Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 17
Sau khi khám xong, Yoo Young cầm túi thuốc trên tay, trút một hơi thở dài rồi hướng về phía nhà.
'Đồ tồi, đồ xấu xa, kẻ máu lạnh, cái loại đâm không chảy máu...'
Bao nhiêu từ ngữ th* t*c nhất cậu đều lôi ra để rủa sả nhưng lòng vẫn không nguôi giận. Mới vài ngày trước, cậu chỉ thấy anh ta đáng ghét và xui xẻo, nhưng đến giờ nhìn lại, những cảm xúc lúc đó vẫn còn nhẹ nhàng chán.
Dù có xui xẻo hay đáng ghét đến đâu, nếu anh ta chỉ đơn thuần là một gã hàng xóm nhà đối diện, chẳng phải chỉ cần tránh mặt là xong sao? Có vô tình chạm mặt thì cứ lờ đi mà đi tiếp là được. Thế nhưng không hiểu số trời run rủi thế nào, cậu lại bị trói buộc vào một mối quan hệ mà muốn tránh cũng không thoát được.
'Đã thế còn là kẻ mà cha mình phải bỏ ra một đống tiền mới mời về được nữa chứ.'
Sự thật đó càng khiến cậu điên tiết và uất ức không chịu nổi. Dù không phải đích thân cha cậu đưa anh ta về, nhưng việc ông cho phép một kẻ nhân cách tồi tệ như vậy vào làm, đã thế còn khen ngợi là một thanh niên ưu tú, chính trực, khiến cậu thấy giận lây sang cả cha mình.
Thậm chí cha còn khen ngợi tên Trưởng phòng đó trước mặt cậu và bảo rằng 'nếu có nảy sinh tình cảm tự nhiên thì đừng có kìm nén', chưa hết, ông còn vẽ ra cái kế hoạch kinh khủng về chuyện con cái này nọ. Nhớ lại những lời cha nói lúc đó, Yoo Young thực sự thấy rợn tóc gáy.
"Cái gì cơ? Con cái á? Ha! Thật nực cười..."
Xin lỗi nhé, dù cho tất cả con người trên trái đất này có diệt vong và chỉ còn lại hai người là Choi Do Won và cậu, thì cũng chẳng bao giờ có chuyện con cái gì ở đây cả. Hy vọng của nhân loại ư? Xin lỗi, tương lai của nhân loại sẽ chấm dứt tại đó luôn.
Yoo Young hậm hực bước vào thang máy, tiếng teng vang lên khi cậu lên đến tầng 27. Thấy căn hộ đối diện im lìm như tờ, chắc hẳn anh ta vẫn chưa tan làm. Mà kệ xác anh ta. Yoo Young lườm cánh cửa nhà đối diện một cái rồi rầm một tiếng, cậu đóng sầm cửa nhà mình lại. Đổ ập người xuống ghế sofa, Yoo Young khó khăn đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt quanh cổ rồi quăng sang một bên.
'Muốn nghỉ việc quá.... Khốn kiếp.'
Hộc hộc, những tiếng r*n r* như thú dữ tự nhiên thoát ra từ cổ họng. Yoo Young quằn quại trên ghế sofa. Thật là một ngày kinh hoàng.
❖ ❖ ❖
"Trợ lý Han, chào buổi sáng. Hôm qua cậu về lúc mấy giờ thế...?"
"À, hôm qua..."
Trước câu hỏi thăm nồng hậu của Trợ lý Kim Joo Yeon, Yoo Young chỉ biết cười cay đắng khi nhớ lại buổi tối hôm qua mà cậu chẳng muốn nhớ lại chút nào.
"Tôi về ngay sau đó thôi. Tầm khoảng bảy giờ?"
"Thế à. Hôm qua vất vả cho cậu quá nhỉ? Cả bữa trưa cũng không được ăn."
"Không sao đâu mà. Trưởng phòng..."
Đang xua tay ra hiệu cho Joo Yeon – người đang nhìn mình với ánh mắt thương cảm, Yoo Young đưa mắt nhìn quanh. Thấy đèn trong phòng Trưởng phòng đã bật và cửa mở toang, chắc hẳn anh ta đã đi làm nhưng hiện đang rời khỏi chỗ ngồi một lát.
"Mà nhắc mới nhớ, Trưởng phòng đâu rồi ạ?"
"À, anh ấy ghé qua bộ phận khác một lát. Mà Trưởng phòng làm sao cơ? Anh ấy mua bữa tối cho cậu à?"
"Ha ha. Đời nào có chuyện đó. Cái gã đáng ghét..."
Định buông lời chửi rủa theo thói quen, nhưng rồi Yoo Young lại thôi. Mới gặp anh ta được vài ngày nhưng nếu muốn giải thích hết những chuyện đã xảy ra thì chắc phải mất cả ngày trời.
"...À không có gì, chỉ là buổi trưa.... Anh ta có mua bánh mì kẹp cho tôi."
"Bánh mì kẹp á?"
