Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 16
Yoo Young đưa đầu lưỡi l**m nhẹ làn môi khô khốc rồi mới cất lời.
"Trưởng phòng gọi tôi ạ."
"Ăn cái này đi rồi làm tiếp."
Do Won hất hàm về phía chiếc bàn cao kê dọc theo bức tường. Trên bàn đặt sẵn một phần bánh mì kẹp và một ly cà phê Mỹ đá mua từ cửa hàng dưới tầng một công ty.
Yoo Young mở to mắt kinh ngạc.
"… Chuyện này là sao ạ…?"
"Nhìn mà không biết à? Là bánh mì kẹp và cà phê."
"Ý tôi là, tại sao Trưởng phòng lại đưa nó cho tôi…."
Giọng Yoo Young khẽ run lên. Cảm giác bồn chồn lạ lùng đột ngột dâng trào trong lòng cậu. Hắn là kiểu người tồi tệ nhưng vẫn biết quan tâm đến miếng ăn của cấp dưới sao? Dĩ nhiên, khi nghĩ đến những tủi nhục đã phải chịu đựng từ sáng đến giờ, một ly cà phê và mẩu bánh mì này chẳng thể nào xóa sạch mọi hiềm khích, nhưng dù sao người ta đã có lòng chăm chút bữa ăn cho mình, cậu cũng chẳng có lý do gì để khó chịu.
Thế nhưng, lời nói tiếp theo của Do Won đã đập tan tành chút lòng biết ơn vừa mới nhen nhóm ấy.
"Tôi không chịu nổi cảnh cấp dưới của mình bị bỏ đói. Làm việc mà phải nhịn ăn vì quá tải, hay ở lại làm thêm giờ vô ích trong khi chẳng có việc gì để làm, điều đó chỉ chứng tỏ người lãnh đạo là kẻ vô năng."
"……."
"Thế nên đừng có nhịn đói vô ích nữa, ăn xong rồi hẵng làm. Tôi thấy chướng mắt khi phải nhìn cậu làm việc trong bộ dạng rũ rượi như thế."
Ánh mắt sắc lẹm của anh ta lướt qua gương mặt Yoo Young một lượt.
"Mà thôi, nhìn cái cách cậu hào hứng nói xấu tôi lúc nãy, xem ra dù không có cơm ăn thì cậu vẫn còn sung sức chán."
Dứt lời, Do Won quay ngoắt người bước ra khỏi phòng nghỉ. Yoo Young đứng đó, cái miệng há hốc vì kinh ngạc mãi chẳng thể khép lại được. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt khiến cậu run rẩy, chỉ biết nghiến răng lầm bầm chửi rủa một mình.
"Đồ điên…. Ai mượn anh mua giúp chứ?!"
Cái tên đáng ghét. Phải rồi, đúng là hắn mà. Đời nào hắn lại vì lo cho mình mà mua mấy thứ này cơ chứ!
Nếu chiều theo tính khí của mình, cậu đã muốn đem cả bánh mì lẫn cà phê trả lại phòng Trưởng phòng rồi bảo anh ta tự đi mà ăn, nhưng ngặt nỗi Yoo Young đang quá đói, vả lại thức ăn thì chẳng có tội tình gì. Cậu vừa hậm hực lườm nguýt phần bánh mì và ly cà phê vô tội, vừa ngồi thụp xuống một góc phòng nghỉ, tống khứ hết tất cả vào bụng chỉ trong vòng mười phút.
❖ ❖ ❖
"Mọi người tan làm đi."
Đúng sáu giờ tối. Do Won bước ra khỏi phòng làm việc cùng với thông báo đó.
Trước đó, dựa vào tính cách và phong cách giao việc của vị sếp mới, cả đội ai nấy đều uể oải lầm bầm rằng từ nay chắc sẽ phải tăng ca mỗi ngày, họ gần như đã buông xuôi và chỉ biết gõ phím lạch cạch trong vô vọng. Thậm chí đến cả buổi tiệc chào mừng mình mà anh ta còn đòi dời lại cho đến khi báo cáo hoàn thành cơ mà.
Giữa lúc cả đội còn đang ngơ ngác trước tình huống ngoài dự kiến, Do Won bồi thêm một câu.
