Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 135

Trước Tiếp

Bất chợt, Yoo Young nhớ lại ngày đầu tiên gặp gỡ Do Won. Đó là một mối nhân duyên bắt đầu từ cuộc tranh cãi vì một chiếc q**n l*t. Đi đến đâu cũng thấy Do Won đứng đó với gương mặt nhăn nhó, lảng vảng chỗ nào cũng nghe thấy cái giọng nói đáng ghét ấy. Cậu từng nghĩ rằng cái ác duyên này sao mà kéo dài dai dẳng đến nực cười. Chưa dừng lại ở đó, khi phải đối mặt với anh trong tư cách là Trưởng phòng mới nhậm chức, cậu đã thấy tương lai mờ mịt đến mức chỉ muốn nhảy quẫn ra ngoài cửa sổ văn phòng cho xong.

Thế nhưng, khi thời gian ở bên Do Won dần tích tụ, những hiểu lầm về anh đã được tháo gỡ, và cậu bắt đầu nhìn thấy những khía cạnh mà mình chưa từng biết. Do Won là một người dịu dàng và đầy tinh tế. Vì vô tình có cùng mục đích, trong quá trình chung sống gắn kết sâu sắc hơn, Yoo Young đã mang hình bóng anh đặt vào trong tim.

Cậu từng nghĩ rằng chỉ có cuộc sống độc hành mới là thoải mái và tốt đẹp nhất. Rằng chẳng việc gì phải cam chịu sự bất tiện khi ở cùng một ai đó. Thế nhưng, cuộc sống bên cạnh Do Won lại bình yên đến lạ lùng. Dù đang sống chung với người khác nhưng cậu vẫn thấy đủ đầy niềm vui và ngập tràn hạnh phúc.

Anh là người đầu tiên dạy cho cậu biết thế nào là tình yêu. Đến khi bừng tỉnh, cậu nhận ra mình chẳng còn cách nào để đẩy Do Won ra xa, bởi anh đã chậm rãi tiến tới và thấm sâu vào lòng cậu như làn nước mát lành tự bao giờ.

Và, cậu đã vui sướng biết nhường nào khi biết rằng người ấy cũng dành cho mình thứ tình cảm tương tự. Cảm giác ấy cứ như thể cậu đang nắm giữ cả thế giới trong tay vậy.

Sáng sớm khi cùng nhau thức dậy, gương mặt Do Won hiện ra trước mắt, và cậu lại chìm vào giấc ngủ cùng những cái v**t v* âu yếm của anh. Hai người cùng đối mặt dùng bữa, và khi công việc mệt mỏi kết thúc, họ lại cùng nhau vừa ríu rít trò chuyện vừa trở về nhà. Chính những ngày thường nhật ấy đã là một phép màu.

Tựa như nhành hoa băng nở rộ trong giá rét, mối quan hệ mới của cậu và Do Won bắt đầu cùng lời tỏ tình giữa cơn tuyết rơi trắng xóa, chỉ cần ngắm nhìn thôi cũng thấy đẹp đẽ vô ngần. Nó quý giá đến mức cậu chỉ dám chạm khẽ vào vì sợ làm vỡ tan. Dù trải qua bao thăng trầm, nhưng suốt chặng đường đi đến tận đây, hai người vẫn luôn nắm chặt tay nhau. Chưa một khoảnh khắc nào họ buông lơi bàn tay ấy.

"Trợ lý Han."

"Vâng, thưa Trưởng phòng."

Do Won nhẹ nhàng cho xe khởi hành, vươn tay nắm lấy tay Yoo Young. Một cách tự nhiên, Yoo Young đan những ngón tay mình vào kẽ tay dài của anh, dựa người thoải mái ra sau ghế, chỉ khẽ xoay đầu nhìn Do Won.

"Ngày mai có một nơi anh rất muốn cùng Trợ lý Han ghé thăm, em đi cùng anh chứ?"

"Nơi anh muốn đi… ạ?"

"Anh biết một nơi rất tuyệt. Đến đó anh cũng có chuyện muốn nói nữa."

Yoo Young mở to mắt kinh ngạc. Anh đang nói đến đâu nhỉ? Bây giờ là tối thứ Bảy, và từ thứ Hai họ đã phải đi làm lại rồi. Vậy thì chỉ còn duy nhất ngày mai thôi.

Thế nhưng Yoo Young gật đầu không chút do dự. Đi đâu cũng được. Bây giờ khi mọi chuyện hệ trọng đã được giải quyết xong xuôi, chỉ cần ở bên Do Won thì nơi nào cũng là chốn thiên đường.

Hơn nữa, anh còn bảo đó là một nơi rất tuyệt. Do Won vốn là người có gu thẩm mỹ tinh tế và rất hợp với cậu. Lòng cậu không khỏi dâng lên niềm mong đợi. Cậu cũng tò mò về những lời mà anh muốn nói với mình ở nơi đó nữa.

"Vâng, đi đâu cũng được ạ."

"Vậy thì hôm nay chúng ta về nhà ngủ sớm thôi."

