Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 18

Trước Tiếp

Chương 18

Yoo Young lặng lẽ nhìn anh ta, đôi mắt khẽ chớp.

"Hôm qua Trợ lý Han có hỏi tôi. Rằng tôi ghét cậu vì cậu thiếu năng lực, hay đơn giản chỉ vì cậu là Omega."

Giọng nói ấy khô khốc và rạch ròi như thể đang chỉ thị sửa đổi nội dung trong báo cáo.

"Để tránh hiểu lầm, tôi sẽ nói rõ thế này. Tôi không ghét cậu vì cậu là Omega. Tôi chỉ thấy khó chịu vì cậu dường như không hề để tâm đến việc tôi cũng là một người có giới tính thứ hai. Tôi đã không biết sức khỏe cậu không tốt, nhưng giờ đã biết rồi nên tôi sẽ không hiểu lầm nữa. Hy vọng sau này Trợ lý Han sẽ quản lý thể trạng của mình chặt chẽ hơn."

Chẳng hiểu sao từng câu từng chữ của anh ta lại đáng ghét đến mức cậu chỉ muốn đấm vào miệng anh ta một cái cho bõ tức. Nhưng ghét thì ghét, anh ta chẳng nói sai câu nào, nên Yoo Young đành gật đầu với vẻ mặt như vừa ăn phải mướp đắng. Dù sao thì người vô ý gây ra sự thất lễ cũng là cậu.

"… Tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã gây ra sự bất tiện cho anh."

"Còn về việc tôi nói cậu không biết quản lý thể trạng lẫn lịch trình, đó là lời chính miệng cậu thốt ra, nhưng dựa trên những gì cậu thể hiện cho tôi thấy ngày hôm qua, tôi cũng chẳng có ý định phủ nhận điều đó."

Cái tên này định trêu ngươi mình đến cùng sao? Hắn thực sự muốn tuyên chiến à? Ngay khi sắc mặt Yoo Young đang dần trở nên tồi tệ theo từng giây thì...

"Và còn nữa."

Do Won chìa bản báo cáo ra trước mặt Yoo Young. Đó là tập tài liệu cậu đã đóng lại và đưa cho anh ta ngày hôm qua.

"Tôi đã xem kỹ bản báo cáo rồi. Nó đã tốt hơn rất nhiều."

"……."

"Tôi có đánh dấu hai ba chỗ cần chỉnh sửa, cậu chỉ cần bổ sung phần đó rồi gửi file cho tôi. Hôm qua cậu đã vất vả rồi. Giờ ra ngoài đi."

Dù ánh mắt và giọng nói của anh ta vẫn vô cảm từ đầu đến cuối, nhưng đôi mắt Yoo Young bỗng chốc sáng rực lên. Cái gã đó vừa bảo mình làm 'tốt hơn rất nhiều', rồi còn bảo mình 'đã vất vả rồi' sao...?

"Vâng. Tôi xin phép ra ngoài."

Yoo Young cố kìm nén sự phấn khích, bình thản đáp lại. Do Won khẽ gật đầu rồi quay lại với màn hình máy tính. Yoo Young xoay người bước đi, cố giấu đi khóe môi đang không ngừng nhếch lên.

Một cảm giác hân hoan sướng rần rần chạy khắp cơ thể. Khách quan mà nói, đó chẳng phải là lời khen ngợi gì quá to tát, nhưng lồng ngực Yoo Young cứ phập phồng không thôi. Xem ra công sức bỏ ra ngày hôm qua không hề uổng phí. Ngay cả cái miệng đáng ghét kia mà cũng thốt ra được những lời như thế cơ mà.

Trở về chỗ ngồi, Yoo Young vừa chào hỏi các đồng nghiệp đang lần lượt đến công ty, vừa nhanh chóng lướt qua bản báo cáo. Đúng như lời anh ta nói, giữa các trang có những đường gạch đỏ và không quên dán kèm những tờ giấy ghi chú.

[Ở phần kết luận, cậu có thể đưa ra các phương án lựa chọn hoàn toàn trái ngược nhau.]

[Phần này chỉ giữ lại nội dung cốt lõi và tóm tắt ngắn gọn hơn nữa.]

Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy chữ viết tay của Do Won. Nét chữ của anh ta thể hiện rõ tính cách của chủ nhân: một người không bao giờ thỏa hiệp. Yoo Young nghiền ngẫm những dòng chữ ngay ngắn, chỉnh tề như in ấy thêm vài lần rồi mở file tài liệu. Sau khi sửa lại vài chỗ theo chỉ dẫn, quả thực chính cậu cũng thấy nó trở nên hoàn hảo hơn hẳn.

