Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thi thoảng, tiếng gõ bàn phím lạch cạch lại vang vọng khắp văn phòng. Yoo Young hết nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ mặt nghiêm trọng, lại nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc lâu hoặc nghịch điện thoại để giết thời gian, rồi lại lặp lại vòng tuần hoàn nhìn vào màn hình.
Vốn dĩ đây là công việc chỉ cần giải quyết thong thả trước khi bước sang năm mới. Thế nhưng, vì không thể cứ thế ngồi không chờ đợi Do Won, nên cậu nghĩ thà rằng cứ vừa làm vừa đợi cho qua thời gian thì hơn. Trong tâm trí cậu đã nghe mồn một tiếng vỗ tay tán thưởng của Han Yoo Young một tuần sau đó.
Ngay khoảnh khắc cậu định lưu lại bảng tính công việc gần như đã hoàn tất với vẻ mặt đắc ý, cánh cửa phòng Trưởng phòng mở ra và Do Won bước tới.
"Trợ lý Han."
"A, Trưởng phòng."
"Anh sợ mình làm em vất vả quá, nên ra xem thế nào."
Đồng hồ đã chỉ mười giờ đêm. Mặc dù là người nói ra câu đó, nhưng trông Do Won chẳng có vẻ gì là mệt mỏi rệu rã dù đã cùng tăng ca đến giờ này.
Yoo Young vui mừng rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh kiểm tra điện thoại. Đúng lúc cậu cũng bắt đầu thấy hơi đói và thấm mệt, đây quả là thời điểm hoàn hảo để thực hiện 'điều nhất định phải làm khi tăng ca cùng Do Won'.
"Trưởng phòng. Bây giờ em làm cái… đó được không ạ? Cái điều mà lúc nãy em bảo muốn làm cùng anh ấy."
Nghe câu hỏi đầy khí thế của Yoo Young, Do Won hơi nghiêng người tựa vào cạnh chiếc bàn trống bên cạnh. Với tư thế đó, anh khẽ nghiêng đầu sang một bên, đôi mắt híp lại dịu dàng nở nụ cười.
"Được thôi. Dù không biết là gì nhưng em cứ bắt đầu đi."
Nhìn Do Won ra lệnh một cách thong dong như một mãnh thú đã no nê, trái tim Yoo Young cứ thế nhảy nhót loạn xạ trong lồng ngực. Thật là, tại sao cứ thỉnh thoảng anh lại làm lòng người ta xao động vô cớ thế này chứ…. Cứ làm cậu nảy sinh mấy cái suy nghĩ không đứng đắn. Yoo Young lầm bầm trong lòng, mở ứng dụng giao hàng rồi đưa sát lại cho Do Won xem.
"Trưởng phòng, vậy anh chọn thử ở đây xem sao. Anh thích loại nào ạ? Gà rán thì có vẻ hơi khó dọn dẹp sau khi ăn xong. Nên là, anh thấy bánh gạo cay thì thế nào?"
Ước nguyện nhỏ bé của cậu là được một lần cùng Do Won ăn đêm tại công ty như thế này. Vì thế, thực đơn cũng được Yoo Young lựa chọn một cách đầy tham vọng theo ý mình. Tất nhiên rác thì sẽ mang về nhà, nhưng ăn món này sẽ không để lại xương xẩu phiền phức, ăn xong xuôi là chỉ còn lại hộp không thôi. Vừa hay bữa tối họ cũng chỉ ăn qua loa bằng bánh sandwich. Làm việc chăm chỉ đến giờ này thì đói bụng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao.
"……."
Tuy nhiên, có vẻ Do Won hoàn toàn không ngờ rằng cậu lại đề nghị ăn đêm. Anh lặng đi một lúc, đôi mắt chớp chớp, rồi ngay sau đó bật cười thành tiếng. Thấy anh không chỉ cười khẩy như mọi khi mà lại cười đi cười lại như thể cạn lời, Yoo Young tự rà soát xem mình có nói hớ điều gì không.
"Ơ…. Chẳng lẽ anh ghét ăn đêm ạ?"
"Không, không phải thế. Chỉ là…."
Ánh mắt Do Won khẽ hạ xuống rồi lại nhìn xoáy vào Yoo Young, đôi mắt anh vẫn chứa chan vẻ ôn hòa và tràn ngập ý cười không giấu nổi sự thích thú.
"Vì anh cảm thấy bản thân mình giống như một gã cầm thú khi đã kỳ vọng vào một điều khác. Cảm giác này là lần đầu tiên nên anh thấy hơi bàng hoàng."
"…Dạ? Cái gì cơ…."
