Bạn Đời (Marriage Mate) - Colajelly

Chương 129

Trước Tiếp

Trong cơn ý thức mông lung, Do Won gắng gượng mở mắt. Đầu anh đau như búa bổ. Đến tận lúc này, các cơ bắp trên toàn thân vẫn thật khó để cử động theo ý muốn. Khẽ khàng nhúc nhích từng đầu ngón tay đã bắt đầu có chút cảm giác, Do Won chớp mắt liên tục nhiều lần.

Thứ đầu tiên lọt vào tầm mắt là một trần nhà xa lạ. Nhìn hoa văn trên trần và ánh đèn trong phòng, Do Won nhận ra nơi mình đang nằm là một khách sạn. Anh khó nhọc xoay cái cổ vẫn còn cứng đờ để nhìn về phía cửa sổ. Sun Hyung, người đang đứng đó với chiếc áo choàng tắm và ly rượu vang trên tay, nhận ra cử động của Do Won liền nở một nụ cười thong dong.

"Tỉnh rồi sao? Thể lực của cậu đúng là tốt thật đấy. Nếu là người thường thì có khi bốn năm tiếng cũng chẳng tỉnh nổi đâu. Vậy mà mới một tiếng cậu đã tỉnh rồi."

"…Cậu đang làm cái trò gì thế này."

Giọng nói khản đặc thốt ra. Cả người anh đau nhức như thể vừa bị ai đó đánh tơi bời. Nhận thấy cảm giác lạ lẫm nơi cổ tay, Do Won nhíu mày và sớm nhận ra hai tay mình đã bị kéo chụm lại rồi trói chặt lên phía trên. Sự nực cười khiến một tiếng cười nhạt tự động thoát ra khỏi kẽ răng.

"Lee Sun Hyung. Cậu thực sự… điên hoàn toàn rồi."

"Phải. Trong mắt cậu, tôi trông cũng giống một kẻ điên lắm đúng không?"

Sun Hyung nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, gương mặt cậu ta giờ đây thật khó tìm thấy vẻ nôn nóng, tuyệt vọng hay hối lỗi như đã diễn trước mặt Do Won lúc nãy. Trên gương mặt nở nụ cười thản nhiên ấy thậm chí còn thoáng hiện lên vẻ đắc ý.

"Do Won à. Tôi đã nói rồi đúng không? Việc tôi phát điên đều là tại cậu cả."

"Bớt nói nhảm đi."

"Mà sao cậu phải làm quá mọi chuyện lên đến mức này chứ? Kết hôn hợp đồng? Ha ha ha, cậu đúng là nực cười thật đấy. Chán ghét hôn nhân đến mức nào mà lại diễn cái trò hề đó?"

'A ha ha, ha ha.' Tiếng cười rợn người vang lên liên hồi. Nhìn xuống gương mặt Do Won đang nằm bất lực trên giường, Sun Hyung nốc cạn ly rượu, tay kia đang cầm một ống tiêm khác chứa đầy dược chất.

Đôi mắt Do Won mở to kinh ngạc. Anh cố dồn chút sức tàn đang bò dưới đáy vực để lật người lại, nhưng ống tiêm đã cắm phập vào cổ anh còn nhanh hơn thế. Một cảm giác sắc lẹm tương tự như lúc nãy lại xuyên qua các thớ cơ nơi cổ, thâm nhập vào cơ thể.

"Ư… ức!"

"Hy vọng liều thuốc này cũng có tác dụng nhanh."

Sau khi bơm hết dược chất, Sun Hyung nói với giọng vui vẻ như đang hát rồi bật cười thành tiếng. Một tông giọng vô cùng phấn chấn.

"Cậu… định gánh chịu… hậu quả thế nào… mà lại gây ra chuyện này."

"Gánh chịu hậu quả?"

Trước lời nói nghiến răng nghiến lợi của Do Won, Sun Hyung mở to mắt, khóe miệng nhếch lên hai bên. Gương mặt cậu ta lộ rõ vẻ điên cuồng đến mức dường như chẳng còn mảy may lo lắng điều gì.

