Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"……!"
Gương mặt Yoo Young bừng sáng. Anh ấy đã chuẩn bị tất cả những thứ này chỉ để chụp ảnh cho mình sao. Trái tim cậu không chỉ thổn thức mà còn tê dại đến mức muốn trào nước mắt. Cậu thấy hạnh phúc vô ngần trước tâm ý của Do Won, vì anh đã ghi nhớ bức ảnh cậu thích nhất và dày công chuẩn bị để đưa cậu đến tận đây.
Do Won chậm rãi nâng máy ảnh lên. Không cần đến chân máy cầu kỳ, anh đưa máy ảnh lên trước mặt rồi khẽ nói.
"Cứ tự nhiên nhé."
"Vâng."
Dù đáp lời như vậy, Yoo Young vẫn đứng đó với tư thế có phần cứng nhắc. Ánh mắt cậu chỉ thu trọn dáng vẻ của Do Won đang chụp mình.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy anh cầm máy ảnh. Một dáng vẻ mà cậu hằng khao khát được chiêm ngưỡng.
'Gì thế này, thật là… sao anh ấy lại quyến rũ đến thế chứ.'
Yoo Young thầm cảm thán trong lòng và khẽ nuốt nước miếng. Hào quang tự nhiên toát ra từ cử chỉ của Do Won lúc này mang một sắc thái hoàn toàn khác với vẻ uy nghiêm, phong thái của một vị Trưởng phòng dẫn dắt đội ngũ ở công ty. Dáng vẻ anh tập trung chụp ảnh cho cậu thật đẹp đẽ, thuần thục và tràn đầy sức sống.
Tách, tách, tiếng màn trập vang lên giữa cánh đồng tuyết. Mỗi khi âm thanh của máy ảnh xé toạc không gian tĩnh mịch truyền đến tai, lồng ngực Yoo Young lại phập phồng như muốn nổ tung.
Gương mặt vốn đang căng cứng tự khắc dãn ra, nụ cười rạng rỡ lan tỏa. Không bỏ lỡ khoảnh khắc đó, Do Won thu trọn hình ảnh vào ống kính rồi hạ máy xuống. Anh cất chiếc máy vào túi và lấy ra một thứ khác. Lần này là một chiếc máy ảnh lấy liền nhỏ gọn hơn.
"Anh muốn chụp thêm một tấm nữa."
"Được ạ. Bao nhiêu tấm cũng được. Vậy anh chụp cho em kiểu này nữa nhé."
Yoo Young, người nãy giờ chỉ đứng lặng lẽ cạnh gốc cây, giờ đây tự tin đáp lời. Sự ngại ngùng đã tan biến từ lâu. Và rồi, đúng lúc tiếng tách vang lên, cậu vươn tay ôm chầm lấy thân cây.
Chỉ là, mỗi khi nhìn bức ảnh đó, cậu luôn suy nghĩ. Rằng cái cây trông thật cô đơn. Giữa khung cảnh trắng xóa trải dài vô tận, cái cây đứng sừng sững một mình tuy đẹp nhưng lại lẻ loi biết bao. Trong dòng thời gian như bị đóng băng, cái cây đơn độc không một mầm non ấy trông thật hiu quạnh và giá rét, khiến cậu từng nghĩ nếu có ngày được đến đây, cậu nhất định phải ôm lấy nó một lần.
Cảm giác khô khốc và thô ráp chạm vào lồng ngực. Nhưng điều đó không quan trọng. Yoo Young dùng hết tâm trí để ôm lấy cái cây, như thể muốn sẻ chia hơi ấm của mình cho nó. Rồi cậu chậm rãi quay đầu về phía Do Won, nở một nụ cười ngượng nghịu.
"Ha ha. Tại em thấy nó có vẻ hơi lạnh thôi ạ."
"……."
Do Won lặng im đứng nhìn cậu. Anh lại mang biểu cảm như đang cố kìm nén một cảm xúc nào đó giống lần trước. Sau một lúc nhìn nhau như vậy, Do Won cầm tấm ảnh vừa in ra, chậm rãi tiến về phía Yoo Young.