"Gì cũng được, Trợ lý Han cứ gọi món em thích đi. Khi nào đồ ăn đến thì gọi anh."
Trái ngược với lời nói bảo là bàng hoàng, trông Do Won có vẻ khá phấn chấn. Để lại lời nhắn nhủ đó, anh quay người bước trở lại phòng Trưởng phòng.
'Rốt cuộc là anh ấy đã kỳ vọng cái gì chứ….'
Nhìn theo bóng lưng của Do Won một hồi, gương mặt Yoo Young muộn màng bắt đầu đỏ bừng lên. Cậu không thể không nhận ra ẩn ý toát ra từ sắc thái của cụm từ 'giống như cầm thú' kia.
'Đừng có tưởng tượng linh tinh nữa. Chậc, hư quá, hư quá….' Yoo Young lặp đi lặp lại lời đó trong đầu, gương mặt đỏ lựng nhanh chóng đặt bộ bánh gạo cay đã ngắm sẵn từ trước.
'…Điên mất thôi.'
Nếu là mọi khi, cậu sẽ mỉm cười đắc ý mong chờ sự kết hợp giữa những miếng bột gạo cay nồng, dai ngon cùng đống đồ chiên giòn rụm sắp tới, nhưng lúc này Yoo Young chẳng còn tâm trí đâu mà tận hưởng nữa. Những hình ảnh mà Do Won có lẽ đã kỳ vọng cứ chập chờn hiện ra trước mắt cậu.
'Không, chờ đã. Mình đâu có biết chính xác Trưởng phòng đã kỳ vọng cái gì. Đừng có một mình tưởng tượng đen tối nữa.'
Gắng gượng trấn tĩnh lại tâm trí, Yoo Young đưa hai tay vỗ chát chát vào má mình. Cậu cố gắng chuyển hướng nhìn vào tập tin đang mở trên màn hình nhưng vô ích. Sự tập trung đã bay xa vạn dặm, dù có làm gì cũng chẳng thể quay lại được.
'Thôi cứ dừng lại ở đây vậy.' Yoo Young dứt khoát tắt tập tin rồi chuyển ánh mắt sang khung ảnh đặt trên bàn. Cánh đồng tuyết trắng xóa, một thảo nguyên tuyết tinh khôi chưa ai đặt chân tới. Đó là bức ảnh luôn khiến lòng người cảm thấy ấm áp mỗi khi nhìn vào.
'…Ước gì một ngày nào đó mình có thể cùng Trưởng phòng đi đến những nơi tuyệt đẹp như thế này.'
Trong lúc cậu đang cầm khung ảnh lên và âu yếm xoa nhẹ ngón tay lên đó thì cảm nhận được hơi thở của Do Won từ phía sau.
"Có gì mà em thích thú thế? Trông cứ như đang đối đãi với người yêu vậy? Ngày nào cũng đặt lên bàn rồi lau chùi, v**t v*."
"A…."
Trên tay Do Won – người vừa buông lời trách móc – đang cầm tập tài liệu tham khảo mà anh bảo sẽ đưa cho cậu lần trước. Có lẽ anh lại đi ra để đưa cái này. Yoo Young nhận lấy tài liệu từ tay anh một cách tự nhiên, rồi đột nhiên đôi mắt cậu ánh lên vẻ tinh nghịch.
"Trưởng phòng. Chẳng lẽ bây giờ… anh đang ghen đấy ạ?"
"Thay vì nói là ghen, thì thỉnh thoảng nhìn thấy em có vẻ thích bức ảnh đó hơn cả anh, anh cảm thấy tâm trạng không được tốt cho lắm."
'Đó chính là ghen rồi còn gì nữa….' Yoo Young lầm bầm trong lòng, cậu phải cố gắng nhịn cười để không lộ ra vẻ đắc ý quá mức.
Nhìn Do Won nói vậy thì có vẻ anh thực sự hơi dỗi một chút, nhưng đồng thời gương mặt anh cũng mang vẻ rất phức tạp. Thật kỳ lạ, mỗi khi cậu nhìn bức ảnh này, Do Won lại có thái độ rất khó hiểu.
"Ầy, Trưởng phòng. Làm gì có chuyện đó chứ? Nó chỉ là một bức ảnh thôi mà."
"Ngay cả ở nhà ngày nào em cũng chất đống sách ảnh của tác giả đó ra xem, rồi ôm ấp. Chẳng phải là náo loạn cả lên sao."
Nghe giọng điệu hơi có chút càm ràm của Do Won, Yoo Young nghĩ thầm trông anh chẳng khác nào một đứa trẻ đang hờn dỗi. Thế nhưng cậu không thể ngăn nổi nụ cười lan tỏa trên môi.
