Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 14

Trước Tiếp

Chương 14

Cuối cùng thì cánh cửa phòng Trưởng phòng cũng mở ra. Yoo Young bước ra với biểu cảm y hệt như vị Phó phòng mười phút trước. Những ánh mắt cảm thông của đồng nghiệp lần lượt đổ dồn về phía cậu.

Ngồi xuống chỗ của mình, Yoo Young thở dài thườn thượt. Trong đầu cậu vẫn chưa thể tiêu hóa nổi sự thật khó tin rằng cái gã đó lại là sếp của mình. Có lẽ vì phải tiếp nhận một sự thực quá chấn động nên tâm trí cậu đang ra sức đào thải nó.

Thế nhưng, trước khi kịp chấp nhận và thích nghi với thực tại nghiệt ngã này, cậu đã bị mắng cho một trận tơi bời. Một trận mắng nhiếc tàn nhẫn, không chút khoan nhượng.

Gương mặt phản chiếu trong chiếc gương đặt trên bàn trông thật thảm hại. Gương mặt đỏ gay gắt vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt. Suốt kỳ nghỉ cuối tuần, cậu đã cãi nhau tay đôi, nói hết những gì mình muốn với hắn, vậy mà giờ đây ngay cả việc đó cậu cũng không thể làm được nữa.

Trong thoáng chốc, cậu chợt nghĩ: 'Hay đây là điềm báo của thần linh bảo mình nên bỏ cuộc và nghỉ việc quách đi cho rồi…?' Nếu không phải thế thì sao mọi chuyện có thể tồi tệ đến mức này.

Yoo Young thẫn thờ tưởng tượng cảnh mình xông vào phòng Trưởng phòng, tặng cho hắn một cú đấm vào mặt rồi vứt đơn xin nghỉ việc vào người hắn, nhưng rồi cậu lại uể oải đặt tay lên bàn phím. Thay vì mơ mộng hão huyền, thà sửa thêm được chữ nào hay chữ đó trong bản báo cáo còn hơn.

Nghĩ lại thì cũng thấy có chút uất ức. Phải, cậu thừa nhận tên đó khác hẳn với những vị sếp trước đây. Thế nhưng, về nguyên tắc, người phải thực hiện bản báo cáo đó là Phó phòng. Đã xúi quẩy phải ôm đồm việc của cấp trên thì thôi, vậy mà còn bị mỉa mai là thiếu căn bản, là gây phiền phức, khiến cậu cảm thấy tủi thân vô cùng.

Đúng lúc đó, cửa phòng Trưởng phòng lại mở ra một lần nữa. Những bàn tay đang gõ phím lạch cạch nhắn tin của các đồng nghiệp bỗng chốc khựng lại. Yoo Young vốn đang ủ rũ cũng ngước mắt nhìn theo Do Won.

Thế nhưng, những bước chân dứt khoát của Do Won không dừng lại ở đâu khác mà lại dừng ngay trước bàn làm việc của Yoo Young. Đồng tử của cậu rung lên bần bật như vừa có một trận động đất đi qua.

'Gì đây, sao lại đến trước mặt mình nữa! Nói hết rồi còn gì!'

Đứng sát cạnh Yoo Young đến mức cậu có thể cảm nhận rõ mùi hương cơ thể dịu nhẹ tỏa ra, Do Won lạnh lùng lên tiếng.

"Lúc nãy tôi đã chào hỏi mọi người, nhưng vì lúc đó Trợ lý Han không có mặt nên giờ chúng ta chào lại một lần nhé. Tôi là Trưởng phòng Choi Do Won. Mong sau này được cậu giúp đỡ nhiều hơn."

Cậu không thể đoán định được đây là một lời chào hỏi thực sự, hay là một đòn mỉa mai khác về việc cậu đi muộn. Dù không mấy thiện chí, Yoo Young vẫn phải đưa tay ra nắm lấy bàn tay đang chìa trước mặt. Trong khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, cậu cảm nhận được một lực nắm rất mạnh. Tuy không phải anh ta cố ý bóp chặt để làm cậu đau, nhưng bàn tay ấy tự nhiên toát lên một sức mạnh đáng nể.

Sau cái bắt tay ngắn gọn, Do Won dứt khoát thu tay về rồi quay sang nói với cả đội.

