Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chương 12
"……."
Rốt cuộc, chuyện quái quỷ này có thể xảy ra sao?
Cái miệng há hốc một cách ngớ ngẩn của cậu mãi vẫn không sao khép lại được. Nếu nói là ngẫu nhiên thì đây quả là một sự trùng hợp trớ trêu đến mức nực cười, còn nếu gọi là nhân duyên thì thật khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Phải rồi, là nghiệt duyên. Ác duyên. Chẳng còn từ ngữ nào có thể lột tả tình huống này chính xác hơn thế nữa.
Chỉ riêng việc phải chạm mặt hắn suốt kỳ nghỉ đã đủ khiến cậu phát rồ. Ngay cả khi chỉ là hạng người lướt qua nhau đôi lần, cậu cũng đã muốn rắc muối đuổi tà vì cái sự xui xẻo đó rồi, huống hồ kẻ này lại còn là hàng xóm sát vách. Cậu đã không ngừng ta thán vì không hiểu sao trong biết bao nhiêu căn hộ, hắn lại chọn đúng căn đối diện nhà mình để chuyển đến.
Vậy mà vẫn chưa đủ... Hắn lại còn làm cùng công ty, hơn nữa còn là cấp trên trực tiếp trong cùng một đội.
Người ta thường bảo oan gia ngõ hẹp, nhưng giờ nghĩ lại, câu tục ngữ đó vẫn còn nhẹ nhàng chán. Thà rằng chạm trán nhau trên một chiếc cầu độc mộc thật sự, cậu còn có thể vứt bỏ hết lễ nghĩa, túm cổ áo hắn mà đánh nhau một trận tơi bời. Chứ cái kiểu gặp nhau ở công ty với mớ chức danh lỉnh kỉnh đè nặng trên vai thế này thì biết phải làm sao đây?
Tình huống này thật sự có lý chút nào không chứ? Trong một khoảnh khắc, Yoo Young thực lòng tự hỏi liệu mình có đang gặp ác mộng hay không. Nếu không phải là mơ thì làm sao những chuyện khó tin như thế này lại xảy ra được. Một tình cảnh dở khóc dở cười đến mức nghẹn họng.
Thế nhưng, người đàn ông với gương mặt đanh lại trước mặt không cho phép Yoo Young có thời gian để thong thả phân biệt giữa mơ và thực.
"Tôi vừa hỏi bây giờ là mấy giờ rồi, Trợ lý Han."
Giọng nói lạnh như sương muối của Do Won dội thẳng vào tai. Yoo Young giật mình bừng tỉnh. Dù cậu có cố gắng coi đây là ác mộng để mong được tỉnh dậy đến thế nào đi nữa, thì cái giọng nói đang nghiêm khắc quở trách cậu kia rõ ràng là chất giọng xúi quẩy mà cậu đã phải nghe suốt kỳ nghỉ qua. Điểm khác biệt duy nhất là, nếu lúc trước cậu chỉ thấy nó đáng ghét, thì giờ đây đó là tiếng nói của cấp trên.
Cái gã đáng ghét đến cùng cực này lại chính là, thật sự lại chính là sếp của mình... Uất ức đến phát khóc và nực cười đến mức không thể tin nổi, nhưng đây chính là hiện thực. Yoo Young run rẩy mãi mới thốt nên lời đáp lại.
"Dạ... bây... bây giờ là chín giờ... chín giờ mười phút ạ."
"Nhìn tốt lắm. Đúng là chín giờ mười phút. Hay là Trợ lý Han đây nhận được đặc cách cho phép đi làm vào giờ này sao?"
Do Won mỉa mai, hất hàm chỉ về phía chiếc đồng hồ treo trên tường văn phòng.
"Nếu không phải thì cậu có lý do đặc biệt gì không?"
"……."
Thế nhưng Yoo Young không thể mở lời. Làm sao cậu có thể nói rằng vì mình ngớ ngẩn cài báo thức muộn mất một tiếng, rồi lại còn bị hỏng xe ngay trước cửa công ty cơ chứ... Ngay cả cậu còn thấy lý do đầu tiên thật đần độn, còn lý do sau thì nghe chẳng khác nào một lời nói dối.
Dù sao đi nữa, bất cứ lời nào thốt ra lúc này cũng chỉ là ngụy biện. Muộn là muộn, chẳng có lý do nào được chấp nhận cả. Đâu có thiên tai địch họa gì xảy ra, xe hỏng là thật nhưng nó hỏng khi đã đến sát công ty rồi. Sau khi nhanh chóng đánh giá tình hình, Yoo Young cúi thấp người.
"…Tôi thành thật xin lỗi Trưởng phòng. Vì tôi ngủ quên… nên đã đến muộn ạ."
"Ngủ quên. Ha ha…."
Phản ứng đáp lại chỉ là một tiếng cười nhạt đầy lạnh lẽo. Do Won nhếch môi như thể đang nghe chuyện gì đó rất nực cười.
"Cậu đâu còn là trẻ con nữa. Chẳng thà cậu cứ nói dối điều gì đó nghe cho xuôi tai hơn đi?"