Thế nhưng trên tay anh không chỉ có máy ảnh mà còn có những thứ khác. Một chiếc hộp nhỏ và một phong bì thư lớn. Nhìn chúng, Yoo Young gửi đi một ánh mắt đầy thắc mắc.
"Cái gì đây ạ, Trưởng phòng?"
"Những thứ anh nhất định muốn trao cho Trợ lý Han."
Nở một nụ cười nhẹ trên môi, Do Won lấy chiếc hộp nhỏ ra trước.
"Mở ra xem đi."
Mở nắp hộp ra, Yoo Young đứng chôn chân tại chỗ. Thứ nằm bên trong rõ ràng là một hộp đựng nhẫn. Trái tim như bị văng ra tận phương nào, cậu run rẩy ngước nhìn Do Won mà không dám tùy tiện mở hộp ra ngay. Chỉ đến khi thấy anh mỉm cười ra hiệu, cậu mới dùng những ngón tay run rẩy mở nắp hộp.
Hai chiếc nhẫn tuyệt đẹp nằm bên trong đón lấy ánh trăng, tỏa sáng lung linh. Hai chiếc nhẫn cùng kiểu dáng, chỉ khác nhau về kích cỡ.
"…Trưởng, phòng…."
"Lần trước anh từng nói rồi đấy. Nhẫn thì nên để dành để đeo cùng người mình yêu."
Nhiều cảm xúc đan xen trên gương mặt trắng trẻo. Sự ngạc nhiên và nỗi xao xuyến khiến lồng ngực như muốn nổ tung. Những ký ức của những ngày đã qua cũng tự khắc ùa về. Cảm giác đau buồn và u uất không rõ nguyên do khi nghe Do Won vạch rõ ranh giới rằng cậu chỉ là người trong hợp đồng lúc đó vẫn còn vẹn nguyên.
"Người anh yêu bây giờ chỉ có duy nhất Trợ lý Han thôi, nên nếu em nhận nó, anh sẽ không còn gì hạnh phúc hơn."
Do Won dịu dàng nói rồi nâng tay Yoo Young lên. Anh cầm chiếc nhẫn cỡ nhỏ, cẩn thận lồng vào ngón áp út của cậu. Chiếc nhẫn trượt nhẹ vào tay, vừa vặn một cách hoàn hảo.
Thình thịch, thình thịch, trái tim cậu đập loạn nhịp như muốn nhảy ra ngoài. Ngay sau đó, Do Won cũng cầm lấy chiếc nhẫn còn lại. Gương mặt anh rạng rỡ đưa nhẫn cho cậu trông đẹp tựa một giấc mơ.
"Trợ lý Han cũng đeo cho anh chứ?"
"A… vâng… vâng ạ."
Vì quá bàng hoàng, giọng nói của Yoo Young run rẩy như tiếng kêu của chú dê nhỏ. Cậu không thể tin nổi. Cậu cứ ngỡ hai người chỉ đi du lịch để giải tỏa áp lực sau bao chuyện đã qua. Cậu mải mê lo nghĩ về lễ cưới để trình diện bố mẹ hai bên mà chẳng hề nghĩ đến chuyện cầu hôn.
Được Do Won cầu hôn tại nơi mà cậu yêu thích đến mức hằng mơ thấy. Cảm giác hạnh phúc, bàng hoàng và xao xuyến đến nghẹt thở khiến nước mắt cậu trực trào. Thế nhưng Yoo Young mím chặt môi nhẫn nhịn, đeo nhẫn vào cho Do Won. Chiếc nhẫn giống hệt của cậu nằm xinh xắn trên ngón tay dài và đẹp đẽ của anh.
"Trưởng phòng… em cảm ơn anh."
Yoo Young khó khăn lắm mới thốt nên lời.
"Em không ngờ… anh lại chuẩn bị… món quà lớn thế này cho em."
"Em có thích không? Anh đã tự mình đi chọn nên cứ lo không biết có đúng gu của Trợ lý Han không."
"Em thích lắm ạ. Thật sự rất thích."