"Kể từ giờ phút này, tôi hy vọng trong đội chúng ta không có tình trạng đùn đẩy công việc của mình cho người khác."

Bầu không khí trong văn phòng lập tức rơi vào sự im lặng lạnh lẽo. Việc ngay cả Phó phòng cũng phải nín thở, cúi gầm mặt xuống là một điều vô cùng hiếm thấy.

"Thực ra đây là vấn đề tôi không cần phải nhắc nhở riêng như thế này đúng không? Đó là điều cơ bản mà. Vậy nên tôi mong từ sau hôm nay, tôi sẽ không phải lặp lại điều này lần thứ hai."

"Vâng, chúng tôi đã rõ ạ."

"Rõ ạ."

Những tiếng đáp lại đồng thanh vang lên. Ngay khi Do Won quay trở lại phòng làm việc, văn phòng lại bắt đầu tràn ngập những tiếng gõ phím lạch cạch nhè nhẹ. Nhóm chat nội bộ đang bùng nổ những tin nhắn bàn tán về vị Trưởng phòng mới.

[Nhưng mà tin đồn anh ta tính tình đáng sợ là thật mọi người ạ?]

[Chuẩn luôn. Nghe nói ở công ty cũ cũng kinh khủng lắm. Làm việc không một kẽ hở, nhưng cấp dưới thì ai cũng khiếp sợ.]

[Ai mà lọt vào tầm ngắm của anh ta chắc không còn đường sống đâu.]

[Trợ lý Han ổn không đấy? T_T]

[Đúng đấy, thấy anh ta gọi tên cậu mà tôi lạnh hết cả gáy….]

[Vâng, tôi vẫn ổn ạ….]

Trong thoáng chốc, nhóm chat tràn ngập những lời an ủi dành cho Yoo Young. Cậu nhìn những dòng tin nhắn đó hồi lâu rồi hạ cửa sổ chat xuống, bắt đầu xem lại nội dung báo cáo.

Dù không muốn thừa nhận, nhưng sau khi nghe những lời của Do Won, cậu đã nhìn ra những điểm cần sửa đổi. Chỉ là do tông giọng của anh ta quá khó ưa mà thôi, chứ bản thân nội dung thì không hề là những lời sáo rỗng. Yoo Young bắt đầu lục lại dữ liệu cũ để tìm thông tin mới đưa vào báo cáo.

Đang mải mê làm việc, những thông báo nhấp nháy liên tục từ nhóm chat khiến cậu có chút xao nhãng. Yoo Young khẽ mở cửa sổ chat lên. Không khí cuộc đối thoại đã hoàn toàn thay đổi so với lúc nãy.

[Nhưng mà… cho hỏi xíu… hi hi… Có phải mỗi mình em thấy Trưởng phòng mới đẹp trai không vậy? kkk]

[kkk Á kkkkkk]

[kkkkkk Thật sự luôn…. Trợ lý à~!~!~! Công nhận nha]

[kkkkk Lúc anh ta mới mở cửa bước vào em suýt thì rớt cả hàm luôn đấy. Cứ tưởng người nổi tiếng đi lạc chỗ chứ.]

[Giọng nói cũng đỉnh của chóp luôn đúng không? Lúc nãy khi anh ta bảo 'Xin chào. Tôi là Trưởng phòng Choi Do Won.', em suýt chút nữa là đứng hình nhìn anh ta mãi không thôi…]

'Đẹp trai cái nỗi gì chứ!'

Cả hội đúng là đang phấn khích quá mức rồi. Nhìn những dòng tin nhắn khen ngợi nhan sắc Trưởng phòng hết lời, cơn giận trong lòng cậu lại bốc lên hừng hực. Thực ra những điều họ nói đều trùng khớp với suy nghĩ đầu tiên của Yoo Young khi gặp hắn, nhưng với một kẻ mà thiện cảm đã tiêu tan đến mức âm vô cực như cậu thì những điều đó đã sớm bị xóa sạch khỏi ký ức.

Yoo Young hậm hực, giữa một rừng tài liệu tham khảo, tệp báo cáo và hai ba cửa sổ chat đang mở, cậu tìm đúng nhóm 'Chỉ chúng ta' đang buôn chuyện rôm rả để kéo lên. Và rồi, cậu gõ phím liên thanh.