"…Tôi xin lỗi."
"Được rồi. Bỏ qua chuyện đó đi. Phó phòng Kim."
Do Won tuyệt tình cắt ngang lời xin lỗi của Yoo Young rồi quay lưng đi.
"Theo tôi vào đây. Chúng ta hãy cùng xem lại bản báo cáo này một chút."
"Dạ…? Vâng, vâng."
Phó phòng Kim với gương mặt cắt không còn giọt máu, lúng túng lật đật chạy theo sau Do Won. Cánh cửa phòng Trưởng phòng đóng sầm lại, những thành viên còn lại đang đứng ngồi không yên trong văn phòng bắt đầu đưa mắt nhìn nhau. Chẳng ai lên tiếng nhưng ánh mắt họ đều cùng chung một ý nghĩa.
Ngay lúc đó, Trợ lý Kim Joo Yeon nhanh chóng tiến lại gần, thì thầm vào tai Yoo Young.
"Sao em lại đến muộn thế hả Yoo Young?! Ngủ quên thật đấy à?"
"Haaa… Chuyện dài lắm chị ơi… Nhưng đúng là em ngủ quên thật."
Yoo Young thở dài như thể muốn trút hết tâm can, cậu ngồi xuống ghế và bật máy tính lên.
"Mà thôi bỏ qua chuyện đó đi, mọi người nghỉ ngơi có tốt không?"
"Dạ… cũng… tàm tạm ạ. Nhưng không khí này là sao thế chị? Có phải tại em đi muộn nên mới vậy không?"
Trước câu hỏi của Yoo Young, Kim Joo Yeon khẽ lắc đầu nguầy nguậy.
"Đâu có. Vấn đề không phải chỗ đó, mà là bản báo cáo do em viết ấy, cái bản mà Phó phòng phải nộp đấy. Trưởng phòng vừa mới đến, chào hỏi chúng chị xong là đòi bản báo cáo đó luôn. Anh ta chỉ mới lướt qua một lượt là đã thành ra thế này rồi."
"…Thật ạ?"
Mắt Yoo Young tối sầm lại. Cảm giác như vừa vất vả vượt qua một ngọn đồi thì trước mắt lại là trùng trùng điệp điệp núi cao. Yoo Young cuống quýt níu lấy Joo Yeon.
"Kh... không, nhưng mà có vấn đề gì cơ chứ?"
"Chị làm sao mà biết được. Chỉ thấy vừa nhìn xong là mặt anh ta đã thối ra rồi."
Trái tim vừa mới bình ổn được đôi chút lại bắt đầu đập loạn nhịp vì bất an. Có vấn đề gì được nhỉ? Cậu đã dồn hết tâm huyết để viết nó, và suốt bao năm đi làm qua nhiều công ty, chưa từng có ai chê cậu viết báo cáo kém cả. Thậm chí vì viết quá tốt mà cậu còn thấy mệt mỏi hơn, bởi cấp trên thường xuyên đùn đẩy những bản báo cáo đáng lẽ họ phải tự viết sang cho cậu.
Yoo Young cắn chặt môi, tay di chuột kéo rê những ô vuông vô nghĩa trên màn hình máy tính. Dù có vẽ đi vẽ lại bao nhiêu lần, cậu vẫn không thể hiểu nổi vấn đề nằm ở đâu. Cuối cùng, cậu thở hắt ra một hơi, đưa tay vò đầu bứt tai.
'Thôi kệ đi. Dù sao đó cũng là việc của Phó phòng. Chẳng lẽ lão ta lại đần đến mức nói với Trưởng phòng rằng: "Thực ra không phải tôi viết đâu ạ. Ha ha ha" sao? Hơn nữa suốt kỳ nghỉ của mình, chắc chắn lão phải xem lại rồi chứ, lão phải tự chịu trách nhiệm thôi.'
Yoo Young cố gắng trấn tĩnh, đăng nhập vào hệ thống tin nhắn nội bộ và mở các tệp công việc. Dù kết quả có ra sao, cậu cũng tự nhủ phải tập trung vào chuyên môn trước đã.
Thế nhưng, ngay lập tức, một giọng nói rành rọt phát ra từ phòng Trưởng phòng khiến tất cả mọi người, bao gồm cả Yoo Young, đều phải nín thở tập trung về phía đó.
— Cậu có thực sự nắm rõ nội dung này không đấy?
Đôi mắt của các đồng nghiệp mở to kinh ngạc. Trong lúc mọi người chỉ biết đưa mắt nhìn nhau không dám ho một tiếng, giọng nói lạnh lùng kia lại vang lên lần nữa.
— Tôi đang hỏi là bản báo cáo này, có đúng là do Phó phòng Kim viết không?
Giọng nói của Do Won như đóng đinh vào màng nhĩ cậu. Có vẻ như cánh cửa phòng Trưởng phòng đã hơi hỏng hóc từ trước, nên nó không được đóng kín hoàn toàn mà vẫn còn hở một khe nhỏ.
