Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 13
"Ngồi đi."
Do Won đang đứng trước máy chiếu, anh ta thản nhiên nói rồi hất hàm chỉ về phía chiếc ghế trống. Yoo Young gượng gạo đặt mình xuống chiếc ghế vẫn còn vương hơi nóng từ Phó phòng Kim, thầm nuốt nước bọt. 'Đây chính là cái gọi là hơi ấm của người vừa tử trận sao…'
Thực sự đây là lần đầu tiên cậu thấy Phó phòng Kim trưng ra bộ mặt thê thảm đến thế. Giám đốc là một người tốt bụng nhưng hầu như không can thiệp vào công việc của đội, nên từ trước đến nay chưa bao giờ nặng lời với Phó phòng. Còn vị Trưởng phòng tiền nhiệm vốn rất hợp rơ với Phó phòng, cả hai thường xuyên tung hứng với nhau đến ngứa mắt. Thế nên việc Phó phòng vừa bị mắng một trận tơi bời và sốc nặng như vậy cũng là điều dễ hiểu.
Cơn căng thẳng khiến cổ họng Yoo Young khô khốc, mồ hôi lạnh rịn ra đầy lòng bàn tay. Cậu kín đáo xoa tay vào quần âu cho bớt ẩm rồi ngước nhìn Do Won.
Nhìn kỹ Do Won ở cự ly gần thế này, cậu thấy anh ta mang một phong thái hơi khác so với những lần chạm mặt trong kỳ nghỉ. Dù khi mặc đồ thể thao hay trang phục thường ngày, anh ta vẫn giữ được vẻ uy nghiêm và chỉnh tề đặc trưng, nhưng một Do Won trong bộ âu phục hoàn hảo lúc này lại tỏa ra một luồng khí chất áp đảo khó lòng so bì.
Mái tóc vốn thường để xõa tự nhiên giờ đã được vuốt ngược lên cực kỳ gọn gàng, không một sợi tóc nào lệch khỏi vị trí. Dưới vầng trán cao rộng, đôi mắt sắc sảo và sống mũi thẳng tắp càng trở nên nổi bật. Gương mặt tuấn tú nhưng đậm chất nam tính ấy dường như không cho phép bất kỳ sự thân mật nào. Nói một cách ngắn gọn, đó là gương mặt của một kẻ sắt đá, đâm không chảy máu.
Và hiện tại, Yoo Young đang bị lôi vào đây để ngồi đối diện với con người đó.
"Bản báo cáo này. Có đúng là do Trợ lý Han tự tay viết không?"
"Vâng, đúng là tôi viết ạ."
Yoo Young khó khăn nuốt khan rồi trả lời. Vốn dĩ đây là gương mặt đáng ghét mà cậu vẫn lườm nguýt suốt kỳ nghỉ, nhưng chẳng hiểu sao lúc này cậu lại thấy khó mà nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Do Won chậm rãi tiến về phía Yoo Young. Một mùi hương tin tức tố đã bắt đầu trở nên quen thuộc thoáng qua cánh mũi. Mùi xạ hương dịu nhẹ hòa quyện với gỗ đàn hương. Cơ thể vốn đang căng cứng của Yoo Young lại phản ứng một cách thiếu tự trọng khi cảm thấy thư thái trước làn hương ấy, nhưng tâm trí đang nhảy dựng lên vì bất an của cậu chẳng còn tâm hơi đâu mà nhận ra điều đó.
Do Won khoanh tay, hơi nghiêng đầu sang một bên.
"Hóa ra từ trước đến nay Trợ lý Han vẫn viết báo cáo theo kiểu này sao."
Từ lúc thấy Phó phòng Kim bị mắng đến "thân tàn ma dại" bước ra, cậu đã lờ mờ đoán được phần nào, nhưng đây quả là tông giọng gay gắt nhất mà cậu từng nghe từ anh ta. Yoo Young vô thức cắn môi.
