?"

"… Dạ?"

"Đứng thẳng dậy đi. Hay là tôi phải tự tay vực cậu dậy nữa?"

Giọng nói lạnh như gió cắt. Lúc này Yoo Young mới nhận ra biểu cảm trên mặt Do Won vô cùng lạnh lẽo.

Thì ra vẫn vậy. Cậu thật ngốc khi có một giây phút nghĩ rằng tên này sẽ tử tế. Yoo Young cau mày, cố gắng đứng thẳng dậy.

"Không cần phải làm tôi mất mặt thế đâu, tôi tự đứng dậy được."

Thế nhưng, cơ thể cậu dường như không hề nghe lời cái miệng đang bướng bỉnh kia. Cậu cố bám vào bồn rửa mặt để lấy đà đứng lên, nhưng lần này vấn đề lại nằm ở cái cổ chân đột ngột đau nhói. Có vẻ như lúc bước chân bị líu lại, cậu đã bị trẹo chân.

"Ái chà…."

Đang cố giữ vẻ mặt thản nhiên, Yoo Young không kìm được tiếng r*n r* đau đớn. May mà không phải vết thương quá nặng, nhưng hiện tại để đứng vững là cả một thử thách.

Nhìn Yoo Young bằng ánh mắt ái ngại, Do Won chặc lưỡi một cách lộ liễu rồi đưa tay ra. Dưới sự dìu dắt của cánh tay rắn chắc ấy, cơ thể đang lảo đảo của cậu lập tức được giữ thẳng.

"Tôi sẽ đỡ cậu về chỗ ngồi."

"Không cần đâu ạ. Trưởng phòng cứ giải quyết việc của mình đi."

"Đã đứng không vững rồi thì đừng có bướng bỉnh vô ích nữa."

Do Won nghiến răng đầy bực bội. Nhìn gương mặt lạnh lùng như đang nhìn kẻ thù truyền kiếp của anh ta, Yoo Young lại cảm nhận được nỗi uất ức như muốn trào nước mắt của ngày hôm qua.

Yoo Young định hất cánh tay của Do Won ra, lạnh lùng đáp trả.

"Tôi đã bảo là không sao rồi mà. Tôi tự đi được."

"……."

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung. Yoo Young trừng mắt nhìn thẳng vào ánh mắt đang xoáy sâu vào mình của Do Won. Dù anh ta có là Trưởng phòng, là cấp trên đi chăng nữa, anh ta cũng không có quyền làm khổ cậu vì một chuyện nhỏ nhặt không liên quan đến công việc thế này.

Tuy nhiên, lực siết ở bàn tay đang giữ lấy cánh tay cậu vẫn không hề giảm bớt. Thứ duy nhất thay đổi là gương mặt Do Won ngày càng trở nên hung hiểm hơn.

"Làm ơn nghe lời một chút đi, Trợ lý Han. Cậu không còn là trẻ con nữa đâu."

Gương mặt áp sát của anh ta trông thật đáng sợ. Khí thế cùng tin tức tố dữ dằn khiến Yoo Young vô thức nín thở.

"Đã bảo là thôi đi…."

"Đừng để tôi phải nói một lời đến lần thứ ba. Cậu định bướng bỉnh đòi tự đi để rồi ngã đau hơn, rồi ngày mai lại đi làm muộn đấy à?"

Do Won gầm gừ nhỏ trong cổ họng rồi giữ chặt lấy Yoo Young, dẫn cậu ra ngoài. Đến mức này, Yoo Young đành im lặng cam chịu. Cậu không còn sức để từ chối nữa. Dù không phải trẹo chân quá nặng nhưng cổ chân thực sự rất đau, cộng thêm cơn say đang bốc lên, nếu tự đi một mình có lẽ cậu sẽ ngã đúng như lời anh ta nói.

Trái ngược với vẻ mặt và giọng điệu giận dữ, thái độ dìu người đau của anh ta lại rất tinh tế. Anh ta bước chậm rãi theo nhịp chân của Yoo Young, cánh tay giữ chặt lấy cậu không gây đau đớn nhưng vô cùng vững chãi. Khi vừa bước vào cửa quán rượu, Yoo Young nhận ra mình đã vô thức thả lỏng cơ thể và dựa dẫm vào tay anh ta một cách thoải mái.

Do Won không hề buông tay cho đến khi tới tận bàn tiệc. Dù Yoo Young thấy ngại ngùng trước ánh nhìn của mọi người và cố gắng hất tay ra, nhưng sự dìu dắt của Do Won chỉ kết thúc khi mông cậu đã chạm vào ghế ngồi.

"Ơ? Trưởng phòng, Trợ lý Han bị đau ở đâu sao ạ?"

Joo Yeon, người đang mải mê pha rượu bom, tròn mắt hỏi. Trong lúc Trưởng bộ phận đã sang bàn khác, Joo Yeon và Yoon Seok đang hăng say chén chú chén anh.

Yoo Young mỉm cười gượng gạo, xua tay.

"À, tôi lỡ tay…. À không, tôi lỡ bước nên hơi trẹo chân trong nhà vệ sinh một chút. Không sao đâu."

"Trời ơi, trẹo đến mức nào mà Trưởng phòng phải dìu về thế này…. Để em xem nào!"

"Không sao, không sao mà. Cũng không nặng lắm đâu. Về nhà chườm đá là ổn thôi."

Sau khi đưa ra cách giải quyết đầy khẩn thiết, Joo Yeon mới chịu thôi ý định kéo chân cậu lên kiểm tra. Đúng lúc Do Won định quay đi với gương mặt không chút cảm xúc.

"Ơ kìa Trưởng phòng. Anh định đi đâu thế? Phải uống một ly rồi mới đi chứ! Yoon Seok, làm gì đi chứ!"