'Muốn cắn cho một cái quá. Đáng yêu chết đi được.'
Cố kìm nén sự thôi thúc không đứng đắn, Yoo Young dùng vẻ mặt người lớn để dỗ dành anh.
"Không phải vậy đâu, là vì em không có ảnh của Trưởng phòng nên mới thế. Nếu lần tới anh đưa cho em bức ảnh sóng biển lần trước đã xem, em sẽ đặt khung ảnh đó lên bàn rồi ngày nào cũng lau chùi, ôm ấp cho anh xem. Nên là anh hãy in nó ra tặng em nhé?"
Nhìn chiêu trò mượn cớ an ủi để xin ảnh của Yoo Young, Do Won chỉ biết bật cười khẩy. Đúng lúc đó, điện thoại của Yoo Young bắt đầu đổ chuông.
"A, chắc là đồ ăn đến rồi. Để em xuống lấy."
"Đi cùng nhau đi. Trời tối rồi."
Cả hai cùng đi thang máy xuống tầng một. Chẳng mấy chốc, trên tay Do Won đã xách một túi đồ nặng trĩu chứa bộ bánh gạo cay mà Yoo Young đã gọi thỏa thích. Bên trong văn phòng vắng lặng không một bóng người, mùi đồ chiên thơm nức lan tỏa khắp nơi.
Yoo Young vừa tháo túi đồ ăn vừa hào hứng nói.
"Em cứ cảm thấy Trưởng phòng chắc chưa bao giờ ăn mấy thứ này khi tăng ca đâu nhỉ."
"Hôm nay đúng là lần đầu tiên đấy."
"Tại sao anh lại không ăn cơ chứ? Ngon thế này mà…."
"Vì làm việc nhanh chóng rồi về nhà nghỉ ngơi dù sao cũng hiệu quả hơn. Bình thường chẳng phải đều thế sao."
"……."
Ký ức về việc năm ngoái và năm kia, cậu cùng Joo Yeon và Yoon Seok hăng say tăng ca và gọi đồ ăn đêm với khí thế như muốn quét sạch mọi món trên ứng dụng giao hàng chợt hiện về như một cuốn phim quay chậm, nhưng Yoo Young không dại gì mà nói ra điều đó.
"Nhưng thế này cũng tốt. Có thể cùng Trợ lý Han tạo nên những kỷ niệm đặc biệt như thế này."
Do Won khẽ cười rồi đưa đôi đũa đã tách sẵn một cách ngay ngắn cho Yoo Young. Trong lúc đó, Yoo Young với bàn tay thoăn thoắt đã mở hết lớp bao bì bên ngoài.
"Em mời anh ăn ạ."
"Anh cũng vậy, mời em."
Cùng với lời chào hỏi như mọi khi vẫn làm ở nhà, hai người bắt đầu thưởng thức món bánh gạo cay. Vị cay nồng của những miếng bánh dẻo dai được trung hòa bởi vị ngọt của món đồ uống hương mận đi kèm cùng đống đồ chiên thơm giòn.
Yoo Young tuy thích đồ cay nhưng lại không phải là người ăn cay giỏi cho lắm, nên cậu cứ liên tục hít hà rồi uống nước ừng ực. Thế nhưng nhìn Yoo Young với đôi môi đỏ mọng, căng mọng vì cay vẫn miệt mài ăn bánh gạo, Do Won mỉm cười như thể thấy cậu rất đáng yêu.
Nhìn Do Won đang ngồi đối diện ăn đêm cùng mình, Yoo Young cảm thấy tình cảnh lúc này thật chẳng giống thực tại chút nào. Những đồng nghiệp khác chắc hẳn sẽ không thể tưởng tượng nổi cảnh Do Won lại ngồi ăn bánh gạo cay khi tăng ca như thế này đâu. Gương mặt của Do Won khi đang ngồi ăn đêm cùng cậu với dáng vẻ chỉnh tề kia, chỉ duy nhất mình cậu được chiêm ngưỡng mà thôi. Nghĩ đến đó, cậu lại bất giác cười tủm tỉm một mình.
Do Won gắp vài miếng rồi chẳng mấy chốc đã đặt đũa xuống, ngồi ngắm nhìn dáng vẻ khi ăn của Yoo Young. Bình thường anh không phải kiểu người kén ăn, nhưng nhìn qua là biết anh không hề quen với việc ăn đêm kiểu này.
"Đây là điều mà em muốn làm cùng anh đến thế sao?"
