Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Bước vào trong xe, Do Won bật hệ thống sưởi trước tiên, rồi bật cả máy tạo độ ẩm cầm tay. Không gian ấm cúng và dịu mát ngay lập tức bao vây lấy Yoo Young, đủ để làm tan chảy cơ thể đang đông cứng vì giá lạnh của cậu.
Chưa đầy mười phút sau, cơn buồn ngủ đã tự tìm đến. Âu cũng là vì dạo gần đây cậu không được ngủ đủ giấc, lại thêm mấy ngày liên tục căng thẳng để xử lý những việc hệ trọng. Đã vậy, việc ở công ty vẫn phải hoàn thành khiến cơ thể không tránh khỏi mệt mỏi rã rời. Nhìn Yoo Young đang chậm chạp chớp mắt, Do Won khẽ nói.
"Trợ lý Han, em ngủ một chút đi."
"Dạ? Đi du lịch mà sao em lại ngủ được… Em không thể để mình em ngủ được ạ."
"Ngủ được mà. Lát nữa chúng ta sẽ cùng nhau ngắm sao. Lúc đó đừng có buồn ngủ, giờ thì cứ chợp mắt đi."
Được ngắm sao cùng Do Won sao. Tai Yoo Young bỗng dựng đứng lên. Vốn dĩ cậu đã luôn yêu thích những vì sao, ngay cả ban ngày khi nhìn ánh nắng len qua kẽ lá, cậu cũng liên tưởng đến chúng.
'Anh ấy vẫn nhớ lời mình nói lần trước sao?' Nghĩ rằng anh đúng là một người tâm lý và dịu dàng, Yoo Young không màng đến thể diện mà chậm chạp nhắm mắt lại. Dù biết để đối phương một mình là thiếu lịch sự, nhưng thực tế cậu đã mệt đến mức không thể gồng mình ngồi thêm được nữa. Cậu cũng muốn dành khoảng thời gian lãng mạn sắp tới bên anh với một tinh thần tỉnh táo nhất.
"Vậy thì… xin lỗi anh. Em chỉ ngủ đúng 20 phút thôi nhé."
"Được rồi. Em cứ ngủ cho thoải mái đi."
Ngay sau đó, bàn tay Do Won vươn tới nắm lấy tay Yoo Young một cách ấm áp. Cảm nhận những ngón tay dài và vững chãi đan xen vào giữa kẽ tay mình, Yoo Young nhắm mắt lại trong niềm hạnh phúc. Một giấc nghỉ ngắn nhanh chóng ập đến và nuốt chửng ý thức của cậu.
❖ ❖ ❖
Bất chợt, một sự thức tỉnh bản năng rằng mình đã ngủ quá lâu khiến Yoo Young bừng tỉnh mở to mắt.
'Chết tiệt. Mấy giờ rồi không biết. Mình đã đánh một giấc ngon lành luôn rồi….'
Mở mắt ra, cậu thấy ánh đèn le lói hắt vào từ bên ngoài, cơ thể cậu đang nằm thoải mái trên chiếc ghế được ngả ra hoàn toàn. Hơn nữa, phía trên còn được đắp một chiếc chăn dày. Trong xe vẫn duy trì sự ấm áp và dễ chịu.
Rối rít dụi mắt, Yoo Young bật dậy. Ghế lái đã trống không. Anh đã đi đâu rồi nhỉ. Gạt tấm chăn ra, kéo khóa áo khoác lên tận cổ, Yoo Young mở cửa bước ra ngoài. Ngay khoảnh khắc đó, đôi mắt cậu mở to kinh ngạc.
"Ơ, Trưởng phòng…! Anh chuẩn bị tất cả những thứ này từ lúc nào vậy…."
"Em tỉnh rồi à?"
Do Won đang nhìn về phía này với nụ cười nhàn nhạt, trên tay anh là chiếc ghế cắm trại. Nhìn ngọn lửa trại đang bập bùng đầy phong vị và bộ đồ dùng đã được chuẩn bị sẵn sàng để nướng thịt, Yoo Young không thể khép nổi khuôn miệng đang ngạc nhiên.
Lúc nãy trời vẫn còn sáng, vậy mà giờ đây bóng tối đã bao trùm hoàn toàn vạn vật. Rốt cuộc cậu đã ngủ bao nhiêu tiếng rồi nhỉ. Cậu đã từng nghĩ ngày hôm nay hạnh phúc đến mức muốn thời gian ngừng trôi, vậy mà lại không kìm nổi cơn buồn ngủ mà đánh mất nó như thế này. Cậu thấy tiếc nuối thời gian đã trôi qua đến phát điên đi được.
"Trưởng phòng, em xin lỗi. Có phải em… ngủ quá lâu rồi không."
"Cũng không lâu lắm đâu. Chỉ khoảng một tiếng rưỡi thôi? Dạo này lịch trình của em dày đặc quá nên coi như được nghỉ ngơi cho tốt."
