Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 128

Trước Tiếp

Hơn mười một giờ đêm, Do Won đẩy ghế lùi lại khỏi bàn làm việc, đưa tay ôm lấy mặt. Anh dùng lòng bàn tay ấm nóng ấn nhẹ lên hốc mắt đang mỏi nhừ, khẽ trút một tiếng thở dài.

'Mình muốn về nhà thật nhanh.'

Nhấm nháp câu nói vừa trỗi dậy mãnh liệt trong lòng, Do Won bật cười khẩy. Liệu trước đây anh đã từng có cảm giác này chưa nhỉ? Theo ký ức của Do Won thì là chưa từng.

'Anh phải về nhanh đấy nhé. Em thực sự.... Oáp.... Em muốn ở lại với anh lắm, nhưng vì Trưởng phòng cứ nhất quyết bảo em về nên em mới về đấy.'

Dĩ nhiên Do Won cũng muốn giữ Yoo Young bên cạnh làm việc như ngày hôm qua, nhưng nhìn gương mặt vừa nói lời hờn dỗi vừa ngáp ngắn ngáp dài với đôi mắt đỏ hoe vì buồn ngủ, anh không nỡ lòng nào. Dạo gần đây cậu liên tục tăng ca, lại còn bị anh 'hành hạ' suốt đêm ở nhà, nên đây là kết quả tất yếu.

'Nghỉ ngơi ở nhà đi, anh sẽ về ngay thôi.'

'Thật nhé? Anh không được về sau nửa đêm đâu. Gương mặt đẹp trai này mà bị tàn phá thì uổng lắm.'

Sau khi thốt ra những lời đáng yêu như thế, Yoo Young đã ngoái đầu nhìn lại không biết bao nhiêu lần rồi mới rời khỏi văn phòng. Do Won lần lượt cho các thành viên trong nhóm về lúc 9 giờ, rồi tiễn Trưởng khoa Yoo và Phó phòng Kim về lúc 10 giờ, một mình anh tiếp tục ở lại tăng ca.

Nếu là trước đây, việc làm quá nửa đêm là chuyện thường tình, nhưng vì đã có lời hứa với Yoo Young nên anh phải đứng dậy vào lúc này. Anh vội vã khoác áo và thu xếp túi xách. Vì lúc nãy đã đưa chìa khóa xe cho Yoo Young mang về nên anh định sẽ bắt taxi.

[Bây giờ anh xuất phát đây.]

[Oa! Tuyệt quá. Anh mau về nhé.]

Tin nhắn phản hồi đến ngay lập tức sau dòng tin ngắn gọn của anh. Về đến nhà, chắc chắn cậu sẽ chào đón anh bằng gương mặt giống như một chú cún con đáng yêu cho mà xem. Một nụ cười khẽ lan tỏa nơi khóe môi anh.

Vừa thu dọn xong đồ đạc định bước ra khỏi văn phòng thì điện thoại đột ngột đổ chuông. Kiểm tra màn hình, đó là một số lạ. Việc có số lạ gọi đến vào giờ này khiến anh cảm thấy có chút bất an, nhưng không biết là ai nên anh vẫn nhấc máy.

"Vâng, tôi nghe đây."

Do Won à.

Ngay khi nghe thấy giọng nói điềm tĩnh ấy, dù là số lạ nhưng Do Won vẫn nhận ra ngay người gọi là ai. Gương mặt vốn đang thư giãn bỗng chốc đanh lại.

"…Lee Sun Hyung. Tôi nhớ mình đã bảo cô đừng liên lạc nữa rồi mà."

Xin lỗi cậu. Do Won à.

Do Won lạnh lùng đáp lại và định ngắt máy ngay lập tức, nhưng lời xin lỗi đột ngột của Sun Hyung khiến anh khựng lại trong giây lát.

…Là tôi sai rồi.

Giọng nói ấy tràn đầy vẻ khẩn thiết. Nghe giọng điệu như sắp khóc, Do Won nhận ra ngay rằng trong hơi thở của Sun Hyung không hề có chút men rượu nào. Những năm tháng họ bên nhau quá dài nên anh không thể không biết điều đó.

Nếu là gọi điện trong cơn say thì chẳng đáng để bận tâm, nhưng với một người đang tỉnh táo khóc lóc xin lỗi thì anh không thể cứ thế cúp máy ngay được. Do Won không đáp lời, chỉ thở dài một hơi dài rồi bước ra khỏi thang máy. Trong lúc đó, giọng của Sun Hyung vẫn tiếp tục vang lên qua điện thoại.

