Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Này, Yoo Jin à. Mau lại đây xem cái này đi. Kiểu tóc này ổn hơn, hay kiểu này ổn hơn hả con?"
"Trời ạ, nãy giờ mẹ làm gì mà giờ mới bắt đầu chọn tóc thế? Chẳng phải mẹ cứ dính lấy chuyên gia Park suốt sao."
"Thì là vậy, nhưng mẹ vẫn muốn cho con xem cái cuối cùng mà."
Vừa cằn nhằn nhưng vẫn cùng mẹ xem mẫu để chọn kiểu tóc là chị cả, bên cạnh là chị hai cũng đang góp vui, còn mẹ thì đang cười hạnh phúc giữa vòng vây của hai cô con gái. Đã bao lâu rồi cả gia đình mới tụ họp đông đủ và huyên náo tại nhà chính như thế này nhỉ. Đó là một khung cảnh mà cậu đã rất lâu rồi mới được nhìn thấy.
"Này, hay là cái này nhỉ? Hầy… không được. Cái này cảm giác hơi lỗi mốt rồi."
"Trong mắt con thì kiểu búi nào chẳng giống nhau. Vậy lấy cái này đi mẹ."
"Ai nhìn vào chắc tưởng là đám cưới của mẹ chứ không phải của Yoo Young mất."
Lời nói đó lại làm rộ lên những tràng cười giòn giã. Ngắm nhìn các chị và mẹ đang ríu rít trò chuyện, Yoo Young vừa cắn miếng táo giòn rụm vừa mỉm cười mãn nguyện. Đúng như lời chị hai nói, người thực sự sẽ tổ chức hôn lễ vào ngày mai là cậu, nhưng lạ thay cậu lại cảm thấy mơ màng như đang trong một giấc chiêm bao, chẳng có chút cảm giác thực tại nào.
Kể từ sau khi nhận lời cầu hôn, thời gian trôi qua vùn vụt khiến cậu chẳng kịp định thần. Thế nhưng nhìn bề ngoài, cuộc sống thường nhật của Yoo Young cũng chẳng có gì thay đổi lớn. Không có những lời chúc mừng ồn ào đầy ngạc nhiên từ đồng nghiệp trong công ty. Đó là bởi cậu và Do Won đã quyết định tiếp tục giữ bí mật về mối quan hệ của cả hai.
Theo đó, hôn lễ cũng không được tổ chức rình rang với sự tham gia của đông đảo khách khứa, mà chỉ gói gọn trong một nhóm nhỏ gồm những người thân và họ hàng thực sự thân thiết. Mẹ của Yoo Young, người vốn kỳ vọng vào một đám cưới hoành tráng, đã có chút không hài lòng, nhưng cậu đã kiên nhẫn thuyết phục bà.
Đối với Yoo Young, cậu vô cùng mong đợi chương thứ hai của cuộc đời bên cạnh Do Won, nhưng đồng thời, cuộc sống đời thường mà cậu đã trải qua cho đến tận bây giờ cũng quý giá không kém. Cậu không muốn đánh mất những hỉ nộ ái ố nhỏ bé khi đi làm, hay những khoảnh khắc được ở bên Do Won với tư cách là Trưởng phòng và Trợ lý.
Nếu bây giờ tổ chức một đám cưới lớn mời tất cả người quen, chắc chắn sẽ phải thông báo tin này cho mọi người trong công ty. Khi đó, không chỉ mối quan hệ với Do Won mà cả sự thật cậu là con trai chủ tịch công ty cũng sẽ bị bại lộ. Gia thế của Do Won cũng vậy.
Làm như thế, tự nhiên sẽ tạo ra khoảng cách với các thành viên trong nhóm hiện tại. Hơn nữa, việc làm chung một đội với Do Won cũng sẽ trở nên gượng gạo. Tất nhiên, nếu tận dụng danh nghĩa con trai chủ tịch thì việc làm cùng đội với anh chẳng có gì khó khăn, nhưng cậu không muốn làm đến mức đó.
Yoo Young muốn duy trì cuộc sống như hiện tại. Do Won cũng vui vẻ đồng ý với ý kiến đó của cậu. Vậy là, dù thấy có lỗi với những đồng nghiệp thân thiết, nhưng cả hai đã thỏa thuận sẽ giữ kín chuyện này lâu nhất có thể.