"Trưởng phòng! Để em mời anh một ly ạ!"

Hai người họ phối hợp ăn ý như đã tập dượt từ trước. Trong lúc Joo Yeon khéo léo giữ tay Trưởng phòng mời ngồi vào chỗ trống, Yoon Seok đã nhanh nhảu gọi thêm ly mới. Ngay khi ly vừa đến, Joo Yeon cầm chai soju, cung kính rót đầy ly cho Do Won.

Do Won nhận rượu với phong thái lịch thiệp và sang trọng. Sau đó, anh ta cầm lấy chai rượu và rót lại cho Joo Yeon cùng Yoon Seok. Lúc này, chỉ còn ly của Yoo Young là trống không. Joo Yeon bồn chồn nhìn Do Won rồi khẽ gợi ý.

"Trưởng phòng ơi, anh không rót cho Trợ lý Han ạ!"

"Trợ lý Han không nên uống thêm nữa. Cậu uống nước lọc đi."

Do Won lạnh lùng cắt ngang bằng tông giọng không chút khoan nhượng. Bầu không khí tại bàn tiệc bỗng chốc trở nên đông cứng.

Joo Yeon và Yoon Seok bắt đầu lo lắng nhìn qua nhìn lại giữa Trưởng phòng và Yoo Young. Thực tế, vì không biết chuyện Yoo Young say lảo đảo đến mức suýt ngã vào lòng Do Won lúc nãy, họ không khỏi thắc mắc trước hành động chỉ chừa mỗi ly của cậu ra.

"Ơ, Trưởng phòng…. Như vậy Trợ lý Han sẽ buồn lắm đấy ạ, ha ha…."

"Không sao đâu ạ."

Yoo Young với vẻ mặt hờn dỗi, giật lấy chai soju mà Do Won vừa đặt xuống.

"Tôi tự rót uống được mà."

Mặc cho Do Won không kịp ngăn cản, Yoo Young rót đầy tràn ly rượu của mình. Cậu biết thừa lý do vì sao anh ta làm vậy, nhưng cậu vẫn thấy muốn gây sự. Đi liên hoan thì say một chút cũng là chuyện thường tình, cậu không hiểu nổi tại sao anh ta lại phản ứng thái quá như thế, vả lại thái độ gắt gỏng trong nhà vệ sinh rồi lại ép buộc dìu cậu ra ngoài khiến cậu thấy thật chướng mắt.

Càng bị cấm đoán người ta lại càng muốn làm. Ngay khi cảm thấy mình hơi giống trẻ con, giọng nói mắng mỏ 'Cậu là trẻ con à' của Do Won trong nhà vệ sinh lại hiện về. Yoo Young bực bội giơ cao ly rượu.

"Nào, cạn ly thôi. Cạn ly."

"Cạn ly! Chào mừng Trưởng phòng ạ!"

Yoo Young hơi nghiêng đầu, dốc cạn ly rượu trong một hơi. Do Won lướt nhìn cậu với vẻ không hài lòng nhưng cũng uống cạn ly với động tác dứt khoát.

"Cảm ơn vì sự chào mừng. Sau này mong mọi người giúp đỡ."

"Vâng! Xin anh hãy chỉ bảo thêm cho chúng em ạ."

Trước lời chào lịch sự của Do Won, Joo Yeon và Yoon Seok hào hứng đáp lời. Sau đó, họ trao đổi vài câu chuyện xã giao về tình hình hiện tại của Đội Kế hoạch 1 và thêm vài lần cạn ly nữa. Tuy nhiên, trong suốt thời gian đó, Yoo Young không nhận được bất kỳ một giọt rượu nào từ tay Do Won.

Ngay lúc Yoo Young đang hậm hực định nói gì đó với Do Won thì anh ta đứng dậy.

"Một lần nữa cảm ơn sự chào mừng của mọi người. Mọi người cứ tự nhiên nhé."

"A, vâng! Chúng em biết rồi ạ."

Dứt lời, Do Won bước sang ngồi ở bàn của các nhân viên khác. Giữa tiếng ồn ào và hơi nóng của quán rượu, Joo Yeon rướn người thầm thì hỏi Yoo Young.

"Yoo Young à, thật sự…. đã có chuyện gì xảy ra nữa sao? Sao anh ta lại chỉ không rót rượu cho mỗi mình cậu chứ!?"

"Haaa…. Thật ra trong nhà vệ sinh em có lỡ ngã vào người Trưởng phòng."

Yoo Young buồn bã nói rồi định tự rót rượu, nhưng Joo Yeon – người vốn chẳng bao giờ ngăn cản ai uống rượu – đã giật lấy chai rượu rót đầy cho cậu.

"Ơ kìa, dù có thế đi chăng nữa! Cậu đâu có say đến mức mất kiểm soát đâu, vẫn nói năng tỉnh táo thế này mà!"

"Đúng thế ạ. Em đâu có say xỉn nằm bò ra đó đâu, chỉ là vấp chân thôi mà!"

"Không được rồi. Uống đi, uống đi. Phải cho anh ta thấy thế nào mới gọi là say quắc cần câu thực sự. Yoon Seok, làm gì mà ngồi đần ra thế! Uống tiếp đi chứ!"

"Dạ, em xin lỗi! Cạn ly!"

"Cạn ly!"

Để an ủi một Yoo Young đang hậm hực, Joo Yeon và Yoon Seok đồng loạt giơ ly. Đúng là ở bên những người hợp cạ thì rượu vào như nước. Ngay khoảnh khắc Yoo Young sảng khoái dốc cạn ly rượu, cậu chợt thấy gương mặt của Phó phòng đang tiến lại gần bàn mình.

Trước Tiếp