'Thấy chưa hả cái đồ đáng ghét kia. Một khi tôi đã ra tay thì chỉ có chuẩn thôi.'

Yoo Young tủm tỉm cười, tìm cái tên 'Trưởng phòng Choi Do Won' rồi nhấn gửi mail. Sau khi gửi xong, cậu cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng, sảng khoái vô cùng.

Đúng lúc đó, nhóm chat chung nhấp nháy thông báo có tin nhắn mới.

[6 giờ rưỡi tối nay cả đội đi liên hoan nhé. Nhờ mọi người tìm địa điểm phù hợp.]

❖ ❖ ❖

Tiếng thịt nướng xèo xèo vang lên rộn rã. Nhân viên Lee Yoon Seok xắn tay áo, cầm kẹp không ngừng lật thịt. Cùng với những tiếng gọi 'Đing đoong!', 'Vâng, có ngay đây!', rượu soju và các món ăn kèm lần lượt được bày ra bàn. Các thành viên trong đội ngồi túm tụm lại, vừa cười vừa nói nhỏ to với người bên cạnh. Đây là buổi liên hoan đầu tiên kể từ sau tiệc chia tay Trưởng phòng cũ.

"Nào nào, làm một câu chúc đã chứ. Ai làm đây nhỉ? Chắc lại là Trợ lý Kim rồi?"

"Vâng ạ! Để em!"

Trợ lý Kim Joo Yeon giơ tay hăng hái đứng dậy, giơ cao ly rượu với giọng điệu hoạt bát.

"Vì sự phát triển không ngừng của Đội Kế hoạch 1, và vì Trưởng phòng Choi mới của chúng ta!"

"Vì Trưởng phòng!"

Nhiều ly rượu khẽ chạm vào nhau tạo nên những tiếng kêu lanh lảnh rồi tản ra. Yoo Young quay đầu lại, dốc thứ chất lỏng lạnh lẽo và cay nồng vào cổ họng, rồi vô thức thốt lên một tiếng 'Khà'. Bình thường cậu không mặn mà với soju lắm, nhưng lạ thay, cứ mỗi lần đi liên hoan là cậu lại thấy nó ngọt đến lạ lùng.

Ngày hôm nay trôi qua suôn sẻ hơn hẳn hôm qua. Cậu chợt nhớ lại ngày hôm qua đầy giông bão. Bắt đầu bằng việc đi muộn, rồi phát hiện ra gã hàng xóm đáng ghét lại là sếp của mình, bị gã mắng cho tơi bời, rồi phải nhịn đói làm việc. Làm tăng ca chết đi sống lại, cuối cùng còn cãi nhau với sếp rồi bỏ về. Đúng là một ngày thất bại thảm hại.

So với đó, hôm nay bình yên biết bao nhiêu... Nộp báo cáo từ sáng sớm và nhận được phản hồi khá tốt, Yoo Young có thể thong thả xử lý công việc của mình. Trước đây, vì mải làm việc của Phó phòng đùn đẩy mà việc của cậu thường phải lùi lại đến tận chiều muộn, nhưng kể từ khi Trưởng phòng ban lệnh cấm đùn đẩy công việc vào hôm qua, Yoo Young cảm thấy dễ thở hơn hẳn.

Cậu thong thả làm việc rồi đi ăn trưa cùng đồng nghiệp. May mắn thay, Phó phòng và Trưởng phòng ngồi ở vị trí xa nhất, nhờ vậy mà Yoo Young đã có một bữa trưa vô cùng thoải mái. Vì đã có một ngày làm việc thuận lợi nên cậu thấy cả buổi liên hoan này cũng thật dễ chịu.

"Yoo Young à, cậu vất vả thật đấy. Một mình xử lý bản báo cáo đó, ôi trời..."

"Ơ kìa, chị Joo Yeon cũng giúp em tìm tài liệu còn gì."

"Thôi đi, chị chỉ đưa cho cậu vài cái tài liệu lẻ tẻ thôi. Dù sao thì cũng cực cho cậu rồi. Thật đấy."

"Đúng vậy ạ. Trợ lý Han ngầu lắm luôn."

"Ha ha. Cảm ơn mọi người."