Trước lời giãi bày rằng muốn tiếp tục sống như hiện giờ và mong nhận được sự thấu hiểu, bố mẹ hai bên đều gật đầu đồng ý một cách sảng khoái đến bất ngờ. Bố mẹ hai nhà cũng đồng tình rằng đây không phải là một cuộc hôn nhân chính trị, cũng chẳng phải là đám cưới để phô trương cho ai xem. Do đó, những người quen biết thuần túy vì công việc hay giao tế xã hội sẽ được bố mẹ sắp xếp gặp gỡ riêng sau, còn bản thân hôn lễ sẽ chỉ dành riêng cho Do Won và Yoo Young.
Tất nhiên, mẹ của Yoo Young lúc đầu có chút tiếc nuối, nhưng suy cho cùng tất cả đều là vì hạnh phúc của cậu nên nỗi niềm ấy cũng chẳng kéo dài lâu. Cuối cùng bà chỉ cười hiền hậu và bảo: "Phải rồi, hạnh phúc của út nhà ta là quan trọng nhất mà."
Sau khi định hướng được lễ cưới, mọi việc sau đó diễn ra rất trôi chảy. Họ chọn một sảnh cưới riêng tư chuyên dành cho giới nghệ sĩ và người nổi tiếng, với sức chứa khoảng 50-60 người. Buổi lễ sẽ được tiến hành một cách thoải mái và thong thả cùng với bữa tiệc.
Đến đây thôi cũng đã thấy như vừa vượt qua một ngọn núi lớn, nhưng vấn đề là những ngọn núi cần vượt qua không chỉ có một. Yoo Young nhìn hàng loạt cửa sổ trình duyệt đang mở trên màn hình máy tính với gương mặt đầy vẻ hãi hùng.
'Trưởng phòng…. Cái này bao giờ mới xong ạ…? Em thấy nó còn khó hơn cả viết đề án ấy….'
'Đừng quá áp lực. Nếu mệt thì cứ giao hết cho anh cũng được.'
'Nhưng mà… đây là đám cưới của hai đứa mình, em cũng muốn được cùng anh chuẩn bị….'
Chọn sảnh cưới mới chỉ là bắt đầu. Trong quá trình chuẩn bị hôn lễ, có vô số lựa chọn chi tiết đang chờ đợi quyết định của hai người. Từ những việc nhỏ nhặt như hoa trang trí, thực đơn bữa tiệc, cho đến việc chọn tuxedo và địa điểm hưởng tuần trăng mật.
Dù Do Won bảo Yoo Young đừng quá căng thẳng, cứ giao hết cho anh hoặc nhờ chuyên gia tư vấn, nhưng lần này chính Yoo Young lại muốn tham gia tích cực. Đây là đám cưới duy nhất trong đời, cậu không muốn phó mặc cho tay người khác hay chỉ dựa dẫm vào mình Do Won.
Công việc dường như không có điểm dừng. Đôi khi cũng thấy kiệt sức, nhưng nhờ có Do Won ở bên nên vị ngọt ngào vẫn lấn át hoàn toàn nỗi mệt mỏi. Chỉ cần nghĩ rằng mọi thứ đều là vì những khoảnh khắc quan trọng và hạnh phúc sắp chia sẻ cùng anh, sức lực trong cậu lại tự nhiên trỗi dậy.
Cứ thế, những ngày hạnh phúc như mơ trôi qua, và cuối cùng ngày trước lễ cưới cũng đã đến. Cậu cứ ngỡ hai người sẽ cùng tâm sự rồi đi ngủ, nhưng không ngờ ngay sau khi tan làm, Do Won đã bảo cậu về nhà chính.
'Dù sao cũng là đêm trước khi kết hôn, em hãy về tạo thật nhiều kỷ niệm với gia đình đi.'
'Vậy còn Trưởng phòng thì sao ạ.'
Vì biết mối quan hệ giữa anh và phu nhân Lee vẫn còn gượng gạo ngay cả khi đang chuẩn bị đám cưới, nên lúc đầu Yoo Young đã từ chối đề nghị của anh. Cậu không bận tâm vì nhà mình vốn dĩ rất hòa thuận và náo nhiệt, nhưng cậu không muốn đẩy Do Won vào ngôi nhà chính đầy ngột ngạt kia.