"Vâng. Chẳng hiểu sao nếu làm cùng Trưởng phòng thì… hụp…. hà…. em thấy chắc sẽ thú vị lắm."
"Thật là giản dị. Anh cứ tưởng em định rủ anh làm chuyện gì to tát lắm cơ chứ."
Vì cay nên bụng cậu gần như đã đầy một nửa là nước, một nửa là bánh gạo. Sau khi nhanh chóng chén sạch chỗ đồ ăn, hai người bắt đầu dọn dẹp bãi chiến trường. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ và đi đánh răng trở về, Do Won đã tắt đèn phòng Trưởng phòng và bước ra ngoài.
"Ơ…. Anh định về sao ạ?"
"Phải về chứ. Anh đang giữ Trợ lý Han ở lại đây mà, không thể để em vất vả thêm được nữa."
Nghe anh nói vậy, có vẻ nếu không có cậu ở đây thì anh định sẽ một mình làm việc muộn hơn nữa. Đằng nào cũng đi về thế này, chẳng lẽ nãy mình lại cứ hăng hái đòi ăn đêm một mình sao. Tuy có chút ngượng ngùng, nhưng Yoo Young vẫn dồn nén ý chí rằng sau này thỉnh thoảng sẽ lại ở lại cùng Do Won như thế này, cậu dọn dẹp bàn làm việc rồi mặc áo khoác vào.
"Vậy chúng ta đi thôi ạ."
"À, Trưởng phòng. Chờ em một chút."
Nhìn Do Won với vẻ mặt thản nhiên định tắt đèn rời khỏi văn phòng, Yoo Young chợt nảy sinh ý định trêu chọc. Cậu dứt khoát tiến lại gần Do Won, nắm lấy cổ áo anh rồi kiễng chân lên, đặt một nụ hôn lên môi anh.
"Em cứ tự hỏi… không biết có phải lúc nãy anh đã kỳ vọng điều này không…."
"……."
Bị hôn bất thình lình, đôi mắt Do Won mở to kinh ngạc. Nhìn vẻ mặt hoàn toàn không ngờ tới của anh, Yoo Young muộn màng cảm thấy hơi ngượng nghịu.
'Cái gì thế này. Không phải cái này sao…. Á, xấu hổ quá.'
Nếu anh không hề nghĩ đến điều này… thì chẳng phải mình đang tự diễn một mình sao. Yoo Young che lấy gương mặt đang dần nóng bừng lên rồi khẽ hắng giọng. Ngay khoảnh khắc cậu định quay lưng lại với Do Won – người vẫn đang im lặng nhìn mình – để giục anh mau rời khỏi văn phòng.
Cơ thể cậu đột ngột bị xoay ngược trở lại. Gương mặt tràn đầy ý cười của Do Won hiện ngay trước mắt.
"Định đi đâu một mình thế? Sau khi đã châm lửa vào lòng người định ra về một cách ngoan ngoãn như anh."
"A, Trưởng phòng…!"
Cơ thể cậu bị bế bổng lên. Yoo Young chết lặng vì hành động hoàn toàn nằm ngoài dự tính của anh. Do Won bế cậu nhẹ nhàng như một chú búp bê rồi đặt cậu ngồi lên chiếc bàn trống. Anh nhẹ nhàng v**t v* gương mặt đang ngơ ngác như thỏ con của Yoo Young, ngọt ngào nhìn vào mắt cậu và thì thầm.
"Làm sao em biết là anh đã kỳ vọng điều này hả? Hửm?"
"Trưởng, Trưởng phòng. Cái bàn sẽ gãy mất…!"
"Nếu Trợ lý Han cứ ngồi ngoan thế này thì không gãy được đâu."
Chụt, chụt, Do Won đặt hai nụ hôn tinh nghịch lên môi Yoo Young rồi khẽ cười thành tiếng.
"Dù nếu làm chuyện khác thì nó sẽ gãy thật đấy."
"Chuyện, chuyện khác là chuyện gì cơ!"
"Để xem. Chuyện đó thì anh để cho Trợ lý Han tự tưởng tượng nhé."
Do Won khẽ gạt đôi bàn tay đang che lấy gương mặt đỏ bừng tận mang tai của Yoo Young ra, rồi một lần nữa vùi đầu vào trao cho cậu một nụ hôn nồng cháy.
Bên trong văn phòng nửa tối nửa sáng vì đã tắt bớt đèn, pheromone ngọt ngào của hai người hòa quyện vào nhau đầy mê đắm. Tiếng cười của họ còn vang vọng trong căn phòng ấy một hồi lâu sau đó.