Yoo Young ngước nhìn Do Won với gương mặt ửng hồng vì xúc động, thốt lên như đang mơ. Một lời cầu hôn tuyệt vời đến nhường này. Được hứa hẹn cả đời với một người tuyệt vời đến thế này.
Cậu cảm thấy dù thế gian có kết thúc ngay lúc này thì cũng chẳng còn gì hối tiếc. Trong trạng thái được thỏa mãn hoàn hảo về mọi mặt, Yoo Young ngước đôi mắt chứa chan hạnh phúc nhìn Do Won. Rồi cậu ôm chầm lấy lồng ngực vững chãi luôn mang lại niềm tin sắt đá cho mình. Cảm nhận hơi ấm quen thuộc và mùi hương dịu nhẹ, Yoo Young nhắm mắt lại.
Thế nhưng, sau một lúc lâu v**t v* tóc cậu, Do Won khẽ tách Yoo Young ra khỏi vòng ôm. Trước ánh nhìn thắc mắc của cậu, Do Won đưa ra phong bì thư.
"Mở cả cái này ra nữa đi."
"Cái này… là gì ạ?"
"Anh đã rất muốn trao nó cho Trợ lý Han từ lâu rồi."
Cái gì thế này. Đã nhận nhẫn rồi, còn gì nữa để trao sao? Cầm lên thấy khá nặng, chắc không chỉ đơn giản là giấy tờ thông thường.
Yoo Young chớp mắt nhìn Do Won rồi lại nhìn phong bì, chậm rãi lấy thứ bên trong ra. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy vật có kích thước quen thuộc đó, đôi mắt cậu mở to hết cỡ.
"Đây là…."
Thứ Do Won đưa ra là một tập ảnh của Won. Hơn nữa, đó là tập ảnh bìa cứng có chữ ký tay rất lớn của Won ở trên.
Cậu không thể không biết. Won luôn xuất bản tập ảnh theo một quy chuẩn nhất định. Ở nhà Yoo Young cũng có vài cuốn cùng kích thước và chất liệu, cậu đã chạm vào chúng nhiều đến mức mòn cả bìa, nên dù không có chữ ký, cậu cũng nhận ra ngay đó là tác phẩm của ông.
Đồng tử của Yoo Young rung động dữ dội. Cậu không thể tin được. Với tư cách là một người hâm mộ cuồng nhiệt, việc tồn tại một tập ảnh của Won mà cậu không hề biết đến trên đời này đã là một sự thật quá đỗi bàng hoàng. Đã vậy, Do Won lại là người sở hữu nó.
"Đâ, đây là tập ảnh của tác giả Won mà…! Anh lấy nó ở đâu ra vậy… không, quan trọng hơn là nó ra mắt từ khi nào thế ạ…?"
"Mở ra xem đi."
Giống như cái ngày anh mang về cho cậu tập ảnh cùng tấm bưu thiếp tặng kèm, Do Won lúc này vẫn nở nụ cười nhàn nhạt. Lẽ nào có bản giới hạn mà cậu không biết sao? Phải chăng người quen đó lại giúp anh mua được cuốn này?
Với đôi bàn tay run bần bật, Yoo Young bóc lớp vỏ bọc, nâng niu v**t v* tập ảnh có chữ ký một hồi lâu. Cảm giác bàng hoàng và hạnh phúc đan xen đến không tưởng.
Thế nhưng phải bình tĩnh lại đã. Anh vốn là người hay ghen ngay cả với tập ảnh, nên có lẽ Do Won đang ghen cũng nên. Cố gắng suy nghĩ như vậy để trấn tĩnh, Yoo Young hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi, thật chậm rãi mở trang bìa.
Và ngay khoảnh khắc đó, bàn tay Yoo Young khựng lại.
Bức ảnh cái cây mà Yoo Young từng kể với Do Won như một giấc mơ hiện ra đầu tiên. Những tia nắng len lỏi qua từng kẽ lá, tỏa sáng lung linh như những viên ngọc quý.