"Tôi hy vọng mọi người hạn chế việc tăng ca vô ích. Dù sao ngày mai chúng ta cũng có tiệc liên hoan, và từ tuần sau sẽ bắt đầu đi sâu vào dự án mới, nên hôm nay hãy về sớm đi."
"Vâng, chào Trưởng phòng ạ."
"Chào Trưởng phòng ạ!"
Ngay khi một người trong đội nhanh nhảu đáp lời, những người còn lại liền đồng thanh chào rồi vội vã thu dọn đồ đạc. Do Won khẽ gật đầu đáp lễ rồi lại đi vào phòng làm việc. Trong khi mọi người vừa rôm rả trò chuyện vừa đứng dậy, Yoo Young vẫn dán mắt vào màn hình, không ngừng cắn môi.
'A, chỉ cần một chút nữa thôi là xong rồi….'
Quá trình sửa lại bản báo cáo đã khơi dậy lòng tự trọng trong cậu. Vì vậy, từ sau giờ nghỉ trưa, cậu đã tập trung cao độ với tâm thế đầy quyết liệt. Cậu tính toán chỉ cần khoảng ba mươi phút đến một tiếng nữa là ổn. Nhân viên Lee Yoon Seok tròn mắt tiến lại gần, thì thầm với Yoo Young.
"Trợ lý Han…. Anh không về sao?"
"À, tôi định làm nốt chỗ này rồi mới về."
"Anh vất vả quá…. Có gì em giúp được không ạ?"
Dù miệng hỏi có cần giúp gì không, nhưng bàn tay đang nắm chặt quai ba lô và ánh mắt của Yoon Seok lại lộ rõ vẻ khát khao được tan làm mãnh liệt. Yoo Young bật cười khẩy, xua tay ra hiệu cho cậu ta.
"Không sao đâu. Chắc khoảng một tiếng nữa là tôi xong rồi. Cậu về trước đi."
Yoon Seok cùng các đồng nghiệp khác đều dành cho Yoo Young những ánh mắt đầy thương cảm, nhưng bước chân rời khỏi văn phòng của họ thì chẳng chút lưu luyến. Yoo Young nhìn theo bóng họ biến mất nhanh chóng mà lòng không khỏi ghen tị, rồi cậu lại xốc lại tinh thần, quay về với màn hình máy tính.
'Phải dứt điểm cái thứ này trong hôm nay, để từ mai mình còn tập trung làm việc của mình.'
Tiếng chuột tạch tạch vang lên dồn dập, Yoo Young lại đắm mình vào công việc. Văn phòng chìm vào sự tĩnh lặng. Dù Trưởng phòng vẫn còn ở đó, nhưng vì anh ta ở sau cánh cửa đóng kín nên cũng chẳng khác gì cậu đang ở một mình.
'Bắt người khác về hết mà sao hắn vẫn chưa chịu về nhỉ. Mà thôi, chắc ngày đầu nhậm chức nên hắn cũng thấy ngại nếu về đúng giờ.'
Suy nghĩ vẩn vơ, Yoo Young tiếp tục gõ phím lạch cạch. Dù sao Trưởng phòng có ở lại đến mấy giờ cũng không phải việc của cậu, ngược lại, có anh ta ở đây thì cậu có thể nộp báo cáo rồi về luôn, thế cũng tiện.
Cơn ớn lạnh lại bắt đầu râm ran khắp cơ thể. Yoo Young vơ lấy chiếc áo khoác đang vắt trên ghế mặc vào. Dù vậy, cái lạnh vẫn không hề thuyên giảm. Cảm giác nóng bừng trên mặt cộng với sự rã rời như sắp cảm cúm khiến cậu nhận ra tin tức tố của mình lại bắt đầu giở quẻ.
'Hồi trưa mình đã uống viên thuốc ức chế cuối cùng rồi mà, sao lại thế này….' Vì không còn thuốc cho ngày mai nên cậu cần phải đến bệnh viện có phòng khám ngoài giờ để mua thuốc, nhưng ngặt nỗi quanh công ty chỉ có duy nhất một phòng khám nội khoa chuyên về tin tức tố. Đã vậy, nơi đó lại không khám ngoài giờ vào thứ Hai. Điều đó có nghĩa là cậu phải quay về bệnh viện gần nhà, mà như thế thì chắc chắn phải sau tám giờ tối mới tới nơi được.