"Tôi đoán từ trước đến nay Trợ lý Han luôn làm việc trong những lời khen ngợi rằng mình viết báo cáo tốt. Nhìn qua thì đúng là bên ngoài không có gì để chê trách. Câu cú mạch lạc, số liệu rõ ràng."
Mở đầu bằng những lời khen chê không rõ ràng, gương mặt Do Won vẫn không chút dao động. Yoo Young vừa căng thẳng vừa thầm thắc mắc. Vậy thì rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
Thế nhưng, câu hỏi bất ngờ tiếp theo của Do Won đã khiến đôi lông mày của Yoo Young nhíu lại.
"Vậy theo Trợ lý Han, mục đích của một bản báo cáo là gì?"
"… Dạ?"
"Đừng để tôi phải hỏi lại lần thứ hai."
Yoo Young cắn nhẹ phần thịt trong khoang miệng, cẩn trọng chọn lọc từ ngữ, nhưng chẳng thể nghĩ ra được câu trả lời nào nghe cho oai phong lẫm liệt hơn. 'Cái đệt, báo cáo để mà báo cáo chứ còn để cầu hôn chắc?'… Những lời đó đã dâng lên tận cổ họng nhưng cậu không đời nào dám thốt ra.
Cuối cùng, Yoo Young đưa ra câu trả lời cơ bản nhất.
"… Để báo cáo công việc ạ."
Trước câu trả lời của Yoo Young, Do Won khẽ hừ mũi một tiếng. Gương mặt anh ta hiện rõ vẻ 'biết ngay mà'. Nhìn Do Won đang quan sát mình bằng ánh mắt như thể nhìn một sinh vật tầm thường, Yoo Young thoáng cảm thấy nóng mặt.
"Phải rồi. Viết để báo cáo. Nhưng cậu nghĩ tôi hỏi vì thực sự tò mò cái định nghĩa trong từ điển đó sao?"
"……."
"Tôi hy vọng Trợ lý Han nên nắm bắt ý đồ của người nói tốt hơn một chút."
Lại nữa rồi. Lại là cái tông giọng mỉa mai, xỉa xói đặc sản của cái gã đáng ghét này.
Cậu đã quá phát ngấy với những gì phải chịu đựng suốt kỳ nghỉ. Yoo Young vô thức siết chặt nắm đấm. Cái tính nóng nảy vừa mới được kiềm chế sau trận cãi vã với Phó phòng giờ lại bắt đầu trỗi dậy.
'Nhịn nào, nhịn đi… Mày định gây chuyện ngay ngày đầu đi làm lại đấy à?'
Một chút lý trí còn sót lại đang cố ngăn cản Yoo Young, nhưng cậu chẳng thể nghe lọt tai. Thà rằng anh ta cứ chỉ thẳng ra điểm nào sai để cậu sửa thì cậu sẽ vâng lời ngay. Nhưng cái kiểu nói chuyện nước đôi rồi bắt bẻ thế này, chẳng phải anh ta chỉ đơn thuần là muốn hành hạ cậu sao?
Cuối cùng, không thắng nổi bản tính bộc trực đang trào dâng, Yoo Young ngẩng đầu nhìn thẳng vào Do Won.
"Nếu đó không phải là câu trả lời đúng, vậy mong Trưởng phòng chỉ giáo cho. Rằng bản báo cáo, ngoài mục đích báo cáo ra thì còn dùng để làm gì nữa ạ?"
Yoo Young thốt ra những lời đó với ánh mắt đầy vẻ thách thức. Dường như không ngờ cậu lại dám hỏi ngược lại như vậy, Do Won thoáng im lặng. Dù anh ta không biểu lộ gì nhiều nhưng chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Yoo Young thấy hả dạ.
'Thấy sao hả tên kia? Báo cáo chẳng để báo cáo thì để làm gì. Để xem anh nói được cái gì hay ho nào.'
