Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 15
Dù trong tình cảnh tồi tệ đến đâu thì thời gian vẫn cứ thế trôi đi. Yoo Young ghi lại tất cả những điểm cần chỉnh sửa mà Trưởng phòng đã chỉ thị vào các tờ giấy ghi chú, lập thành một danh sách rồi dựa vào đó để bắt đầu sửa lại bản báo cáo. Khi lòng dạ đang rối bời, thà rằng cứ vùi đầu vào công việc còn hơn.
Nhóm chat 'Chỉ chúng ta' vốn im ắng nãy giờ, khi gần đến giờ ăn trưa lại bắt đầu hoạt động sôi nổi trở lại.
[Trưa nay ăn gì đây mọi người?]
[Hay hôm nay xuống nhà ăn công ty đi? Nghe nói có món gà hầm sâm đấy.]
[Thật ạ? Thế thì đi nhà ăn thôi!]
Quanh công ty vốn có rất nhiều quán ngon nên mọi người thường ra ngoài ăn, nhưng đội của Yoo Young cũng khá thường xuyên sử dụng nhà ăn nội bộ. Có lẽ hôm nay vì bầu không khí căng thẳng nên mọi người định ăn luôn trong công ty cho tiện.
[Nhưng cũng phải đợi Trưởng phòng ra rồi hỏi một tiếng chứ nhỉ?]
[Không biết khi nào anh ta mới bước ra khỏi phòng nữa...]
Từ lúc nào không hay, người nắm quyền quyết định trong đội đã tự nhiên chuyển từ Phó phòng sang Trưởng phòng. Với Yoo Young, đây chẳng phải chuyện gì đáng vui vẻ, nhưng dù sao vẫn tốt hơn là bị kéo đến cái quán "ruột" của Phó phòng Kim để rồi ngày nào cũng phải ăn đi ăn lại món canh kim chi hay canh đậu phụ non.
Đúng lúc đó, cửa phòng Trưởng phòng mở ra.
"Đi ăn rồi về làm tiếp."
Cái người trông có vẻ chỉ biết vắt kiệt sức lao động của nhân viên mà không cho ăn uống gì kia, vậy mà vừa đúng mười hai giờ đã bước ra nói một câu như vậy, thật chẳng khớp với ngoại hình chút nào. Các thành viên khác dường như cũng có cùng cảm giác nên thoáng ngẩn người ra, nhưng rồi tất cả đều đồng thanh đáp "Vâng ạ!" đầy khí thế và đứng dậy.
Thế nhưng, chỉ riêng Yoo Young là vẫn ngồi im tại chỗ. Mọi người đều ngạc nhiên nhìn cậu.
"Ơ? Trợ lý Han không đi à?"
"À, vâng. Em hơi chán ăn nên chắc lát nữa ăn bánh mì kẹp thôi ạ."
Yoo Young nở một nụ cười gượng gạo rồi cúi đầu chào mọi người. Cậu dự định sẽ ăn qua loa ngay tại văn phòng để tập trung vào bản báo cáo. Không hẳn là cậu không đói, nhưng bản báo cáo khiến cậu cảm thấy vô cùng cấp bách và bồn chồn. Vừa định chào xong để quay lại với màn hình thì...
"Bình thường Trợ lý Han không ăn trưa cùng mọi người sao?"
Giọng nói khô khốc của Do Won vang lên. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ không hài lòng.
"Dạ... không ạ. Bình thường tôi vẫn ăn chung, nhưng chỉ hôm nay là..."
"Vậy thì đi đi. Nếu không tôi sẽ tưởng cậu đang đình công vì bị tôi giao việc đấy."
"Không phải, tôi...!"
Chưa kịp nói hết câu thì Do Won đã dứt khoát quay lưng đi. Yoo Young nghiến răng, đôi mắt như tóe lửa nhìn chằm chằm vào cái bóng lưng đáng ghét kia. Nếu có thể, cậu thực sự muốn mắng cho hắn một trận tơi bời.