Bức ảnh này hoàn toàn khác với bức ảnh cậu đang sở hữu. Đúng như cái tên 'Ngôi sao' mà cậu đã đặt, bức ảnh như chứa đựng ánh sáng rực rỡ và lấp lánh. Những bức ảnh được chụp từ nhiều góc độ khác nhau, mỗi tấm đều mang một vẻ đẹp riêng biệt, lặng lẽ tỏa sáng trong tập ảnh.
Thế nhưng khi lật sang trang tiếp theo, Yoo Young đã phải nín thở. Khung cảnh trong ảnh rõ ràng là cảnh tượng trong nhà của cậu. Những bức ảnh tĩnh vật được thu vào ống kính với ánh nhìn bình lặng và yên ả, không gì khác chính là những đồ vật cậu và Do Won cùng sử dụng. Hai chiếc cốc sứ, hai chiếc bàn chải đánh răng. Thậm chí còn có cả bức ảnh đôi giày của Yoo Young đặt nhỏ nhắn bên cạnh đôi giày da to lớn của Do Won.
Càng lật tiếp, Yoo Young càng thấy những thứ mà cậu hết mực yêu thương. Những viên bom tắm tròn trịa xếp đầy giỏ, những hũ nến thơm mà cậu đã dày công làm và sưu tầm bấy lâu, và cả những tập ảnh được xếp ngay ngắn trên ghế sofa.
"Trưởng phòng. Cái… này."
Giọng nói ngẩn ngơ thốt lên. Bởi ở trang tiếp theo chính là ảnh của cậu. Dáng vẻ Yoo Young ngủ quên trên sofa khi đang xem tập ảnh. Góc nghiêng của cậu khi đang mải mê làm việc. Dáng vẻ phía sau của cậu khi nhìn ra ngoài cửa sổ tại quán cà phê trên núi sau trận cãi vã ở nhà chính, và cả khung cảnh cậu đứng ngoài trời, hứng những bông tuyết vào lòng bàn tay với vẻ hiếu kỳ.
Trang thứ nhất, trang thứ hai. Và cả trang tiếp theo nữa. Dù mỗi trang đều chụp những vật thể khác nhau, nhưng đối tượng hướng tới chỉ có một duy nhất.
Mỗi trang giấy đều là một bài ca, một lời tỏ tình dành cho một người. Vật thể duy nhất được nâng niu thu vào ống kính chính là Yoo Young.
"……?"
Thế nhưng, khi cuối cùng cũng lật đến trang cuối, Yoo Young hướng ánh mắt đầy thắc mắc về phía Do Won. Bởi trang cuối cùng hoàn toàn để trống.
Ngay sau đó, ngón tay Do Won chậm rãi đặt lên trang giấy. Trên tay anh là tấm ảnh chụp lấy liền của Yoo Young mà anh vừa chụp lúc nãy. Sau khi thong thả dán tấm ảnh lên đó, Do Won khép tập ảnh lại rồi trao trả cho Yoo Young.
"Trợ lý Han. Cảm ơn em vì đã yêu mến những bức ảnh của anh."
Một nụ cười ấm áp lan tỏa trên gương mặt Do Won khi anh nói những lời đó.
"Trưởng, Trưởng phòng, chuyện này, chuyện này là sao…."
Do Won đang nói cái gì vậy chứ. Chẳng lẽ, Do Won chính là vị tác giả đó sao…?
"…Thật, thật sao ạ? Những gì em đang nghĩ… có đúng không ạ?"
Do Won chậm rãi gật đầu, vươn tay v**t v* gương mặt Yoo Young – người đang mở to mắt lắp bắp như vừa nhìn thấy ma. Ánh mắt Do Won nhìn cậu chứa chan tình cảm sâu sắc, như thể đang dùng đôi mắt làm ống kính để thu trọn hình bóng cậu vào lòng.
"Đúng vậy. Suốt thời gian qua, nhìn Trợ lý Han yêu mến những bức ảnh của mình, anh đã thực sự thấy hạnh phúc."