Cũng may là hiện tại phu nhân Lee đã không còn có thể công khai bày tỏ sự thù địch với Do Won nữa. Những lời lẽ xúc phạm mà bà từng dành cho anh đã bị cha anh phát hiện, thêm vào đó, sau khi cắt đứt quan hệ với gia đình Sun Hyung – vốn là chỗ dựa vững chắc bấy lâu – thì nhuệ khí của bà đã giảm đi đáng kể.
Thế nhưng chắc chắn vẫn sẽ khó xử thôi. Trái với sự lo lắng của Yoo Young, Do Won lại nói một cách bình thản.
'Đừng lo. Anh cũng chỉ về nhà trò chuyện với cha, uống chút rượu nhẹ rồi thôi mà.'
Nghe anh nói vậy, cậu không thể bướng bỉnh thêm được nữa. Cuối cùng Yoo Young cũng gật đầu, cậu nắm lấy tay Do Won – người đã lái xe đưa cậu về tận cửa nhà chính – đầy luyến lưu, cứ nắm rồi lại buông, hôn nhẹ ba lần, rồi ôm chặt đến năm lần mới chịu để anh đi.
Nghe tin Yoo Young về, các chị của cậu gác lại mọi việc để chạy tới. Nhờ chị hai đã chuẩn bị sẵn những bộ pijama lòe loẹt, trẻ con để tổ chức tiệc ngủ như hồi bé, cả ba chị em cùng mặc quần ngủ giống hệt nhau rồi cười hì hì. Mẹ và cha liên tục chụp ảnh ba anh em, luôn miệng bảo không biết đã bao lâu rồi mới lại thấy khung cảnh đáng yêu này.
Sau khi dùng bữa tối thịnh soạn, cả gia đình Yoo Young quây quần trò chuyện ở phòng khách cho đến tận đêm khuya. Phải đến gần mười hai giờ, Yoo Young mới chào tạm biệt gia đình để trở về nằm trên chiếc giường trong căn phòng cũ của mình.
Phịch, ngay khi vừa ngã lưng xuống giường, gương mặt của một người duy nhất bỗng hiện lên trong tâm trí đầy khát khao.
'…Nhớ Trưởng phòng quá.'
Dù mới chỉ chung sống được vài tháng nhưng đó là người cậu đã ở cạnh suốt thời gian qua, và cũng là người cậu sẽ gặp lại chỉ sau vài giờ nữa. Thậm chí còn là người sẽ bên cậu suốt quãng đời còn lại. Vậy mà mới chỉ xa nhau ngần ấy thời gian đã thấy nhớ nhung đến thế này. Yoo Young khẽ cười thầm vì thấy bản thân thật chẳng ra sao.
Cảm giác như không tài nào chợp mắt nổi. Nhưng cậu vẫn phải ngủ. Ngày mai hai người sẽ tự chuẩn bị tóc tai và trang điểm tại nhà riêng rồi gặp nhau ngay tại sảnh cưới, cậu không muốn mình xuất hiện với gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ.
'Những lúc thế này lại có cách thôi.'
Yoo Young sột soạt lấy ra tập ảnh mà cậu luôn mang theo bên mình. Đó là tập ảnh cậu nhận được lúc cầu hôn, đã được Do Won làm riêng thành một cuốn album mini.
Trong lòng ngập tràn niềm vui, cậu lật từng trang, từng trang, nhấm nháp những kỷ niệm đẹp đẽ, rồi chẳng biết từ lúc nào đã chìm vào giấc ngủ trên giường. Một ngày đặc biệt sẽ mãi là ký ức xao xuyến trong đời đang lặng lẽ tiến gần đến trước mắt một Yoo Young đang say giấc nồng.
❖ ❖ ❖
"Chuyên gia Park này. Phải làm sao đây? Hình như tôi bị tăng khoảng 300g so với lúc thử áo Hanbok rồi."
"Kìa phu nhân. Chẳng hề lộ ra chút nào đâu ạ. Bà đừng lo."
"Thật sao? Vậy thì tốt quá."
"Mẹ ơi! Mẹ thấy đôi hài thêu hoa của con đâu không? Hôm qua con vừa mang đến mà."
"Mẹ để ở tủ giày đằng kia kìa."
Buổi sáng ngày cưới diễn ra náo nhiệt hơn dự kiến. Cả gia đình tất bật chạy đôn chạy đáo khắp căn nhà rộng lớn. Yoo Young ngắm nhìn khung cảnh đó với một cảm xúc bồi hồi khó tả. Chẳng phải là đi đâu xa, cũng chẳng phải là không thể về nhà nữa, nhưng có lẽ vì cả gia đình lâu lắm mới tụ họp đông đủ như thế này nên lòng cậu thấy rưng rưng lạ kỳ.