'Tại ai mà tôi mới thành ra thế này chứ...!' Bộ hắn tưởng cậu thích ăn bánh mì khô khốc thay vì món gà hầm nóng hổi lắm chắc. Giờ đây cả buổi liên hoan của mọi người đều đang đè nặng lên bản báo cáo của cậu, thử hỏi có ai còn tâm trí đâu mà thong thả ăn uống cho cam?
Hơn nữa, cậu cũng chẳng muốn ngồi chung bàn với cái gã đó chút nào. Dù biết rằng chặng đường làm việc chung sau này còn rất dài, không thể trốn tránh mãi được, nhưng ít nhất là trong ngày hôm nay, cậu tuyệt đối không muốn ngồi cùng mâm với hắn. Vậy mà chút mong muốn nhỏ nhoi đó cũng bị dập tắt không thương tiếc.
Yoo Young nghiến chặt răng, cố giữ giọng điệu nhã nhặn nhất có thể để nói với bóng lưng của Do Won.
"Trưởng phòng, không phải tôi đình công vì bị giao việc đâu ạ. Chỉ là hiện tại tôi thực sự không thấy đói thôi."
"Thế sao?"
Do Won liếc nhìn lại, nhìn xoáy vào Yoo Young trong giây lát. Ai cũng thấy rõ là anh ta chẳng tin lời cậu chút nào. Yoo Young cũng chẳng vừa, cậu trừng mắt nhìn lại vị Trưởng phòng của mình. Bị mắng vì bản báo cáo thì thôi đi, nhưng ngay cả chuyện ăn trưa mà cũng bị hắn can thiệp thì cậu không thể nào chịu đựng nổi.
Giữa lúc các đồng nghiệp đang nín thở nhìn qua nhìn lại giữa hai người, Phó phòng Kim bỗng lên tiếng xun xoe.
"Trợ lý Han à, dù gì hôm nay cũng là ngày đầu Trưởng phòng đến mà! Đi ăn chung một bữa đi chứ..."
"Được rồi. Tôi không có ý định ép buộc người đã không muốn ăn. Đi thôi."
Do Won lạnh lùng cắt ngang lời Phó phòng rồi quay ngoắt đi. Phó phòng Kim bị ngắt lời giữa chừng nên lộ rõ vẻ bẽ bàng, còn các nhân viên khác đều cúi mặt cố nhịn cười. Nếu là bình thường, chắc chắn Yoo Young sẽ thầm hả hê, nhưng trong tình cảnh bị cả cái gã mình vốn ghét lẫn cái gã mình mới ghét cùng nhau hành hạ, cậu cảm thấy kiệt sức đến mức không còn hơi sức đâu mà vui mừng.
Mọi người rồng rắn kéo nhau đi hết, văn phòng trống không chỉ còn lại mình Yoo Young. Giữa sự tĩnh lặng bao trùm, cậu thở dài một tiếng não nề.
'Tự dưng thấy tủi thân quá...'
Chẳng ai cấm cậu ăn cơm cả, chỉ là nghĩ đến cảnh phải ngồi nhìn cái bản mặt của tên Trưởng phòng và lão Phó phòng kia là cậu đã thấy nuốt không trôi rồi.
Dù cố tự trấn an mình như vậy, tâm trạng cậu vẫn chùng xuống. Thú thực là cậu không muốn ăn cùng họ là thật, nhưng nếu không phải vì bản báo cáo này... liệu mọi chuyện có đến nông nỗi này không.
Ngay từ đầu đây đâu phải việc của cậu, tại sao cậu lại phải bị mắng và phải chịu trách nhiệm đến cùng như thế này chứ? Trong khi đó, kẻ thực sự chịu trách nhiệm là lão Phó phòng kia thì lại đang ung dung đi ăn gà hầm sâm nóng hổi. Dù lúc nãy nhìn lão bị Trưởng phòng dằn mặt trước mặt mọi người cũng thấy sướng rơn, nhưng nếu đã vậy thì sao không giao quách bản báo cáo cho lão làm đi chứ...! Tại sao mắng lão xong rồi mà việc vẫn cứ đè lên đầu cậu.