Do Won đang đeo găng tay bảo hộ tiến lại gần, cười thân mật rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Yoo Young.
"Dù sao cũng phải ăn tối nên anh đã định đánh thức em, nhưng may là em cũng vừa vặn tỉnh dậy."
"…Cảm ơn anh. Anh đã phải vất vả chuẩn bị một mình rồi."
"Chúng ta đang đi du lịch với tư cách là người yêu, nên em không cần phải đối xử với anh như cấp trên ở nơi làm việc thế đâu."
Sự áy náy vốn khiến gương mặt Yoo Young căng cứng lúc này mới dần dần dịu lại. Theo lời mời của Do Won, cậu ngoan ngoãn ngồi vào chiếc ghế cắm trại. Bên cạnh đống lửa trại đang nổ tách tách, nhìn chiếc bàn và vỉ nướng được sắp xếp gọn gàng, trái tim cậu không khỏi thổn thức.
Ngay sau đó, tiếng xèo xèo vang lên cùng mùi hương thơm nức mũi lan tỏa. Hai người dùng đồ uống thay cho rượu để nâng ly chúc mừng, rồi bắt đầu dùng bữa tối với món canh nóng hổi do chính tay Do Won nấu. Dù trưa nay đã ăn thịt bò, nhưng vì sợ sẽ có chút tiếc nuối nên anh đã chuẩn bị thêm cả thịt ba chỉ, và họ đã ăn một bữa thật ngon miệng.
Tiếng trò chuyện râm ran của những nhóm khách khác trong khu cắm trại, tiếng nhạc du dương loáng thoáng đâu đó. Tiếng củi cháy nổ lách tách đầy thi vị hòa cùng giọng nói trầm thấp êm tai của Do Won. Bữa tối được thưởng thức giữa bối cảnh những âm thanh bình yên như lời ca ấy ngon đến mức không thể tin nổi.
Sau khi ăn tối xong, những vì sao đã lấp lánh hiện ra từ chập tối. Buổi tối lãng mạn đang dần chín muồi như một trái chín mọng. Vừa thoăn thoắt cùng Do Won thu dọn đồ đạc và gấp gọn bộ đồ dùng cắm trại, Yoo Young vừa không khỏi thầm tiếc nuối trong lòng.
'Bây giờ thực sự phải về rồi sao. …Mình chẳng muốn về chút nào.'
Dù được cùng Do Won về nhà cũng là điều tốt, nhưng cả hai đều bận rộn với công việc công ty nên thật khó để nghĩ rằng những khoảng thời gian như thế này sẽ còn tiếp diễn thường xuyên. Sắp tới họ còn phải chuẩn bị cho lễ cưới nên chắc chắn sẽ còn bận rộn hơn nữa.
Thế nhưng cậu không thể để lộ cảm xúc đó ra ngoài. Họ đã ra ngoài từ sáng sớm và đi chơi cả ngày rồi, nên về mặt khách quan thì như vậy là đã đủ đầy lắm rồi. Phải về sớm tắm rửa nghỉ ngơi thì mai mới có sức đi làm chứ. Đang mải suy nghĩ vẩn vơ trong lúc dọn dẹp thì bất chợt Do Won gọi tên cậu.
"Trợ lý Han."
"Vâng, thưa Trưởng phòng."
"Vẫn còn một nơi cuối cùng anh muốn cùng em ghé thăm."
Đôi mắt Yoo Young bừng sáng. Cảm giác như anh vừa đọc thấu tâm tư luyến tiếc chẳng muốn về của cậu vậy.
"Vâng ạ! Em muốn đi."
"Cứ như trẻ con vậy."
Do Won bật cười, âu yếm vuốt tóc cậu rồi đưa Yoo Young lên xe. Rời khỏi khu cắm trại, chiếc xe lại tiếp tục chạy một quãng đường dài. Dù không biết đích đến là đâu nhưng Yoo Young quyết định sẽ không hỏi. Với tâm trạng hiện tại, chỉ cần được vào một quán cà phê bất kỳ và cùng anh uống một tách trà thôi cũng đã là quá đủ rồi.
Chiếc xe nhanh chóng rẽ vào một con đường núi tối tăm và rộng lớn. Sau một hồi chạy trên mặt đường gồ ghề chưa được trải nhựa, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại ở một cánh đồng bằng phẳng.
Tiếng động cơ tắt lịm. Ánh mắt tĩnh lặng của Do Won hướng về phía bên cạnh.
"Đến nơi rồi. Trợ lý Han."
"……."
"Em có nhận ra đây là đâu không?"
Trái tim cậu như trẫm xuống một nhịp. Ngay cả trước khi bước xuống xe, Yoo Young đã nhận ra ngay đây là nơi nào.
Cậu buộc phải nhận ra, bởi đây chính là địa điểm được ghi lại trong bức ảnh mà cậu đã lồng khung kính, ngày ngày trân trọng lau chùi và đặt ngay ngắn trên bàn làm việc ở văn phòng.