Joo Yeon tròn mắt, lấy tay che miệng.
"Ý cậu là Trưởng phòng sợ cậu bị đói nên đã mua riêng bánh mì kẹp cho cậu sao!?"
"À, vâng. Nhưng mà chuyện đó..."
"Đỉnh quá! Ngọt ngào thật đấy! Chà, đúng là.... một gương mặt hoàn hảo đi đôi với một nhân cách hoàn hảo mà."
Nhìn cô ấy vừa lắc đầu vừa vỗ tay tán thưởng, Yoo Young há hốc mồm vì kinh ngạc. Nhân cách hoàn hảo? Con chó đi ngang qua nghe thấy câu đó chắc cũng phải cười ra nước mắt.
'Chẳng qua là gã đó bảo nếu để cấp dưới bị đói thì anh ta thấy mình thật vô năng thôi. Thế nên mới mua cho đấy.' Cậu muốn đính chính như vậy ngay lập tức. Thế nhưng, đúng lúc Yoo Young định vạch trần bộ mặt thật của Do Won, cửa văn phòng mở ra và anh ta bước vào.
"Chào mọi người. Chúc một buổi sáng tốt lành."
"Chào Trưởng phòng ạ. Chúc anh buổi sáng tốt lành."
Joo Yeon nhanh nhảu chào trước. Do Won cũng đáp lại bằng một giọng nói nhẹ nhàng, lịch thiệp. Dù không phải là gương mặt tươi cười rạng rỡ, nhưng giọng nói và thái độ ấy chắc chắn sẽ khiến bất cứ ai cũng cảm thấy anh ta là một quý ông.
Chứng kiến dáng vẻ hoàn toàn khác biệt so với khi đối xử với mình, cậu thấy thật nực cười. Dù không muốn nhìn mặt chút nào, nhưng vì không thể không chào cấp trên, Yoo Young đành cúi đầu chào anh ta với vẻ mặt miễn cưỡng.
Do Won ra lệnh cho Yoo Young bằng một tông giọng khô khốc và đậm chất công việc.
"Trợ lý Han vào phòng tôi một lát."
Anh ta chỉ để lại duy nhất một câu đó rồi quay người đi thẳng vào phòng. Một thái độ khác hẳn 180 độ so với lúc đối xử với Joo Yeon. Quá đỗi ngạc nhiên, Yoo Young định quay sang nói xấu sau lưng anh ta với Joo Yeon, nhưng cô ấy đã hoàn toàn chìm đắm trong vẻ mê muội.
"Chẳng phải anh ấy quá ngầu sao? Giọng nói cũng.... quyến rũ thật đấy."
"Ha.... Joo Yeon à. Đó không phải bộ mặt thật của anh ta đâu. Tôi đã bảo là tính cách anh ta tệ lắm mà? Chị không thấy hôm qua tôi vào phòng bị anh ta mắng cho tơi bời sao?"
Khi Yoo Young uất ức thốt ra những lời đó với âm lượng nhỏ, Joo Yeon gật đầu lia lịa.
"À, chuyện đó thì đúng. Nhìn cái cách hôm qua Trưởng phòng chơi xỏ Phó phòng thì đúng là..."
"...Ý chị là sao? Chơi xỏ Phó phòng á?"
"Ơ, cậu không biết à? À đúng rồi, hôm qua Trợ lý Han không đi ăn trưa cùng mọi người."
Joo Yeon liếc nhìn xung quanh một lượt rồi cúi người thì thầm vào tai Yoo Young.
"Lúc đi ăn trưa hôm qua, trông mặt Phó phòng u sầu lắm. Thế nên Trợ lý Lee mới lân la hỏi thăm. Hóa ra là cái bản báo cáo đó, Trưởng phòng bắt ông ta phải viết lại hoàn toàn."
"...Dạ? Báo cáo ấy ạ?"
Mắt Yoo Young mở to. Đây là lần đầu tiên cậu nghe thấy chuyện này.
"Không phải là sửa lại dựa trên những gì cậu đã viết đâu, mà là bắt đầu lại từ đầu luôn. Từ một tờ giấy trắng."
"Không thể nào, tôi đã mất hơn mười ngày mới viết xong nó đấy..."
"Thế mới nói. Thú thực là cỡ như Trợ lý Han mới mất mười ngày, chứ như Phó phòng chắc phải ôm nó cả tháng trời quá? Vậy mà anh ta bắt ông ấy phải viết lại xong trong vòng hai tuần đấy."
Chẳng trách chiều qua trông mặt Phó phòng không chỉ u ám mà còn như sắp phát điên đến nơi. Nhưng nếu vậy thì với tính cách của ông ta, chắc chắn ông ta phải ngấm ngầm gây áp lực để mượn tài liệu báo cáo của cậu chứ nhỉ...? Trước vẻ mặt thắc mắc của Yoo Young, Joo Yeon giải thích thêm.