Do Won à. Tôi mong cậu cho tôi một cơ hội để xin lỗi. Thế nên chỉ một lần thôi… cậu xuống đây nói chuyện với tôi được không.

"…Cái gì?"

Tôi đang ở trước cửa công ty cậu.

Bước chân anh khựng lại. Đúng lúc anh vừa ra khỏi cửa chính tòa nhà vì không có xe. Đúng như lời Sun Hyung nói, một dáng hình quen thuộc đang đứng chờ trước cửa tòa nhà.

Thấy Do Won, Sun Hyung cúp máy rồi tiến lại gần. Gương mặt cậu ta trông thật tồi tệ. Đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu cho thấy cậu ta đã trăn trở rất nhiều, nhưng đồng thời cậu ta vẫn tiếp tục nói bằng một thái độ điềm tĩnh đến kỳ lạ.

"…Do Won à. Như tôi đã nói lúc nãy, tôi đến đây vì muốn xin lỗi cậu."

"……."

"Nếu cậu muốn, tôi sẽ xin lỗi cả Trợ lý Han nữa. Việc trộm camera hành trình hoàn toàn là lỗi của tôi. Thế nên…."

Với gương mặt như sắp trào nước mắt, Sun Hyung tiến lên một bước và nắm lấy tay Do Won.

"…Đừng cắt đứt quan hệ của chúng ta như thế này."

"Hà…. Lee Sun Hyung."

Phải bắt đầu giải thích từ đâu đây. Cảm giác mệt mỏi xa xăm ập đến khiến Do Won thở dài thườn thượt. Thế nhưng, như được tiếp thêm can đảm khi thấy anh không hất tay mình ra, Sun Hyung bắt đầu thuyết phục Do Won bằng giọng điệu khẩn khoản hơn.

"Do Won à. Chúng ta là bạn lâu năm mà. Gia đình hai bên cũng có mối quan hệ mật thiết. Mối nhân duyên giữa tôi và cậu đâu phải thứ có thể dễ dàng vứt bỏ như thế."

"Cậu biết rõ điều đó mà lại đối xử với tôi như vậy sao?"

"Tôi biết. Tất cả là lỗi của tôi. Thế nên… hãy cho tôi một cơ hội để xin lỗi cậu. Tôi thật lòng đấy."

Thấy Do Won lạnh lùng ngắt lời, Sun Hyung càng nói một cách tuyệt vọng hơn và tiến sát lại. Bàn tay đang nắm lấy tay anh siết chặt hơn.

"Camera hành trình, tôi sẽ trả lại. Với cha mẹ cậu, đương nhiên tôi sẽ không bao giờ… nói về chuyện kết hôn hợp đồng đâu. Thế nên hai người cứ thưa chuyện vào lúc nào thấy thuận tiện."

"……."

"Đây là sự chân thành của tôi. Nếu cậu vẫn không tin thì tôi cũng đành chịu…. Nhưng lòng tôi là vậy."

Tí tách, cuối cùng nước mắt cũng trào ra từ đôi mắt Sun Hyung, lăn dài trên má. Đôi vai tuy mảnh khảnh nhưng có khung xương vững chãi của cậu ta khẽ run rẩy. Nhìn Sun Hyung gục đầu xuống, Do Won chỉ biết thở dài chứ không nỡ gạt tay cậu ta ra.

"…Chắc là lúc đó tôi bị làm sao rồi. Chỉ là… tôi đã thầm mong mỏi có được cậu suốt bấy lâu nay, vậy mà cái cậu Omega đó, không, Trợ lý Han lại có được cậu một cách quá dễ dàng…. Thế nên tôi đã ghen tị và nổi giận. Vì vậy tôi mới làm chuyện đó. Dù gì đi nữa thì đó cũng là việc không nên làm…."

"……."

"Tôi thật lòng đấy. Việc lén nghe trộm cuộc trò chuyện của hai người rồi đe dọa, tôi biết đó là lỗi lầm lớn. Tôi sẽ xin lỗi theo cách mà cậu muốn. Nếu em thấy không thoải mái, tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt Trợ lý Han nữa. Thế nên."

Với vẻ mặt đáng thương cùng những giọt nước mắt lã chã, Sun Hyung tiếp tục.