"Nếu tôi mà sợ những chuyện đó thì liệu giờ này tôi có bắt cóc và đưa cậu đến đây không?"

"Thằng… điên…."

"Do Won à, nghe cho kỹ nhé. Thứ tôi vừa tiêm cho cậu là thuốc kích phát kỳ ph*t t*nh. Chỉ 10 phút nữa thôi, cậu sẽ phát điên mà lao vào tôi cho xem."

"…Cái gì?!"

Do Won ném về phía cậu ta ánh nhìn đỏ ngầu những tia máu và nghiến răng chửi thề.

"Mẹ kiếp, …hộc, cậu thực sự phát… điên rồi sao? Không điên thì không đời nào…!"

"Gia đình cậu và gia đình tôi từ xưa đã có mối quan hệ hợp tác không thể tách rời. Và hôm nay, tôi nhất định sẽ mang thai con của cậu. Nếu các bậc người lớn biết cậu làm cái trò kết hôn giả tạo kia, họ sẽ nổi trận lôi đình mà tống khứ cái thứ giả tạo đó đi thôi. Đến lúc ấy, chẳng phải một người đang mang trong mình giọt máu của cậu như tôi sẽ có lợi thế hơn hẳn cái cậu Omega kia sao?"

Càng nghe càng thấy trơ trẽn. Động tác ch*m r** v**t v* bụng mình như thể đã mang thai của Sun Hyung khiến anh thấy tởm lợm tột cùng.

"Cuối cùng cậu cũng sẽ kết hôn với tôi thôi. Không phải là cuộc hôn nhân đóng kịch theo hợp đồng rẻ tiền đó, mà là một cuộc hôn nhân thực sự xứng tầm với con người và địa vị của cậu."

Nghe Sun Hyung thốt ra những lời đó với nụ cười trên gương mặt xinh đẹp, Do Won không chỉ thấy nực cười mà còn thấy kinh ngạc đến mức không nói nên lời. Kinh ngạc đến mức khó lòng suy nghĩ một cách bình thường được nữa.

Thế nhưng, điều khổ sở nhất chính là cơ thể anh đang phản ứng một cách trung thực theo đúng những gì Sun Hyung đã điều khiển. Khác với sự bất lực đến mức không nhấc nổi một ngón tay lúc nãy, sức mạnh dần trỗi dậy trong cơ thể anh cùng với một cơn nóng hổi đang bốc lên đến mức đáng sợ. Là một Alpha trội với chu kỳ ph*t t*nh thưa thớt, một khi rơi vào kỳ ph*t t*nh, anh sẽ phải trải qua khoảng thời gian mãnh liệt và đau đớn tương ứng. Kỳ ph*t t*nh sau nhiều tháng trời dồn nén đã đủ sức làm đảo lộn tâm trí và tước đoạt đi lý trí của anh.

"Thằng… điên… hộc… cậu nghĩ… tôi sẽ vì thế mà… ở bên cô… cả đời sao? Cậu nghĩ… rằng cậu thể đánh cắp được cả lòng người sao?"

Do Won hổn hển th* d*c, khó nhọc thốt ra giọng nói đầy đau đớn. Nhìn chằm chằm vào Do Won đang đẫm mồ hôi lạnh với đôi mắt hung bạo vỡ vụn cả các tia máu, Sun Hyung vẫn không hề có chút sợ hãi.

"Phải, có lẽ khó mà có được lòng cậu, nhất là sau khi tôi đã làm đến mức này. Nhưng chuyện đó giờ chẳng còn quan trọng nữa. Đằng nào cũng không có được thì thôi vậy. Tôi chỉ cần có được tất cả mọi thứ khác trừ trái tim cậu là được chứ gì? Chẳng phải giới này vốn dĩ là thế sao? Thử hỏi có được mấy cặp vợ chồng sống với nhau chỉ bằng tình yêu cơ chứ?"