Kim Joo Yeon và Lee Yoon Seok ngồi cùng bàn đang làm bộ bóp vai cho Yoo Young rồi rót đầy ly rượu cho cậu. Liếc thấy Phó phòng đang mải mê thuyết giảng cho nhân viên khác, cả ba nhanh chóng chạm ly rồi uống cạn.

"Nhưng mà, Trợ lý Han thấy Trưởng phòng mới thế nào?"

Yoon Seok vừa liếc nhìn xung quanh vừa hạ thấp giọng hỏi Yoo Young.

"Đúng đấy, thế nào hả cậu? Sáng nay trông sắc mặt cậu tốt hơn hôm qua nhiều lắm."

"À..."

"Cứ thành thật với bọn chị đi. Lúc nãy chính cậu chẳng bảo là tính cách anh ta rất tệ còn gì."

Joo Yeon hơi phấn khích, rướn người về phía Yoo Young và Yoon Seok.

"Mà Yoo Young này, nhìn tin nhắn cậu gửi trong nhóm chat, bộ hai người quen nhau từ trước à?"

Yoo Young đang định nâng ly rượu lên môi thì khựng lại. Vốn dĩ cậu đã định khi nào có thời gian sẽ trút hết mọi uất ức với Joo Yeon và mắng tên Trưởng phòng một trận cho bõ ghét. Từ trước đến giờ vì bận quá nên chưa có dịp, và bây giờ chính là thời điểm vàng để vạch trần bộ mặt thật của hắn. Trưởng phòng đang ngồi ở một bàn cách khá xa, giữa không khí náo nhiệt này, dù cậu có nói xấu thì anh ta cũng chẳng thể nào nghe thấy được.

Thế nhưng khi định nói ra, cậu lại thấy có chút ngần ngại. Nghĩ lại thì, nếu kể hết ngọn ngành, kiểu gì cũng lộ chuyện cậu ở ngay đối diện nhà Trưởng phòng, mà căn hộ cậu đang ở lại không hề phù hợp với hoàn cảnh mà các đồng nghiệp vẫn biết về cậu. Hơn nữa, việc giải thích về tin tức tố – nguyên nhân chính của mọi cuộc tranh cãi – cho những người không có giới tính thứ hai cũng thật khó khăn.

Yoo Young mỉm cười nhạt nhòa rồi lắc đầu.

"… Làm sao mà em quen được chứ. Chỉ là ấn tượng đầu tiên thấy thế thôi."

"Thật không?"

Joo Yeon nheo mắt, vẻ mặt đầy nghi ngờ.

"Nhưng nếu thế thì sao chị cứ thấy có gì đó lạ lạ nhỉ? Trưởng phòng hình như đối xử với mỗi mình Yoo Young là, nói sao ta.... hơi cứng nhắc thì phải?"

"Á, Trợ lý Kim cũng thấy vậy ạ? Em cũng cảm nhận được thế đấy."

"Đúng không? Nói thế này không biết có đúng không, nhưng hình như.... Trưởng phòng có vẻ hơi muốn gây khó dễ cho Yoo Young thì phải."

Joo Yeon và Yoon Seok nhìn nhau rồi gật đầu lia lịa. Yoo Young vội vàng xua tay.

"À, không phải đâu.... Như mọi người biết đấy, em đã bị Trưởng phòng 'ghét' ngay từ đầu rồi mà. Vì đi muộn ngay ngày đầu tiên ấy. Vả lại Trưởng phòng là kiểu người rất nguyên tắc, chắc vì thế nên anh ấy mới khắt khe với em thôi."

"Thế à?"

"Vâng. Với lại, chuyện cấp trên ghét em cũng đâu phải lần đầu? Ha ha ha."

"Ơ kìa, cậu nói gì thế. Yoo Young của chúng ta thì làm sao chứ. Làm việc thì giỏi giang..."

Dù Joo Yeon đã xua tay bênh vực, nhưng với một người đã mấy lần cãi nhau với sếp rồi chuyển việc như Yoo Young, lời nói đó chẳng khác nào một sự tự giễu đầy cay đắng.

"Vì em không biết nịnh bợ mà."

"Ôi dào.... Làm gì có ai hoàn hảo chứ. Nếu Yoo Young mà còn giỏi cả khoản đó nữa thì thế giới này bất công quá rồi."

Joo Yeon giơ ly rượu lên, hào hứng nói thêm.

"Tìm đâu ra người vừa đẹp trai lại vừa làm việc giỏi như Yoo Young chứ. Nếu còn biết nịnh hót nữa thì những người khác biết sống sao."

"Chị Joo Yeon hôm nay tâng bốc em quá đà rồi đấy."