"Và anh ta còn cảnh cáo Phó phòng không được để nội dung trùng lặp với của cậu nữa. Bảo là nếu lần này còn định 'đi nhờ xe' thì anh ta sẽ mở hội đồng kỷ luật đấy, nghe nói lúc đó mặt anh ta đáng sợ lắm."
"...Oa."
Yoo Young thốt lên một tiếng cảm thán đầy yếu ớt.
Thú thực là hôm qua cậu đã cảm thấy vô cùng uất ức và tủi thân. Không chỉ đơn thuần là vì bị tên Trưởng phòng đáng ghét mắng mỏ, hay vì phải viết lại bản báo cáo dày công từ đầu.
Cậu thấy nực cười và đau lòng vì bản thân phải ôm đồm việc không phải của mình, trong khi kẻ bắt ép cấp dưới làm việc sai trái là Phó phòng thì lại bình an vô sự, chỉ có cậu là bị mắng. Cậu đã nghĩ rằng có lẽ vì những hiềm khích mấy ngày qua nên anh ta chỉ đơn giản là muốn hành hạ cậu cho bõ ghét.
Nhưng xem ra, anh ta là một người công bằng hơn cậu nghĩ. Một khối băng nào đó trong lòng vốn kết tinh từ sự oán hận dường như đã tan chảy đi đôi chút.
"Tính cách đúng là không đùa được đâu. Mà thôi, người đẹp trai thì thường hay làm mình làm mẩy mà. À, mà Trợ lý Han không định vào ngay sao? Trưởng phòng bảo vào gặp mà."
"...Haaa.... Vâng, tôi phải đi đây..."
Với tâm trạng như một con bò bị kéo đến lò mổ, Yoo Young miễn cưỡng đứng dậy. Chỉ cần nhìn vào cánh cửa phòng Trưởng phòng thôi là đầu cậu đã đau như búa bổ.
'Chắc chắn anh ta sẽ lại mắng cho mà xem. Vì hôm qua mình đã bỏ về giữa chừng như thế.'
Dù hôm qua cậu không nói lời nào quá đáng với anh ta.... nhưng cãi lại thì vẫn là cãi lại. Nếu cha mà biết, chắc ông sẽ thấy cậu thảm hại đến mức nào. Ông sẽ bảo là mới có vài ngày mà đã không chịu nổi rồi gây chuyện, thế nên dẹp ngay cái ý định đi làm vớ vẩn đó đi mà yên phận kết hôn.
Với phong cách làm việc dứt khoát như Trưởng phòng, có khi chuyện này đã đến tai cha rồi cũng nên. Một tiếng thở dài tự nhiên thoát ra, nhưng Yoo Young vẫn cố giữ vẻ mặt thản nhiên nhất có thể và gõ cửa phòng Trưởng phòng.
Vào đi.
Nghe thấy giọng nói đậm chất công sở ấy, Yoo Young mở cửa bước vào.
'Thực sự hôm nay phải nhẫn nhịn thôi. Không được phép gây chuyện thêm nữa.'
Bước vào trong phòng với quyết tâm sắt đá, Yoo Young tiến lại đứng trước mặt Do Won. Do Won đang nhìn màn hình máy tính, anh ta rời mắt khỏi đó và nhìn đăm đăm vào Yoo Young đang đứng trước mặt.
Rồi anh ta hít một hơi thật sâu, lại thở ra. Ánh mắt nhìn cậu vừa vô cảm lại vừa sâu hoắm. Lúc nào cũng vậy, người đàn ông này luôn nhìn thấu người khác một cách không kiêng dè.
"Trưởng.... khụ. Trưởng phòng gọi tôi ạ."
"Hôm qua cậu đã đi bệnh viện chưa?"
"… Dạ?"
Cậu cứ ngỡ lời đầu tiên của anh ta sẽ là một lời khiển trách. Rằng tại sao hôm qua lại dám cãi lời rồi bỏ về như thế. Hoặc không thì sẽ là những lời bắt bẻ về bản báo cáo. Trước câu hỏi hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Do Won, Yoo Young vô thức hỏi lại một cách ngây ngô.
Thấy Do Won chỉ khẽ nhướng mày mà không đáp lại, Yoo Young lúc này mới muộn màng hiểu ra ý tứ trong lời nói của anh ta.
"… À, hôm qua…. tôi đã đi khám ngoài giờ rồi ạ."
"Có vẻ là vậy."
"……."
Sáng nay cậu đã uống thuốc rồi mới đi làm, nên chắc hẳn nồng độ tin tức tố đã giảm xuống rõ rệt so với hôm qua. Nhớ lại gương mặt anh ta lúc hít sâu và thở ra với vẻ mặt thận trọng mà vô cảm ban nãy, vành tai Yoo Young bỗng chốc nóng bừng lên.
Do Won buông một tiếng thở dài ngắn ngủi. Vẫn giữ nguyên ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào Yoo Young, anh ta chậm rãi cất lời.
"Về chuyện hôm qua. Có một vài điểm Trợ lý Han đang hiểu lầm, tôi sẽ đính chính lại cho cậu."