Bầu không khí vốn đã u ám giờ đây hoàn toàn đóng băng. Mọi người đều nín thở, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía căn phòng đó. Bỗng có tiếng bước chân vang lên, rồi một tiếng rầm khô khốc, cánh cửa đã được đóng chặt lại. Lần này thì cửa đã kín bưng. Những giọng nói trầm thấp thỉnh thoảng vẫn lọt ra ngoài, nhưng không giống như lúc nãy, không ai có thể nghe rõ họ đang nói gì nữa.
Những ngón tay của các thành viên trong đội bắt đầu gõ phím liên hồi.
[Oa… Đỉnh thật đấy. Phó phòng đang bị mắng té tát đúng không mọi người?]
[Chứ còn gì nữa. Lần đầu tiên tôi thấy Phó phòng bị mắng thảm như vậy.]
[Đúng không? Nhưng mà nhìn cũng thấy hả dạ nhỉ? Kkk.]
[Chuẩn luôn kkkkk.]
Trong khi mọi người đều nhếch môi thích thú nhắn tin, chỉ mình Yoo Young là bắt đầu run rẩy vì lo lắng. 'Cái lão Phó phòng đó, không lẽ lão không thèm đọc nội dung mà đã nộp luôn rồi sao...?'
'Làm ơn, xin anh hãy mắng lão thôi rồi bỏ qua đi. Đừng có để vạ lây sang tôi... Chẳng lẽ lão lại khai ra là do Han Yoo Young viết sao?' Vừa cầu nguyện khẩn thiết, Yoo Young vừa đưa những ngón tay gõ lạch cạch cùng đồng nghiệp.
[Mà này, thế hôm nay liên hoan ở đâu vậy?]
[Ở quán "Lò Mổ Rực Lửa" ấy. Chỗ mình hay tới.]
[Ngon đấy. Yoon Seok đã đặt chỗ chưa?]
[Dạ em đặt rồi ạ! 7 giờ tối nay nhé mọi người!!!]
Ngày Trưởng phòng mới nhậm chức, việc tổ chức tiệc chào mừng là điều hiển nhiên. Thế nhưng Yoo Young chỉ thấy muốn thở dài. Ngay cả việc chấp nhận sự thật cái gã đó là Trưởng phòng mới cậu còn chưa làm xong, vậy mà giờ lại còn phải đi liên hoan với hắn nữa sao...
Cậu thấy mình thật nực cười khi từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại hắn. Đâu chỉ là không gặp lại, mà giờ đây gần như phần lớn thời gian trong ngày cậu sẽ phải ở cùng một không gian với cái tên đó.
Nếu đem chuyện nghiệt duyên trớ trêu này kể cho người khác nghe, không biết họ sẽ phản ứng thế nào nhỉ. Yoo Young đang phân vân không biết có nên kể với người chị thân thiết Kim Joo Yeon hay không thì...
Cánh cửa phòng Trưởng phòng bất ngờ bật mở.
"Người viết bản báo cáo này, ra đây."
Do Won đứng tựa vào khung cửa, buông lời lạnh lùng. Ngay sau đó, Phó phòng Kim bước ra với gương mặt thẫn thờ như kẻ vừa mất nước.
Không gian văn phòng ngay lập tức lặng ngắt như tờ. Như thể một quả bom nguyên tử vừa rơi xuống, tất cả những bàn tay đang gõ phím đồng loạt khựng lại. Giữa lúc mọi người còn đang bàng hoàng không dám cử động, Do Won lại gằn giọng một lần nữa.
"Tôi nói là, người viết bản báo cáo này, hãy ra đây."
Anh ta không hề lên gân hay quát tháo, nhưng tông giọng đó mang theo một uy lực khiến tất cả phải chú ý. Từng ánh mắt một bắt đầu đổ dồn về phía Yoo Young. 'Này, lúc tôi viết báo cáo thì mọi người chỉ đứng nhìn chứ có giúp gì đâu...!' Yoo Young đưa ánh mắt uất ức nhìn quanh một lượt, ngay lập tức mọi người lại lấm lét quay về với màn hình máy tính của mình.
'Đồ phản bội... .'
Dù thấy oan ức và tức giận vô cùng, nhưng trong tình cảnh này chẳng có ai có thể cứu được cậu. Nhìn Do Won bằng ánh mắt như đang nhìn Diêm Vương, Yoo Young ngập ngừng đứng dậy. Do Won khẽ bật cười khan như thể thấy chuyện này quá nực cười.
"Lại là Trợ lý Han Yoo Young sao?"
"……."
"Vào đi."
Lại nữa rồi, cái giọng điệu và ánh mắt khinh miệt đó. Do Won buông lời lạnh lẽo đến mức gió lốc giữa cánh đồng Siberia chắc cũng chỉ đến thế là cùng, rồi anh ta xoay người đi thẳng vào trong phòng.
Bỏ lại sau lưng những ánh nhìn kiểu chúc cậu bình an vô sự của đồng nghiệp, Yoo Young lê những bước chân nặng trịch hướng về phía phòng Trưởng phòng.