Một nụ hôn nhẹ nhàng như bông tuyết đậu xuống trán Yoo Young.

"Vì sáng mai chúng ta sẽ phải di chuyển từ sớm đấy."

❖ ❖ ❖

Vào lúc rạng đông khi bóng tối vẫn còn bao trùm vạn vật, Yoo Young thức giấc bởi tiếng động khẽ khàng của Do Won đang di chuyển bên cạnh. Dù Do Won có vuốt tóc bảo cậu mệt thì hãy ngủ thêm chút nữa, nhưng trái tim đang thổn thức đã xua tan sạch sẽ mọi sự mỏi mệt.

"Chúng ta đi du lịch sao anh? Đi về trong ngày ạ?"

Yoo Young vừa hỏi bằng tông giọng hớn hở vừa dính chặt lấy bên cạnh Do Won để đánh răng.

"À thì, cũng có thể coi là vậy. Dù là trong nước nhưng quãng đường cũng hơi xa."

"Thích quá. Đây là chuyến du lịch đầu tiên của em với Trưởng phòng mà!"

Nhìn Yoo Young nói năng với bộ dạng như sắp nhảy cẫng lên, Do Won khẽ cười vì thấy cậu quá đỗi đáng yêu. Sau khi dùng bữa sáng đơn giản với trứng và bánh mì nướng, hai người chuẩn bị xong xuôi, chỉ mang theo một chiếc ba lô mà Do Won đã chuẩn bị sẵn rồi xuống hầm gửi xe. Yoo Young cứ ngỡ họ sẽ đi chiếc xe thường ngày, nhưng cậu đã phải mở to mắt khi thấy Do Won khởi động một chiếc xe hoàn toàn xa lạ.

"Ơ? Đây là xe của Trưởng phòng ạ?"

"Anh đã nhờ người ta mang tới để hôm nay chúng mình đi cho tiện."

Đó là một chiếc SUV chuyên dụng để cắm trại, đã được cải tạo để có thể ngủ lại trên xe. 'Vậy là mình đi cắm trại sao?' Đôi mắt Yoo Young lấp lánh khi bước lên xe. Có lẽ vì được ngồi trên một chiếc xe khác lạ nên sự háo hức càng tăng thêm gấp bội.

Điểm đến là một trang trại nổi tiếng với những cánh đồng tuyết ở Gangwon-do. Trước khi chính thức khởi hành, mỗi người cầm trên tay một ly cà phê mua từ cửa hàng mua trực tiếp trên xe, hai người không ngừng trò chuyện cùng những cảnh vật vút qua cửa sổ. Chủ đề chính vẫn là về lễ cưới sắp tới của họ.

"Thật ra anh không phải là người quá coi trọng hình thức lễ nghi. Còn Trợ lý Han thì sao?"

"Em cũng vậy ạ. Lễ cưới thì suy cho cùng cũng là để cho người khác xem thôi… Nếu bố mẹ đồng ý, em muốn chỉ mời những người thân thiết nhất đến dự. Với tình cảnh của chúng ta, mời người trong công ty cũng khó mà, vì như thế sẽ phải công khai toàn bộ mối quan hệ của hai đứa."

"Anh cũng nghĩ y hệt như em vậy."

Chia sẻ những chuyện như thế, hai người thường xuyên bật cười. Quãng đường có hơi xa nhưng suốt dọc đường đi họ chẳng thấy buồn chán chút nào. Đã lâu lắm rồi họ mới có thời gian trọn vẹn dành cho nhau, không chút lo âu, không có bất kỳ nhiệm vụ nào cần giải quyết.

Yoo Young trút hết bầu tâm sự với tâm trạng hoàn toàn thoải mái, thỉnh thoảng lại bật cười nắc nẻ, hoặc bật nhạc với âm lượng vừa phải để Do Won không thấy mệt mỏi. Dù thời gian ngồi xe không ngắn nhưng cậu chẳng cảm thấy buồn tẻ hay khó chịu chút nào.

Khi còn cách điểm đến khoảng 20 phút, chiếc xe bắt đầu giảm tốc độ. Vì xuất phát từ rất sớm nên họ đã vào đến Gangwon-do trước khi đến giờ ăn trưa chính thức. Do Won tấp xe vào một nhà hàng lớn và sang trọng rồi đề nghị.

"Ăn trưa xong rồi đi tiếp nhé."

"Vâng, hay quá ạ."

Nơi họ dừng chân là một nhà hàng chuyên thịt bò Hanwoo. Vì mới mở cửa nên bãi đỗ xe vẫn còn vắng vẻ. Yoo Young bước xuống xe, vươn vai một cái thật dài.

"Hôm nay anh tự ý lên lịch trình hết rồi. Hy vọng Trợ lý Han sẽ thích."

"Gì cũng được ạ. Em cảm thấy dù hôm nay Trưởng phòng có bảo vào căng tin công ty ăn cơm em cũng thấy vui nữa."

"Thật sao?"

"À thì, em nói quá lên thế thôi."