"Thế nên… hy vọng cậu nhận lời xin lỗi của tôi."

"……."

"Do Won à…."

Vừa yếu ớt kéo tay Do Won, Sun Hyung vừa nói như đang dò xét thái độ.

"…Hay là… chúng ta lên xe nói chuyện một chút được không. Ai đó nhìn thấy… cậu cũng sẽ khó xử mà."

"……."

"Tôi không định rủ cậu đi đâu đâu. Chỉ là… hãy cho tôi 5 phút để nói hết lòng mình trên xe rồi cậu đi cũng được. Tôi sẽ không giữ cậu lại thêm nữa."

Dù đã muộn nhưng con hẻm cạnh công ty vẫn có nhiều quán rượu và cửa hàng tiện lợi ngay sát bên. Người qua lại không phải là ít, và sự thật là nếu thu hút sự chú ý của ai đó thì sẽ rất phiền phức. Do Won dùng ngón tay ấn mạnh vào thái dương đang đau nhức rồi liếc nhìn vào trong xe. Anh nghĩ rằng việc ngồi chung xe với Lee Sun Hyung trong chốc lát chắc cũng chẳng có chuyện gì to tát xảy ra.

Ngay khi vừa bước lên xe của Sun Hyung, Do Won đã nhíu mày. 'Mùi gì thế này?' Một mùi hương giống như mùi nhang lan tỏa nồng nặc trong xe. Chẳng lẽ cậu ta đã thay đổi sở thích dùng nước hoa ô tô trong thời gian qua sao?

Nghĩ vậy, Do Won hờ hững liếc nhìn đồng hồ. Vì đã hứa sẽ về trước nửa đêm nên anh định chỉ nói chuyện khoảng 5 phút rồi sẽ xuống. Ngay khi anh vừa ngồi vào ghế phụ, Sun Hyung đã bắt đầu lục lọi túi xách tìm gì đó.

"Chờ một chút. Tôi đã mang theo thẻ nhớ camera hành trình để trả cho cậu…. Mà nó nằm đâu rồi nhỉ. À, đây rồi."

Sau một hồi chậm chạp lục lọi dưới đáy túi, Sun Hyung cuối cùng cũng tìm thấy chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu và đưa cho Do Won. Do Won nhận lấy chiếc thẻ với gương mặt không cảm xúc. Rồi anh nhíu mày hỏi.

"…Mùi gì vậy?"

Chỉ mới ngồi một lát mà anh đã thấy khó lòng chịu đựng nổi. Bộ khuếch tán tinh dầu trên xe mà lại có mùi nồng đến thế sao? Cái mùi hương kỳ lạ dường như càng lúc càng đậm đặc khiến anh thấy nôn nao cả người. Vậy mà Sun Hyung vẫn thản nhiên trả lời.

"Đó là bộ khuếch tán tôi mới mua. Mùi không tốt sao?"

"Mùi nồng quá đấy."

Khách quan mà nói thì đó không phải là mùi hôi, nhưng nồng độ đậm đặc đến mức khiến anh thấy nhức đầu. Do Won nhíu mày yêu cầu cậu ta thông gió một chút. Sun Hyung ngoan ngoãn nổ máy và hạ cửa kính xuống. Cơn gió mùa đông lạnh buốt ùa vào trong xe.

'…Cái gì thế này.'

Dù sao thì cũng thật kỳ lạ. Ngay cả khi đã hạ cửa kính để thông gió, cái mùi hương kỳ quái đang bao trùm lấy tâm trí anh vẫn chẳng hề thuyên giảm. Nồng độ đậm đặc đến mức nghẹt thở.

Anh nhận định rằng chuyện này chắc chắn có gì đó không ổn, và tốt nhất là nên xuống xe ngay lập tức. Không chỉ đơn thuần là mùi nồng gây khó chịu. Cái hương thơm tràn ngập trong mũi đang lan tỏa vào não, rồi nhanh chóng lan khắp cơ thể như một màn sương mù dày đặc.

Mặc dù việc thông gió vẫn đang diễn ra tốt, nhưng đầu óc anh bắt đầu quay cuồng. Dù không biết chính xác thành phần của thứ mình đang hít phải, nhưng bản năng mách bảo anh rằng đây không phải là nước hoa ô tô hay nước hoa thông thường, mà là một loại dược chất nguy hiểm ở dạng khí.