[Đẹp trai thì làm được gì? Nhân cách thì như cái giẻ rách ấy. Mọi người chưa biết tính cách anh ta tồi tệ đến mức nào đâu đúng không? Ôi trời…. Muốn nói nhiều lắm nhưng mà thôi tôi sẽ không nói đâu.]

Sau khi xả cơn giận, Yoo Young hạ cửa sổ chat xuống và mở lại bản báo cáo. Cậu phải kết thúc cái này thật nhanh để còn đi bệnh viện. Ngoài chuyện bệnh viện ra, cậu cảm thấy lòng tự trọng của mình sẽ bị tổn thương nghiêm trọng nếu không hoàn thành việc tên Trưởng phòng đó giao trong ngày hôm nay.

'Phải tập trung thôi.' Yoo Young tự nhủ, cau mày nhìn chằm chằm vào bản báo cáo trên màn hình.

Thế nhưng, khi đang cố gắng tập trung suy nghĩ về nội dung mở đầu, cậu cứ cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo không rõ nguyên do đang vây lấy mình. Nghĩ lại thì, nhóm chat vốn dĩ đang nhấp nháy liên tục bỗng nhiên trở nên im lặng lạ thường.

'Gì vậy? Sao chẳng ai nói gì thế.'

Yoo Young thắc mắc, mở lại cửa sổ chat lên màn hình. Tuy nhiên, trong nhóm 'Chỉ chúng ta' im ắng ấy, thay vì những câu trả lời cậu mong đợi, lại bắt đầu xuất hiện những phản ứng khó hiểu.

[… Hự]

[Yoo Young à… T_T T_T ;;;;; Biết làm sao bây giờ]

[T_T T_T Ôi trời ơi]

[??]

Sao mọi người lại thế này? Yoo Young ngẩng đầu lên khỏi màn hình với vẻ mặt đầy dấu hỏi. Quả nhiên, tất cả mọi người đều đang nhìn cậu qua màn hình máy tính với ánh mắt lo lắng cực độ.

'Cái gì thế, chuyện gì vậy?'

Yoo Young dùng khẩu hình miệng thì thầm hỏi Trợ lý Kim Joo Yeon. Kim Joo Yeon với gương mặt tái mét, hất hàm chỉ về phía điện thoại. Vẫn với vẻ ngơ ngác, Yoo Young cầm điện thoại lên kiểm tra.

[Yoo Young à em nhầm nhóm rồi T_T T_T T_T]

'… Cái gì?'

Yoo Young run rẩy mở lại nhóm chat 'Chỉ chúng ta'. Quả nhiên, dòng tin nhắn cậu viết về việc 'Trưởng phòng nhân cách giẻ rách' không hề có ở đó.

'Không, không lẽ nào, cái đệt….'

Đầu ngón tay cậu lạnh toát. Với gương mặt trắng bệch, Yoo Young hạ nhóm 'Chỉ chúng ta' xuống và mở một nhóm chat khác lên. Đó là nhóm chat công việc chính thức, nơi có đầy đủ từ Phó phòng đến cả Trưởng phòng, chỉ trừ Giám đốc. Nhìn vào màn hình, gương mặt Yoo Young càng lúc càng tái đi.

[Đẹp trai thì làm được gì? Nhân cách thì như cái giẻ rách ấy. Mọi người chưa biết tính cách anh ta tồi tệ đến mức nào đâu đúng không? Ôi trời…. Muốn nói nhiều lắm nhưng mà thôi tôi sẽ không nói đâu.]

Hay là mình chết quách đi cho rồi.

Nhìn thấy dòng chữ mình đã hiên ngang viết vào nhóm đó, Yoo Young thực sự chỉ muốn lao mình ra ngoài cửa sổ ngay lập tức.

Và rồi…. ngay phía sau đó, cái tên 'Trưởng phòng Choi Do Won' hiện lên. Yoo Young không đủ can đảm để nhìn tiếp, cậu nhắm chặt mắt, lấy tay che lấy mặt mình.

[Trợ lý Han. Xem ra tôi đã cho cậu quá nhiều thời gian để viết báo cáo rồi nhỉ?]

Người ta bảo họa vô đơn chí, nhưng thế này thì không chỉ là họa mà là tận thế luôn rồi. Cậu thực sự căm ghét bản thân vì đã phạm phải một sai lầm ngớ ngẩn đến thế. Yoo Young đập đầu xuống bàn trong nỗi tuyệt vọng cùng cực.