"Hộc..."
Chẳng biết nữa. Lại thở dài một tiếng, Yoo Young bắt đầu chỉnh sửa bản báo cáo mà cậu đã lườm nguýt nãy giờ. Đang mải mê làm việc thì có tin nhắn từ Trợ lý Kim Joo Yeon.
[Trợ lý Han nhớ phải ăn gì đấy nhé T_T Đừng vội quá! Chị thấy không khí này chắc liên hoan dời sang mai rồi. Nên đừng lo chuyện liên hoan, cũng đừng vội quá nhé!]
[Em cảm ơn chị đã lo lắng. Chị ăn ngon miệng nhé.]
Vừa mỉm cười nhắn tin trả lời xong, khóe môi Yoo Young lại nhanh chóng hạ xuống khi nhìn vào màn hình. Dù tối nay không đi liên hoan thì lúc nãy tên Trưởng phòng đó cũng đã ra lệnh phải hoàn thành trong hôm nay rồi. Nếu đã nghe lời đó mà còn không làm xong thì lòng tự trọng của cậu sẽ bị tổn thương nặng nề, vì thế Yoo Young cứ thế nhấp nháy đôi mắt mỏi mệt và gõ phím liên hồi.
Đúng lúc đó, cơ thể cậu lại bắt đầu cảm thấy râm ran ớn lạnh. Nghĩ lại thì cậu còn phải đi bệnh viện nữa chứ...! Giật mình nhìn đồng hồ, hóa ra đã hai mươi phút trôi qua. Thời gian để đi bệnh viện lúc này quả thực quá eo hẹp.
'Á, chết tiệt. Xe của mình...!'
Hết chuyện này đến chuyện khác ập đến. Cậu chợt nhớ ra chiếc xe vẫn đang bị bỏ lại bên lề đường sáng nay mà thấy trời đất như tối sầm lại. Vì quá mải mê với bản báo cáo và tên Trưởng phòng mà cậu đã quên béng mất. Yoo Young vội vàng gọi cho bên bảo hiểm, sau khi nghe nhân viên báo đã đến nơi, cậu vơ lấy chìa khóa xe và điện thoại rồi hớt hải chạy ra ngoài.
Anh nhân viên bảo hiểm mở nắp ca-pô lên kiểm tra rồi tặc lưỡi.
"Máy phát điện hỏng rồi. Bình điện cũng tiêu luôn. Cái này phải đưa về gara sửa thôi."
"Thật ạ? Haa..."
"Ngay cạnh đây có một gara đấy. Tôi sẽ kéo xe đến đó cho cậu, đi thôi."
Thủ tục rắc rối hơn cậu tưởng khiến Yoo Young không khỏi thở dài. Sao tự dưng ngay cả cái xe cũng dở chứng thế này... Chắc hẳn năm nay cậu gặp vận hạn nặng rồi.
Dù bận rộn đến mấy cũng không thể bỏ mặc xe ngoài đường mãi được, Yoo Young đành cắn răng trèo lên ghế phụ của chiếc xe cứu hộ. Sau khi đến gara làm thủ tục xong xuôi rồi chạy thục mạng về công ty thì đã là mười hai giờ năm mươi phút. Đừng nói là bánh mì, đến một ngụm nước cậu còn chưa kịp uống.
'Thật là tủi thân quá mà, chết tiệt...'
Lờ đờ bước vào thang máy, định đóng cửa lại thì cánh cửa bỗng mở toang. Một nhóm người tay cầm cà phê ùa vào, chính là đồng nghiệp cùng đội của cậu.
"Ôi, Trợ lý Han! Sao em lại ở tầng một thế này? Đã ăn gì chưa?"
"Dạ, xe em bị hỏng nên em vừa đi làm thủ tục về ạ. Em không sao..."