"Chị nói có gì sai đâu nào. Đúng không Yoon Seok?"

"Dạ đúng ạ! Em cũng rất kính trọng Trợ lý Han."

"Ha ha.... Đến mức kính trọng thì quá rồi."

Yoon Seok nói bằng giọng đầy nhiệt huyết rồi rót thêm rượu vào ly của Yoo Young. Hôm nay Yoon Seok dường như đang rất hăng hái, cậu ta có xu hướng làm việc gì cũng thái quá. Nhờ có Yoon Seok luôn tay rót rượu mỗi khi ly cạn và Joo Yeon không ngừng mời rượu, tốc độ uống của Yoo Young dường như nhanh gấp đôi bình thường.

Nhưng nếu cậu bảo cậu ta rót chậm lại, sợ rằng Yoon Seok sẽ mất hứng. Nhớ lại hồi mới vào làm, Yoo Young cũng từng vụng về rót rượu thật nhanh cho tiền bối rồi bị mắng là 'muốn giết tôi à', khiến cậu buồn thiu, nên cậu hoàn toàn thấu hiểu tâm trạng của Yoon Seok.

'Thôi thì, thằng bé mới vào làm được ba tháng, đang muốn thể hiện sự nhiệt tình mà.'

Yoo Young nghĩ vậy rồi mỉm cười đón nhận ly rượu từ Yoon Seok, rồi lại rót lại cho cậu ta. Có lẽ vì đã hoàn thành bản báo cáo một cách suôn sẻ nên tâm trạng cậu thoải mái hơn hẳn hôm qua.

"Dù sao thì cũng cảm ơn Yoo Young đã đứng ra nhận trách nhiệm và hoàn thành tốt bản báo cáo. Nào, lần này vì Yoo Young, cạn ly!"

"Vì Trợ lý Han, cạn ly!"

Sự hưng phấn của Joo Yeon càng thôi thúc Yoo Young uống nhiều hơn. Với tính cách hoạt bát và phóng khoáng, cô ấy chính là người tạo không khí cho Đội Kế hoạch 1. Joo Yeon uống cũng rất cừ, và bất cứ ai ngồi cùng bàn với cô trong các buổi liên hoan đều chắc chắn sẽ say khướt hơn những người khác.

"Gì đây? Cái bàn này không khí có vẻ rôm rả nhất nhỉ?"

"Trưởng bộ phận đến ạ! Để em mời sếp một ly được không ạ?"

"Ôi trời, Yoon Seok này. Phải chủ động sang mời sếp từ sớm chứ!"

"Em xin lỗi Trưởng bộ phận ạ!"

"Hơ hơ, không sao. Nào, để tôi uống ly rượu của cậu tân binh Lee Yoon Seok xem nào."

Đúng lúc đó, Trưởng bộ phận tươi cười bước sang bàn của Yoo Young. Tất cả mọi người ngồi ở bàn đều nhất loạt đứng dậy, nhưng ông ấy mỉm cười ra hiệu cho mọi người cứ ngồi xuống. Dù vậy, Yoo Young vẫn nhanh ý nhường chỗ của mình cho Trưởng bộ phận.

Ngay sau đó, không khí bàn tiệc chuyển sang màn tâm sự chuyên sâu giữa Trưởng bộ phận và Joo Yeon. Yoo Young khéo léo rời khỏi bàn và đi về phía nhà vệ sinh. Có lẽ vì đã lâu không uống soju nên lúc ngồi không sao, nhưng vừa đứng dậy là cơn say đã lập tức ập đến.

Yoo Young bước đi hơi lảo đảo về phía nhà vệ sinh nằm ngay cạnh cửa ra vào. Gương mặt phản chiếu trong gương đỏ bừng lên vì men rượu.

'Ôi trời.... Phải dừng uống thôi.'

Mở vòi nước lạnh rửa tay, Yoo Young cố gắng xua tan cơn say. Nhưng ngay cả lúc đó, cơ thể vẫn hơi lạng quạng, xem ra cậu đã say thật rồi. Buổi liên hoan vẫn đang cao trào mà đã say thế này.... Lát nữa quay lại bàn phải biết kiềm chế mới được.

Đang mải suy nghĩ và dùng bàn tay ướt nước vuốt lại mái tóc lòa xòa trước gương, Yoo Young bỗng bắt gặp ánh mắt của Do Won qua gương khi anh ta vừa bước vào nhà vệ sinh.

"……."

"……."

Trước Tiếp