Sau khi kết thúc câu nói bằng một tông giọng lửng lơ thiếu chân thành, Sun Hyung chậm rãi tiến lại gần Do Won. Liếc nhìn đồng hồ đeo tay, cậu ta lầm bầm: 'Đến giờ rồi nhỉ', rồi mỉm cười rạng rỡ.

"Hơn nữa, biết đâu đấy? Khi da thịt kề cận rồi sẽ nảy sinh tình cảm thì sao. Tôi cứ ngỡ cậu ghét Omega, nhưng hóa ra không phải, thật là may quá."

Cùng với lời nói đó, Sun Hyung giải phóng hoàn toàn pheromone của mình. Một nồng độ pheromone đậm đặc đến mức có thể khiến một Alpha bình thường ngất xỉu bắt đầu đổ tràn ra như những con sóng.

Đôi mắt Do Won mở to. Những giọt mồ hôi đọng trên từng thớ cơ đang gồng lên hết mức bắt đầu chảy ròng ròng. Hơi thở hổn hển phát ra từ gương mặt đang đỏ bừng vì k*ch th*ch càng lúc càng trở nên nóng bỏng hơn.

"Cô, khộc, mau dừng cái này lại, hà…."

Tiến lại sát bên Do Won, Sun Hyung chậm rãi đưa tay v**t v* khuôn mặt anh. Chỉ một sự tiếp xúc đơn thuần ấy thôi đã khiến đôi mắt Do Won ánh lên sự h*m m**n âm u và sắc lạnh như một con dã thú đang truy đuổi bản năng. Nhìn thấy gương mặt đó của Do Won, Sun Hyung nở nụ cười mãn nguyện.

Càng phát tán pheromone đậm đặc hơn, Sun Hyung chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Do Won. Một cử động thận trọng như thể đang muốn khuất phục một mãnh thú đang lồng lộn.

"Suỵt. Không sao đâu. Ngoan nào. Đừng phí sức vô ích, Do Won à."

Vừa nói bằng giọng dịu dàng, Sun Hyung vừa nhè nhẹ v**t v* mái tóc bết bát mồ hôi của Do Won.

"Cảm thấy sắp chết đến nơi rồi đúng không? Nào, cứ làm bất cứ điều gì cậu muốn đi."

Ngay khoảnh khắc Sun Hyung định cởi bỏ sợi dây đang trói chặt cổ tay Do Won, anh gầm lên một tiếng r*n r* nghẹn ứ nơi cổ họng, đôi cổ tay đang bị trói dùng một lực mạnh đến đáng sợ để vặn xoắn. Với một tiếng pựt, Do Won hất văng sợi dây đã đứt đoạn rồi bật dậy.

Những luồng hơi thở gấp gáp phát ra từ cơ thể cao lớn. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào người Omega đang phát tán pheromone trước mặt đầy vẻ hung hiểm.

"Cậu, …mẹ kiếp, …hà…. Chuẩn bị tâm lý đi."

Dứt lời chửi thề, Do Won lao vào Sun Hyung với một sức mạnh kinh hoàng. Theo bản năng Alpha đang trỗi dậy mạnh mẽ, anh suýt chút nữa đã xé toạc quần áo của cậu ta một cách vô thức, nhưng Do Won đã khó nhọc kiềm chế đôi tay mình lại và túm chặt lấy cổ áo Sun Hyung. Sau khi quăng Sun Hyung xuống giường trong chớp mắt và đè nghiến lên, Do Won nhìn chằm chằm vào người Omega đang vùng vẫy phía dưới với ánh mắt như muốn giết người.

Sun Hyung nghiến môi, nôn nóng nhìn lên Do Won. Đáng lẽ đến tầm này anh phải lao vào cậu ta theo bản năng rồi chứ. Thế nhưng Do Won vẫn đang gồng mình giữ lấy lý trí lâu hơn nhiều so với dự đoán của cậu ta. Lúc này, từ Do Won tỏa ra sự thù địch rõ rệt đến mức không thể so sánh được với d*c v*ng.