Dù vậy, nhờ có chuyên gia Park đến nhà từ sớm nên mọi người trong gia đình đều được làm tóc và trang điểm thoải mái trước khi xuất phát. Mọi người đều cười vang trước câu đùa của chuyên gia Park rằng từ nay anh không còn cơ hội được làm tóc cho Yoo Young mỗi khi cậu đi xem mắt nữa rồi.
"Vậy chúng ta xuất phát thôi ạ."
Cùng với lời chào của tài xế, cả gia đình trong trang phục chỉnh tề bước lên xe. Yoo Young, lúc này đã được trang điểm hoàn hảo thành một tân lang, hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh trái tim đang run rẩy. Lễ cưới là một chuyện, nhưng việc sắp được gặp Do Won càng làm cậu thêm xao xuyến. Gương mặt vẫn nhìn thấy mỗi ngày thì có gì đặc biệt đâu chứ. Dù cố nghĩ như vậy nhưng cậu vẫn không tài nào làm dịu đi nhịp đập rộn ràng nơi lồng ngực.
Sau một hồi chạy, chiếc xe dừng lại ở bãi đỗ của sảnh cưới. Sau khi giao xe cho nhân viên phục vụ tại bãi đỗ rộng rãi và ngăn nắp, ngay khi vừa bước vào tòa nhà, điện thoại của Yoo Young vang lên. Nhìn cái tên [Trưởng phòng Choi Do Won] hiện trên màn hình, Yoo Young không thể giấu nổi nụ cười đang lan tỏa trên gương mặt.
"Vâng, thưa Trưởng phòng."
Trợ lý Han. Em ngủ ngon chứ?
Nghe giọng nói thấm đẫm vẻ dịu dàng của anh, Yoo Young mỉm cười rạng rỡ dù anh không nhìn thấy.
"Vâng. Em ngủ say lắm ạ. Còn Trưởng phòng thì sao?"
Anh thì hồi hộp quá không ngủ nổi.
Yoo Young khẽ cười trước câu nói đùa của anh, đúng lúc cậu xoay đầu về phía có tiếng động ở đằng kia. Thấy một bóng dáng quen thuộc đang bước vào lối vào tòa nhà, Yoo Young mở to mắt.
"Trưởng phòng!"
Niềm vui chưa kịp lan tỏa, Yoo Young bỗng đứng khựng lại tại chỗ. Ánh mắt cậu dán chặt vào Do Won như bị đóng đinh. Trái tim bắt đầu đập mạnh đến mức cậu lo rằng nó sẽ rụng ra mất.
Cậu vẫn luôn nghĩ Do Won là người hoàn hảo. Thế nhưng khoảnh khắc nhìn thấy anh trong bộ tuxedo trắng, mái tóc được chải chuốt tinh tế đang sải bước về phía mình, người đàn ông là người yêu và sẽ trở thành bạn đời của cậu hôm nay đẹp đến mức khiến cậu nín thở.
Do Won mỉm cười dịu dàng tiến lại gần, vòng tay ôm nhẹ qua eo Yoo Young – người đang ngẩn ngơ nhìn mình – một lát rồi buông ra.
"Hỏng rồi. Yoo Young của chúng ta đẹp trai quá đi mất."
Giọng nói thì thầm bên tai vừa thân mật vừa ngọt ngào vô tận.
"Anh chỉ muốn giữ một Trợ lý Han xinh đẹp thế này cho riêng mình thôi. Vậy mà lại phải đưa ra trước mặt bao nhiêu người thế này."
"Thật là… anh đúng là đồ cuồng vợ mà, Trưởng phòng."
Yoo Young ôm lấy trái tim đang đập loạn xạ, khó khăn lắm mới đáp lại được như vậy. Thực ra cảm nhận của cậu về anh cũng y hệt, nhưng vì sợ giọng nói đang run rẩy vì xao xuyến bị bại lộ nên cậu đã không nói ra.
"Mới xa nhau có một ngày thôi mà sao anh thấy nhớ đến thế không biết."
"Em cũng vậy."