Đang định uể oải trả lời thì mắt Yoo Young chạm ngay phải ánh mắt của Do Won – người bước vào sau cùng. Chẳng hiểu sao trước mặt anh ta, cậu lại thấy ngại khi phải thừa nhận mình chưa ăn gì nên đành im bặt. Thế nhưng Trợ lý Kim Joo Yeon lại tròn mắt nắm lấy tay cậu.
"Em chưa ăn gì sao?! Vì bận đi sửa xe à?"
"À, không sao đâu ạ."
"Ơ kìa, để bụng đói thế sao mà làm việc được!"
"Em ổn thật mà."
Yoo Young mỉm cười, giơ hai tay lên như thể đầu hàng. Đúng lúc đó, một âm thanh quen thuộc lại lọt vào tai cậu. Nếu không nghe nhầm thì chắc chắn lại là tiếng 'chậc' lưỡi đầy vẻ khó chịu của cái người kia.
Yoo Young nheo mắt, kín đáo liếc nhìn sang bên cạnh. Đúng như dự đoán, Do Won đang nhìn xuống cậu với vẻ mặt như đang nhìn một kẻ không ra gì.
'Nhịn nào, nhịn đi...'
Cậu bỗng thấy nhớ tuần trước biết bao, cái lúc mà cậu còn có thể mặc sức đáp trả hắn bằng những lời lẽ thô lỗ nhất. Thế giới này đã từng tươi đẹp biết bao khi hắn chưa phải là sếp của cậu... Yoo Young chỉ biết thầm rủa sả trong lòng rồi ngoắt đầu đi chỗ khác. Hình như cậu có nghe thấy một tiếng cười khẩy nhẹ nhưng cậu quyết định lờ đi.
Vừa về đến văn phòng, các đồng nghiệp đã vội vàng vào nhà vệ sinh đánh răng, dặm lại phấn son để chuẩn bị cho buổi làm việc chiều. Yoo Young ngồi vào bàn, ôm lấy cái bụng đang kêu réo ầm ĩ. Sáng nay mới chỉ ăn đại bát ngũ cốc nên giờ cậu chẳng còn chút sức lực nào.
"Nào, nào. Bắt đầu làm việc thôi mọi người."
"Vâng ạ."
Tiếng của Phó phòng vang lên, mọi người lại bắt đầu dán mắt vào màn hình và gõ phím. Thế nhưng dù có cố trừng mắt nhìn vào màn hình đến đâu, Yoo Young cũng không tài nào tập trung nổi. Đầu óc cậu quay cuồng, ngay cả những ngón tay đang gõ phím cũng run lên bần bật.
'Không được rồi. Phải ra ngoài uống nhanh cốc sinh tố gì đó mới được.'
Vừa định đứng dậy thì bỗng nhiên nhóm chat công ty nhấp nháy. Lần này là tin nhắn cá nhân. Nhìn thấy tên người gửi là 'Trưởng phòng Choi Do Won', mắt Yoo Young mở to kinh ngạc.
'Gì đây, mình lại làm sai cái gì nữa à? Sao lại làm loạn lên thế? Hay là anh ta định mắng chuyện mình nói xấu lúc nãy...?' Đủ mọi suy đoán hiện lên trước khi cậu kịp mở tin nhắn. Cố nén nỗi bất an, Yoo Young nhấn vào xem.
[Ra phòng nghỉ ngay.]
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn có vậy. Nhìn dòng chữ ngắn ngủi, Yoo Young đứng dậy. Chắc hẳn không phải anh ta gọi cậu ra để đánh nhau đâu nhỉ... Dù hơi lo lắng nhưng Yoo Young vẫn dũng cảm mở cửa bước vào phòng nghỉ.
Do Won đang đứng đó. Nhìn gương mặt không chút cảm xúc đang nhìn xuống mình, Yoo Young thầm nín thở. Cậu thực sự không thể đoán nổi cái gã này gọi riêng mình ra đây để làm cái quái gì nữa.