Ngoại trừ năm đầu tiên mới đi làm, sau khi đã có chút kinh nghiệm, Yoo Young nhận ra rằng không phải cấp trên nào cũng biết nhiều hơn mình ở mọi lĩnh vực. Có những kẻ dù ngồi ở vị trí cao nhưng năng lực chẳng tương xứng, chỉ giỏi dùng quyền uy để thị uy, hòng bẻ gãy ý chí của những người có cá tính mạnh như Yoo Young ngay từ đầu.
Chính vì vậy, khi hỏi ngược lại được Do Won, Yoo Young thầm cảm thấy đắc thắng. Nếu anh ta không đưa ra được một câu trả lời xuất sắc thì chính anh ta mới là kẻ nực cười. Thế nên muốn ra oai thì cũng phải có mức độ thôi chứ. Báo cáo không để báo cáo thì để làm gì?
Thế nhưng, Do Won không hề tỏ ra lúng túng, ngược lại anh ta còn bồi thêm bằng một tông giọng sắc sảo hơn.
"Tôi đang phân vân không biết mình đến đây để làm Trưởng phòng hay làm thầy giáo nữa. Nhưng vì Trợ lý Han ngay cả điều đó cũng không biết, nên tôi sẽ dạy cho cậu. Dù hơi phiền phức, nhưng dù sao cậu cũng là người mà tôi phải dẫn dắt sau này."
Cái gì cơ? Thầy giáo? Phiền phức sao…? Những lời chế giễu lộ liễu ấy khiến ngọn lửa giận trong lòng Yoo Young lại bùng lên. Tuy nhiên, ngay khi định lên tiếng cãi lại, những lời tiếp theo của Do Won lại khiến cậu phải im lặng lắng nghe.
"Báo cáo không chỉ đơn thuần là để báo cáo, mà là để đưa ra quyết định. Nghĩa là cậu phải dùng nó để thuyết phục người khác đồng tình với ý kiến của mình."
"……."
"Đó là để nhận được sự ủng hộ của cấp trên, để kêu gọi đầu tư hay hỗ trợ. Thế nhưng bản báo cáo mà Trợ lý Han viết…"
Dừng lại một nhịp, Do Won đưa bản báo cáo cho Yoo Young bằng một cử chỉ khô khốc. Khi Yoo Young đặt bản báo cáo lên bàn, Do Won dùng ngón tay gõ nhẹ vào phần trên cùng.
"Ngay từ dòng đầu tiên đã bắt đầu bằng những đoạn văn dài dòng, buồn tẻ. Điều đó chứng tỏ cậu hoàn toàn không nghĩ cho người đọc. Nếu có vấn đề, điều đầu tiên cậu phải làm là trình bày bằng những con số. Đó là cách dễ dàng và hiệu quả nhất để chứng minh chiến lược và trọng tâm của mình. Chẳng lẽ những điều cơ bản thế này tôi cũng phải dạy cho cậu sao?"
Gương mặt Yoo Young bắt đầu nóng bừng lên. Đúng là cậu đã rất dày công vẽ các loại biểu đồ cột, biểu đồ tròn rồi đặt chúng ở trang đầu tiên. Thế nhưng đúng như lời anh ta nói, những biểu đồ đó lại nằm ở dưới cùng của những đoạn văn giải thích dài dòng.
"Và nhìn vào phần kết luận mà xem, hoàn toàn không có sự lựa chọn nào cả. Cậu chỉ liệt kê thực tế rằng năm ngoái thế này và năm nay thế kia. Một bản báo cáo, phải khiến cho người đọc…"
Tông giọng lạnh lùng bỗng ngắt quãng như để nhấn mạnh. Yoo Young vốn đang nhìn chằm chằm vào bản báo cáo với gương mặt đỏ gay, giờ đây vô thức ngước lên nhìn Do Won. Anh ta nhìn xuống cậu bằng gương mặt không một chút ấm áp, tiếp lời.
"Phải mang tính ép buộc. Dù vai trò của Trợ lý Han trong bản báo cáo này chỉ đơn giản là báo cáo kết quả thực hiện, thì cậu vẫn phải thông qua đó để hỏi tôi rằng bước tiếp theo chúng ta nên làm gì."