Trái tim cậu giờ đây không chỉ đập liên hồi mà cảm giác như đang rụng rời xuống tận đáy sâu. Vì quá kinh ngạc, Yoo Young không thể khép nổi bờ môi đang run rẩy, cậu chỉ biết đứng ngây người đón nhận ánh nhìn và cái chạm của Do Won. Nhìn Yoo Young đang há hốc miệng không nói nên lời, Do Won nhìn thẳng vào mắt cậu một cách ấm áp.
"Vốn dĩ anh đã định buông máy ảnh xuống. Vì anh không còn tìm thấy ý nghĩa của việc phải chụp ảnh nữa. Việc anh quyết định cầm máy lại hoàn toàn là nhờ vào Trợ lý Han. Cảm ơn em vì sau một thời gian dài đã trở thành đối tượng khiến anh muốn thu vào ống kính, và trở thành ý nghĩa để anh tiếp tục cầm máy."
"……."
"Anh thấy Trợ lý Han vô cùng nâng niu bức ảnh đặt trên bàn làm việc. Chính là bức ảnh chụp nơi này. Nhìn em trước sau như một luôn yêu thích những bức ảnh của anh, anh thấy rất cảm động và hạnh phúc. Thế nhưng, thực lòng mà nói, anh chưa bao giờ dành tình cảm cho bức ảnh chụp khung cảnh mùa đông đó cả."
Trên cánh đồng tuyết tĩnh lặng như muốn nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ có giọng nói trầm thấp của Do Won vang vọng.
"Với anh, mùa đông là mùa mà dù có cố gắng yêu thích đến đâu anh cũng không tài nào yêu nổi. Dù thời gian có trôi qua bao lâu, anh vẫn khó lòng thoát khỏi suy nghĩ rằng đó là mùa đã cướp mất mẹ anh. Mỗi khi trời chuyển lạnh, anh lại luôn cảm thấy có chút gì đó trống rỗng."
Nghe những lời nói chậm rãi của Do Won, không hiểu sao Yoo Young cảm thấy lồng ngực mình nhói đau.
Chắc hẳn anh đã thấy khô héo biết nhường nào. Chắc hẳn anh đã chẳng còn nơi nào để nương tựa tâm hồn. Cuộc sống bên người mẹ kế – người đã buông những lời độc địa 'ghê tởm' với một cậu bé chỉ muốn nâng niu tấm ảnh của người mẹ quá cố. Mỗi khi mùa đông – mùa mất mẹ – quay trở lại, chắc hẳn anh đã thấy lạnh lẽo và buốt giá đến tận tâm can….
Những giọt nước nóng hổi bắt đầu rơi lã chã trên gò má. Cậu thậm chí còn chẳng nhận ra mình đang khóc. Do Won vươn tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên gương mặt Yoo Young, rồi lại nắm lấy tay cậu.
"Thế nhưng từ khi gặp Trợ lý Han, anh không còn ghét mùa đông nữa. Vì khi cùng em đón trận tuyết đầu mùa, anh đã thấy rất hạnh phúc."
"……."
"Kể từ đó, mỗi khi nhìn thấy những bông tuyết trắng, anh lại nhớ đến em. Trắng ngần, quý giá và đẹp đẽ. Anh nghĩ rằng nếu là mùa có thể ngắm nhìn những bông tuyết đẹp thế này, sau này có lẽ anh sẽ yêu nó nhiều hơn."
Do Won nở một nụ cười trắng trong và tinh khôi như tuyết. Đó là nụ cười mà Yoo Young luôn thấy tuyệt đẹp, nụ cười mà chỉ mình cậu được biết.
"Có lẽ, anh đã luôn khao khát chờ đợi một người có thể lấp đầy những khoảng trống mà anh chẳng thể lấp đầy suốt cả cuộc đời này. Anh đã nghĩ câu trả lời chính là tình yêu. Vì thế nên riêng việc kết hôn, anh nhất định muốn thực hiện cùng người mình thực sự yêu thương."