'Thật sự chết đi cho xong….'

Đúng là một chuỗi những sai lầm ngớ ngẩn. Từ trước đến nay, Yoo Young luôn là một nhân viên chăm chỉ và được đánh giá là làm việc tốt. Việc cậu để lộ vẻ sơ hở liên tiếp thế này quả là chuyện xưa nay hiếm.

Thế nhưng hôm nay không biết là gặp phải vận hạn gì. Đến nước này chắc cậu phải đi tìm thầy cúng để làm lễ giải hạn mất. Tại sao cứ phải vào đúng ngày đầu tiên hắn đến mà cậu lại liên tục phạm sai lầm như vậy chứ.

Những ánh mắt thương hại đang đổ dồn về phía Yoo Young. Ngay cả Phó phòng cũng chỉ liếc mắt nhìn màn hình rồi nhìn cậu một cái chứ không hề mắng mỏ gì. Nếu là bình thường chắc chắn cậu đã bị mắng té tát, nhưng có lẽ vì ông ta cũng vừa bị Trưởng phòng chỉnh đốn nên chẳng còn tâm hơi đâu mà hành hạ người khác.

Yoo Young r*n r* nằm vật ra bàn. Nhắm mắt lại, cậu chỉ thấy một màu đen kịt. 'À, thứ mình đang thấy chính là tương lai của mình sau này đây….' Cảm nhận được nỗi tuyệt vọng đang ập đến, Yoo Young quằn quại trong đau khổ dưới gầm bàn.

Sau sự cố của Yoo Young, nhóm chat vốn dĩ đang rôm rả và náo nhiệt bỗng chốc im lặng như đã hẹn trước. Thay vào đó, những tin nhắn cá nhân bắt đầu gửi đến điện thoại của cậu.

[Yoo Young à cố lên nhé….]

[Trợ lý Han… T_T Mạnh mẽ lên anh nhé…!]

Trước những tin nhắn an ủi của đồng nghiệp, Yoo Young chỉ biết gửi lại những câu trả lời vô hồn kiểu [Cảm ơn mọi người]. Rồi cậu lại gục mặt xuống bàn. Nếu có thể, cậu chỉ muốn bỏ chạy lên sân thượng ngay lập tức, nhưng dù thế nào đi nữa, cậu không thể đi nghỉ ngơi khi mới vào làm được hai mươi phút. Vả lại, sự tổn thương này cũng không phải thứ có thể chữa lành chỉ bằng việc hít thở không khí trên sân thượng.

Yoo Young cắn môi, gương mặt đỏ bừng, ngón tay run rẩy gõ từng chữ.

[Tôi thành thật xin lỗi ạ.]

Giá như có thể đưa ra một lời biện hộ nghe cho xuôi tai như lời Trưởng phòng nói lúc nãy thì tốt biết mấy. Nhưng dù có vắt óc suy nghĩ, cậu cũng không tìm thấy lời nào có thể đứng sau câu xin lỗi kia. Chẳng lẽ lại viết là 'Tôi nhầm nhóm chat ạ' sao.

Cuối cùng, Yoo Young chỉ để lại duy nhất dòng chữ đó trên cửa sổ chat, cậu cắn chặt môi chờ đợi phản hồi. Và khi đọc được tin nhắn tiếp theo hiện lên ngay lập tức, Yoo Young hoàn toàn rơi vào vực thẳm của sự tuyệt vọng.

[Hủy buổi liên hoan tối nay đi. Buổi liên hoan sẽ dời sang ngày mai, sau khi tôi thấy Trợ lý Han Yoo Young hoàn thành xong bản báo cáo trong ngày hôm nay.]

Chỉ vỏn vẹn hai dòng chữ ngắn ngủi nhưng Yoo Young như nghe thấy rõ mồn một giọng nói lạnh lùng như dao cứa của tên Trưởng phòng đó. Sao mọi chuyện lại có thể diễn biến theo chiều hướng này được chứ. Thực sự, hơn bao giờ hết, hôm nay là ngày cậu muốn viết đơn xin nghỉ phép nửa buổi, à không, đơn xin nghỉ việc nhất đời. Yoo Young ôm lấy mái tóc và r*n r* trong đau đớn.

Trước Tiếp