Nhìn vào mắt nhau, cả hai lại bật cười khẽ. Kể từ ngày hai người trao nhau trái tim, cứ hễ nhìn thấy Do Won là cậu lại không tự chủ được mà mỉm cười. Chỉ cần chạm mắt hay khẽ chạm đầu ngón tay thôi, lòng cậu cũng bồng bềnh và nụ cười lại nở trên môi.
"Chúng ta bắt đầu chuẩn bị đón khách thôi chứ ạ, Trưởng phòng?"
"Được thôi."
Hai người đứng trước sảnh, bắt tay và chào hỏi từng vị khách. Đây là một buổi lễ đã lược bỏ tất cả những mối quan hệ hình thức, chỉ mời những người thực sự thân thiết và yêu quý. Nhìn những người thân tiến lại gần chúc phúc cho hôn lễ của cả hai với gương mặt rạng rỡ, họ không khỏi thấy vui mừng và biết ơn chân thành.
"Tân lang ạ, xin mời vào trong để chuẩn bị."
"Vâng."
Khi giờ cử hành hôn lễ đã cận kề, theo sự hướng dẫn của nhân viên, Do Won và Yoo Young bước vào bên trong sảnh. Sảnh cưới có sàn và trần bằng kính cường lực trong suốt, có thể nhìn thấu ra khu vườn hai bên ngoài trời, nơi tuyết đang phủ trắng xóa đẹp như khung cảnh trong truyện cổ tích. Thêm vào đó, bên trong sảnh cũng được bày biện rất nhiều hoa tươi đang nở rộ rực rỡ và tỏa hương thơm ngát, tạo nên một bầu không khí tươi tắn như thể họ đang tổ chức lễ cưới ngay giữa một khu vườn bí mật.
Những chiếc bàn tròn đã chật kín người đang nhìn Do Won và Yoo Young với đôi mắt lấp lánh. Đúng lúc đó, bản hòa tấu piano bắt đầu vang lên, và vào giờ đã định, người dẫn chương trình cầm micro lên. Đó chính là chị cả của Yoo Young.
"Xin kính chào quý vị. Tôi là Han Yoo Jin, chị gái của chú rể Han Yoo Young, người sẽ đảm nhận vai trò dẫn chương trình cho lễ cưới ngày hôm nay. Lời đầu tiên, xin chân thành cảm ơn quý khách đã dành thời gian quý báu đến tham dự."
Giọng nói đầy nội lực và trẻ trung vang vọng khắp sảnh. Trước khi chính thức bước ra dưới ánh đèn sân khấu, Yoo Young đứng trong bóng tối nín thở lắng nghe giọng nói của chị gái đang dẫn dắt buổi lễ.
'…Đây không phải là một giấc mơ chứ.'
Yoo Young chậm rãi chớp mắt, thu trọn khung cảnh bên trong sảnh vào tầm mắt. Bất cứ nơi nào cậu nhìn tới đều chỉ thấy những điều khiến trái tim thổn thức.
Bên trong sảnh được trang trí tuyệt đẹp dành riêng cho hai người, những người thân yêu nhất đang nhìn cậu và Do Won với ánh mắt chứa chan tình cảm. Cậu đã thấy mẹ và các chị đang lau nước mắt, và cả gương mặt đang mỉm cười mãn nguyện của cha.
Và, cả Do Won, người đang nắm chặt lấy tay cậu đầy ấm áp.
"Em có run không?"
Lúc đó, Do Won khẽ hỏi bằng giọng nhỏ nhẹ và nheo mắt cười. Yoo Young mỉm cười lắc đầu.
"…Không ạ. Chỉ là… em thấy hạnh phúc quá. Cảm giác như em đã trở thành người hạnh phúc nhất thế gian này rồi."
"Người hạnh phúc nhất thế gian bây giờ là anh mới đúng. Vì anh là người kết hôn với Yoo Young của chúng ta mà."
Trong đôi mắt đang nói đùa của Do Won thấm đẫm sự chân thành ấm áp. Hai người thì thầm trao cho nhau những lời ngọt ngào sến súa, tiếng cười khẽ cứ thế không ngừng tuôn ra. Đúng lúc đó, cùng với giọng nói dõng dạc của người dẫn chương trình, bản nhạc tuyệt đẹp bắt đầu vang vọng khắp sảnh.
"Sau đây, xin mời hai vị tân lang tuyệt vời cùng tiến vào lễ đường. Đề nghị quý vị khách quý cùng nổ một tràng pháo tay thật lớn để chào đón hai người. Chú rể, tiến vào!"