Phải làm sao đây. Sau một hồi cân nhắc, Yoo Young chọn cách làm thật nhanh rồi về.
'Bây giờ là sáu giờ, phòng khám làm việc đến tám giờ…. Cứ cố làm xong sớm rồi đi mua thuốc luôn.'
Ánh mắt lướt qua bản báo cáo trở nên hối hả hơn. Nhờ sự tỉ mỉ sửa đổi từ sáng đến giờ, ngay cả cậu cũng thấy nó đã tốt hơn trước rất nhiều. Yoo Young xốc lại tư thế, hừng hực quyết tâm.
Mấy phút đã trôi qua rồi nhỉ. Đang mải mê với công đoạn cuối cùng đến mức quên cả thời gian, Yoo Young giật bắn mình hét to một tiếng trước tiếng gõ bàn cộc cộc bên cạnh.
"Á! Giật cả mình!"
"Trợ lý Han."
Hoàn hồn trở lại, cậu nhìn thấy Do Won đang nhíu chặt mày nhìn mình. Thật không hiểu nổi tại sao anh ta lại trưng ra cái bộ mặt như thể vừa ăn phải thứ gì thối tha như thế. Giờ đây chỉ cần nhìn thấy biểu cảm đó là cậu muốn phát bệnh thần kinh, nhưng Yoo Young vẫn cố kìm nén, ngước lên nhìn anh ta.
Do Won nghiến răng, buông lời hằn học.
"Văn phòng trống người nên cậu thấy thoải mái quá nhỉ? Đây là phòng khách nhà cậu đấy à?"
"… Dạ?"
Lại là cái chuyện quái quỷ gì nữa đây. Yoo Young vội vàng cúi xuống kiểm tra lại trang phục của mình. Nghe anh ta nói cứ như thể cậu đang mặc mỗi q**n l*t ngồi đây không bằng. Nhưng rõ ràng trang phục của cậu vẫn là bộ âu phục chỉnh tề như cũ.
Yoo Young ngơ ngác hỏi lại.
"… Ý Trưởng phòng là sao ạ…?"
"Nếu không biết thì lo mà thu xếp cái tin tức tố kia đi. Lần nào gặp cũng thấy như thế này, bộ cậu thực sự không biết cách kiềm chế nó sao?"
Nói đoạn, Do Won nhìn Yoo Young bằng ánh mắt ghê tởm, sự khinh miệt hiện rõ mồn một.
Đến nước này, cảm giác tủi thân bắt đầu lấn át cả cơn giận. Cậu có cảm giác như cả ngày hôm nay mình bị anh ta mắng mỏ không có điểm dừng. Cậu muốn nói rằng mình không cố ý, rằng dạo này sức khỏe không tốt nên cần đi mua thuốc nhưng vì bận quá chưa đi được. Rằng cậu định làm nốt chỗ này rồi đi ngay. Nhưng nỗi uất ức dâng trào khiến Yoo Young chỉ biết cắn chặt môi trong im lặng.
Thế nhưng Do Won chẳng hề mảy may quan tâm, anh ta lạnh lùng nhìn xuống cậu rồi thốt ra một câu cạn tình.
"Có lẽ từ trước đến nay vì trong đội không có người có giới tính thứ hai nên cậu mới sống thảnh thơi như vậy, nhưng từ nay về sau hy vọng cậu chú ý cho một chút."
"… Tôi xin lỗi. Nhưng tôi không hề cố ý."
Hướng về phía tấm lưng đang quay đi của Do Won, Yoo Young gắng gượng thốt ra lời giải thích. Do Won quay đầu lại, nhướng mày nhìn cậu.
"Ý cậu là sao?"
"Hiện tại sức khỏe tôi hơi…. không tốt, nên việc điều tiết tin tức tố có chút vấn đề."
Nỗi uất ức trào dâng khiến nước mắt cậu như chực chờ tuôn rơi.
"Ban đầu chính tôi cũng không biết chuyện này. Đó cũng là lý do vì sao tin tức tố của tôi lại gây bất tiện cho anh suốt thời gian qua. Vì vậy nên trong kỳ nghỉ tôi đã đi bệnh viện rồi."
"……."
"Lúc trưa tôi cũng đã uống thuốc, nhưng dường như nó lại đột ngột mất kiểm soát. Thế nên tôi mới định nhanh chóng hoàn thành việc này rồi báo cáo rồi mới đi…. Dù sao thì, nếu đã gây khó chịu cho anh, tôi thành thật xin lỗi."