Vào trong nhà hàng, hai người được dẫn đến chỗ ngồi có tầm nhìn rất đẹp. Ngay sau đó, những miếng thịt bắt đầu chín trên vỉ với tiếng xèo xèo vui tai. Thưởng thức miếng thịt bò Hanwoo tan chảy trong miệng, Yoo Young liên tục mở to mắt và giơ ngón tay cái tán thưởng. Nhìn Yoo Young như vậy, Do Won khẽ cười yêu chiều, anh khéo léo nướng thịt không ngơi tay rồi gắp đầy vào bát của cậu.

Sau khi dùng bữa xong, thấy bên cạnh có cửa hàng bánh khoai tây nổi tiếng, họ đã mua một bộ quà tặng. Yoo Young cười bảo ngày mai mang đến văn phòng chắc mọi người sẽ thích lắm. Khi Do Won bảo vẫn còn nhiều thời gian nên hãy ghé quán cà phê làm thêm ly nữa, Yoo Young chợt thắc mắc mở to mắt.

"Nhưng cứ thong thả thế này có ổn không ạ? Anh bảo là phải di chuyển từ sáng sớm cơ mà."

"Thì tại anh muốn được chơi với Trợ lý Han thật lâu mà."

'Gì chứ. Làm mình cứ tưởng chuyện gì.' Dù bật cười vì thấy hơi nực cười, nhưng lòng cậu vẫn thấy ngọt ngào. Bởi từ trước đến nay, chưa có ngày nào cậu được cùng anh ra ngoài và lấp đầy một ngày trọn vẹn chỉ bằng hình bóng của Do Won như thế này. Khoảnh khắc này tuyệt vời đến mức cậu nảy sinh cả ý nghĩ trẻ con rằng mong sao ngày hôm nay cứ kéo dài mãi mãi.

Sau khi uống cà phê, nghe Do Won bảo đã cất công đến đây thì hãy ghé thăm trang trại cừu, thế là họ đi. Vừa cho cừu ăn, Yoo Young vừa cười rạng rỡ.

"Lần này Trưởng phòng cho ăn đi. Em chụp ảnh cho anh."

Nghe yêu cầu của Yoo Young, Do Won lẳng lặng nhận lấy cỏ khô. Nhìn dáng vẻ Do Won đang đưa cỏ cho những chú cừu đang ngấp nghé cái miệng qua hàng rào, Yoo Young mải ngắm nhìn đến quên cả chụp ảnh. Dưới bầu trời xanh ngắt, một Do Won mặc đồ thường ngày thoải mái, nở nụ cười dịu dàng cho những con vật lông xù ăn.

'…Hạnh phúc thật đấy.'

Cảm thán ấy tự nhiên thốt ra trong lòng. Cậu vẫn không thể tin nổi vào thực tại như trong mơ này. Việc được cùng Do Won trải qua những giây phút hạnh phúc không chút âu lo. Và việc người đàn ông xinh đẹp quá đỗi hợp với bầu trời xanh này lại chính là người bạn đời sẽ cùng cậu đi suốt kiếp người.

Bất giác, cậu nhớ lại những lời khẳng định bằng giọng trầm mặc của Do Won trước bố mẹ mình tại nhà chính hôm qua. Lời hứa sẽ khiến cậu hạnh phúc trọn đời, sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc bên cạnh cậu. Đêm qua dù đã nằm bên cạnh Do Won nhưng cậu vẫn thao thức nhấm nháp những lời nói ấy với trái tim thổn thức, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy quá đỗi tuyệt vời.

Cho cừu ăn một lúc lâu, rồi đi dạo quanh trang trại rộng lớn phủ đầy tuyết trắng, mặt trời bắt đầu ngả bóng. Dù thời gian chưa phải là quá muộn nhưng vì là mùa đông ngày ngắn nên trời nhanh chóng trở lạnh. Do Won quàng lại chiếc khăn cổ cho Yoo Young chặt hơn rồi hỏi.

"Em có lạnh không?"

"Em không sao ạ."

"Nhưng ở chỗ lạnh lâu quá anh sợ em bị cảm mất. Lên xe thôi nào."

"Chúng mình… lẽ nào đã về nhà rồi sao ạ?"

Yoo Young xị mặt, giọng nói lộ rõ vẻ nuối tiếc và luyến tiếc khôn nguôi. Nhìn gương mặt để lộ cảm xúc một cách quá đỗi thành thật của Yoo Young, khuôn miệng cương nghị của Do Won dãn ra thành một nụ cười rạng rỡ.

"Đâu có chuyện đó. Vẫn còn việc phải làm mà. Chúng mình sẽ về muộn thật muộn."

"Oa! Thích quá ạ."

Dù mai phải đi làm nhưng mặc kệ chứ? Bây giờ hạnh phúc thế này cơ mà… Nghĩ vậy, Yoo Young vui sướng như muốn nhảy cẫng lên. Do Won vuốt tóc Yoo Young – người đang cười đến lún cả lúm đồng tiền – rồi ân cần nói.

"Vậy thì mau lên xe thôi. Cảm lạnh bây giờ."

Trước Tiếp