'Mẹ kiếp...!'

Tình hình đang rất nguy hiểm. Ngay khi Do Won cảm nhận được điều đó và nhanh chóng vươn tay định nắm lấy tay nắm cửa, một cơn đau nhói lan tỏa nơi đốt sống cổ.

"…Ư!"

Do Won rên khẽ một tiếng và nhăn mặt. Ngay sau đó, Sun Hyung – người đang áp sát bên cạnh – ấn mạnh pít-tông của ống tiêm đang cầm trên tay, nhanh chóng đẩy dược chất vào cơ thể Do Won rồi bật cười một cách rợn người.

"Thế nên tại sao cậu lại dồn tôi đến bước đường này. Coi thường lòng người cũng phải có mức độ thôi chứ. Vậy nên đây là lỗi của cậu đấy, Choi Do Won."

Do Won cố gắng quay cái cổ đang dần cứng đờ sang một bên. Đôi mắt đỏ ngầu của anh nhìn Sun Hyung đầy vẻ căm hận và bị phản bội như muốn giết người. Anh muốn vươn tay ra ngay lập tức để rút chiếc ống tiêm đang cắm lủng lẳng một cách kỳ quái trên cổ mình, rồi mở cửa lao ra ngoài.

Thế nhưng cơ thể anh lại chẳng hề cử động, như thể đã bị tê liệt hoàn toàn. Không, anh vẫn đang cử động, nhưng tốc độ cứng đờ của cơ thể còn nhanh hơn thế nhiều. Do Won linh cảm rằng cứ đà này anh sẽ bị Sun Hyung đưa đi. Dù tình cảnh thật nực cười, nhưng anh phải nhanh chóng chấp nhận và tìm giải pháp.

Do Won nghiến răng, từ bỏ việc kháng cự vô ích và dồn hết chút sức tàn vươn tay về phía tay nắm cửa. Ngay khoảnh khắc Sun Hyung định vươn tay ngăn cản, anh đã thành công mở được cửa với một tiếng cạch. Do Won dùng hết sức lực cuối cùng lao mình ra khỏi cửa xe.

Ngay sau đó, cơ thể anh ngã xoài trên mặt đường. Với cơ thể đã cứng đờ như khúc gỗ, việc chạy trốn là điều không tưởng, nhưng mục đích của anh vốn không phải là chạy trốn. Do Won hổn hển th* d*c, khó nhọc mấp máy đôi mắt đang chực sụp xuống. Anh cố tình cuộn tròn người lại, lén lút đưa tay vào trong túi quần.

"Do Won à. Với cái thân thể đó cậu định đi đâu chứ? Cậu không chạy thoát được đâu."

Thấy hành động của Do Won, Sun Hyung dường như nghĩ rằng anh đang cố gắng chạy trốn. Nhìn xuống Do Won với gương mặt kiêu ngạo tột cùng, cậu ta cười nhạo rồi hất hàm ra hiệu về phía góc khuất sau tòa nhà.

Ngay lập tức, hai người đàn ông đang nấp trong bóng tối tiến lại gần, nhanh chóng đỡ lấy cơ thể Do Won đang nằm gục ngoài xe và đưa anh trở lại ghế phụ. Thái độ trịnh trọng và lịch thiệp của bọn chúng khiến hành động này trông tự nhiên như thể đang đỡ một người say rượu chứ không phải là bắt cóc.

"Đừng có cố quá, cứ thoải mái ngủ một giấc đi."

Nhìn gương mặt đang cười nói một cách hớn hở như đang hát của Sun Hyung, Do Won nghiến răng trong khi mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Với cơ thể đã cạn kiệt sức lực, giờ đây anh chẳng thể nhúc nhích dù chỉ là một ngón tay.

'Thật là ngu xuẩn, mẹ kiếp....'

Dù có nghiến răng chửi thề bao nhiêu lần đi chăng nữa, đôi mắt anh vẫn cứ lịm đi một cách bất lực. Không được. Yoo Young đang chờ mà. Anh đã hứa sẽ về trước nửa đêm rồi mà….

'Cầu mong em nhận ra tín hiệu anh đã gửi. Và làm ơn, đừng quá hoảng sợ nhé.' Với lời cầu nguyện khẩn thiết cuối cùng, Do Won nhắm mắt lịm đi.

Trước Tiếp