Cảm thấy hoang mang, Sun Hyung giải phóng toàn bộ pheromone. Khi nồng độ pheromone vốn đã tràn ngập căn phòng khách sạn đến mức ngạt thở càng trở nên đậm đặc hơn, Do Won cau mày dữ dội rồi thô bạo giật phăng chiếc cà vạt ném đi.

Cơ thể Do Won đã đi đến giới hạn. Nếu theo đúng bản năng đã lấp đầy cơ thể, anh đáng lẽ đã phải đè nghiến và chiếm đoạt Sun Hyung từ lâu. Sự h*m m**n dâng trào khiến tầm mắt anh nhòe đi, giờ đây anh đau đớn vô cùng. Một cách vô thức, bàn tay anh vội vã đưa xuống thắt lưng. Ngay khoảnh khắc anh định mở khóa quần.

'Trưởng phòng, anh phải về nhanh đấy nhé. Trước khi em đi ngủ cơ.'

'Em sẽ chờ Trưởng phòng.'

Giọng nói lảnh lót đang nũng nịu đòi anh về sớm. Gương mặt đáng yêu như một chú sóc nhỏ. Ngay khi sự hiện diện của Yoo Young hiện lên rõ mồn một trong tâm trí, Do Won trừng mắt nhìn, xua tan đi sự mụ mẫm của d*c v*ng đen tối.

Ngay khoảnh khắc đó, Sun Hyung nhanh chóng ngồi dậy định lật ngược tư thế. Cậu ta định đè Do Won xuống để lao vào hôn anh, nhưng lòng bàn tay to lớn của Do Won đã dứt khoát chặn đứng khuôn mặt cậu ta, ngăn cản mọi chuyển động.

"Hà… hự, cút, cút ra xa đi."

Gầm gừ một cách hung bạo, Do Won chộp lấy hai cổ tay của Sun Hyung và đè nghiến xuống khiến cậu ta không thể nhúc nhích. Bị đè dưới thân hình cao lớn đến mức không thể cựa quậy, Sun Hyung trợn trừng mắt với gương mặt đầy oán hận.

"Đừng có kéo dài thời gian nữa được không? Đằng nào thì cậu cũng sẽ phải làm chuyện đó với tôi thôi."

"…Câm, miệng lại. Dù tôi có chết đi… sống lại cũng không bao giờ có chuyện đó đâu."

Giọng nói khản đặc lạnh lùng quát tháo Sun Hyung. Tuy nhiên, vì d*c v*ng đang trào dâng càng lúc càng dữ dội nên tầm mắt anh bắt đầu mờ mịt. Anh buộc phải thừa nhận. Chỉ vài phút nữa thôi, sợi dây lý trí mỏng manh cuối cùng cũng sẽ đứt đoạn.

Một khi cơ thể đã hoàn toàn bị mở ra bởi kỳ ph*t t*nh, chỉ có hai cách duy nhất để giải tỏa cơn nóng hừng hực chết tiệt này. Thứ nhất, chiếm đoạt Omega. Thứ hai, gây ra một sự k*ch th*ch lên cơ thể còn mãnh liệt hơn cả sự h*m m**n đang thiêu đốt này.

Dù cách thứ hai chỉ là biện pháp tạm thời chứ không phải cách giải quyết triệt để, nhưng lúc này anh không còn lựa chọn nào khác. Nếu không quyết đoán hành động ngay bây giờ, một chuyện khủng khiếp mà anh không muốn tưởng tượng đến có thể sẽ xảy ra.

Nghiến răng đến mức nổi rõ thớ cơ nơi hàm, thứ Do Won lấy ra từ túi trong của chiếc áo khoác là một chiếc bút máy. Giơ cao chiếc bút máy đang nắm chặt, Do Won hướng ngòi bút sắc lẹm về phía đùi mình rồi dồn hết sức đâm xuống.

Trước Tiếp