Một khoảng lặng khó xử bao trùm. Ánh mắt Do Won nhìn xuống Yoo Young vẫn hầm hầm đáng sợ, nhưng anh ta không tuôn thêm những lời cay độc nào nữa. Yoo Young cũng không né tránh, cậu nhìn thẳng vào mắt anh ta. Bầu không khí lúc này còn nặng nề và khó chịu hơn cả những lúc hai người to tiếng cãi vã trước đây.
Hà, Do Won quay đầu sang chỗ khác thở dài một hơi rồi mới mở miệng lần nữa.
"Về đi."
"… Dạ?"
"Ngày mai hẵng báo cáo, đi bệnh viện trước đi."
Dùng một tay thô bạo vuốt mặt, Do Won gắt gỏng.
"Cơ thể đã đến nước đó rồi thì phải biết đường mà nói sớm chứ. Cậu là trẻ con à? Đến lịch trình cá nhân cũng không quản lý được, sức khỏe cũng không xong. Bộ cái gì cũng phải để tôi lo từng li từng tí từ chuyện ăn uống đến chuyện đi bệnh viện hay sao?"
Trước giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn ấy, con đê ngăn cách trong lòng cậu cuối cùng cũng vỡ tan. Hơi nóng hầm hập bắt đầu nung nấu nơi hốc mắt.
Thế nhưng Yoo Young vẫn cố hít một hơi thật sâu rồi thở ra để kìm nén nước mắt. Có chết cậu cũng không muốn để lộ vẻ yếu đuối trước mặt cái gã này. Cậu cắn chặt môi đến bật máu, bàn tay siết chặt lại thành nắm đấm. Sau khi đã điều hòa được hơi thở, Yoo Young hất hàm nhìn thẳng lên.
"Tôi chưa bao giờ nhờ Trưởng phòng phải lo lắng cho tôi cả."
"… Cái gì?"
"Tôi thực sự không hiểu nổi rốt cuộc tại sao anh lại ghét tôi đến mức này."
Yoo Young trừng mắt nhìn Do Won bằng đôi mắt ngân ngấn nước.
"Có thể tôi không lọt được vào mắt xanh của anh. Nhưng tôi hoàn toàn không hiểu lý do vì sao. Là vì tôi là một nhân viên kém cỏi không biết quản lý lịch trình và sức khỏe của bản thân sao? Hay đơn giản chỉ vì tôi là Omega?"
"Trợ lý Han."
"Nếu là vế đầu, tôi sẽ nỗ lực để sửa đổi. Còn nếu là vế sau, thì xin lỗi anh, đó là chuyện tôi không thể làm gì khác được."
Chầm chậm đứng dậy, Yoo Young vơ lấy đồ đạc nhét bừa bãi vào túi xách. Cậu nhấn lệnh in bản báo cáo mình vừa viết xong. Kèm theo tiếng kêu ồn ào, bản báo cáo bắt đầu được đẩy ra khỏi máy in. Yoo Young gom chúng lại thành một xấp rồi chìa ra trước mặt Do Won.
"Bản báo cáo tôi đã sửa xong rồi. Theo ý Trưởng phòng, tôi sẽ báo cáo chính thức vào ngày mai. Giờ tôi xin phép đi bệnh viện."
Dứt lời, Yoo Young chạy biến ra khỏi văn phòng. Đối mặt với tên Trưởng phòng thêm giây phút nào nữa đối với cậu đúng là cực hình. Hôm nay tạm thời cứ về đã, ngày mai tính sau.
Thật là mịt mù tăm tối. Cuối cùng, mới quay lại làm việc được một ngày sau kỳ nghỉ mà cậu lại gây chuyện rồi. Mấy ngày trước là Phó phòng, lần này là Trưởng phòng. Liệu lần này chuyện cậu cãi lại cấp trên có lại đến tai cha không đây? Nếu tên đó là kẻ hẹp hòi, chắc hẳn sẽ lập tức báo cáo lên trên cho xem.
Hà…. Chẳng biết nữa. Lúc này cậu không muốn suy nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa. Yoo Young nổ máy xe một cách máy móc rồi bắt đầu hướng về phía bệnh viện.