Đêm trên cánh đồng tuyết trải dài vô tận trong sự tĩnh lặng đẹp đến mức khiến người ta vô thức phải nín thở. Những hạt tuyết trắng muốt dưới ánh trăng hấp thụ trọn vẹn những tinh túy của ánh sáng, tỏa ra hào quang rực rỡ chẳng hề chịu thua trước bóng tối mịt mùng của màn đêm.
Và, hiện ra trước mắt Yoo Young là một cái cây cô độc nhưng đầy vẻ mỹ lệ.
"…Trưởng phòng."
Giọng nói ngẩn ngơ tự động thốt ra.
"…Nơi, nơi này… làm sao anh…."
Sau khi tập ảnh của Won được phát hành, bức ảnh này vốn là bưu thiếp tặng kèm đã nhận được vô số câu hỏi thắc mắc xem đây là địa điểm nào. Bởi lẽ khung cảnh cánh đồng tuyết bao la hòa quyện cùng duy nhất một cái cây đứng sừng sững trông hài hòa và tuyệt mỹ đến mức bất kỳ ai yêu thích nhiếp ảnh cũng đều muốn ghé thăm một lần.
Thực tế, mỗi khi tập ảnh mới của Won ra mắt, các câu hỏi về địa điểm luôn được đăng tải, và mọi người thường tìm ra câu trả lời thông qua các diễn đàn hay cộng đồng nhiếp ảnh. Thế nhưng riêng nơi này, ý kiến vẫn luôn trái chiều và chưa một ai đưa ra được đáp án chính xác. Yoo Young – người cũng từng khao khát được đến đây một lần – cũng đã phải nản lòng vì không thể tìm thấy dấu vết.
Do Won với nụ cười nhạt nơi khóe mắt, khẽ hỏi.
"Em có thích không?"
"Không, Trưởng phòng à…."
Yoo Young với gương mặt thẫn thờ như bị bỏ bùa mê mới khó khăn mở lời.
"Đây chính là… địa điểm đó mà. Làm sao anh có thể…."
Nói đến đó, Yoo Young khựng lại và nhìn quanh. Với một cánh đồng tuyết tuyệt đẹp thế này, lẽ ra nó phải nổi tiếng khắp nơi rồi mới đúng. Đặc biệt là vào một ngày trời trong như hôm nay, bình thường sẽ phải có khách du lịch đến ngắm sao rải rác khắp nơi. Vậy mà tại nơi đẹp đến mức muốn phát khóc này, chỉ có duy nhất hai người họ.
"Sao lại chỉ có chúng ta thôi ạ? Đây là nơi bí mật chỉ mình Trưởng phòng biết… kiểu như vậy sao? Nhưng làm sao anh lại biết nơi này mà đến cơ chứ…."
"Là vì đây là đất tư nhân của anh."
Do Won mỉm cười trả lời một cách nhẹ nhàng. Đôi mắt Yoo Young lại càng mở to hơn. Bản thân Yoo Young cũng sở hữu một ngọn núi nhỏ được tặng dưới tên mình nên việc đây là đất tư nhân không khiến cậu quá kinh ngạc, vấn đề là sự thật rằng nhiếp ảnh gia Won đã chụp ảnh tại nơi thuộc quyền sở hữu của Do Won.
"…Dạ?! Vậy thì tác giả Won làm sao lại chụp ở đây được ạ…?"
Nghe nói người quen của Do Won rất thân với tác giả, lẽ nào họ đã đặc biệt nhờ vả sao. Đang chớp mắt suy nghĩ như vậy, Do Won nhìn Yoo Young rồi khẽ hạ mắt xuống.
"Ừm."
Ngay sau đó, Do Won ném một cái nhìn rõ ràng về phía Yoo Young.
"Có vẻ như câu trả lời cho câu hỏi đó, anh có thể đáp lại theo một cách khác."
"…Dạ?"
"Trợ lý Han. Em ra đằng kia đứng thử xem?"
Ngón tay Do Won đang chỉ về phía cái cây. Duy nhất một cái cây đứng sừng sững trước mắt. Yoo Young nghe lời đề nghị của Do Won với gương mặt ngơ ngác, nhưng rồi cũng nhanh chóng di chuyển theo lời anh.
Mỗi khi cất bước tiến về phía cái cây, tiếng tuyết lạo xạo dưới chân lại vang vọng bên tai. Âm thanh duy nhất giữa sự tĩnh lặng tuyệt đối cực đại hóa thính giác, len lỏi vào sâu trong tai và định hình thành một ký ức sẽ còn lưu lại mãi mãi.
Yoo Young đứng cạnh cái cây, giờ đây cách Do Won khoảng 5 mét. Trong trạng thái đó, Do Won mở chiếc túi đặt bên cạnh mình ra. Và thứ anh lấy ra chính là chiếc máy ảnh mà Yoo Young đã tặng.