"……."
"Một bản báo cáo tốt nhất là bản báo cáo đưa ra được những phương án cụ thể để thúc đẩy việc lựa chọn. Những phương án đó phải liên kết chặt chẽ với cách giải quyết vấn đề đã chẩn đoán ở phía trước. Và chiều sâu suy nghĩ của cậu khi đã cân nhắc đến nhiều trường hợp khác nhau, chính là được thể hiện qua các phương án đó."
Trước những lời phân tích rành mạch của Do Won, Yoo Young vô thức thầm gật đầu tán thành. Dù cách nói chuyện của anh ta cực kỳ đáng ghét, nhưng nội dung thì không sai một chữ nào. Từ trước đến nay chưa từng có vị sếp nào chỉ ra vấn đề cho cậu một cách thấu đáo như vậy. Chính vì thế, dù đang trong hoàn cảnh bị mắng oan thay cho Phó phòng, những lời này vẫn lọt vào tai cậu một cách rõ mồn một.
"Cậu hãy tự đọc lại đi. Xem cái này thì thuyết phục được ai. Tôi không yêu cầu cậu đưa bản báo cáo này đến chỉ để nghe cậu liệt kê những chuyện của năm ngoái. Những thứ đó tôi chỉ cần bỏ ra năm phút là tự mình tìm hiểu được rồi."
Do Won buông lời lạnh lùng rồi khoanh tay nhìn thẳng vào Yoo Young. Ánh mắt anh ta khi nói về công việc cực kỳ nghiêm túc và sắc lạnh, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mỉa mai khi trêu chọc cậu trước đây.
"Điều tôi muốn là những gì các người kỳ vọng ở tôi – một Trưởng phòng mới. Năm ngoái như thế này nên năm nay sẽ định làm như thế kia. So với năm ngoái thì hiện tại đang ở mức này, và vì đang làm theo cách này nên kết quả sẽ thay đổi ra sao."
"……."
"Đội chúng ta đã và đang làm những việc này, nhưng từ trước đến nay vẫn còn thiếu sót ở mặt này. Vì thế chúng tôi hy vọng Trưởng phòng mới có thể dẫn dắt theo hướng này. Tôi cần những thông tin như vậy. Cậu rõ chưa?"
Nói xong, Do Won nhìn xoáy vào Yoo Young.
Ánh mắt sắc sảo ấy như đang thúc ép cậu phải trả lời. Đây không phải là thái độ coi thường hay phớt lờ Yoo Young như lúc chạm mặt ở siêu thị hay nhà hàng nữa. Lúc này, anh ta đã hoàn toàn thoát khỏi thái độ cá nhân và đang dạy bảo Yoo Young với tư cách là một cấp trên.
Cậu buộc phải thừa nhận. Người này hoàn toàn khác với những vị sếp mà cậu từng gặp trước đây. Anh ta không phải hạng người chỉ biết dựa vào chức vụ để lên mặt mà không có năng lực thực sự. Yoo Young cảm nhận được một cách bản năng rằng cuộc sống công sở sau này của mình chắc chắn sẽ chẳng hề êm đềm.
"… Tôi đã rõ ạ."
Cậu chẳng còn cách nào khác ngoài việc trả lời như vậy. Khoang miệng khô khốc còn gương mặt thì nóng bừng. Cảm giác bị mắng mỏ bởi cái kẻ mà mình vẫn thường gầm gừ cãi lộn mỗi khi chạm mặt thật nhục nhã và xấu hổ khôn cùng. Nhưng cũng chẳng thể làm gì khác ngoài việc ngoan ngoãn vâng lời.
Vẫn nhìn xuống Yoo Young bằng ánh mắt lạnh lùng, Do Won buông một câu cuối cùng.
"Nếu đã rõ thì hãy sửa lại toàn bộ bản báo cáo đó cho xong trong ngày hôm nay đi."