Một bước, hai bước. Hai người cùng cầm chung bó hoa hồng La Perle đã được bó lại làm một, tay nắm chặt tay, bắt đầu sải bước trên con đường hoa trải thảm trắng tinh khôi.
Việc bước đi nhịp nhàng chẳng cần đến sự luyện tập nào cả. Bởi tất cả những khoảng thời gian cùng khóc cùng cười bên nhau từ trước đến nay đều đã là những buổi tập dượt cho cuộc hành trình mà hai người sẽ đi cùng nhau suốt đời.
"Một. Tôi, Choi Do Won, nguyện cả đời này chỉ hướng về Han Yoo Young, yêu thương em bằng trái tim không bao giờ thay đổi."
"Hai. Tôi, Han Yoo Young, nguyện chia sẻ mọi buồn vui cùng Choi Do Won, mãi mãi tin tưởng và trở thành chỗ dựa cho anh…."
Cùng với lời thề nguyện hôn nhân được đọc vang đồng thanh, hai người đã công bố lời cam kết dành cho nhau trước mặt những người thân thiết nhất. Cúi chào đầy cung kính trước những vị khách đang vỗ tay tán thưởng, giờ đây họ đã chính thức thuộc về nhau. Choi Do Won thuộc về Han Yoo Young, và Han Yoo Young thuộc về Choi Do Won.
Những năm tháng Yoo Young từng một mực từ chối và chạy trốn hôn nhân vì không muốn bị phụ thuộc vào ai đó chậm rãi lướt qua tâm trí cậu. Sau chặng đường dài đằng đẵng ấy, Yoo Young đã đến được đây. Thời gian cho đến khi cậu đứng trước bao người để thề nguyện sẽ yêu người đàn ông này suốt đời, tự thân nó đã là niềm hạnh phúc và là báu vật đối với cậu.
Việc có thể thay đổi hoàn toàn giá trị quan và cuộc đời mình đến 180 độ như thế này, tất cả là nhờ vào một người duy nhất mang tên Do Won. Anh yêu một Yoo Young đúng như những gì cậu vốn có, không hề có ý định thay đổi cậu theo ý mình, và anh là người luôn khiến thời gian hai người bên nhau trở nên vui vẻ, dịu dàng và bình yên. Đến mức khiến cậu hạ quyết tâm muốn được sống như thế này suốt đời.
"…Và bây giờ, hai tân lang sẽ thực hiện những bước chân đầu tiên cho khởi đầu mới. Để những khoảnh khắc hạnh phúc luôn tràn đầy trong cuộc đời mà hai người cùng chung bước, đề nghị quý vị cùng đứng dậy và dành những tràng pháo tay cùng tiếng reo hò nồng nhiệt nhất để chúc phúc cho họ."
Sau khi các nghi thức lần lượt kết thúc, cùng với bản nhạc thanh tao, Do Won và Yoo Young bắt đầu nhịp bước bên nhau.
Mỗi bước chân họ đi đều ngập tràn tiếng vỗ tay và những lời chúc phúc. Khi tiến đến cuối thảm đỏ, hướng về phía hai người đang đối mặt nhìn nhau, những chùm pháo hoa rực rỡ tung bay. Do Won nhìn Yoo Young và mỉm cười dịu dàng. Bằng nụ cười đẹp nhất thế gian.
"Anh yêu em. Yoo Young à."
Giọng nói trầm thấp và êm tai vang lên. Dù mọi người có vỗ tay và reo hò lớn đến thế nào, giọng nói của anh vẫn không bị vùi lấp hay tan biến mà thấm trọn vào lồng ngực Yoo Young. Yoo Young cũng đáp lại bằng một giọng nói rạng rỡ với gương mặt mà Do Won thích nhất – gương mặt mà theo lời anh là giống như một chú cún nhỏ.
"Em cũng yêu anh. Trưởng phòng. Chồng của em."
Cùng với màn mưa hoa rực rỡ, đôi môi của hai người chậm rãi chồng lên nhau. Đôi môi gắn kết không để lại một kẽ hở giữa những cánh hoa bay lả tả, rồi cũng dần rời ra, nhưng bàn tay của hai người đang không ngừng nhìn vào gương mặt nhau vẫn chẳng chịu buông lơi. Mãi mãi về sau.
HẾT