Sạt, sạt, như thể đúng thời điểm, những bông tuyết bắt đầu rơi xuống từ bầu trời xám xịt. Tuyết đậu nhẹ lên da thịt, tan ra và để lại những hạt nước nhỏ li ti. Trong dòng thời gian như ngừng trôi, tuyết rơi xuống đẹp đẽ như khung cảnh bên trong một quả cầu tuyết.
Do Won đưa tay ra hứng tuyết. Những bông tuyết nhanh chóng tan biến trong lòng bàn tay, nhưng rồi những bông tuyết khác lại đậu xuống, rồi lại đậu xuống. Không ngừng nghỉ.
"Và Trợ lý Han đã đến bên anh. Như thế này đây."
Nụ cười chậm rãi lan tỏa trên gương mặt tuyệt mỹ. Trên cánh đồng tuyết trắng xóa, lời tỏ tình tiếp nối khi hai bàn tay nắm chặt lấy nhau mang một sức mạnh khiến thời gian như dừng lại.
"Cảm ơn em, Yoo Young à. Vì đã đến bên anh. Và, anh yêu em rất nhiều."
Không thể kìm nén thêm được nữa, Yoo Young kéo Do Won lại gần và đặt một nụ hôn lên môi anh. Chẳng hiểu sao nước mắt cậu cứ tuôn rơi. Nhưng đó không phải là nỗi buồn hay sự bất an, mà là những giọt nước mắt kết tinh từ niềm vui thuần khiết như những bông tuyết trắng.
Bờ môi vốn bị đông cứng bởi không khí lạnh giá của mùa đông bắt đầu tan ra chậm rãi, thật chậm rãi trước hơi ấm nóng hổi khi chạm vào nhau. Dù nước mắt cứ tuôn rơi làm ướt đẫm đôi môi nhưng điều đó chẳng hề gì. Hơi thở sẻ chia, ánh mắt giao nhau, từng cử chỉ nhỏ bé của đôi bên đã tạo nên một khoảnh khắc hoàn hảo đến khó tin.
"Em yêu anh. Trưởng phòng. Em cũng yêu anh nhiều lắm."
Giữa không gian tĩnh mịch êm đềm, lời tỏ tình của một người vang vọng, ngay sau đó đã hòa quyện nhịp nhàng cùng lời đáp lại đầy hân hoan của người tình. Hai cơ thể ôm chặt lấy nhau cứ thế tỏa sáng dưới ánh trăng.
Tiếp đó, cùng với tiếng cười rúc rích, hai thân hình ngã nhào xuống lớp tuyết dày. Tiếng cười của Do Won khi nhìn Yoo Young quơ tay múa chân như trẻ con hòa cùng tiếng màn trập liên hồi vang lên. Hình ảnh Yoo Young ngắm sao, hình ảnh Yoo Young cười khanh khách ném tuyết, và cả những bức ảnh hai người chụp cùng nhau lần lượt được lưu lại trong máy ảnh.
Cái cây đứng đơn độc giờ đây không còn vẻ lẻ loi nữa. Bốn mùa luân chuyển tìm đến cái cây sẽ bao bọc lấy lớp vỏ cứng cáp mang trong mình sức sống mãnh liệt, lấp đầy nó một cách hoàn hảo.
Trên những cành cây vốn dĩ khẳng khiu, mùa xuân tới sẽ đâm chồi nảy lộc, mùa hè tới vô vàn lá xanh mang sức sống căng tràn sẽ ngậm lấy những vì sao và rung rinh trước gió. Và khi mùa đông về, nó sẽ đứng đó đầy kiêu hãnh và mỹ lệ cùng những bông tuyết khoe sắc. Giống như lúc này đây.
Dưới bầu trời chỉ dành riêng cho hai người, giữa lúc những vì sao đang tỏa sáng lấp lánh, dòng chữ mạ vàng ở trang cuối cùng của tập ảnh chưa kịp cất vào túi cũng đang đón lấy ánh sao mà tỏa sáng.
[Gửi đến em, người đã đến bên tôi để hoàn thiện bốn mùa,
Gửi đến chú cún nhỏ của tôi, bông tuyết của tôi, và mùa đông của tôi.]
Hết truyện.